Thôi Dập vẫn cảm thấy Hỗn Tề không phải loại người có lòng dạ khó lường:
– A Chu à, cô mắc bệnh nghề nghiệp nặng rồi đấy, nhìn ai cũng ra người xấu cả.
Chu Kỳ cau mày, còn chưa kịp nói gì đã nghe Tạ Dung nói:
– Lời Chu Tướng quân nói không phải là không có lý. Các vụ án khác thường khó ở chỗ không có manh mối, còn vụ án này thì lại khó ở chỗ có quá nhiều manh mối.
Thôi Dập cười ha hả, nói:
– Anh vốn là người đa nghi hay nghĩ, đương nhiên thấy lời của cô ấy chẳng có vấn đề gì rồi. Nếu hai người như các anh mà thành vợ chồng thì trong nhà chẳng phải sẽ suốt ngày giống như vở kịch Gián điệp Phong Vân hay sao. Ai cũng đừng hòng có chuyện mèo mỡ gì ở bên ngoài.
Tạ Dung liếc Chu Kỳ một cái rồi cụp mắt xuống, thản nhiên nói:
– Tôi sẽ không có mèo mỡ gì ở bên ngoài.
Chu Kỳ cười nói:
– Tôi cũng không có. Đối với mỹ nam, xưa nay tôi đều biết điểm dừng, tuyệt đối không từ phong lưu lại sa đoạ đến mức trở thành hạ lưu.
Thôi Dập bật cười. Chu Kỳ cũng hất cằm lên, phong lưu cười theo. Tạ Dung mím môi, có vẻ không vui rồi trở lại nói chuyện chính:
– Vụ án này manh mối tuy phức tạp nhưng cũng tốt hơn là không có gì. Chúng ta cứ sàng lọc từng cái một, ắt sẽ tìm ra dấu vết thôi. Lát nữa tôi sẽ đến Lại Bộ một chuyến.
Chu Kỳ nói:
– Vậy bọn tôi đi tìm đoàn sứ thần Hồi Hột, gặp Hỗn Tề với Tang Đa Na Lợi nghe họ kể chi tiết, tiện thể gặp những người khác trong đoàn sứ thần luôn.
Tạ Dung gật đầu. Chu Kỳ nhăn mặt càu nhàu:
– Lại phải để Tang Đa Na Lợi phun nước bọt đầy mặt rồi…
Tạ Dung nhìn nàng, khẽ mỉm cười nói:
– Cô đứng sau Hiển Minh một chút là được.
Thôi Dập:
– … (Rốt cuộc thì ai mới là anh em đây? Còn chơi chung với nhau nữa không?)
Chu Kỳ bật cười.
Ngoài dự liệu là lần này Tang Đa Na Lợi không phun nước bọt lung tung. Bởi vì gã không rảnh, gã đang đích thân dẫn người chuẩn bị tang lễ cho thần ưng. Lúc gặp Thôi Dập và Chu Kỳ, Tang Đa Na Lợi chỉ hỏi một câu:
– Các anh kiểm tra thi thể của thần ưng xong chưa? Có thể trả thần ưng cho bọn ta được chưa?
Còn Hỗn Tề vẫn là một người dễ nói chuyện như trước. Thôi Dập và Chu Kỳ hỏi gì, anh ta đều đáp nấy.
– Bốn tên ưng nô đó là hộ vệ của gia phụ. Chuyến này bọn họ được điều đến bảo vệ thần ưng. Về mặt võ nghệ, không dám nói là một chọi mười nhưng ai nấy đều là cao thủ trong bộ lạc cả. Vậy mà có người lại có thể khiến họ không kịp rút đao, thật sự khiến người ta không thể ngờ được.
– Trong nhà khách quả thực có khá nhiều người tò mò về thần ưng. Sứ giả Tán Đạt của Đại Thực và sứ giả Tô Tháp Nạp Tứ của Khiết Đan đều nghe danh mà đến xem thần ưng. Tất cả đều do chúng tôi dẫn bọn họ đi xem. Chúng tôi đã nhiều lần dặn dò ưng nô, ngoại trừ người của chúng tôi và quan viên Đại Đường và người hầu trong nhà khách ra, không được tự ý cho người ngoài vào sân đó.
– Thần ưng mỗi ngày ăn một bữa, thường cho ăn vào lúc chạng vạng. Trên thảo nguyên hoặc trên đường đi, thỏ rừng là dễ bắt nhất. Chu Tướng quân am hiểu về chim ưng, hẳn là biết không nên cho chim ưng ăn tạp, vì vậy chúng tôi vẫn luôn cho nó ăn thịt thỏ.
Chu Kỳ quả thực khá am hiểu về chim ưng:
– Thịt thỏ đúng là thích hợp nhất, không béo không gầy, chim ưng ăn thịt thỏ thì khoẻ mạnh, không có mỡ thừa.
Hỗn Tề gật đầu, thở dài một tiếng:
– Tiếc là…
Chu Kỳ cũng tiếc nuối thở dài một hơi:
– Chẳng giấu gì Chánh sứ, vì sắp được huấn luyện thần ưng như vậy, tôi đã thầm mừng trong bụng bao ngày, ai ngờ…
Chu Kỳ lại hỏi:
– Miếng thịt cho chim ưng ăn là do người hầu trong nhà khách cắt xong rồi mang đến phải không? Tôi không thấy dấu vết giết thỏ trong nhà nuôi ưng.
Hỗn Tề lại gật đầu:
– Thịt thỏ khách quán đưa tới tươi lắm.
Chu Kỳ lại hỏi về chuyện xảy ra vào khoảng giờ Tuất đến giờ Hợi tối qua.
– Đúng là chẳng nghe thấy tiếng động gì cả. Vì đã quyết định hôm nay là ngày hiến thần ưng nên hôm qua Hứa Thiếu khanh đã gặp tôi và Tang Đa Na Lợi để nói chuyện về lễ nghi, mãi đến lúc trống chiều vang lên chúng tôi mới giải tán. Cơm nước xong, khoảng cuối giờ Tuất, tôi liền đi nghỉ. Trong đám người hầu có lẽ có người ngủ muộn, lát nữa để tôi gọi bọn họ tới hỏi xem sao, biết đâu có người nghe thấy gì đó cũng không chừng.
…
Chu Kỳ và Thôi Dập đi một vòng quanh mấy cái sân mà đoàn sứ thần Hồi Hột ở lại, những gì cần hỏi, có thể hỏi đều đã hỏi cả rồi, hai người bèn thong thả ra về. Thôi Dập hỏi:
– Tiếp theo làm gì? Đến Hồng Lư Tự tìm Hứa Thiếu khanh à?
– Tạ Thiếu khanh đến Lại Bộ rồi, chúng ta đợi anh ấy rồi cùng đi luôn.
Chu Kỳ gật đầu:
– Phải rồi, tôi quên hỏi anh Tạ, chẳng lẽ anh ấy đến Bộ Lại để điều tra Hứa Thiếu khanh hả?
– Hồ sơ lý lịch quan viên ở Bộ Lại toàn là bề nổi thôi, dựa vào đó thì có thể nhìn ra được gì chứ?
Chu Kỳ cười nói:
– Vậy thì anh phải hỏi Tạ Thiếu khanh rồi.
Thôi Dập nói xấu Tạ Dung:
– Ai cũng nói người thông minh thì tóc thưa, cô đừng thấy anh Tạ bây giờ tóc còn nhiều, chưa biết chừng đến khi anh ấy lớn tuổi thì tóc rụng hết cả, khi đó sẽ thành “so le lởm chởm khó điều cài trâm*”… đấy.
Anh vừa nói vừa tự mình cười trước.
*Nguyên văn “浑欲不胜簪” (Hồn dục bất thăng trâm): Đây là một câu trong bài Xuân vọng của Đỗ Phủ, nghĩa là “gần như không còn đủ để cài trâm”, bản dịch thơ của Trần Trọng San.
Chu Kỳ tưởng tượng ra dáng vẻ Tạ Thiếu khanh đầu trọc, dáng người ấy, đôi mắt và hàng mày anh tuấn ấy, sao lại cảm thấy có một vẻ đẹp lạ thường thế nhỉ? Nếu khoác thêm áo cà sa, ngồi đọc kinh dưới đèn thì…
Chu Kỳ bỗng chốc nhớ đến một quyển tiểu thuyết tên là “Bóng hình kiều diễm nơi chùa cổ”, kể về chuyện một con xà yêu thượng cổ quyến rũ một vị cao tăng đắc đạo, trong đó có một đoạn cực kỳ nóng bỏng…
Đang lúc trong đầu toàn những ý nghĩ không đứng đắn, nàng quay đầu lại thì thấy bóng hình của người nọ trong tâm trí đang đi về phía này. Chu Kỳ vội vàng xua đi chuyện yêu quái và cao tăng đánh nhau ra khỏi đầu.
Tạ Dung hỏi:
– Bên phía đoàn sứ thần thế nào?
Chu Kỳ tóm tắt những gì mình điều tra được và nói ra những điểm chính:
– Tôi có một nghi ngờ…
Chu Kỳ nhìn Tạ Dung. Tạ Dung biết nàng đang nghi ngờ điều gì:
– Ở Lại Bộ, tôi cũng tra được sơ lược mấy thứ. Chúng ta đến gặp Hứa Thiếu khanh trước đã.
Hứa Do sa sầm mặt, nét mặt lộ vẻ khó hiểu:
– Dù gì nơi này cũng là Hoàng thành, là nơi ở của sứ thần các nước. Chúng ta vẫn tự cho là quản lý cực kỳ nghiêm ngặt, ra vào đều có kiểm soát, trong nhà khách cũng có lính tuần tra, vậy mà chim ưng cùng ưng nô lại bị g**t ch*t mà chẳng ai hay biết…
Tạ Dung nói:
– Kẻ có lòng hại người thì dù không có kẽ hở cũng có thể dùi ra kẽ hở được.
Hứa Thiếu khanh gật đầu.
– Chúng tôi đến đây là muốn gặp các quan viên của Điển Khách Thự và điều tra những người hầu phụ trách việc ăn ở, đi lại của đoàn sứ thần Hồi Hột trong nhà khách.
Hứa Do hiểu ý chàng:
– Việc ăn uống, yến ẩm là Điển khách thừa Tô Bảo Trừng phụ trách, những việc còn lại do Cố Cam Lâm phụ trách, để tôi cho người gọi họ đến.
Tạ Dung mỉm cười nói:
– Làm phiền bác rồi.
Sai người đi gọi hai vị Điển khách thừa đến, Hứa Do lại nhìn Tạ Dung:
– Tử Chính nghi ngờ trong đám người hầu này có gián điệp à? Lúc tuyển đám người hầu vào nhà khách, vì sợ có kẻ xấu trà trộn vào, bọn tôi đều đã kiểm tra kỹ lưỡng, còn nhờ cả hai Chi Thân và Dậu của Can Chi Vệ xem xét qua nữa. Hơn nữa, những người hầu này phần lớn đều là người cũ đã làm việc ở đây hơn năm sáu năm rồi…
Tạ Dung nói:
– Hiện giờ vẫn chưa thể nói chắc được, chỉ có thể điều tra lại một lượt tất cả những người đã tiếp xúc với nhà nuôi ưng.
Hứa Do gật đầu. Tạ Dung mỉm cười nói:
– Hứa Thiếu khanh đảm nhiệm chức Hồng Lư Tự Thiếu khanh cũng được mấy năm rồi nhỉ? Công việc ở Hồng Lư Tự vừa nhiều vừa phức tạp, suốt ngày phải giao thiệp với sứ thần, khách ngoại quốc, ngôn ngữ bất đồng, lễ nghi khác biệt, thật vất vả làm sao!
Hứa Thiếu khanh gật đầu lia lịa:
– Lúc mới đến Hồng Lư Tự, có đôi khi nửa đêm tôi còn mơ thấy sứ thần hai nước đánh nhau trong nhà khách… Sau này chai lì rồi thì không thấy vất vả như trước nữa.
Tạ Dung mỉm cười:
– Giao thiệp với những vị khách nước ngoài này cần người chín chắn, điềm đạm như Hứa Thiếu khanh, chứ như bọn tôi, chưa biết chừng đã cãi nhau với bọn họ luôn rồi.
Hứa Thiếu khanh bật cười:
– Tử Chính cần gì phải khiêm tốn như thế? Tôi cũng không làm được việc của các anh đâu.
Tạ Dung lại mỉm cười, hỏi:
– Hứa Thiếu khanh là Tiến sĩ khoa nào vậy ạ?
– Năm Đại Nghiệp thứ hai mươi chín.
Tạ Dung gật đầu:
– Năm Đại Nghiệp thứ hai mươi chín… Khi ấy trong triều có một vị Dương Thị lang, xuất thân từ tộc Dương ở Hoằng Nông, văn thơ cực kỳ tinh diệu. Đáng tiếc sau này vị ấy lại phò tá Thái tử phản nghịch…
Hứa Thiếu khanh nhìn Tạ Dung, một lát sau mới nói:
– Quả không hổ là Đại Lý Tự Thiếu khanh, soi xét tường tận làm sao. Tạ Thiếu khanh muốn hỏi gì thì cứ hỏi thẳng đi.
– Nếu vậy, xin Hứa Thiếu khanh thứ cho tại hạ đường đột. Hứa Thiếu khanh cố ý dò hỏi về tính cách, tuổi tác, tướng mạo của Tùng Kỳ A Bố của nước Hồi Hột, có phải là do Hoài Âm Quận vương nhờ vả không?
– Đúng vậy, là do Hoài Âm Quận vương nhờ vả. Tình cảm anh em của Quận vương và Huyện chúa rất sâu đậm. Dạo trước, ngài ấy còn nhờ tôi làm mai cho Huyện chúa nữa đấy.
– Ồ? Nhà trai là ai thế ạ?
– Là Liễu Tế Phương, Thư học bác sĩ của Quốc Tử Giám.
Tạ Dung khẽ nhướng mày, ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu.
– Làm mai cho Huyện chúa một vị Thư học bác sĩ cửu phẩm, ban đầu tôi cũng không hiểu lắm, nhưng Quận vương nói chỉ mong Huyện chúa được bình an, sống cuộc sống của người bình thường là tốt rồi. Liễu Tề Phương này say mê thư pháp, cũng thích dạy học, chẳng có lòng với con đường làm quan. Người như vậy vừa hay hợp ý của Quận vương. Tiếc thay, chuyện còn chưa quyết định xong thì đoàn sứ thần Hồi Hột đã đến… Đúng là số mệnh mà!
Hứa Thiếu khanh khẽ thở dài. Cuối cùng Hứa Thiếu khanh cũng kể lại ngọn nguồn năm xưa:
– Thầy Dương là thầy chủ khảo của tôi. Thái tử vốn yêu thích thơ văn, vô cùng kính trọng thầy Dương, nhờ vậy mà học trò như tôi cũng được thơm lây, được góp mặt trong các buổi tiệc thơ, dù chỉ là ngồi ở hàng cuối. Khi đó, thỉnh thoảng Thái tử còn dẫn cả Hoài Âm Quận Vương mới vài tuổi đến tham dự…
Hứa Thiếu khanh nghiêm trang nhìn Tạ Dung, nói:
– Tôi tự nhận những việc mình làm không vi phạm bất cứ pháp lệnh nào của triều đình, cũng không có gì không thể nói với người khác. Tạ Thiếu khanh cứ việc đi điều tra, cái chết của thần ưng không hề liên quan gì đến tôi, Quận Vương hay Huyện Chúa.
Tạ Dung gật gật đầu. Bên ngoài có người đến báo là Điển khách thừa đã tới rồi.
– Hết chương 77 –

