Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 78: Thần ưng (7)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 78 miễn phí!

Cố Cam Lâm hành lễ với mấy vị quan viên mặc áo bào đỏ. Hứa Thiếu khanh khẽ cau mày hỏi:

– Tô Khách thừa đâu rồi?

Cố Cam Lâm lại hành lễ, cười gượng đáp:

– Sau tiếng trống tan sở, Tô Khách thừa đã về nhà rồi ạ.

Lúc này đã quá giờ Ngọ*, quả thực đã đến lúc tan sở rồi.

*

Giờ Ngọ: 11-13 giờ.

Hứa Thiếu khanh nói:

– Sai người đến nhà gọi cậu ta một tiếng…

Tạ Dung và Chu Kỳ liếc nhau một cái, cắt ngang lời Hứa Thiếu khanh:

– Khoan đã, không cần vội, bác đưa chúng tôi đến phòng làm việc của Tô Khách thừa xem trước đã.

Hứa Thiếu khanh hơi tái mặt:

– Lẽ nào Tạ Thiếu khanh các anh nghi ngờ… Xin mời, để tôi đưa các vị đi.

Tạ Dung nói:

– Phiền bác cho gọi các vị Chưởng khách phụ trách việc ăn uống, yến ẩm dưới trướng của Tô Khách thừa đến đây luôn.

Hứa Thiếu khanh vừa dẫn đường, vừa nói:

– Bọn họ đều ở chung một phòng làm việc lớn.

Thôi Dập ghé sát vào Chu Kỳ, hỏi nhỏ:

– Tô Khách thừa này sao thế nhỉ? Sao tôi không nhìn ra được gì thế?

– Nhà khách xảy ra chuyện lớn như vậy, quan trên và thuộc hạ đều còn ở đây, chỉ mình hắn tan sở về nhà đúng giờ, có phải là to gan quá rồi không?

Thôi Dập gật đầu:

– Ừ, hắn cũng không phải là tôi…

Chu Kỳ cười khẩy một tiếng, tức khắc nghiêm mặt lại:

– Vả lại, con chim ưng đó chết dễ dàng quá. Nếu như thịt thỏ bị hạ độc thì mọi chuyện sẽ trở nên hợp lý rồi.

Giờ thì Thôi Dập hiểu ra rồi.

Tuy nói là “phòng làm việc lớn” nhưng thực ra căn phòng cũng không lớn lắm, bên trong đặt mấy cái bàn giấy. Trong số đó có một cái bàn trong cùng dùng bình phong nhỏ che lại. Lúc này trước bàn không có ai, xem ra đó chính là chỗ ngồi của Tô Khách thừa.

Thấy Hứa Thiếu khanh đột nhiên dẫn mấy vị quan lớn mặc áo bào đỏ thẫm vào, ba vị Chưởng khách vội vàng đứng dậy hành lễ.

Đám người Tạ Dung vào bên trong, bàn làm việc của Tô Khách thừa cũng như bàn làm việc của đa số quan viên khác, trên bàn đặt mấy cái hộp gỗ, bên trong cắm các công văn dài ngắn khác nhau, trên hộp có gắn thẻ ghi những thứ như “yến ẩm lễ hội”“tiền bạc sổ sách”.

Còn có bảy tám cuộn giấy rộng hẹp khác nhau chất ở bên tay trái, mở ra xem thấy đó đều là công văn liên quan đến yến tiệc, có cái do Chưởng khách hoặc Điển khách trình lên, có cái chưa được phê duyệt, cũng có cái do Tô Khách thừa còn chưa viết xong. Nhìn ngày tháng trên các công văn chờ phê duyệt, cái sớm nhất là từ năm ngày trước.

Cây bút trên giá bút bên tay phải chưa rửa, nhưng nước trong chậu rửa bút lại đen kịt, có lẽ là nước rửa bút từ hôm qua, thậm chí là sớm hơn nữa. Lại có những thứ như lịch, chén cốc đặt cạnh bàn, Chu Kỳ giơ tay lau nắp chén thì thấy trên tay dính một lớp bụi mỏng.

Tạ Dung hỏi mấy vị Chưởng khách:

– Mấy ngày nay Tô Khách thừa có gì bất thường không?

Mấy vị Chưởng khách nhìn nhau, một người trong số đó đáp:

– Bọn hạ quan không thấy Tô Khách thừa có gì bất thường cả, chỉ thấy bác ấy nóng nảy hơn bình thường một chút thôi.

– Bình thường anh ta có để công văn chất đống như thế này không?

Vị Chưởng khách đó đáp:

– Thỉnh thoảng bận quá thì công văn trình lên sẽ bị chậm lại một hai ngày ạ.

Tạ Dung lấy công văn trong mấy hộp gỗ ra xem. Còn Chu Kỳ thì lật xem đồ đạc trong chiếc tủ nhỏ cạnh bàn hắn. Trong tủ đều để một số đồ dùng cá nhân, không có gì đặc biệt cả. Tạ Dung đọc lướt rất nhanh, khi tra đến sổ sách mua sắm của tháng này, ánh mắt chàng chợt dừng lại.

Mục mới nhất trong sổ sách là ngày hôm nay, bao gồm: “Mười vò cua muối; hai mươi lăm ký cá các loại như cá trắm đen, cá trắm cỏ; mười con thỏ rừng; năm mươi ký thịt gà; ba mươi con gà rừng; hai mươi ký thịt khô;…” Phía sau ghi giá tiền, nơi cung cấp là tiệm lâu năm nhà họ Phạm ở chợ Tây. Phía sau nữa là chữ ký của Chưởng khách Triệu Thịnh Minh và Điển khách thừa Tô Bảo Trừng.

Tạ Dung lật về phía trước. Hàng hoá hai ngày trước cũng mua từ tiệm lâu năm nhà họ Phạm này, bao gồm: “Mười lăm ký rau tề, mười ký cẩu kỷ, hai mươi vò rượu mơ, mười ký mộc nhĩ,…”

Tạ Dung nhìn vị Chưởng khách kia, hỏi:

– Chưởng khách Triệu Thịnh Minh đâu?

Triệu Chưởng khách vội đáp ngay:

– Có hạ quan.

Tạ Dung gật đầu:

– Triệu Chưởng khách nói cho bọn tôi nghe về chuyện mua sắm của các vị đi.

Triệu Chưởng khách đáp:

– Những vật dụng cần thiết trong nhà khách đa phần do Công Bộ cung cấp, không cần mua sắm ở bên ngoài. Nhưng cũng có lúc không đủ, chúng tôi sẽ mua ở hai chợ Đông, chợ Tây ạ.

– Tô Khách thừa lập danh sách mua sắm à?

– Vâng, Tô Khách thừa lập danh sách xong sẽ giao cho hạ quan. Hạ quan sao chép lại rồi sai người gửi đến chỗ các nhà cung cấp ở chợ Đông, chợ Tây. Chúng tôi đã chọn một vài nhà cung cấp đáng tin cậy ở chợ Đông, chợ Tây. Những món đồ không quá khó tìm thì ngay trong ngày là có thể gửi tới. Sau đó, hàng tháng sẽ tổng hợp lại các đơn mua sắm, trình lên phê duyệt rồi tổng kết và thanh toán toàn bộ chi phí.

– Bên cung cấp có gửi biên lai nhận hàng không? Hoặc hoá đơn giao hàng chẳng hạn?

Triệu Chưởng khách vội đáp:

– Có ạ, bên cung cấp có hàng gì tốt cũng trình danh sách lên cho chúng tôi chọn nữa ạ.

– Những danh sách này vẫn còn giữ lại chứ?

Triệu Chưởng khách cười gượng đáp:

– Nhận hàng xong là giao hết cho Tô Khách thừa rồi ạ. Còn Tô Khách thừa có giữ lại hay không thì hạ quan không rõ.

Trên bàn của Tô Bảo Trừng không có mấy thứ này, trong giỏ rác bên cạnh cũng trống trơn.

– Gần đây tiệm lâu năm nhà họ Phạm ở chợ Tây có gửi danh sách hàng hóa đến không? Trên đó viết những gì anh còn nhớ không?

Triệu Chưởng khách lộ vẻ khó xử:

– Có gửi đến ạ, nhưng trên danh sách viết gì thì hạ quan… không nhớ rõ lắm.

Đối chiếu với danh sách các mục mua hàng trong sổ sách, Tạ Dung nói:

– Ví dụ như cá muối, cua muối, dưa muối, trứng muối, rau dại, rau tề, dương xỉ, cá trắm, tỏi xanh, rượu trắng, còn có gà rừng, nấm rừng, cá khô, thịt khô chẳng hạn?

Triệu Chương khách lộ vẻ kinh ngạc, ngay cả Hứa Thiếu khanh và Thôi Dập cũng không hiểu tại sao Tạ Dung lại tra hỏi chuyện này, lại còn đọc tên các món ăn ra nữa. Thôi Dập nhìn Tạ Dung rồi lại nhìn Chu Kỳ.

Chu Kỳ thoáng nhíu mày, thầm lặp lại: “Muối… dại… trắng… núi… khô…”

Triệu Chưởng khách chắp tay:

– Nhờ Tạ Thiếu khanh nhắc nhở, hạ quan đã nhớ ra rồi ạ. Trên danh sách hàng hóa của nhà họ Phạm gửi đến hôm qua có cá muối, có tỏi tươi đấy ạ. Trên danh sách mấy hôm nay cũng thường có gà rừng, nấm rừng, cá khô, thịt khô. Tôi còn thắc mắc sao bọn họ cứ chọn đồ khô thế không biết. Dạo này thời tiết ấm áp, đáng lẽ nên ăn đồ tươi mới phải chứ.

Tạ Dung nhìn Thôi Dập với Chu Kỳ:

– Đến nhà Tô Bảo Trừng với tiệm lâu năm nhà họ Phạm ở chợ Tây bắt người đi. Tiệm lâu năm nhà họ Phạm có thể là hang ổ của bọn gián điệp đấy.

Nghe những lời này, Hứa Thiếu khanh và mấy vị Chưởng khách đều tái mặt.

Tạ Dung lại nói với Hứa Thiếu khanh:

– Việc ở đây xin nhờ cả vào Hứa Thiếu khanh.

Hứa Thiếu khanh vội nói:

– Tôi biết rồi, Tử Chính cứ yên tâm. Tôi lập tức truyền lệnh tăng cường kiểm soát cổng ra vào và canh phòng nhà khách Hồng Lư. Phòng làm việc này cũng tạm thời niêm phong lại.

Tạ Dung gật đầu, lúc sắp ra khỏi cửa lại hỏi một câu:

– Tô Khách thừa có biết võ không?

Hứa Thiếu khanh và mấy vị Chưởng khách đều lắc đầu.

Tạ Dung cùng Thôi Dập, Chu Kỳ bước ra khỏi Hồng Lư Tự, ra ngoài Hoàng thành, ở ngoài cổng có đám sai nha bọn họ dẫn theo.

Chu Kỳ dặn dò đội sai nha đi bắt Tô Bảo Trừng:

– Cao thủ giết thần ưng đó không hẳn là hắn nhưng ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, các cậu cẩn thận đấy.

Các sai nha chắp tay vâng dạ, lên ngựa phóng đi.

Chu Kỳ lên ngựa, dẫn Trần Tiểu Lục và các sai nha còn lại chạy đến chợ Tây.

Tạ Dung cũng leo lên ngựa, nói:

– Hiển Minh ở lại đây trấn giữ, để tôi đi với cô.

Thôi Dập nào chịu ngồi yên:

– Cùng nhau đi đi!

Chu Kỳ vội vàng xua tay:

– Hai anh cứ ở đây chờ đi, để mình tôi dẫn người đến chợ Tây là được rồi.

Dứt lời, nàng lập tức giục ngựa phóng đi mất. Mặc dù lần trước Tạ Thiếu khanh đã từng giúp đỡ nhưng Chu Kỳ vẫn không muốn để chàng đi cùng. Chàng và Thôi Dập, một người nho nhã như cỏ quý, một người sang trọng như hoa ngọc, kéo nhau tới mấy nơi đao kiếm máu me làm gì cho khổ?

Tạ Dung nghiêm nghị nói với Thôi Dập:

– Ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, vẫn cần anh ở đây điều binh khiển tướng.

Nói đoạn, chàng thúc ngựa đuổi theo Chu Kỳ, để lại Thôi Dập với vẻ mặt bực bội.

Từ cổng Hàm Quang đến chợ Tây, đi bộ cũng không xa lắm, còn cưỡi ngựa thì chỉ một loáng là tới nơi. Tới bên ngoài dãy hàng bán gạo, mì, rau, thịt của ban quản lý chợ Tây, Chu Kỳ xuống ngựa, ngoái đầu lại trông thấy Tạ Dung đi theo phía sau thì khẽ chau mày lại. Tạ Dung chợt nhớ lại hôm ở ngôi miếu đổ nát, nàng từng nói “những người còn lại ra ngoài”.

Bọn họ đứng trong bóng tối quan sát thật kỹ, thấy tiệm lâu năm nhà họ Phạm đóng cửa nhưng không khoá, bên trong dường như có người. Chu Kỳ ra hiệu cho người bên mình đi vòng ra cửa sau và các mặt bên cạnh để bao vây cả tiệm lại, đồng thời bố trí thêm những “chốt chặn bọc hậu” cơ động ở vòng ngoài, còn mình thì dẫn người từ cửa chính xông thẳng vào trong.

Tạ Dung cảm thấy Chu Kỳ lúc này không hề giống loài cọp mà giống loài báo hoa mai nhanh nhẹn, dũng mãnh và… xinh đẹp hơn. Chàng bỗng nhớ đến cô con gái lanh lợi tên Báo Tử Nô trong giấc mơ ấy.

Chu Kỳ đang định giơ chân đạp cửa thì bất ngờ bên cạnh xuất hiện một cái chân dài khác đá mạnh vào cửa tiệm. Chỉ cần nhìn vào ủng quan và vạt áo bào thôi cũng đủ biết kẻ vô duyên nào giành việc đạp cửa với mình rồi, Chu Kỳ bực bội rụt chân lại rồi xông thẳng vào trong.

Chưởng quỹ và hai gã hoả kế đều rút đao ra, Chu Kỳ giao chiến với một gã hoả kế cao to vạm vỡ, Tạ Dung đánh với lão chưởng quỹ, hai sai nha khác thì đối đầu với gã hoả kế còn lại. Các sai nha khác vọt vào nhà trong.

Chu Kỳ quay đầu nhìn về phía Tạ Dung. Không ngờ lão chưởng quỹ đã năm sáu mươi tuổi kia lại là một cao thủ. Đao pháp của lão ta hiểm hóc cực kỳ. Tạ Thiếu khanh ít khi đánh nhau, tính tình lại quân tử chính trực, e rằng sẽ chịu thiệt mất thôi.

Chu Kỳ lập tức vung đao chém liền hai nhát hòng tốc chiến tốc thắng. Thế nhưng gã hoả kế to con kia cũng không phải dễ đối phó. Chu Kỳ cau mày, dốc toàn lực ra đòn.

Ngoại trừ lần trước ở ngôi miếu đổ nát đấu mấy chiêu với Tề Đại Lang ra, Tạ Dung đã mười mấy năm không đánh đấm gì rồi. Còn những lần so chiêu với thầy Dương hay La Khải thì chỉ có thể tính là luyện tập thôi. Có thể thấy lão già trước mặt cực kỳ giỏi chiến đấu. Võ nghệ của lão ta luyện được từ cuộc sống “l**m máu trên đầu đao”, toát ra vẻ hung tàn và đẫm máu, chiêu nào chiêu nấy đều trí mạng cả.

Lão chưởng quỹ giơ đao chém vào cổ Tạ Dung. Tạ Dung nghiêng người đón đỡ. Sau đó, lão ta rút đao đâm thẳng vào ngực chàng. Tạ Dung lại tránh đi…

Mặc dù lão chưởng quỹ có đao pháp hiểm độc nhưng suy cho cùng lão ta là kẻ trộm, gặp phải quan lại thì trong lòng không khỏi bất an, mà chàng trai trước mặt lại chỉ thủ không công khiến lão ta nhất thời chẳng làm gì được. Hơn nữa, khi nhận ra chàng trai này dường như có xu thế càng đánh càng ung dung, lão ta càng thấy sốt ruột hơn nữa.

Ngay lúc này, Tạ Dung lập tức phản công. Chàng ra chiêu dồn dập khiến cho lão chưởng quỹ tạm thời không thu đao về được, sau đó xoay người nhấc chân đá vào cổ lão ta. Lão chưởng quỹ vội vàng giơ tay kia lên đón đỡ, nào ngờ cú đá này lại nhắm vào cánh tay cầm đao của lão ta.

Lão chưởng quỹ quả nhiên có võ nghệ cao cường, trước khi bị Tạ Dung đá trúng cánh tay đã đổi chiêu, trở đao chém vào cánh tay của chàng.

“Keng keng”, cả đao và kiếm đồng thời rơi xuống đất.

Nghe tiếng đao kiếm rơi xuống đất, Chu Kỳ giật thót, vội ngoảnh đầu nhìn lại thì thấy Tạ Thiếu khanh đang vật lộn đánh nhau với người ta. Chàng đấm từng cú “bịch, bịch, bịch” nện thẳng vào người của lão chưởng quỹ.

Chu Kỳ:

– …

“Thôi được rồi, giờ thì ta tin chàng từng có một thời đánh nhau sứt đầu mẻ trán ngoài phố rồi đó.”

– Hết chương 78 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.