Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 79: Thần ưng (8)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 79 miễn phí!

Chu Kỳ vung đao càng lúc càng nhanh, nhát nào nhát nấy đều nhắm thẳng vào vùng eo bụng của gã hoả kế to con khiến trước ngực gã toàn là bóng đao.

Gã hoả kế cao to lực lưỡng nhưng cơ thể không linh hoạt lắm, sợ nhất là những đòn tấn công nhanh và dồn dập như vậy. Gã né trái, tránh phải, mấy lần định chuyển từ phòng thủ sang tấn công, dùng sức mạnh để áp đảo cô gái hung dữ và xảo quyệt trước mặt, nhưng đều bị buộc phải thu chiêu về, thậm chí suýt chút đã bị đâm thủng ngực.

Nhát thấy một đao nữa sắp chém vào ngực mình, gã to con giơ đao lên hòng đỡ lại. Nào ngờ nhát đao ấy nhẹ bẫng khiến gã cảm thấy nguy hiểm không thôi. Gã định đổi chiêu thì lưỡi đao ấy loáng cái trượt dọc theo sống đao của gã lướt nhanh lên trên. Gã chưa kịp ngửa người ra sau né đi thì lưỡi đao đã gí sát vào cổ họng.

Chỉ một người thì khó lòng trói được đám hung ác như thế này, bởi vì đôi khi bọn chúng sẽ giở trò “giả chết rồi vùng dậy đánh trả”. Nếu là ngày thường thì cũng thôi, nhưng hôm nay Chu Kỳ không muốn phát sinh thêm rắc rối gì nữa…

“Rầm!”

Hai người ở gần đó đâm sầm vào giá để hàng.

Chu Kỳ tung chân đá ngang một cước làm gã hoả kế to con bất tỉnh.

Ở bên kia, lão chưởng quỹ đấm mạnh một cú vào mặt Tạ Dung. Tạ Dung nghiêng đầu, định chộp lấy cổ tay của lão. Tuy nhiên, lão chưởng quỹ linh hoạt tránh đi, trở tay lại bóp vào cổ chàng.

Tạ Dung dùng lòng bàn tay đỡ lại, bắt lấy nắm đấm của lão rồi thuận thế kéo mạnh một cái, tay kia của chàng chụp vào bả vai của lão, xoay người quật ngược lão xuống đất.

Lão chưởng quỹ thừa thế giơ chân quắp lấy cổ Tạ Dung. Thế là hai người lao vào vật lộn với nhau.

Thấy lão chưởng quỹ đang ở thế trên, Chu Kỳ vội xách đao chạy tới. Lão chưởng quỹ vươn tay định bóp cổ Tạ Dung lần nữa. Lần này Tạ Dung không tránh đi mà đấm mạnh một cú vào thái dương của lão.

Lão chưởng quỹ ăn đấm, mặt lệch sang một bên, người lung la lung lay. Chu Kỳ phóng tới tặng thêm cho lão một cước nữa. Cuối cùng lão chưởng quỹ ngã uỵch xuống đất ngất lịm đi.

Tạ Dung bưng lấy cổ họng ho khan mấy tiếng.

Chu Kỳ hỏi:

– Không sao chứ?

Tạ Dung xua xua tay.

Chu Kỳ vọt tới đá gã đồng bọn đang đánh nhau với sai nha ngã chổng vó. Ở nhà sau cũng bắt được hai tên khác. Có một tên định trèo tường bỏ trốn thì bị sai nha bên ngoài tóm gọn.

Bọn sai nha chạy đến giúp đỡ, kẻ thì trói người, kẻ thì lục soát. Chu Kỳ tra đao vào vỏ rồi quay sang nhìn Tạ Dung. Nàng chưa từng thấy Tạ Thiếu khanh như gió mát trăng thanh lại có dáng vẻ như vậy bao giờ. Môi chàng bị rách, gò má và bên khoé miệng bầm tím, chắc chẳng mấy chốc sẽ sưng tấy lên thôi, áo quần chàng xộc xệch, vết dấu tay trên cổ hiện lên rõ mồn một trông khá đáng sợ.

– Tôi không sao.

Tạ Dung cười nói rồi vô thức khẽ xuýt xoa một tiếng. Vết rách trên môi chàng hơi rướm máu.

Chu Kỳ chau mày, châm chọc chàng:

– Tạ Thiếu khanh, sao trước đây tôi không biết anh dũng mãnh thế này nhỉ? Anh còn rành cả chiêu “giết địch một ngàn, tổn thất tám trăm” nữa cơ.

Tạ Dung sững người, định nói gì đó rồi lại thôi, có lẽ là chàng sợ đau miệng.

Chu Kỳ xụ mặt nói tiếp:

– Mấy nơi như cổ họng sao mà chủ quan thế hử?

Tạ Dung nhìn Chu Kỳ, vẻ mặt thì nghiêm túc nhưng khóe mắt lại thoáng nét cười. Chàng khẽ “ừm” một tiếng.

Thấy chàng đã nhận lỗi, Chu Kỳ cũng không tiện càm ràm mãi, chỉ lườm chàng một cái rồi xoay người bỏ đi. Chàng tài tử đất Tây Bắc, thi đỗ Tiến sĩ, vị Thiếu khanh Đại Lý Tự luôn điềm tĩnh và tự chủ, vậy mà khi đánh nhau thì máu nóng bốc lên đầu, chẳng khác gì bọn sư tử đực trong vườn cấm! Đúng là đàn ông mà!

Nhìn bóng lưng của nàng, Tạ Dung thoáng nhếch môi cười rồi lại xuýt xoa một phen, vội rút khăn trong tay áo ra chấm nhẹ lên khoé môi.

Chu Kỳ nhanh giận mà cũng nhanh quên. Lúc đám người áp giải lũ gián điệp mới bắt được đến Đại Lý Tự, Thôi Dập chạy tới nơi thì Chu Kỳ đã cười hì hì trở lại rồi.

Ở phòng làm việc của Đại Lý Tự có sẵn thường phục của Tạ Dung. Rửa mặt chải đầu, thay áo quần xong xuôi, mặc dù khoé môi vẫn còn vết bầm tím nhưng lúc này chàng đã lại trở thành vị Tạ Thiếu khanh thanh nhã và lịch thiệp như ngày nào.

Tuy vậy, Thôi Dập thấy chàng cũng kinh hãi cực kỳ:

– Anh Tạ, anh bị đánh hả?

Chu Kỳ phì cười:

– Tạ Thiếu khanh suýt nữa thì thành mặt sẹo rồi đó. Nếu thành mặt sẹo thật, đợi sau này thế giới đại đồng, anh ấy đi bán tranh chữ sẽ bị mất giá cho mà xem. Cùng một bức tranh, lúc mặt mũi ưa nhìn sẽ bán được những hai trăm đồng. Nếu gặp được nữ lang nhà giàu, có khi còn được trả thêm hai trăm đồng nữa. Còn méo miệng sún răng mà đi bán tranh chữ, cùng lắm chỉ được năm mươi đồng thôi.

Thấy Tạ Dung vẫn ổn, Thôi Dập bèn cười nói:

– Nghe cô nói cứ như anh Tạ không phải bán tranh chữ mà bán dung mạo ấy. Là do cô nhìn người ta thì chỉ nhìn mặt nên mới suy bụng ta ra bụng người đấy thôi.

Thôi Dập lại nói với Chu Kỳ:

– A Chu, cô không hiểu đâu. Đẹp trai ngời ngời như tôi với anh Tạ đây thì trên mặt có một hai vết sẹo đao kiếm mới ngầu, mới đậm chất đàn ông đấy.

Nghe anh nói về “chất đàn ông”, Chu Kỳ bỗng nhớ tới trận ẩu đả hôm nay của Tạ Thiếu khanh. Nàng “xì” một tiếng, nói:

– Nếu nói vậy, đám du côn vô lại ngoài phố mới là đàn ông thực thụ đấy!

Chu Kỳ còn bổ sung thêm một câu:

– Dù sao thì tôi chỉ thích những thiếu niên đẹp trai, phóng khoáng và thanh thoát thôi.

Tạ Dung sờ lên khoé miệng mình. Thôi Dập phê bình Chu Kỳ:

– Nông cạn!

Mặc dù ngoài miệng nói vậy nhưng Thôi Dập vẫn quay sang nói với Tạ Dung:

– Nói đi cũng phải nói lại, con gái trên đời này đều nông cạn như vậy đấy, chúng ta vẫn nên giữ gìn khuôn mặt này thì hơn, bằng không sau này không cưới được vợ đâu.

Tạ Dung mỉm cười, liếc nhìn Chu Kỳ.

Chu Kỳ hừ một tiếng rồi bật cười theo.

Bên ngoài, sai nha đến báo rằng đội đi bắt Tô Bảo Trừng đã quay về. Tô Bảo Trừng đã bị bắt rồi.

Chẳng mấy chốc, người dẫn đầu đội đi bắt Tô Bảo Trừng vào báo cáo công việc.

Tạ Dung hỏi:

– Các anh vất vả rồi, mọi việc có thuận lợi không? Tên Tô Bảo Trừng kia có chống cự không?

– Hắn ngoan ngoãn lắm ạ, thấy bọn tôi là mặt tái mét cả ra. Bọn tôi xông lên là bắt được liền.

Tạ Dung gật đầu.

– Bọn tôi cũng lục soát nhà hắn rồi, không có vật gì đáng nghi cả. Trong nhà hắn, ngoài vợ với con trai ra, còn có hai người hầu già và một a hoàn. Bọn tôi không bắt mấy người già, phụ nữ và trẻ em này, chỉ để lại hai người ở đó canh gác, không cho họ tùy ý ra vào mà thôi.

Tạ Dung lại gật đầu, nói:

– Tốt lắm, vất vả các anh rồi.

Sai nha lui xuống.

Đại Lý Tự Vương Tự khanh đã vào trong cung nên tạm thời không thẩm vấn Tô Bảo Trừng và bọn người của tiệm lâu năm nhà họ Phạm được. Ba người đành ngồi trong phòng làm việc của Tạ Dung nói chuyện tiếp. Thôi Dập lấy làm lạ:

– Anh Tạ, sao anh biết tiệm lâu năm nhà họ Phạm này là ổ gián điệp thế? Danh sách mua hàng của bọn chúng có mờ ám gì hả? Bọn chúng bỏ thuốc độc trong đó sao?

Tạ Dung giải thích:

– Những sổ sách kia đều do các quan Phủ, Sử chuyên phụ trách thu mua dựa vào danh sách mua hàng ban đầu để chép lại. Nét chữ trên đó cũng khác với chữ của Điển khách thừa Tô Bảo Trừng và Chưởng khách Triệu Thịnh Minh. Nói cách khác, những khoản mục ghi trong sổ sách chính là sao y nguyên danh sách mua hàng do Tô Bảo Trừng soạn ra lúc đầu. Trong danh sách mua hàng đó gồm cua muối, cá trắm cỏ, thỏ rừng, trứng gà, gà rừng, thịt khô…

– Đúng vậy, mà thế thì sao? – Thôi Dập khó hiểu hỏi lại, rồi cười nói. – Anh nhớ được cả danh sách mua hàng cơ à.

– Vì tôi có bí quyết đấy. Anh thử dùng phép phiên thiết để ghép chữ đầu của mỗi mục lại sẽ biết ngay thôi.

Thôi Dập tuy học hành chẳng ra sao nhưng cũng biết phép phiên thiết* dùng thế nào.

– “Ứng… y… sát”, ưng dĩ sát… đã giết ưng hả?* – Thôi Dập trợn tròn mắt.

*

1. Phiên thiết là hình thức chú âm để đọc chữ Hán, gồm hai bộ phận: bộ phận ghi cách đọc âm đầu và bộ phận ghi cách đọc vần. Ví dụ chữ đông (dōng) được phiên thiết thành: đô/都 (lấy phụ âm đầu đ/d) + tông/宗 (lấy phần vần ông/ong) = đông.

2. Đây là cách chơi chữ bằng chữ Hán, bởi vì khác biệt ngôn ngữ (và năng lực hạn hẹp của nhà), nhà không thể chuyển ngữ trọn vẹn cách chơi chữ này được, do đó nhà xin chú thích ở đây để bạn đọc hiểu rõ hơn:
Cua muối là 腌蟹 (Yān xiè/Yêm giải); thỏ rừng là 野兔 (Yě tù/Dã thố); gà rừng là 山鸡 (Shān jī/Sơn kê).
Chữ đầu tiên của các từ ấy lần lượt là: 腌 (Yān/Yêm); 野 (Yě/Dã); 山鸡 (Shān/Sơn).

Phiên thiết của chúng là:
腌 (Yān/Yêm): lấy phụ âm đầu ying, đọc gần giống với “ứng”.
野 (Yě/Dã): lấy phụ âm đầu yi, đọc gần giống với “dĩ”.
山 (Shān/Sơn): lấy phụ âm đầu sha, đọc gần giống với “sát”.
Ba âm “ying”, “yi”, “sha” này đọc lên tương tự với “鹰已杀” (ưng dĩ sát, tức là đã giết ưng).

Tạ Dung gật đầu.

– Hai ngày trước khi xảy ra chuyện, Điển Khách Thự còn mua rau tề, cẩu kỷ, rượu mơ, mộc nhĩ từ tiệm lâu năm nhà họ Phạm này. Mấy chữ sau cùng này chẳng dùng phiên thiết mà chỉ dùng đồng âm thôi.*

*

Đây là cách chơi chữ bằng chữ Hán, bởi vì khác biệt ngôn ngữ (và năng lực hạn hẹp của nhà), nhà không thể chuyển ngữ trọn vẹn cách chơi chữ này được, do đó nhà xin chú thích ở đây để bạn đọc hiểu rõ hơn:

Cẩu kỷ là 枸杞 (gǒuqǐ/cẩu kỷ); rượu mơ là 梅子酒 (méizi jiǔ/mai tử tửu); mộc nhĩ là 山鸡 (mù’ěr/mộc nhĩ).
Ghép các chữ “cẩu”, “mai”, “mộc” lại thành “gǒu”, “méi”, “mù”, đọc lên gần giống với “Yǒu méi•mu” (hữu mi mục, tức là có manh mối).

– Hai danh sách mua hàng đều có thể ghép thành những câu có nghĩa. Chuyện này hẳn không phải trùng hợp. Hơn nữa, công văn trong tay của Tô Bảo Trừng này đã tồn đọng năm ngày. Cốc uống nước thì bám bụi bẩn. Từ đó có thể thấy được mấy ngày nay vị Tô Khách thừa này đã lơ đễnh, đứng ngồi không yên thế nào. Huống hồ Tô Bảo Trừng này vốn cũng có điểm đáng ngờ.

Thôi Dập gật đầu:

– A Chu có nói, xảy ra chuyện lớn như vậy, quan trên, thuộc hạ của hắn đều ở đây, chỉ mình Tô Bảo Trừng tự mình tan sở ra về, e rằng là quá vô tâm. Hơn nữa, loài chim săn mồi hung ác như thần ưng lại bị giết quá gọn gàng sạch sẽ, có khả năng là đã bị hạ độc, mà Tô Bảo Trừng này lại vừa hay quản lý chuyện bếp núc.

Tạ Dung gật đầu, mỉm cười nhìn Chu Kỳ:

– Chu Tướng quân sáng suốt lắm.

Chu Kỳ chỉ mỉm cười đáp lại.

Tạ Dung nói tiếp:

– Xét hai tin tức mà Tô Bảo Trừng truyền đi, hắn hẳn là bên nhận lệnh, còn tiệm lâu năm nhà họ Phạm là bên ra lệnh. Bởi vì chuyện này xoay quanh chuyện giết thần ưng của Hồi Hột nên danh sách mua hàng của tiệm lâu năm nhà họ Phạm có khả năng sẽ dùng các chữ như “ưng”, “sát”. Nếu viết theo phép phiên thiết thì những món ăn bắt đầu bằng những chữ như “yêm”, “dã”, “thanh”, “sơn”, “lạp”, là phổ biến nhất.

Thôi Dập đã hiểu tại sao Tạ Dung có thể đoán ra trong danh sách mua hàng của tiệm lâu năm nhà họ Phạm có những món gì rồi.

– Tôi đoán tin tức “có manh mối” mà Tô Bảo Trừng truyền ra có lẽ là hắn đã mua được loại thuốc khiến chim ưng ăn vào sẽ ngủ yên, cũng có lẽ là đã tìm ra cách để gián điệp bên ngoài trà trộn vào hoàng thành.

Thôi Dập hỏi:

– Tìm ra được thứ gì ở tiệm lâu năm nhà họ Phạm không? Có biết là gián điệp của phe nào không?

– Tìm thấy phù bài có khắc chữ Thổ Phiên và thư từ viết bằng chữ Thổ Phiên.

– Quả nhiên là bọn chúng… – Thôi Dập lắc đầu thở dài. – Dùng phép phiên thiết để dịch chữ trong danh sách mua hàng để truyền tin, lũ gián điệp này quả thực còn siêu hơn cả trong tiểu thuyết nữa.

Thôi Dập lại tâng bốc bạn mình:

– Anh Tạ, tôi thấy anh cũng chẳng kém gì cậu Trần trong “Kỳ án Nam Bắc” đâu, phải không A Chu?

Chu Kỳ khá mê mẩn nhân vật cậu Trần kia, nghe Thôi Dập so sánh Tạ Dung với cậu Trần thì thấy Tạ Thiếu khanh cố nhiên là thông minh, sắc sảo, còn đẹp trai, biết đánh nhau, nhưng cậu Trần… thì khác biệt. Chưa nói đến những chuyện khác, chỉ riêng khoản không biết kể chuyện cười mà cứ cố kể hoài thì cái này Tạ Thiếu khanh thua xa. Tạ Thiếu khanh còn lâu mới đáng yêu bằng cậu Trần.

Thôi Dập nhìn Chu Kỳ chờ nàng trả lời. Tạ Dung bưng chén trà, cụp mắt, cầm nắp chén gạt nhẹ lớp bọt trà trong chén.

Chu Kỳ ho khẽ một tiếng:

– Người sống như chúng ta cần gì phải so sánh với nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết chứ.

Thôi Dập “xì” một tiếng. Tạ Dung nhấp một hớp trà, khẽ nhíu mày một thoáng, có lẽ vừa rồi uống trà đã chạm phải miệng vết thương. Chu Kỳ tự cho mình là người mềm lòng, hôm nay Tạ Thiếu khanh đã chịu khổ rồi, lúc này nên dỗ dành chàng một chút mới được:

– Chuyện khác không nói, ít nhất thì Tạ Thiếu khanh đẹp trai hơn cậu Trần kia.

Trong “Kỳ án Nam Bắc” chỉ nói cậu Trần có khuôn mặt dài, vóc người hơi gầy chứ không miêu tả tướng mạo cậu ta thế nào cả. Các nhân vật khác cũng chưa từng khen chàng ta ưa nhìn, chỉ có Nguyên Lục Lang đó khen cậu ta “rắn rỏi tựa như trúc biếc”. Từ đó có thể thấy dung mạo của cậu Trần cũng bình thường thôi.

Nghe nàng lại vòng trở về chuyện tướng mạo, Thôi Dập lại bật cười:

– A Chu à, cô sửa lại cái tật thích ngắm trai đẹp này được không? Sao lại quay về chuyện đẹp xấu rồi?

Chu Kỳ buột miệng nói:

– Tại tôi đau lòng chứ bộ!

Tạ Dung đang uống trà chợt khựng lại, ngước mắt nhìn lên. Thôi Dập cũng bật cười theo.

Chu Kỳ nhìn Thôi Dập:

– Dung mạo cỡ Tạ Thiếu khanh mà khoé miệng bầm tím một mảng, môi bị rách như thế trông có giống một thanh bảo kiếm bị mẻ mất một miếng không chứ?

Thôi Dập ngẫm nghĩ một chốc, cảm thấy cách ví von này cũng có lý ra phết.

– Phàm là người có hiểu biết chút ít về đao kiếm, trông thấy một thanh bảo kiếm bị sứt mẻ thì ai mà không xót?

Thôi Dập gật đầu. Tạ Dung tiếp tục cúi đầu uống trà.

Chu Kỳ nhìn chàng rồi nhỏ nhẹ khuyên lơn:

– Phu tử có dạy, thân thể tóc tai đều do cha mẹ ban cho. Mong Tạ Thiếu khanh tự bảo trọng mình mới phải.

Chu Kỳ đang định lấy mấy thứ như bản chữ mẫu, tranh chữ, bản lẻ, bản hiếm mà Tạ Thiếu khanh yêu thích ra để ví von thêm thì chàng đã nghiêm mặt nói cảm ơn rồi.

Thế nên Chu Kỳ cũng đành thôi.

Nhìn Tạ Thiếu khanh đang ngồi yên uống trà, nhất là nhìn vết bầm tím trên khoé miệng của chàng, lòng Chu Kỳ lại ngứa ngáy như bị mèo cào… Nàng nghĩ: “Mấy người bán ngọc ở chợ Đông vẫn thường nói rằng, ngọc đẹp có tì vết mới đáng yêu, quả đúng là vừa đáng thương lại vừa đáng yêu thật…”

Ngón tay Chu Kỳ chẳng biết phải làm gì nên đành gõ nhẹ vào chân mình.

– Hết chương 79 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.