Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 80: Thần ưng (9)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 80 miễn phí!

Lúc Vương Tự khanh trở lại Đại Lý Tự thì đã trễ lắm rồi. Trông thấy Tạ Dung, lão ông kinh ngạc hỏi:

– Bị sao thế?

Nghe Tạ Dung nói là lúc bắt gián điệp bị đấm một cú, lão ông không khỏi dặn dò:

– May mà không để lại sẹo, không thì sau này sẽ bị vợ chê đấy. Lần sau phải hết sức cẩn thận mới được.

Thôi Dập và Chu Kỳ bật cười. Chu Kỳ cảm thấy Vương lão ông quả nhiên là người cùng hội cùng thuyền với mình. Tạ Dung không tiện nói chuyện, Chu Kỳ bèn thay mặt bẩm báo lại chuyện bắt giữ gián điệp của Thổ Phiên và Tô Bảo Trừng.

Vương Tự khanh gật đầu:

– Đề phòng cũng không xuể.

Đại án liên quan đến thánh vật của Hồi Hột và gián điệp của Thổ Phiên như thế này phải do Vương Tự khanh đích thân xét xử. Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ ngồi dưới công đường dự thính.

Tô Bảo Trừng bị giải lên. Tô Bảo Trừng hơn ba mươi tuổi, mặc quan bào màu xanh, vóc người hơi béo, tướng mạo vốn khá phúc hậu nhưng lúc này mặt mày hắn đầy vẻ hối hận, sầu khổ.

Tô Bảo Trừng cúi đầu nói:

– Đều do tôi tham món lợi nhỏ mà rước lấy tai vạ ngày hôm nay.

Hắn chọn tiệm lâu năm nhà họ Phạm ở chợ Tây cung cấp hàng hoá cho nhà khách Hồng Lư, một là vì hàng hoá nhà họ vô cùng đầy đủ, giá cả hết sức phải chăng; hai là vì lão chưởng quỹ kia biết đối nhân xử thế, nịnh nọt tâng bốc cực khéo, biếu tiền lễ cũng đủ đầy.

Tô Bảo Trừng nói:

– Tào chưởng quỹ dò hỏi nhà của hạ quan ở đâu, cứ cách một dạo lại gửi đến nhà hạ quan một ít đồ ăn thức uống tươi mới, còn thường xuyên mang cho con trai hạ quan kẹo bánh bọn con nít yêu thích hoặc là mấy món đồ chơi nhỏ của người Hồ, do đó gã sai vặt giao đồ khá thân quen với người nhà của hạ quan.

– Sáu ngày trước, hạ quan tan sở về nhà, ở ngoài cửa phường bị một tên ăn mày đụng một cái, trong tay bỗng lòi ra một mẩu giấy. Mở ra xem thấy trên đó viết rằng con trai của hạ quan bị bọn chúng bắt cóc, bắt hạ quan phải giết thần ưng của Hồi Hột để đổi lấy bình an cho thằng bé. Có chuyện gì thì thông qua danh sách mua hàng của tiệm lâu năm nhà họ Phạm để truyền tin bằng phép phiên thiết. Hạ quan về đến nhà, người trong nhà vẫn chưa biết thằng bé đã bị người ta bắt đi…

Tô Bảo Trừng ngẩng đầu lên:

– Hạ quan đến tuổi này mới có mụn con trai. Hạ quan… hạ quan… thật sự là bất đắc dĩ mà thôi…

Vương Tự khanh nói:

– Nói xem cậu đã làm thế nào để dẫn gián điệp vào Hoàng thành, và lại làm thế nào để giết thần ưng.

Tô Bảo Trừng mở mắt trừng trừng, nói:

– Hạ quan không hề dẫn gián điệp vào Hoàng thành! Hạ quan chức nhỏ phận mọn, làm sao có thể dẫn người vào Hoàng thành được ạ? Hơn nữa… – Giọng Tô Bảo Trừng nhỏ dần. – Hoàng thành là nơi trọng yếu, phía sau là Hoàng cung, gián điệp vào trong mà gây ra chuyện gì thì hạ quan muôn chết cũng khó thoát tội.

Chu Kỳ hơi nheo mắt lại. Tô Bảo Trừng nói tiếp:

– Tiệm lâu năm nhà họ Phạm luôn hối thúc trong danh sách hàng hóa, nhưng hạ quan tay không sức trói gà, sao mà giết thần ưng được chứ? Hạ quan chợt nhớ tới chuyện một người Hồ từng kể về một thầy tu Đại Thực bào chế và bán thuốc bí truyền. Trong các loại thuốc ấy, có một loại có thể khiến người ta hôn mê, nếu ăn nhiều sẽ mất mạng, hơn nữa còn khiến người ta không nhìn ra nguyên nhân cái chết. Nghe nói thầy tu người Hồ đó đã bị triệt hạ nên loại thuốc kia khó mua cực kỳ. Hạ quan phải qua tay mấy người mới mua được mười viên thuốc từ một gã người Hồ ở chợ đen. Sau đó, hạ quan nghiền thuốc thành bột, nhân lúc đến kiểm tra nhà bếp đã trộn thuốc vào thịt thỏ tươi chuẩn bị cho thần ưng.

– Sáng sớm đến Hồng Lư Tự, nghe tin con chim ưng đó đã chết, hạ quan vội vàng truyền tin cho tiệm lâu năm nhà họ Phạm, bảo họ thả con trai của hạ quan ra.

Vương Tự khanh hỏi:

– Ý cậu là cậu chỉ bỏ thuốc, sau đó sát thủ không mưu mà hợp, đi giết thần ưng à? Tô Khách thừa, chuyện này có trùng hợp quá không?

Tô Bảo Trừng vội nói:

– Hạ quan thật sự không biết sát thủ kia là ai cả. Hạ quan nghe nói loại thuốc đó chỉ cần hai mươi viên là đủ để một người đàn ông trưởng thành khoẻ mạnh hôn mê, thêm vài viên nữa là ngủ luôn không tỉnh lại được. Con ưng này tuy oai hùng, mạnh mẽ nhưng cũng chỉ cao ba thước, cho ăn chừng mười viên là đủ rồi. Nếu đã đủ, hạ quan cần gì phải làm chuyện thừa thãi, bảo người ta đi giết nó nữa chứ?

Vương Tự khanh trên công đường và Tạ Dung ở dưới sảnh liếc nhìn nhau, lão ông hỏi:

– Mấy viên thuốc đó màu gì?

– Hình như là màu tím.

Vương Tự khanh khẽ gật đầu.

Vương Tự khanh lại đổi cách thẩm vấn, gài bẫy hỏi đi hỏi lại mấy lần mà không phát hiện ra lời khai của Tô Bảo Trừng có sơ hở nào cả. Vì vậy, lão ông phất tay ra hiệu cho người giải hắn xuống.

Việc thẩm vấn lũ gián điệp người Thổ Phiên lại hơi tốn sức. Vương Tự khanh phải dùng hình mới cạy được miệng của chúng.

Đám người Thổ Phiên này đã trà trộn vào Trường An từ năm ngoái, vẫn luôn yên lặng nằm vùng cho đến bây giờ. Đây là lần đầu tiên chúng làm ra chuyện lớn thế này. Lời khai của chúng hoàn toàn khớp với lời khai của Tô Bảo Trừng.

Sau khi bãi đường, Vương Tự khanh chống eo đứng dậy, thở dài một hơi:

– Chuyện này à, e rằng còn có kẻ chủ mưu khác nữa.

Lão ông là người từng trải và lão luyện, nói với ba người Tạ Dung:

– Bất kể là người nào, còn có ẩn tình gì, cứ để ngày mai hẵng tra xét tiếp. Tất cả về nhà đi! Về ngủ một giấc thôi!

Ba người Tạ Dung cưỡi ngựa đi theo xe ngựa Vương Tự khanh về hướng Đông. Đến đại lộ Chu Tước, Vương Tự khanh và Thôi Dập đi tiếp về hướng Đông, còn Tạ Dung và Chu Kỳ rẽ về hướng Nam để về phường Khai Hoá.

Gọi mở cổng phường xong, Chu Kỳ vừa xoa xoa bụng vừa hỏi Tạ Dung:

– Anh nghĩ giờ này quán cháo nhà họ Triệu đã đóng cửa chưa?

Tạ Dung nói:

– Vậy thì đến xem thử đi.

Chu Kỳ mỉm cười, thúc ngựa rẽ vào một con ngõ.

Chủ quán đang gỡ chiếc đèn lồng trước cửa xuống. Chu Kỳ là khách quen nên chủ quán nhận ra nàng ngay:

– Hết cháo mất rồi, mai nữ lang quay lại nhé.

Chu Kỳ nói, giọng điệu cực kỳ đáng thương:

– Vét đáy nồi cũng được ạ. Không có miếng nào bỏ bụng, bọn tôi phải ôm bụng đói đi ngủ mất.

Hai người mặc quan bào thế kia, sao ở nhà lại không có người hầu được? Nhưng giữa đêm hôm khuya khoắt lại có một nữ lang đến nói như vậy, chủ quán cháo biết làm sao bây giờ?

Chủ quán lại treo đèn lồng trở lại:

– Cũng may vẫn chưa tắt bếp, còn sẵn nước xương heo ninh đây, để tôi nấu cho hai vị hai bát bánh canh nhé?

Chu Kỳ vui ra mặt:

– Được, làm phiền chủ quán rồi, bọn tôi không kén chọn đâu.

Trong quán, đèn nến đã tắt quá nửa, Chu Kỳ và Tạ Dung chọn một chiếc bàn ăn cạnh cửa sổ rồi ngồi xuống đối diện với nhau. Một hỏa kế chuyển cây nến đến bàn của họ.

Bàn ăn trong quán cháo họ Triệu là loại bàn đơn, không giống bàn lớn kiểu người Hồ, cũng không thể so với loại bàn nhỏ đặt trên sập lớn trong nhà họ Tạ. Chiếc bàn ăn chỉ rộng hơn hai thước nên ngồi đối diện với nhau như vậy, Chu Kỳ có thể nhìn rõ cả hàng mi của Tạ Dung.

Tạ Dung khẽ cụp mắt, ngồi cực kỳ ngay ngắn.

Trước đây nàng cũng từng ngồi gần Tạ Thiếu khanh hơn thế này, nhưng lúc nào cả hai cũng ngồi cùng một phía, hiếm khi ngồi đối diện như vậy. Chu Kỳ khẽ híp mắt ngắm chàng. Thật ra hàng mi của Tạ Thiếu khanh không dài lắm nhưng lại rất rậm. Khi chàng cụp mắt, ánh nến chiếu vào đổ bóng xuống mi mắt, khiến ánh nhìn trông càng sâu thẳm hơn, cứ như có muôn vàn lời muốn tỏ bày với… Chu Kỳ nhìn bát đũa trước mặt mình, cứ như muốn tâm sự với bát đũa này vậy.

Chu Kỳ láu lỉnh mỉm cười.

Tạ Dung ngước mắt nhìn nàng. Chu Kỳ nghiêm mặt nói:

– Mặt anh hơi sưng đấy. E là phải đắp thuốc, bôi thuốc mới được, bằng không ngày mai sẽ sưng tấy lên đấy.

– Ngày mai đi mua về bôi.

– Chỗ tôi còn ít thuốc thừa lại từ lần trẹo chân dạo trước, trong đó có một loại thuốc mỡ, bôi lên rồi đắp miếng vải sạch vào, không ảnh hưởng chườm lạnh đâu. Đấy là loại dùng trong một hai ngày đầu sau khi bị thương, chắc là anh dùng được nhỉ?

Tạ Dung mỉm cười gật đầu, mặt chàng hơi sưng nên nói chuyện cũng ít hẳn.

Chu Kỳ thôi không ngắm hàng mi của chàng nữa, chuyển sang nhìn vết thương và vết bầm tím bên khoé miệng chàng:

– Răng anh có sao không?

Tạ Dung lắc đầu. Chu Kỳ gật đầu, may mà chỉ bị nắm đấm sượt qua thôi, nếu mà bị đấm trúng mặt thật, e là đi tong nửa hàm răng rồi. Chủ quán tự mình dùng khay bưng hai bát bánh canh đến, trên khay còn có mấy dĩa đồ ăn kèm với cháo như chao, trứng muối, cải muối trộn dầu mè và thịt muối thái hạt lựu.

Trong bát bánh canh xương hầm chỉ vài vệt váng mỡ, bột bánh canh trắng tinh, điểm xuyết ngò rí xanh biếc trông cực kỳ thanh đạm. Chu Kỳ dùng thìa múc một muỗng nước dùng, thổi nguội rồi nếm thử, thơm ngon tuyệt vời!

Chu Kỳ cười nói:

– Ngon thật, đủ để giữ mạng rồi!

Chủ quán cháo cười nói:

– Cũng đơn giản thôi, hương vị đều nằm ở nước dùng cả. Dùng xương để hầm lấy nước, hầm đủ nửa ngày là ra được vị này thôi.

Chu Kỳ lắc đầu nói:

– Tôi không học được đâu, chỉ biết đun nước sôi thôi.

Chủ quán cháo lại bật cười, vốn dĩ ông chẳng mong đợi một cô gái mặc áo xẻ tà* của quan võ biết hầm canh, người ông nói đến là đám người hầu trong nhà cơ. Lúc này, ông lại hùa theo cho vui, liếc nhìn Tạ Dung rồi cười nói:

– Vậy thì đành để lang quân học thôi.

*

Nguyên văn “缺胯袍” (khuyết khoá bào): Đây là một loại trang phục thịnh hành vào thời Đường, cực kỳ phổ biến trong tầng lớp bình dân. Loại áo này có đường xẻ ở hai bên hông, giúp người mặc vận động dễ dàng, thuận tiện khi lao động. Kiểu dáng của áo xẻ tà thường là cổ tròn, tay hẹp, chiều dài áo có thể tới đầu gối hoặc mắt cá chân. Khi mặc, người ta thường mặc thêm quần ống nhỏ bên trong. Khi làm việc, người ta có thể vắt một góc áo lên thắt lưng.

Chu Kỳ đang định giải thích thì đã nghe Tạ Thiếu khanh nói:

– Tôi biết hầm canh.

Chu Kỳ bật cười, tức khắc chuyển sang tâng bốc chàng:

– Không chỉ biết hầm canh đâu, còn biết nướng thịt cừu, biết nấu cơm bát bửu và vô số món ngon nữa.

Chủ quán cháo nào biết nói gì cho phải, chỉ đành cười tán thưởng:

– Nữ lang có phước thật.

Chu Kỳ hiểu ý của chủ quán cháo, nhưng mình và Tạ Thiếu khanh là hàng xóm sát vách, coi như cũng có phúc thật, bèn híp mắt cười, cầm thìa múc lên một muỗng canh nếm thử.

Tạ Dung mỉm cười nhìn nàng một cái rồi cúi đầu ăn bánh canh. Chủ quán cháo biết ý, cầm khay lui xuống.

Chu Kỳ nếm thử hết chao, cải muối trộn dầu mè và thịt muối thái hạt lựu rồi đập một quả trứng vịt muối, cầm đũa tre khều lòng đỏ ra.

Trứng vịt muối của quán này ngon hết sức, lớp da ngoài vừa vỡ ra đã tươm ra lớp dầu vàng óng.

Chu Kỳ khều một miếng nếm thử, vừa thơm, vừa tơi lại vừa mềm:

– Anh nếm thử đi, ngon lắm! Cải muối cứng lắm, anh nhai không được đâu, món này là vừa đẹp.

Tạ Dung nghe lời cũng cầm một quả trứng vịt muối lên đập vỡ rồi cầm đũa khều ăn:

– Ngon chứ?

Tạ Dung cười gật đầu.

Chủ quán cháo xuống bếp dọn dẹp cùng hoả kế, bóc thêm tỏi mới một chốc thì hai vị khách bên ngoài đã ra về, tiền cơm để lại trên bàn dư ra khá nhiều.

Hoả kế cầm tiền đến quầy rồi quay lại gom một cái bát trống không, vỏ trứng, một bát còn sót lại chút nước dùng, vỏ trứng còn nguyên lòng trắng và cải muối thừa lại vào một chỗ.

Chủ quán xách đèn lồng vừa mới treo ở ngoài vào, nói:

– Mai hãy rửa, về ngủ thôi.

Từ phía Tây rẽ vào con ngõ nhỏ, Tạ Dung và Chu Kỳ dừng lại ở cửa nhà Chu Kỳ.

Chu Kỳ nói:

– Anh đợi một lát, tôi đi lấy thuốc mỡ cho anh.

Tạ Dung hắng giọng:

– Hay là thôi đi, đã giờ này rồi về bôi thuốc các thứ cũng phiền, mai tôi đi tìm y quán nào đó khám cũng được.

Biết chàng sợ bác Đường nghe thấy, Chu Kỳ không khỏi bật cười, sao lại như trẻ con thế cơ chứ, đêm nay giấu được chẳng lẽ ngày mai bác Đường không nhìn thấy chắc?

– Vào đi, nhà tôi không ngại phiền đâu.

Khoé mắt Tạ Dung thoáng nét cười, chàng nhỏ giọng nói:

– Cám ơn Chu Tướng quân.

Tạ Dung rửa mặt xong, ngoan ngoãn đứng giữa nhà chính chờ đợi. Chu Kỳ lấy thuốc mỡ và một tấm vải lụa sạch ra.

Đứng trước mặt Tạ Dung, Chu Kỳ dùng trâm bạc lấy thuốc mỡ trong hũ ra bôi lên vết thương của chàng rồi dùng ngón trỏ nhẹ nhàng thoa cho đều.

Cảm nhận được cảm giác mát lạnh và êm ái trên mặt, Tạ Dung cụp mắt nhìn nàng, những sợi tóc tơ loăn xoăn loà xoà bên thái dương, làn da trên trán trắng trẻo và mịn màng, hàng mày thanh mảnh, hơi xếch, kéo dài đến tận tóc mai, đôi mắt hạnh sáng ngời, thỉnh thoảng lại chớp chớp tinh nghịch, sống mũi cao cao, bờ môi…

Tạ Dung lại đưa mắt nhìn những sợi tóc tơ trên trán nàng, lòng thầm nghĩ: “Thật là chỗ nào cũng ngang tàng cả”.

Chu Kỳ bôi một lớp thuốc dày lên mặt Tạ Thiếu khanh, véo cằm chàng nhìn ngắm rồi bật cười, quả là dung mạo đẹp biết mấy cũng không chịu nổi bản thân tự giày vò thế này đâu.

Tạ Dung mím môi. Chu Kỳ mỉm cười, cảnh cáo chàng:

– Đừng động đậy!

Tạ Dung thoáng nhìn nàng rồi ngoan ngoãn đứng yên chẳng nói gì.

Chu Kỳ lấy miếng vải lụa đã cắt sẵn đắp lên trên thuốc mỡ:

– Được rồi đấy! Mai lại đến đây thay thuốc nhé!

Tạ Dung cười nói:

– Cám ơn Chu đại phu.

– Hết chương 80 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.