Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 71: Phân bón hoa (12)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 71 miễn phí!

Vì mong ngóng đến nhà Tạ Thiếu khanh ăn thịt nướng nên bữa sáng Chu Kỳ chỉ ăn một chén chè trôi nước nếp than hoa quế, còn bỏ qua luôn món bánh đậu đỏ thường ngày vẫn hay ăn thêm.

Ăn sáng chưa được bao lâu, Chu Kỳ đã thong thả sang nhà của Tạ Thiếu khanh. Vì chàng đã bảo đến sớm sớm để giúp một tay nên nàng đương nhiên là phải sang sớm rồi. Đối với chuyện ăn uống, trước nay Chu Kỳ hết sức để tâm, cũng chẳng ngại phải chờ đợi.

Ở chợ Đông có một tiệm bán bánh ngọt kiểu người Hồ. Món kem tuyết của tiệm này ngon tuyệt vời, còn ngon hơn cả điểm tâm trong cung và nhà quyền quý làm. Mỗi khi hè đến, khách đến đấy mua kem tuyết nườm nượp, đông như mây luôn ấy.

Sữa dê và bơ để làm món kem tuyết cực kỳ tươi mới, thơm mùi sữa tự nhiên; mật mía cũng được thêm vào vừa khéo, ngọt mà không ngấy; làm đông cũng vừa vặn, kem tuyết chỉ vừa đông chứ không bị cứng; khi dọn ra, bên dưới lót đá, bên trên cho thêm các loại trái cây như anh đào, nho,… chỉ nhìn thôi cũng thấy thèm rồi. Giữa ngày hè oi ả, xúc một thìa nhâm nhi, vừa mềm vừa dẻo, vừa thơm vừa ngọt, lại còn mát rười rượi, quả thực không nỡ ăn hết. Chu Kỳ từng xếp hàng chờ đợi dưới nắng gắt suốt một canh giờ* chỉ để nhâm nhi được món kem tuyết này.

*

Một canh giờ tức hai tiếng đồng hồ.

Chờ đợi Tạ Thiếu khanh làm món nướng lại khác hẳn. Bởi vì bản thân việc chờ đợi này đã rất dễ chịu rồi. Nhà họ Tạ có bác Đường và cả tá bánh trái thơm ngon mà bác chuẩn bị sẵn; có bé cưng Phỉ Phỉ kêu meo meo quấn chân và cọ tay làm nũng; có La Khải, Hoắc Anh để cùng chơi cờ, đánh bài; và dĩ nhiên, còn có cả Tạ mỹ nhân tuy hơi nghiêm túc nhưng cũng rất thú vị nữa.

Mỹ nhân ấy mà, nếu chính trực, nghiêm túc thì gọi là “quân tử như ngọc”; nếu lạnh lùng, kiêu ngạo thì gọi là “cao vời vợi tựa ngọn gió dưới tán tùng”; cho dù không đứng đắn đi nữa cũng có thể được khen một câu là “chàng công tử phong lưu, phóng khoáng, tiêu dao giữa cõi đời vẩn đục”.

Ngày thường Tạ Thiếu khanh toàn là “như ngọc” và “như gió” thôi, chẳng biết bao giờ chàng mới có thể “phong lưu” một lần nhỉ? Chu Kỳ bỗng nhớ lại nụ cười ngả ngớn của Tạ Thiếu khanh ở quán rượu lúc điều tra vụ án nhà ma ám hôm trước…

Nghĩ đến cái vẻ phong lưu, ngả ngớn hiếm thấy của chàng, trong lòng Chu Kỳ lại bắt đầu thấy ngứa ngáy, nàng thấy mình giống như Phỉ Phỉ trông thấy cá trong bể, lúc nào cũng muốn thò vuốt ra vọc một chút. Ôi, cái tật cứ thấy mỹ nhân là không nhấc nổi chân này…

Lúc nàng sang nhà Tạ Thiếu khanh thì mỹ nhân họ Tạ đang tu bổ lại một bản chữ mẫu cũ.

Bác Đường bưng trà sữa và kẹo đến cho Chu Kỳ, cười nói:

– Hôm nay bữa trưa là Đại Lang nấu hết đấy. Chu Tướng quân cũng nếm thử tài nghệ của Đại Lang nhà chúng tôi nhé.

Chu Kỳ cất lời nịnh nọt nghe hết sức chân thành:

– Đôi tay của Tạ Thiếu khanh vừa có thể viết văn, vừa có thể tu bổ bản chữ mẫu, đã biết sửa mái nhà lại còn biết nấu cơm, rốt cuộc là anh ấy trưởng thành thế nào vậy ạ? Các tài tử khác ai cũng như vậy sao?

Nghe Chu Kỳ khen ngợi như thế, bác Đường vui mừng cười nói:

– Không phải bác thiên vị đâu, thực sự là chưa từng thấy ai được như Đại Lang nhà bác đâu đó…

Tạ Dung đang đứng trước bàn sách cầm kéo sửa lại mép rách của bản chữ mẫu, nghe vậy bèn khẽ ho một tiếng.

Chu Kỳ bật cười, thầm nghĩ: “Khen anh mà anh còn không vui à?”

Còn bác Đường thì vui vẻ bưng khay đi ra ngoài.

Tạ Dung cúi đầu sửa tiếp bản chữ mẫu, chẳng để ý đến Chu Kỳ nữa. Chu Kỳ cũng không cần chàng tiếp đón, bế Phỉ Phỉ ra sân dạo một vòng. Hoa mơ đã hơi tàn, hoa đào bắt đầu hé nụ, mùa hoa năm nay đến muộn hơn mọi năm khoảng nửa tháng. Cây mẫu đơn nàng tặng mấy hôm trước có lẽ vì mới trồng xuống, hoặc cũng có thể là do bị ép nở, nên có hơi héo úa. Trong khi đó, cây mẫu đơn vốn có trong vườn chỉ vừa chớm nụ, phỏng chừng phải chờ đến lúc hoa đào tàn thì mẫu đơn mới nở rộ. Giống mẫu đơn này có loại nở sớm, có loại nở muộn, từ đầu tháng Ba đến giữa hoặc cuối tháng Tư là có thể ngắm hoa mẫu đơn. Chu Kỳ chỉ biết đó là hoa mẫu đơn chứ không phân biệt được giống nào nở sớm, giống nào nở muộn.

Ngắm hoa một hồi, Chu Kỳ lại vòng về phòng, thả Phỉ Phỉ xuống sập. Liếc thấy Tạ Thiếu khanh không để ý đến mình, nàng bèn rút một chiếc lông vũ từ cây phất trần bên cạnh sập ra để trêu mèo.

Phỉ Phỉ ngồi ngay ngắn liếc mắt nhìn Chu Kỳ. Chu Kỳ, kẻ bị mèo ghét vì tội ồn ào:

– …

Chu Kỳ không cam lòng, tiếp tục cầm chiếc lông vũ kia quét nhẹ vào mũi Phỉ Phỉ. Cuối cùng Phỉ Phỉ cũng nể mặt nàng, nhấc móng vuốt lên. Thế nhưng Chu Kỳ thấy nó không giống muốn cào mà giống muốn gạt đi hơn, dáng vẻ của nó khá giống dáng vẻ của Tạ Thiếu khanh gạt nhành hoa đêm qua.

Chu Kỳ nghiêng đầu nhìn Tạ Dung. Tạ Dung rõ ràng không hề quay đầu nhưng lại biết rõ chuyện bên này rành rành:

– Cô rảnh rỗi thì sang đây giúp tôi một tay đi.

– Cái này cũng cần tôi phụ một tay hả? – Chu Kỳ mỉm cười, đi tới trước bàn sách của Tạ Dung. – Tôi chỉ sợ lỡ tay làm hỏng bản chữ mẫu, nửa đêm Vương Hữu Quân sẽ đến tìm tôi tính sổ mất.

Tạ Dung bật cười:

– Không phải bút tích thật đâu.

– Thế anh còn tu bổ nó làm gì?

– Không phải bút tích thực nhưng chữ viết rất đẹp, bị hư hại thì thật đáng tiếc.

“Ấy chà, lời này nói ra nghe mới đảm đang làm sao…”

Chu Kỳ lại cười. Tạ Dung bảo Chu Kỳ:

– Cầm chổi nhỏ quét sạch vết mốc giúp tôi đi.

Chu Kỳ ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh chàng, học theo dáng vẻ của Tạ Dung cầm chổi lông mềm lên quét những mốc xanh đen trên bề mặt đi.

Còn Tạ Dung thì lấy giấy lót dùng để bồi tranh, cầm bình xịt nhỏ phun nước hồ lên, chuẩn bị bắt đầu bồi giấy.

Chu Kỳ chải sạch vết mốc xong thì Tạ Dung bảo nàng đi sửa mấy mép sách bị rách lại. Nàng là người không ngồi yên được, ngay cả lúc viết tấu biểu trước Tết, có bị thời hạn nộp tấu biểu gí sát rạt thì cũng chỉ ngồi một lát là phải kiếm gì đó gặm, đứng dậy hoạt động tay chân rồi chạy sang chỗ đám Trần Tiểu Lục đang chơi cờ để “chỉ điểm” cho bọn họ một phen.

Chu Kỳ hôm nay chẳng hiểu sao mình lại ngồi yên được, thậm chí còn cảm thấy việc tu bổ sách cổ, tranh chữ cũng khá tốt, tay không lúc nào ngơi nghỉ, mà trong đầu cũng có thể nghĩ vẩn vơ hoặc chẳng nghĩ gì cả. Bên cạnh có Phỉ Phỉ nằm ngủ khò khò, trong bình nước trên bàn cắm mấy nhành hoa, Chu Kỳ bất ngờ tìm thấy được đôi phần cảm giác nhàn tản mà các bậc sĩ phu hay nhắc tới.

Trong bình nước cắm đầy hoa đào, hoa mơ, đa phần trông khá ổn, chỉ có hai cành hoa trơ trụi, chỉ lèo tèo hai ba nụ hoa, trông giống như “thanh kiếm” đêm qua hai người họ đã dùng để tỷ thí.

Chu Kỳ thầm nghĩ: “Tiện tay c*m v** đây à? Hì hì, thật không biết nên nói Tạ Thiếu khanh là người tao nhã, sâu sắc hay nên nói chàng ta lười nữa…” Chu Kỳ quay đầu lại, vừa nằm nhoài ra bàn, vừa chống cằm ngắm Tạ Dung đang tu bổ lại từng nét chữ.

Chu Kỳ từng thấy chữ của Tạ Thiếu khanh rồi. Chữ của chàng hùng hồn, dày dặn, mang phong thái của Nhan Lỗ Công, khác hẳn vẻ phóng khoáng và thanh tú của tộc Vương. Giờ đây nhìn chàng tu bổ lại bản chữ mẫu của Vương Hi Chi, viết bổ sung những chữ bị khuyết thiếu, bằng đôi mắt gà mờ của nàng cũng thấy được chữ viết mà chàng bổ sung chẳng khác chữ gốc vốn có ở xung quanh là bao.

Chu Kỳ lại nhìn mặt chàng, mũi chàng thật cao nhưng không phải kiểu cao đột ngột như người Hồ mà kiểu thẳng tắp của người Trung Nguyên, kết hợp với đôi mắt phượng và hàng mày dài, lúc nghiêm nghị trông rất uy nghiêm và khó gần, còn lúc này, khi đang yên tĩnh chuyên tâm viết chữ, trông chàng ngoan ngoãn làm sao…

Tạ Dung quay đầu nhìn nàng.

Chu Kỳ lập tức lôi một câu tâng bốc “cũng chẳng kém chữ gốc vốn có là bao” của mình ra.

Tạ Dung cười, dừng bút đáp:

– Tác giả của bản chữ mẫu này có thể được bảy tám phần thần thái của Vương Hữu Quân, tôi nhiều lắm cũng chỉ được một hai phần mà thôi. Chỉ là thiếu mất chữ thì không tốt lắm, dù sao cũng để cho mình tự xem nên tôi cũng không ngại xấu mà viết bổ sung vào.

Nghe những lời này, Chu Kỳ lại nghĩ đến chữ của mình… Sau này có việc gì thà nói thẳng hoặc nhờ người truyền lời, chứ “bút tích quý báu” của mình thì đừng nên để cho Tạ Thiếu khanh thấy thì hơn.

– Đói rồi hả? – Tạ Dung hỏi.

Nghe chàng nói “đói”, Chu Kỳ lập tức ngồi không yên:

– Đi nướng thịt nhé?

Tạ Dung vừa cười vừa cuộn bản chữ mẫu lại, thu dọn các dụng cụ trên bàn như chổi, nhíp, bình xịt, kéo, thước. Chu Kỳ cũng giúp chàng thu dọn một tay.

Tạ Dung đặt tập chữ vào ngăn tủ nhỏ, Chu Kỳ liếc mắt là thấy ngay một chiếc phong bì lớn nằm trong ngăn tủ, trên phong bì không ghi tên, trông khá dày, không biết Tạ Thiếu khanh đang “tỏ nỗi tương tư” cùng ai.

Chu Kỳ mỉm cười, không hỏi nhiều. Tới nhà bếp, Chu Kỳ nhận ra mọi thứ đã được chuẩn bị gần xong cả rồi. Trong mấy cái chậu đựng thịt, có sườn cừu, thịt cừu, gà, cá, tất cả đều được phân loại và tẩm ướp gia vị riêng. La Khải và Hoắc Anh đã mua rau xanh và tôm tươi về từ sáng sớm. Bác Đường cũng đã nhặt và rửa sạch sẽ rồi.

Chu Kỳ vốn định vung đao thái thịt cũng không có đất dụng võ.

Hoắc Anh bê lò thịt nướng ra. Cái lò tròn này có đường kính khoảng ba thước, tầng dưới để than, tầng trên có vỉ sắt. Dưới lò lại thêm cái giá, như vậy người nướng thịt không cần khom lưng nữa.

La Khải thì dọn dẹp chỗ than củi to. Chu Kỳ cuối cùng cũng tìm được việc mình có thể làm:

– Để tôi đập than cho. Món này tôi làm được. Cần đập to nhỏ cỡ nào thế?

Vừa dứt lời, nàng định đi lấy búa.

Tạ Dung khẽ nhíu mày:

– Cô đi bóc tỏi đi.

Chu Kỳ:

– ?

– Lát nữa còn làm nước xốt tỏi để nướng tôm.

Vị Chu Tướng quân oai hùng bất phàm bèn ngoan ngoãn bê một chiếc ghế đẩu tới ngồi xuống cạnh cửa, trên chân đặt cối giã tỏi, cạnh chân để giỏ đựng tỏi, bắt đầu bóc từng tép tỏi một.

Tạ Dung quay đầu nhìn nàng, khẽ nhếch môi mỉm cười. Thôi Dập, người phỏng chừng đời này chưa từng vào bếp, bước vào, liếc mắt một cái đã trông thấy Chu Kỳ:

– Ái chà, miệng thì nói là giúp anh Tạ nướng thịt mà thực ra lại làm cái việc con nít này à?

Chu Kỳ còn chẳng thèm nhìn anh, đáp ngay:

– Lát nữa anh có ăn tôm nướng tỏi không thì bảo?

Ngô Hoài Nhân, người cùng vào cửa với Thôi Dập, chỉ cười “hì hì” một tiếng chứ không nói gì nhiều.

Thôi Dập khá thức thời, lập tức ngậm miệng ngay.

Chẳng bao lâu sau, mọi người kéo nhau ra sân sau.

Trên bãi cỏ ở nhà sau đã trải sẵn đệm nỉ, trên đệm bày bảy chiếc bàn nhỏ. Để cho náo nhiệt, mọi người không phân biệt chủ tớ hay khách khứa mà chỉ ngồi quây thành một vòng tròn, trên bàn đã bày sẵn chén đĩa bát đũa, rượu hoa lê trắng mà Chu Kỳ mang tới đã được hâm nóng lại, rượu nho Tây Vực mà Thôi Dập mang đến cũng được chiết vào trong bình nhỏ, chỉ còn thiếu mỗi “ngọn gió Đông” của bếp trưởng Tạ nữa thôi.

Tạ Thiếu Khanh đang đứng dưới gốc cây cạnh đó nướng sườn cừu. Chàng không đội khăn vấn đầu, chỉ dùng trâm để cài tóc, bên ngoài chiếc trường bào màu chàm chỉnh tề lại thắt một chiếc tạp dề may bằng vải hoa sặc sỡ của bác Đường. Trên tạp dề có rất nhiều màu sắc như xanh biếc, lục đậm, đỏ táo, lam thẫm. Các tiệm vải thường bán loại tạp dề được may từ vải vụn như vậy.

Lần đầu tiên thấy chàng ăn vận sặc sỡ như thế, Chu Kỳ cảm thấy khá thú vị.

Tạ Thiếu khanh lại rất tự nhiên, khẽ rũ mắt, một tay cầm quạt thong thả phe phẩy, một tay cầm đũa sắt từ tốn lật mặt miếng thịt. Thôi Dập nói lúc chàng nướng thịt tựa như “ngâm thơ cùng non nước, gảy đàn với trăng sao”. Nói cách khác, dáng vẻ của chàng không hề giống một đầu bếp đang nướng thịt.

Chu Kỳ cảm thấy tuy mình không biết nướng thịt, nhưng ra dáng đầu bếp hơn Tạ Thiếu khanh xa chừng.

Chu Kỳ kéo cổ áo kiểu người Hồ của mình sang một bên, xắn tay áo lên, nhét vạt áo trước vào thắt lưng. Nàng bước đến bên lò, nghiêng người đứng một bên nhìn Tạ Dung. Tạ Dung mỉm cười đưa đôi đũa sắt dài qua cho nàng, còn mình thì chỉ quạt lửa.

Chu Kỳ lật hai miếng thịt rồi nhướng mày hỏi Thôi Dập:

– Giống mấy ông bán thịt nướng ven đường không?

– Giống hệt luôn! Nếu có thêm cái mũ nỉ của người Hồ, đội lệch sang một bên thì càng giống hơn đấy.

Chu Kỳ cười hì hì, lại quay đầu nhìn Tạ Dung:

– Ban đầu tôi với cậu Thôi đã nghĩ, nếu có một ngày thế giới đại đồng, chúng ta không còn làm quan nữa, tôi sẽ ra phố diễn trò, múa đao múa thương, đập đá trên ngực. Còn anh thì phải đi bán chữ, bán tranh. Kiếm được tiền rồi chúng ta sẽ mua thịt nướng với bánh nướng của người Hồ ăn. Giờ xem ra, chúng ta có thể đi bán thịt nướng nữa đó.

Chu Kỳ nịnh nọt nói thêm:

– Tôi sẽ phụ việc cho anh.

Tạ Dung liếc nàng một cái, mỉm cười đáp:

– Được thôi.

Chu Kỳ hơi kinh ngạc, nghĩ bụng: “Tạ Thiếu khanh thường không hùa theo những lời nói đùa kiểu này cơ mà. Hôm nay chàng ta bị sao vậy nhỉ?”

Thịt nướng trên vỉ sắt đã chuyển sang màu vàng óng, xèo xèo tươm mỡ, mùi thơm của thịt cừu quyện với thì là, hồ tiêu và thù du càng lúc càng đậm đà…

Ngay cả chú mèo điềm tĩnh và thanh nhã như Phỉ Phỉ cũng không ngồi yên được nữa, nó cứ đi vòng quanh giá nướng, quấn quýt quanh chân Tạ Dung và Chu Kỳ.

Thôi Dập ở bên kia cũng bắt đầu gõ bát ồn ào:

– Được chưa? Được chưa? Vẫn chưa chín hả?

– Hết chương 71 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.