Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 76: Thần ưng (5)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 76 miễn phí!

Chu Kỳ với Chi trưởng Chi Thân, Chi Dậu của Can Chi Vệ là Hà Phủ và Vưu Đại Cương cùng nhau đến nhà khách Hồng Lư trong Hoàng thành. Khi họ đến, Ngự sử trung thừa Bàng Thanh Vân, Đại Lý Tự Thiếu khanh Tạ Dung, Kinh Triệu Thiếu doãn Thôi Dập đã có mặt ở đó rồi. Ngoài ra còn có người của Hồng Lư Tự như Hồng Lư Tự Khanh Tôn Vụ Bản và Hồng Lư Thiếu khanh Hứa Do, cùng với đoàn sứ thần Hồi Hột, tất cả đều đang đứng bên ngoài sân nuôi chim ưng.

Mấy người Chu Kỳ chưa đi tới gần đã nghe thấy giọng ồm ồm của vị Đại tướng quân Hồi Hột tên Tang Đa Na Lợi kia. Một tràng tiếng Hồi Hột vừa nhanh vừa dữ dằn xen lẫn với lời dịch có vẻ khá hoảng hốt của người thông dịch vang lên:

– Thần ưng là thánh vật của Hồi Hột… chết ở Trường An… sứ giả của Minh tôn…

Hỗn Tề khuyên Tang Đa Na Lợi bằng tiếng Hồi Hột rồi nói bằng tiếng Quan Thoại:

– Thần ưng bị hại thật khiến cho người ta đau xót. Nhưng lúc này chúng ta càng không thể rối loạn. Kẻ giết thần ưng chắc chắn có ý đồ xấu, muốn phá hoại mối quan hệ hoà hảo giữa Đại Đường và Hồi Hột. Chúng ta tuyệt đối không thể để cho kẻ đó được như ý.

Mấy vị quan viên triều đình đều gật đầu.

Tang Đa Na Lợi trông khá kích động, chẳng có vẻ gì là nghe lọt tai lời khuyên của Hỗn Tề, cứ luôn miệng lải nhải mấy từ như “thánh vật”, “Minh tôn”, “cát tường”,…

Trong số các quan viên Đại Đường, mặc dù Hồng Lư Tự Khanh Tôn Vụ Bản có phẩm hàm cao nhất, nhưng ông ta thường mặc kệ mọi việc nên người có phẩm hàm cao nhất còn lại là Ngự sử trung thừa Bàng Thanh Vân.

Bàng Trung thừa đã ngoài năm mươi, vóc người tầm thấp, mặt mày hiền từ. Hiện nay, mấy vị Tể tướng trong triều người thì già cả, người thì bệnh tật, Bàng Trung thừa là người có khả năng nhất được gia phong làm Đồng bình chương sự*, bổ nhiệm vào Chính Sự Đường để làm Tể tướng.

*

Nguyên văn “同平章事” (Đồng bình chương sự) tên gọi của chức Tể tướng. Bình chương sự: nghĩa là xếp đặt cho tốt đẹp, chỉ chức Tể tướng. Đồng bình chương sự nghĩa là ngang với chức Tể tướng. (Tham khảo bài viết “Lịch sử Việt Nam thời tự chủ – Bài 29” của trang blog Nghiên cứu lịch sử)

Bàng Trung thừa vẫn nghiêm trang, cất giọng ôn tồn nói:

– Trinh Cát Khả hãn cử hai vị sứ giả từ ngàn dặm xa xôi mang thần ưng đến tiến cống cho Hoàng đế Đại Đường chúng ta. Con chim ưng này là thánh vật của Hồi Hột, cũng là báu vật của Đại Đường ta. Đối với cái chết của thần ưng, bọn mỗ cũng đau xót chẳng khác gì hai vị sứ giả. Kế sách bây giờ là chúng ta nên đồng tâm hiệp lực, điều tra rõ ai đã hại thần ưng để có một lời giải thích cho bệ hạ và Khả hãn, cho linh hồn của thần ưng trên trời. Hai vị sứ giả thấy thế nào?

Bàng Trung thừa dù gì cũng là người sắp làm Tể tướng, lời nói của ông vừa có lý lại vừa đúng mực. Tang Đa Na Lợi cuối cùng cũng đành im lặng, miễn cưỡng gật đầu.

Bàng Trung thừa quay lại nhìn ba vị Tướng quân của Can Chi Vệ mới đến, ôn tồn gật đầu với họ:

– Mọi người vào xem chim ưng trước đi.

Mấy người Chu Kỳ chắp tay vâng dạ. Chu Kỳ liếc nhìn Thôi Dập, Tạ Dung. Tạ Dung nhìn lại nàng, còn Thôi Dập thì bĩu môi.

Chu Kỳ, Hà Phủ, Vưu Đại Cương vừa vào cổng sân thì trông thấy thi thể của hai tên ưng nô người Hồi Hột, chỗ cửa phòng còn có thi thể của hai tên ưng nô khác. Ngỗ tác Ngô Hoài Nhân của Đại Lý Tự đang điền vào biên bản khám nghiệm sơ bộ trong sân.

Mấy tên ưng nô này đều bị vật sắc bén cắt cổ. Trên người không có vết thương nào khác. Đao kiếm bên hông đều ở trong vỏ. Ở trên tường, dưới gạch xanh, hoa cỏ trong sân,… cũng không phát hiện dấu vết đánh nhau nào, đoán chừng bọn họ đều bị giết ngay khi vừa giáp mặt.

Ngô Hoài Nhân cùng đám người Chu Kỳ vào nhà nuôi chim ưng. Căn nhà này chẳng hề thảm thiết như Chu Kỳ tưởng tượng. Cửa lồng đang mở ra, con chim ưng nằm trong lồng, dưới mình chảy ra một vũng máu, bên cạnh lại có một ít máu bắn tung toé, dưới đất vương vãi mấy chiếc lông vũ.

Chu Kỳ ngồi xuống quan sát kỹ chim ưng. Vết thương trí mạng của nó nằm trên ngực, vạch lông ra xem kỹ thấy vết thương có phần trên rộng, phần dưới hẹp, có lẽ hung thủ đã dùng dao, cũng là một nhát đoạt mạng. Móng vuốt của con ưng rất sạch sẽ, bên trong cũng không có máu thịt như Chu Kỳ mong đợi. Tuy nhiên, bộ lông trên vùng gáy lại có vết máu lau qua, phỏng chừng là hung thủ bị máu bắn vào tay bèn chùi qua loa lên mình chim ưng.

Cách nhìn của Ngô Hoài Nhân và Chu Kỳ giống nhau, chú căn cứ vào vết hoen tử thi để suy đoán thần ưng bị giết vào khoảng thời gian từ giờ Tuất đến giờ Hợi tối qua.

*

1. Giờ Tuất: 19-21 giờ.

2. Giờ Hợi: 21-23 giờ.

Bàng Trung thừa, Tạ Dung, Thôi Dập đi vào, đoàn sứ thần của Hồi Hột và người của Hồng Lư Tự không đi theo.

Bàng Trung thừa hỏi:

– Thế nào rồi?

Ngô Hoài Nhân dâng biên bản khám nghiệm sơ bộ lên.

Bàng Trung thừa xem qua, gật gật đầu, nhìn Tạ Dung và Thôi Dập rồi lại nhìn sang ba vị Tướng quân Can Chi Vệ:

– Bây giờ không có người ngoài ở đây, việc này các anh thấy thế nào?

Ông nhìn quanh một vòng rồi nhìn sang Tạ Dung. Tạ Dung nói:

– Xét từ hiện trường, hẳn là hung thủ đã gọi cửa, sau đó giết hai tên ưng nô mở cửa cho mình rồi đi vào sân g**t ch*t hai người còn lại ở cửa nhà, cuối cùng vào nhà, ung dung g**t ch*t thần ưng.

– Từ giờ Tuất đến giờ Hợi, trong nhà khách vẫn còn nhiều người chưa nghỉ ngơi, hai vị sứ giả của Hồi Hột đều nói chưa từng nghe thấy tiếng kêu cứu hay đánh nhau. Tôi đã cho người đi hỏi thăm những người trọ ở các sân gần đó, họ cũng nói không nghe thấy tiếng động gì cả. Hiện trường cũng không có dấu vết ẩu đả, đao của đám ưng nô vẫn còn trong vỏ. Bọn họ đều bị một nhát đao g**t ch*t, vết thương trên cổ lệch về phía bên phải, dài khoảng ba tấc, vị trí và độ dài đều nhất quán. Tên hung thủ này hẳn là gây án một mình, có võ nghệ cực cao. Hắn ra tay bất ngờ, động tác lại nhanh nên bọn ưng nô không kịp phản kháng, cũng không kịp kêu cứu.

Tạ Dung nói:

– Từ những dấu vết này mà xem, đây hẳn là một vụ án do người quen gây ra, người này còn là một cao thủ nữa.

Thôi Dập là người không giữ được chuyện trong lòng, nói ngay:

– Đây chẳng phải là vị Đại tướng quân Tang Đa Na Lợi kia sao? Ông ta đã là Đại tướng quân của Hồi Hột, võ nghệ hẳn là giỏi lắm nhỉ?

Nghe cái anh chàng bộc tuệch này nói thế, Bàng Trung thừa phì cười, nhưng chỉ gật đầu nói:

– Kẻ gây án là người quen, lại là một cao thủ… Đúng vậy, muốn giết một con chim ưng hung dữ như vậy, còn giết một cách gọn gàng dứt khoát như thế, quả thực là một cao thủ.

Bàng Trung thừa hỏi Hà Phủ, Vưu Đại Cương:

– Hai vị Tướng quân, người Hồ trong thành, nhất là người Thổ Phiên có động tĩnh gì khác thường không?

Việc Đại Đường và Hồi Hột thân thiết với nhau là điều Thổ Phiên không muốn thấy nhất. Thuở trước, công chúa An Hoà trên đường đến Hồi Hột đã gặp phải mấy lần truy sát của người Thổ Phiên. Nếu không phải quân hộ vệ của Đại Đường tài giỏi, Hồi Hột cũng đi tiếp ứng thì vị công chúa này e rằng đã ngọc nát hương tan trên đường đi hoà thân từ lâu rồi. Bây giờ, thần ưng đại diện cho mối quan hệ hoà hảo của Đại Đường và Hồi Hột bị g**t ch*t, người Thổ Phiên cố nhiên bị nghi ngờ đầu tiên.

Hà Phủ, Vưu Đại Cương chắp tay đáp:

– Kể từ khi đoàn sứ thần Hồi Hột đến đây, bọn hạ quan đã tăng cường giám sát các nước phiên thuộc ở phía Tây Nam kinh thành, nhất là người Thổ Phiên. Hiện tại chưa phát hiện ra động tĩnh gì rõ rệt cả. Sáng nay nghe tin thần ưng bị giết, bọn hạ quan lại sắp xếp thêm gián điệp đi điều tra rồi ạ, hôm nay, chậm nhất là ngày mai, chắc chắn sẽ có báo cáo chi tiết hơn.

Bàng Trung thừa lại cố ý hỏi Chu Kỳ:

– Chu Tướng quân thấy thế nào?

Chu Kỳ lắc đầu:

– Hạ quan chỉ cảm thấy con chim ưng này bị giết gọn gàng quá. Chim ưng của Hồi Hột vô cùng nhanh nhẹn, tính tình lại hung dữ, tuy bị nhốt trong cái lồng lớn này nhưng muốn giết nó cũng không dễ. Dù sao với bản lĩnh của hạ quan thì không tài nào làm được gọn gàng và sạch sẽ đến vậy.

Bàng Trung thừa gật gật đầu:

– Thần ưng bị giết, Thánh nhân tức giận vô cùng, việc này còn liên quan đến mối quan hệ thân thiết giữa Đại Đường và Hồi Hột, phải cho Hồi Hột một lời giải thích mới được. Vụ án này xin nhờ cậy vào các vị đang có mặt ở đây.

Đám người Tạ Dung đều hành lễ.

Bàng Trung thừa tự mình quay về bẩm báo cho Hoàng đế và thương nghị với các vị Tướng công. Hà Phủ, Vưu Đại Cương thì ra ngoài điều tra gián điệp của các nước phiên thuộc đang ở phía Tây Nam kinh thành. Lần này, những người còn ở lại mới là “người mình” thực sự.

Thôi Dập hỏi:

– Bộ hai người không nghi ngờ hung thủ là người Hồi Hột tên Tang Đa Na Lợi kia thật hả?

Chu Kỳ nói:

– Gã cố nhiên là có hiềm nghi. Gã mà gọi mở cửa thì đám ưng nô sẽ không phòng bị gã, võ nghệ của gã cũng cao, nhưng động cơ của gã là gì chứ? Gã được Khả hãn Hồi Hột tin tưởng, là thầy dạy võ cho Tùng Kỳ A Bố trưởng tử của Khả hãn. Gã là Phó sứ của đoàn sứ thần, đến đây để dâng chim ưng và cầu hôn công chúa cho Tùng Kỳ A Bố, tại sao gã lại phải giết thần ưng chứ? Hơn nữa, anh nghe gã giảng kinh chưa? Gã là một người sùng đạo. Con chim ưng này được coi là thần sứ của Minh tôn, bảo một tín đồ như vậy g**t ch*t thần linh của họ… thì hơi khó tin.

Thôi Dập gật đầu:

– Cũng phải, A Chu, cô cảm thấy là người nào làm?

Chu Kỳ lắc đầu:

– Cũng khó mà nói được. Đã là người quen thì… người trong đoàn sứ thần Hồi Hột, quan viên và người hầu của nhà khách Hồng Lư, khách các nước phiên thuộc thân thiết với Hồi Hột đang trọ trong nhà khách, tất cả đều có thể gọi mở cửa sân mà không bị đề phòng. Ai mà biết được trong số đó có bao nhiêu cao thủ võ công nào đang ẩn mình chứ?

– Xét về động cơ thì càng khó mà nói rõ, người Thổ Phiên, Hỗn Tề hoặc những người khác trong đoàn sứ thần Hồi Hột, thậm chí… – Chu Kỳ nhìn Tạ Dung, Thôi Dập. – Một số người trong triều đình chúng ta cũng không phải không có khả năng.

Nghĩ lại thì đây cũng là lý do vì sao Bàng Trung thừa hỏi đến, Tạ Thiếu khanh lại không phân tích phương diện động cơ gây án.

Thôi Dập nhìn Chu Kỳ:

– Người trong triều chúng ta hả?

– Nếu con chim ưng này chết thì công chúa không cần phải đi hoà thân nữa cũng nên.

– Tĩnh An Huyện chúa? – Thôi Dập lắc đầu. – Đừng đùa chứ, A Chu.

Chu Kỳ nhìn Tạ Dung:

– Tạ Thiếu khanh biết đấy.

Tạ Dung nói:

– Hôm ấy tôi với Chu Tướng quân đến xem thần ưng, Hồng Lư Tự Hứa Thiếu khanh cố ý dò hỏi về tính cách, tuổi tác, tướng mạo của Tùng Kỳ A Bố. Trong triều, ngoài Huyện chúa ra, tôi nghĩ chẳng có ai quan tâm đến tuổi tác và dung mạo của hắn đâu.

Hứa Thiếu khanh muốn sắp xếp một cao thủ võ công gì đó trong nhà khách này thì quá dễ dàng.

Thôi Dập nhíu mày:

– Lẽ nào Hứa Thiếu khanh là người của Hoài Âm Quận vương?

Hoài Âm Quận vương là con trai của Lệ Thái tử. Sau khi Lệ Thái tử xảy ra chuyện, Hoài Âm Quận vương và Tĩnh An Huyện chúa từng bị phế làm thứ dân. Sau này hai người được đặc xá, các quần thần trong triều khuyên giải, anh ấy mới được phong làm Quận vương, được thả ra khỏi căn nhà nhỏ nơi bị giam giữ, chuyển đến viện Bách Tôn sinh sống. Hai anh em họ hoạn nạn có nhau, cũng không phải không có khả năng này…

Thôi Dập lại lắc đầu:

– Không thể nào! Hoài Âm Quận vương là một tên ngốc chỉ biết đọc sách thôi. Anh Tạ, đâu phải ai cũng như anh đâu, vừa học giỏi lại vừa tinh ranh… Anh ấy không có bản lĩnh lớn đến thế đâu.

Chu Kỳ bật cười, thầm nghĩ: “Thôi Dập còn vô sỉ hơn cả mình, chẳng phải là muốn đến nhà Tạ Thiếu khanh ăn chực thôi sao?”

Thôi Dập hỏi Chu Kỳ:

– Cô vẫn còn nghi ngờ Hỗn Tề à? Tôi thấy cô với anh ta hợp nhau ra phết, cứ như chỉ mong được gả cho anh ta ngay luôn ấy…

Tạ Dung chau mày. Chu Kỳ “ấy” một tiếng:

– Công là công, tư là tư, chẳng phải tôi chỉ thích ngắm mấy tiểu lang quân ưa nhìn một chút thôi hay sao?

Thôi Dập cười phá lên. Tạ Dung càng nhíu mày chặt hơn.

Chu Kỳ nói:

– Nếu việc hoà thân không thành thì anh ta là người có mối quan hệ gần gũi nhất với Đại Đường trong nội bộ Hồi Hột. Đều là con của Khả Hãn, mà Hồi Hột lại không câu nệ chuyện con trưởng hay dòng chính, vậy tại sao Hỗn Tề không thể kế thừa vị trí Khả hãn? Nếu anh ta lên làm Khả hãn, thiết nghĩ triều đình chắc chắn sẽ rất vui mừng, tuy không đến mức cử đại quân sang giúp nhưng âm thầm ủng hộ thì chắc chắn là có.

– Hết chương 76 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.