Mấy người lại từ chuyện Tùng Kỳ A Bố nói sang chuyện thần ưng.
Tang Đa Na Lợi nói chuyện với vẻ mặt kiêu ngạo và nghiêm trang. Người thông dịch truyền lời giúp gã:
– Thần ưng này là hoá thân của sứ giả ánh sáng dưới trướng của Minh tôn. Sứ giả ánh sáng từng phụng mệnh giúp Ngũ Minh Phật chiến đấu với Chúa tể bóng đêm. Lúc Ngũ Ma nuốt chửng Ngũ Minh Phật, sứ giả ánh sáng đã xả thân bảo vệ Ngũ Minh Phật. Cứ một hai trăm năm, sứ giả sẽ giáng lâm một lần. Sứ giả giáng lâm ở đâu thì sẽ mang lại ánh sáng và điềm lành cho nơi đó. Sứ giả có thể gột rửa tội ác của con người, khiến họ không bị đọa vào địa ngục. Năm đó, lúc hoá thân của Tuệ Minh Phật truyền đạo…
Chu Kỳ vốn là đạo sĩ dỏm, còn bị ám ảnh bởi mớ kinh kệ rối rắm nên cứ nghe thấy thứ gì giống như thế là buồn ngủ. Nàng cố nhịn ngáp, nín đến mức nước mắt lưng tròng. Chu Kỳ vội cúi đầu để che giấu, một lát sau thấy ổn rồi mới ngẩng đầu lên ra vẻ thản nhiên như không có chuyện gì. Nàng hết nhìn gương mặt tròn và ửng hồng của vị Đại tướng quân người Hồi Hột này, lại nhìn mấy bím tóc, chiếc mũ quả đào chóp nhọn, bộ áo cổ tròn tay áo hẹp kiểu người Hồ, con dao và bầu rượu da trên đai điệp tiệp của gã…
May mà Hỗn Tề nhân từ, trước khi Chu Kỳ lại thấy buồn ngủ lần nữa, nhân lúc Tang Đa Na Lợi ngừng lại lấy hơi bèn kể chuyện anh mình săn được thần ưng để kết thúc buổi giảng kinh dài dòng của gã:
Nhìn con chuột này, Chu Kỳ thấy nó sao mà giống hệt mình khi ở trước mặt Tạ Thiếu khanh dạo trước đến lạ. Cứ như có ý mà lại tựa vô tình trêu ghẹo người ta vậy thôi, chứ người ta mà tính bắt nó thật thì nó sẽ lủi đi ngay tắp lự.
– Lúc đó trời vừa chập tối, nhát thấy con chim ưng kia khoác muôn ngàn ráng chiều rực rỡ, anh tôi đã biết nó chẳng phải hạng tầm thường, sau khi bắt được mới phát hiện đó là thần ưng có bộ lông trắng như tuyết. Thần ưng này nhất định có thể phù hộ cho Đại Đường và Hồi Hột được an bình và hoà thuận.
Thông thường khi người ta đã nói tới mấy lời khách sáo như vậy cũng là lúc nên cáo từ. Hứa Thiếu khanh, Tạ Thiếu khanh, Chu Kỳ cũng đều nói những lời hay về mối giao hảo giữa Đại Đường và Hồi Hột rồi đứng dậy.
Hỗn Tề và Tang Đa Na Lợi cũng đứng dậy tiễn khách.
Lúc ra cửa, Hỗn Tề thì thầm với Chu Kỳ một câu gì đó. Chu Kỳ híp mắt cười, cũng nhỏ giọng đáp lại một câu. Tiễn đoàn người ra khỏi sân chính, Hỗn Tề và Tang Đa Na Lợi dừng bước. Hai bên lại hành lễ lần nữa. Sau đó, ba người Hứa Do, Tạ Dung, Chu Kỳ đi về phía cửa Đông của nhà khách Hồng Lư.
Nhà khách Hồng Lư này khá rộng lớn. Sứ thần của nhiều nước đang cư trú ở nơi này, dọc đường đi bọn họ gặp rất nhiều người nước ngoài có tướng mạo khác nhau.
“Ái chà, cái người nước ngoài da trắng, mũi cao, mắt xanh kia trông cũng ưa nhìn đấy…” Chu Kỳ thầm nghĩ rồi nhìn sang Tạ Thiếu khanh, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của chàng. Chu Kỳ mỉm cười gật đầu, còn Tạ Dung thì nghiêm mặt lại.
Chu Kỳ cảm thấy mình vẫn thích kiểu ngoại hình như Tạ Thiếu khanh hơn, trong uy nghiêm có dịu dàng, giống hệt như bánh sữa ngàn lớp vậy, từng lớp vỏ giòn tan bọc phô mai vừa thơm vừa mềm…
Trên đường, ngoại trừ khách ngoại phiên ra, còn có các quan viên và đám người hầu của nhà khách đang bận rộn tới lui. Một viên quan mặc áo bào xanh dẫn theo mấy người hầu vội vã đi tới. Trong đám người hầu có người gùi túi lương thực, có người gánh sọt rau, còn có người xách mấy con thỏ sống, viên quan áo xanh thì nhíu mày thúc giục bọn họ nhanh chân lên.
Thấy có vị quan lớn mặc áo bào đỏ đi tới, viên quan áo bào xanh bèn chắp tay đứng nép bên vệ đường.
Hứa Thiếu khanh, Tạ Dung và Chu Kỳ đều khẽ gật đầu chào rồi đi lướt qua.
Hứa Thiếu khanh xúc động thốt lên, lắc đầu khẽ thở dài:
– Mấy vị khách ở nhà khách này khó chiều lắm. Dạo trước, ở kinh thành tôm cá khan hiếm, khó mà thu mua được, cung không đủ cầu, thế là có khách ngoại phiên tới gặp tôi…
Vừa nói, ông vừa cười bất đắc dĩ.
Tạ Dung cũng mỉm cười. Chu Kỳ ái ngại nhìn Hứa Thiếu khanh, nghĩ bụng: “Bọn khách ngoại phiên này hẳn lắm người giống như Tang Đa Na Lợi, giao thiệp với họ quả thực chẳng dễ dàng gì…”
Ra khỏi nhà khách Hồng Lư, Tạ Dung và Chu Kỳ lại cảm tạ Hứa Thiếu khanh lần nữa rồi cùng nhau cáo từ.
Đã gần đến giờ Ngọ*, hai người ra khỏi cửa Hàm Quang, đi về phía chợ Tây ăn món bánh cuộn thịt cừu* Chu Kỳ đã nhắc đến.
*1. Giờ Ngọ: từ 11-13 giờ.
2. Nguyên văn “饆饠” (bìluó): Một món bánh làm từ bột mì bên trong có nhân. Món bánh này xuất hiện từ đời nhà Đường nhưng đến đời nhà Tống thì các sách về ẩm thực đều không còn ghi chép về nó nữa, có thể tên gọi đã thay đổi hoặc món này đã thất truyền. Hình dáng của bánh khá “to” nhưng hiện nay không thể xác định rõ ràng. (Tham khảo Baidu)
– Xem ra không chỉ công chúa đi hoà thân sống gian nan, mà ngay cả con cháu của công chúa cũng chẳng dễ dàng gì.
Chu Kỳ nói với Tạ Dung. Hai người vừa đi vừa trò chuyện, chủ đề vẫn xoay quanh đoàn sứ thần Hồi Hột. Tạ Dung nói:
– Từ xưa đến nay, con trai của công chúa hiếm ai thừa kế được vị trí Khả hãn. Nếu có biến cố gì, bọn họ thường là người gặp hoạ đầu tiên. Có lẽ những người Hồ này cho rằng họ là con của công chúa, không phải đồng tộc của mình. Người Hồ thường sẽ không làm gì công chúa nhưng chưa bao giờ nương tay với con trai của công chúa cả.
Chu Kỳ gật đầu:
– Hỗn Tề này đúng là một người đáng thương…
Tạ Dung nhướng mày, hỏi:
– Chẳng lẽ Hỗn Tề gặp phải phiền phức gì hả? Tôi thấy lúc ra ngoài cậu ta có nói câu gì đó với Chu Tướng quân.
Chu Kỳ cười nói:
– Ha ha, không phải đâu. Anh ta giải thích với tôi đấy mà, nói rằng Tang Đa Na Lợi tính tình bộc tuệch, thấy tôi đẹp nhường này thì đoán là công chúa tới.
Nếu là người Đại Đường nào nói vậy, Chu Kỳ hẳn sẽ thấy kẻ đó cợt nhả, nhưng Hỗn Tề nói thế, Chu Kỳ chỉ thấy anh ta thẳng thắn, lại còn thấy hơi đắc ý nữa.
Tạ Dung nhìn Chu Kỳ. Chu Kỳ cũng quay đầu nhìn chàng.
– Cô…
Tạ Dung quay mặt đi, l**m môi một cái, một hồi lâu sau mới nói:
– Cô thích ăn bánh cuộn nhân gì? Bánh bán bên ngoài tuy ngon nhưng suy cho cùng vẫn không tỉ mỉ bằng nhà làm. Bác Đường biết làm bánh cuộn anh đào đấy, chờ một chốc là ăn được thôi.
Chu Kỳ lập tức tươi cười rạng rỡ:
– Tôi thích nhất là bánh cuộn anh đào đấy!
Tạ Dung mỉm cười gật đầu.
Chu Kỳ lại tinh nghịch trêu ghẹo:
– Vừa rồi tôi còn tưởng Tạ Thiếu khanh cũng định khen tôi đẹp như hoa nữa chứ.
Tạ Dung cụp mắt xuống, ho khẽ một tiếng:
– Là mỹ thực kia.
Chu Kỳ tỏ vẻ chê bai:
– Thật là nghĩ một đằng nói một nẻo mà! Tôi đã biết tại sao đến giờ Tạ Thiếu khanh vẫn chưa lấy vợ rồi. Tạ Thiếu khanh à, để tôi dạy cho anh nhé, sau này nếu anh phải lòng cô nương nào thì anh phải khen nàng ấy…
Chu Kỳ bỗng im bặt, cảm thấy với cái tính của Tạ Thiếu khanh thì e là khó nói ra được mấy lời ngon tiếng ngọt sến sẩm lắm.
Tạ Dung nghiêng đầu nhìn nàng. Chu Kỳ nhướng mày, thầm nghĩ: “Chàng ta đang chờ mình giảng giải chỉ bảo đấy hả? Chậc chậc…”
Chu Kỳ càng nghịch ngợm hơn nữa, ghé sát lại gần chàng thì thầm:
– Là tôi nói sai rồi. Dùng lời nói để lấy lòng đều là cách làm của bọn phàm phu tục tử, người có phong thái và dung mạo như Tạ Thiếu khanh đây, cần gì phải làm vậy chứ?
Vừa nói, nàng vừa phóng túng liếc nhìn vòng eo của Tạ Thiếu khanh.
Tạ Dung mím môi nhưng ánh mắt lại thoáng nét cười, khẽ nói:
– Chu Kỳ!
Chu Kỳ bật cười. Nhưng vừa nghĩ đến một ngày nào đó Tạ Thiếu khanh bỗng nhiên ngộ ra, ánh mắt đong đầy ý xuân, tình tứ dịu dàng với một cô gái nào đó, Chu Kỳ lại thấy hơi khó chịu, cảm thấy khó chịu hơn cả khi nhìn thấy thanh bảo kiếm xịn nhất ở chợ Đông rơi vào tay người khác nữa.
“Thôi bỏ đi, gió mát trăng thanh như thế thì thưởng thức được lúc nào hay lúc đó vậy.”
Quán bánh cuộn ở chợ Tây này khá rộng, bên trong đã có khá nhiều thực khách. Tạ Thiếu khanh và Chu Kỳ tìm một chiếc bàn chân cao kiểu người Hồ ở góc quán rồi ngồi xuống, gọi mấy loại nổi tiếng nhất như bánh cuộn gan cừu, vai cừu, sườn cừu. Chờ một lúc lâu, hoả kế mới bưng đồ lên.
Bánh cuộn thịt cừu của quán này nhỏ nhắn, vỏ bánh mỏng, rán vàng ruộm, nhân nhiều thịt, nêm nếm các loại gia vị như hồ tiêu, hoa tiêu, thì là, hồi hương, thơm ngon cực kỳ. Trên bàn còn có tương thù du, thực khách có thể tự phết lên bánh của mình.
Chu Kỳ thường xuyên đến nhà họ Tạ ăn chực nên bây giờ cũng thích ăn cay một chút. Nàng bắt chước Tạ Dung phết một thìa tương lớn lên bánh rồi gắp lên cắn một miếng:
– Ui, sao mà cay thế?
Chu Kỳ lè lưỡi, đôi mắt đỏ hoe, định thò tay vào ống tay áo nhưng lại quên mang khăn mất rồi…
Tạ Dung đưa khăn của mình ra rồi múc cho nàng một chén canh:
– Uống một hớp đi cho đỡ cay.
Chu Kỳ lau nước mắt, nhấp hai hớp canh mới thấy bớt cay.
Tạ Dung lấy cái bánh dính tương cay đi, gắp một cái bánh mới bỏ vào một chiếc đĩa trống cho nàng.
– Tôi thích vị cay mà không ăn cay được… – Chu Kỳ cười nói. – Nhưng mà món tương này cũng cay quá đi mất.
– Đây hẳn là thù du vùng Sơn Nam, vị đậm đà hơn so với những nơi khác.
Chu Kỳ gật đầu, ăn cái bánh cuộn thịt cừu mới mà Tạ Dung gắp cho mình, vừa cảm nhận hương vị thịt thơm ngậy lan toả trong miệng, thật sự quá hợp khẩu vị. Chu Kỳ liếc nhìn Tạ Dung, nghĩ thầm: “Đúng thật Tạ Thiếu khanh chẳng cần nói lời hoa mỹ nào, cứ chu đáo như vậy ngồi dùng bữa với người ta, e rằng cô nương ấy chẳng thể từ chối bất cứ điều gì được ấy chứ.”
Sau khi từ chợ Tây trở về, Chu Kỳ trước tiên là viết tấu biểu về kế hoạch huấn luyện chim ưng. Bản tấu biểu này Chu Kỳ viết suốt hai ngày, trên đầu bút vốn đã lồi lõm lại thêm một vòng dấu răng mới coi như viết xong xuôi. Nàng nghĩ bụng: “Chỉ chờ ngày mai người Hồi Hột dâng chim ưng lên, mình nhận được sắc lệnh rồi dâng kế hoạch huấn luyện này lên, sau đó có thể bắt đầu huấn luyện được.”
Nào ngờ thứ nàng nhận được không phải là sắc lệnh của Thánh nhân mà là mảnh giấy của Tưởng Đại tướng quân: “Thần ưng của Hồi Hột đã bị người ta giết rồi.”
Trần Tiểu Lục tiếc nuối nói:
– Chị cả, vậy thì chị còn thăng quan thế nào được nữa?
Chu Kỳ gật đầu, bụng bảo dạ: “Áo bào màu đỏ thẫm, danh đao, danh kiếm đều bay mất cả rồi.”
– Bọn em còn đang chờ chị thăng quan để được khao một tháng đây này…
Chu Kỳ thuận tay vỗ đầu cậu một cái, Trần Tiểu Lục xoa xoa đầu.
Trên mảnh giấy, ngoài việc thông báo chim ưng thần bị người ta giết ra, Tưởng Phong còn ra lệnh cho nàng tham gia điều tra vụ án này.
Trần Tiểu Lục không khỏi lo lắng:
– Chị cả, đừng nói là Đại tướng quân muốn điều chị đến Chi Thân hay Chi Dậu đấy chứ? Chị cả, bọn em không nỡ rời xa chị đâu…
– Cút đi! Đừng sến súa! – Chu Kỳ cười mắng. – Chị còn phải buộc chặt với đám nhóc các cậu đấy. Chờ giải quyết vụ thần ưng này xong xuôi, các cậu chọn chỗ đi, nói trước nhé, chỉ ăn một tháng bổng lộc thôi, nhiều hơn thì không có đâu.
Nghe nàng nói vậy, Trần Tiểu Lục cười toe toét.
– Đi thôi, đến đó xem thế nào.
Chu Kỳ nhét mảnh giấy của Tưởng Đại tướng quân vào túi tiền, thầm nghĩ: “Tưởng Đại tướng quân ra lệnh cho mình tham gia vào vụ án này, có lẽ vì mình quen thuộc với chim ưng và trước đó mình đã từng gặp sứ giả của Hồi Hột.”
– Hết chương 75 –

