Đệ tử của Thanh Nhân là Kính Thành nói:
– Đúng vậy, đây là vết rắn trườn.
Chu Kỳ liếc nhìn Thanh Đức, nói:
– Thanh Nhân đạo trưởng đã từng đến đây cũng nên.
Thanh Đức lạnh lùng nói:
– Đừng bảo là đại sư huynh cũng muốn hại tôi đấy chứ? Tôi biết ngay mà. Lúc đến đây, tôi đi cùng Kính Tu với Kính Tín. Đại sư huynh dù có công lực cao cường, giỏi dùng độc đến mấy cũng không giết ba thầy trò chúng tôi cùng một lúc được. Hắn mà làm vậy thật thì chắc chắn sẽ gây ra tiếng động lớn và để lộ ra hành tung của mình. Ngẫm lại nếu lúc ấy tôi đến đây một mình như sư phụ, thì giờ này chắc đã thành cái xác lạnh ngắt rồi.
Kính Thành và mấy đệ tử của Thanh Nhân nghe thế đều tức giận ra mặt.
Liếc nhìn hai đệ tử đứng phía sau Thanh Đức, thấy bọn họ cung kính đứng cúi đầu, vẻ mặt hờ hững, Chu Kỳ bèn hỏi:
– Nếu đạo trưởng nói vậy, bây giờ Thanh Nhân đạo trưởng đang ở đâu?
Thanh Đức đáp:
– Có khi hắn sợ tội bỏ trốn rồi cũng không chừng. Các vị đã tra ra chất độc sư phụ tôi trúng có phải là nọc độc rắn hay chưa?
Chu Kỳ liếc sang Tạ Dung. Tạ Dung gật đầu đáp:
– Đúng vậy, chất độc sư phụ ông trúng phải rất giống với nọc độc của con rắn do Thanh Nhân đạo trưởng nuôi.
Thanh Đức vỗ tay nói:
– Thế thì rõ rành rành rồi! Đại sư huynh chắc chắn là sợ tội nên đã bỏ trốn rồi đấy. Trước khi đi hắn còn định hại chết tôi nữa. Đúng là ác độc hết sức!
Thanh Đức nhìn Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ nói:
– Các vị, vậy thôi chúng ta đừng đi tìm nữa nhé? Đại sư huynh làm nhiều điều bất nghĩa, sớm muộn gì sẽ tự chuốc lấy cái chết thôi. Bọn tôi cũng chẳng cố chấp tìm hắn cho bằng được để thanh lý môn hộ hay báo thù cho sư phụ đâu. Ôi, dù gì cũng là đồng môn bao năm mà…
Thanh Đức thở dài rồi nhìn sang Thanh Hư:
– Sư đệ à, sau này chỉ còn sư huynh đệ chúng ta nương tựa lẫn nhau thôi.
Thanh Hư có vẻ hơi do dự.
Chu Kỳ cảm thấy cái đạo quán nhỏ xíu này đúng là lắm người tài ba. Trước thì có Thanh Nhân dùng các loài vật có độc để luyện độc trảo. Sau lại có Thanh Đức mồm mép tép nhảy. Nếu gã sinh vào thời Xuân Thu Chiến Quốc thì có thể kiếm cơm bằng cái lưỡi của mình cũng không chừng…
Bỗng dưng thấy Tạ Dung nhìn sang, Chu Kỳ giương mắt nhìn lại. Thấy chàng vỗ nhẹ vào lan can bằng ngọc thạch và đưa bó đuốc lại gần, Chu Kỳ đưa mắt nhìn tới chỗ chàng chỉ. Sau đó, Tạ Dung lại gật đầu, cụp mắt nhìn xuống cánh tay của mình rồi liếc sang Thanh Đức.
Chu Kỳ vừa đưa mắt nhìn tay áo rộng thùng thình của Thanh Đức thì nghe gã nói:
– Chúng ta quay về thôi, quay về gác linh cữu tiếp nào.
Mọi người đều xoay người đi xuống đàn tế.
– Thanh Đức đạo trưởng!
Chu Kỳ bước về phía Thanh Đức. Thanh Đức quay đầu lại.
– Sau tang lễ của Huyền Dương chân nhân, chắc đạo quán sẽ tổ chức lễ kế nhiệm cho quán chủ mới nhỉ? Tiếc là chúng tôi phải về kinh rồi, e là không tham dự được. Xin cáo lỗi với đạo trưởng trước.
Thanh Đức cười nói:
– Thí chủ đừng khách sáo. Chẳng qua là một đạo quán nhỏ chốn hoang vắng đổi quán chủ mà thôi, các vị đều là quý nhân ở kinh thành, bận trăm công ngàn việc. Các vị có tấm lòng như vậy, bần đạo đây đã cảm kích lắm rồi.
Chu Kỳ đi tới bên cạnh Thanh Đức:
– Hy vọng lần sau đến…
Bỗng nhiên, Chu Kỳ túm lấy hai tay của Thanh Đức, xô mạnh gã vào lan can của đàn tế.
Thanh Đức quay mặt ra ngoài, cả người áp sát vào lan can:
– Cô…
Đám đệ tử của Thanh Đức đồng loạt tuốt đao, kiếm tuỳ thân ra.
Tạ Dung đứng chắn giữa Chu Kỳ và đám đệ tử của Thanh Đức, đặt tay lên chuôi kiếm đeo trên thắt lưng, nghiêm nghị nhìn bọn họ.
Đám đệ tử kia dù sao cũng chỉ là đạo sĩ thôn dã, bị khí thế của Tạ Dung áp bức thì đứng im re, không dám hành động khinh suất.
La Khải và Đích Lư cũng vội vã xông lên. Tuyệt Ảnh thì đứng bên cạnh bảo vệ cho Thôi Dập.
Thôi Dập cả giận quát:
– To gan!
Chu Kỳ mỉm cười, nói:
– Nào, mọi người cứ bình tĩnh!
Dứt lời, nàng dùng tay trái giữ chặt hai cổ tay của Thanh Đức lại, tay kia thì sờ vào cánh tay phải của gã. Quả nhiên…
– Có đồ ngon thật này.
Thanh Đức cố vùng vẫy một phen. Thấy có La Khải và Tuyệt Ảnh ở đó, Tạ Dung bèn đi đến bên cạnh Chu Kỳ:
– Cứ để tôi.
Chu Kỳ bèn túm chặt Thanh Đức bằng cả hai tay:
– Đã đến nước này rồi ông còn giãy giụa làm gì nữa? Bộ tính giết sạch bọn ta để bịt miệng à?
Thanh Đức hừ một tiếng, cãi lại:
– Bần đạo không biết thí chủ đang nói gì cả.
Tạ Dung xắn ống tay áo bên phải của Thanh Đức lên, để lộ ra ống đồng bắn tên giấu bên dưới. Sau khi cởi dây buộc và nhanh nhẹn tháo ống đồng ra, chàng sờ vào tay áo bên trái của gã thì thấy bên này chẳng có gì.
Chu Kỳ nói:
– Xem thử trước ngực đi. Nghe nói có một loại ám khí buộc trên ngực đấy.
Tạ Dung gật đầu. Chu Kỳ dặn dò:
– Coi chừng có độc, cẩn thận!
Tạ Dung nhìn nàng một thoáng, mím môi cười rồi khẽ “ừm” một tiếng đáp lại.
Tạ Dung kéo vạt áo ngoài của Thanh Đức ra, bên trong không có ám khí nhưng có một lớp áo giáp da mềm được bôi dầu bóng loáng, không rõ nó được may bằng da gì. Thứ này rõ ràng là để phòng ngừa móng vuốt độc của sư huynh gã.
Chu Kỳ nói:
– … Sư huynh đệ đồng môn mà làm được đến mức này thì hiếm thật. Thôi được rồi, đạo trưởng, ông nói gì đi chứ.
Thanh Đức quay đầu lạnh lùng nhìn Chu Kỳ rồi nhìn sang Tạ Dung:
– Xin hỏi các vị, tôi đeo ống đồng bắn tên trên tay để phòng thân thì có gì sai? Tôi phạm vào điều luật nào vậy?
Tạ Dung nói:
– Trên lan can bằng ngọc thạch của đàn tế có vết lõm khá mới. Dựa vào kích thước và độ nông sâu, đó hẳn là do mũi tên giấu trong tay áo b*n r* để lại.
– Hôm trước tôi đã luyện tập bắn tên ở đàn tế một chặp.
– Lúc ấy lệnh sư vẫn còn trên đời, lẽ nào đạo trưởng dám cãi lời sư phụ để lên đàn tế luyện tập bắn tên sao?
Thanh Đức cứng họng.
Biết Thanh Đức không dễ dàng nhận tội, Tạ Dung nói tiếp:
– Vụ án chắc chắn xảy ra vào chập tối, tầm cuối giờ Dậu*. Một là Đào lang quân cũng đã xác nhận như thế. Hai là ban ngày đông người, có một vài việc không tiện xử lý như vào ban đêm. Sau khi gây án, Thanh Đức đạo trưởng lập tức trở về lo liệu tang lễ. Khoảng thời gian giữa hai việc này rất ngắn. – Tạ Dung nhìn ngọn núi phía sau đàn tế. – Nếu đúng là có chôn thây hay vứt xác thì cũng chỉ ở gần đây thôi. Khu rừng tùng bách thì quá lộ liễu, với cả Kính Thành đạo trưởng và mọi người cũng đã tìm ở đó rồi. Vậy thì chỉ còn lại ngọn núi phía sau thôi. Xác của Thanh Nhân đạo trưởng hẳn là nằm ở dưới chân núi.
*Giờ Dậu: 17-19 giờ.
Sắc mặt Thanh Đức càng lúc càng u ám.
Tạ Dung bảo người lấy dây thừng trói Thanh Đức và đám đệ tử của gã lại, rồi cùng mọi người vào núi tìm kiếm thi thể của Thanh Nhân.
Thôi Dập hỏi Tạ Dung và Chu Kỳ:
– Sao hai người biết Thanh Đức giấu ống đồng bắn tên trong tay áo thế? Mấy thứ ám khí như vậy mà hai người cũng phát hiện ra được hả?
Tạ Dung giải thích với anh:
– Thanh Đức không hề giỏi võ nghệ lại dám đối đầu với Thanh Nhân, chắc chắn phải có chỗ dựa nào đó. Gã đeo ngọc quyết bằng bạch ngọc trên tay, mà trên đó còn có vết mài mòn của dây cung. Nếu gã đã biết bắn cung, chẳng lẽ lại không nghĩ đến việc dùng ám khí?
Thôi Dập nhớ lại lúc Thanh Đức xoè tay ra cho đám người mình xem. Lúc đó, anh chỉ nghĩ một đạo sĩ ở nơi khỉ ho cò gáy này lại có một đôi tay giống hệt chưởng quỹ của cửa hàng lớn ở hai chợ Đông và chợ Tây, chứ không hề chú ý đến chi tiết này…
– Hơn nữa, đạo bào của Thanh Đức có phần tay áo rộng thùng thình nhưng phần cổ tay lại bó chặt lạ thường. Nếu để ý thêm cả vết mũi tên trên đàn tế thì tất nhiên sẽ cảm thấy nghi ngờ gã thôi.
Thôi Dập hết nhìn Tạ Dung rồi lại nhìn Chu Kỳ:
– Sao lúc nào hai người cũng suy nghĩ giống nhau thế?
Tạ Dung vừa mím môi cười vừa nhìn về phía Chu Kỳ. Chu Kỳ phủ nhận ngay:
– Tôi nào phải loại người tỉ mỉ như vậy? Với lại cũng không nghĩ được nhiều đến thế. Là Tạ Thiếu khanh nháy mắt ra hiệu, tôi chỉ làm theo lệnh mà thôi.
Thôi Dập nhìn nàng. Chu Kỳ gật đầu nói thêm:
– Thật mà!
Thôi Dập quay đầu nhìn Tạ Dung, thấy vẻ mặt chàng vẫn điềm nhiên như không thì thầm nghĩ: “Không ngờ anh Tạ mặt đơ lại có thể dùng ánh mắt diễn đạt được bao nhiêu thứ phức tạp như vậy, mà quan trọng hơn là A Chu còn hiểu được cơ… Đúng là quá ảo diệu!”
Thôi Dập chợt thấy hơi chạnh lòng: “Rõ ràng là mình quen anh Tạ trước, cũng rõ ràng là mình biết A Chu trước, vậy mà tại sao hai người họ ăn ý nhau đến thế cơ chứ? Chắc là vì họ ở sát vách nên hay chơi chung nhỉ?” Thôi Dập nghĩ đi nghĩ lại rồi tự nhủ: “Chắc chắn là vậy rồi. Tiếc là mình không thể ở riêng. Chứ không thì mình cũng mua một căn nhà ở phường Khai hoá để làm hàng xóm với họ…”
Quả nhiên, mọi chuyện đúng như Tạ Dung đã suy đoán. Thi thể của Thanh Nhân được tìm thấy trong một bụi cây rậm rạp dưới chân núi phía sau. Khi họ đến nơi, có hai con thú vừa giống mèo cũng vừa giống cáo đang cắn xé thi thể. Vừa thấy có người đến, chúng đã chui tọt vào trong rừng.
Thi thể của Thanh Nhân trông cực kỳ kinh khủng: làn da tím bầm, máu chảy ra đen sì, mặt mày và mình mẩy bị cắn nát bươm.
Bọn Kính Thành đều kinh hãi trước cảnh tượng thê thảm của sư phụ mình.
Tạ Dung ngồi xuống, La Khải cầm đuốc soi sáng cho chàng.
Mặc dù thi thể đã bị huỷ hoại rất nghiêm trọng nhưng Tạ Dung vẫn thấy được trước ngực Thanh Nhân có hai vết thương sâu hoắm do tên bắn và trên cổ cũng có một vết thương tương tự.
Chàng rút một mũi tên từ ống đồng bắn tên của Thanh Đức ra so thử, xác nhận đúng là loại tên này gây nên.
Ống đồng bắn tên này là loại “Thất Tinh”, có thể b*n r* bảy mũi tên cùng một lúc. Ba mũi tên còn lại có lẽ đã bắn trượt, có khả năng trên đàn tế còn những vết tên bắn mà họ chưa tìm thấy.
Thôi Dập nhìn về phía Thanh Đức, xúc động thốt lên:
– Làm sư huynh đệ đồng môn bao năm, vậy mà gã chẳng thèm chôn cất, để mặc sư huynh mình bị thú dữ trong núi giày xéo…
Tạ Dung bình tĩnh nói:
– Hẳn là Thanh Đức đạo trưởng đã cố ý làm vậy. Nếu chúng ta đến muộn hơn chút nữa thì những vết thương do tên bắn này đã bị gặm sạch hết, rồi vụ án này rất có thể sẽ bị đổ vấy cho lũ cáo. Thanh Đức đạo trưởng bôi viên thuốc độc đó lên vết thương là vì mục đích này phải không?
Bỗng dưng biến cố xảy ra!
Thanh Hư rút đao chém về phía Thanh Đức, quát lớn:
– Sư phụ cũng là do mày giết, phải không?!
Đích Lư đang canh giữ Thanh Đức chỉ lo đề phòng đám đệ tử của Thanh Nhân sẽ làm liều chứ không ngờ Thanh Hư, kẻ vẫn luôn im lặng và thành thật đứng một bên nãy giờ, lại là kẻ ra tay. Cậu cuống quýt giơ kiếm lên đón đỡ.
Lưỡi đao của Thanh Hư sượt qua vai Thanh Đức, chém rách đạo bào bên ngoài, để lộ ra áo giáp bên trong.
Thấy đao pháp của Thanh Hư quá đỗi hung hiểm, đám người Chu Kỳ đang xem xét thi thể tức khắc bật dậy, lao tới giúp đỡ.
Thanh Hư đột ngột biến chiêu, vung đao chém thẳng vào chân Thanh Đức. Mặc dù Đích Lư đã đưa kiếm cản lại nhưng lưỡi đao của Thanh Hư vẫn cắt rách da thịt trên đùi Thanh Đức.
– Á… Á…
Thanh Đức rú lên thảm thiết rồi ngã vật xuống.
Không chỉ mấy người vừa chạy tới như Chu Kỳ, Tạ Dung sững sờ, mà ngay cả Thanh Hư đang vung đao chém giết cũng đờ người ra.
Miệng vết thương của Thanh Đức đang ứa ra máu đen, chẳng mấy chốc khuôn mặt của gã tái xanh rồi tím lại.
Thanh Hư khẽ mấp máy môi:
– Nhị sư huynh…
Thanh dao trên tay bị Tuyệt Ảnh giật phắt đi nhưng Thanh Hư chẳng hề chống cự.
Tạ Dung nhẹ nhàng cầm cái túi đeo trên thắt lưng Thanh Đức lên. Cái túi đã bị chém rách, để lộ ra bình sứ vỡ ở bên trong. Đó chính là bình sứ đựng thuốc viên của Thanh Nhân.
Một lúc sau, Thôi Dập nhìn Thanh Đức với gương mặt tím ngắt, máu đen chảy ròng ròng, rồi nhìn sang Thanh Nhân bị chết còn thê thảm hơn, mình mẩy tím bầm và loang lổ máu đen. Anh thở hắt ra, khe khẽ nói:
– Âu cũng là số trời báo ứng mà thôi.
Mọi người chặt cây làm giá rồi khiêng hai cái xác về.
Đám đệ tử của Thanh Đức rốt cuộc cũng không cứng đầu như sư phụ mình, chẳng bao lâu đã khai hết mọi chuyện trên đàn tế.
– Thật ra, sư bá muốn hại sư phụ bọn tôi trước. Thầy trò bọn tôi đứng trên đàn tế đợi một hồi thì thấy sư bá đi lên. Bọn tôi đi xuống đón ông ấy, nào ngờ đột nhiên lũ rắn từ đâu bò ra lổn ngổn đầy đất. Thấy sư bá rắp tâm thả rắn đến cắn bọn tôi, sư phụ đành bắn tên để tự vệ.
– Sư bá trúng tên và chết ngay trên đàn tế. Vì sư phụ bảo chuyện này khó lòng giải thích rõ ràng, nên thầy trò bọn tôi khiêng thi thể sư bá vào núi, còn Kính Tu ở lại dọn dẹp đàn tế. Bọn tôi đặt thi thể ở đó rồi rắc thuốc viên của sư bá lên vết thương, để mọi người nghĩ rằng ông ấy chết vì trúng độc…
– Hết chương 91 –

