Nấp sau tảng đá nghe Thanh Hư kể về thời thơ ấu, rồi nghe hắn bày tỏ thương nhớ về sư phụ Huyền Dương chân nhân, Chu Kỳ cũng thấy bùi ngùi theo. Mặc dù trong mắt người khác, Huyền Dương chân nhân không phải là một cao nhân đắc đạo, thậm chí còn có phần dung tục và xu nịnh, nhưng đối với Thanh Hư, sư phụ của hắn chính là người thầy tốt nhất trên đời này.
Đôi mắt con người giống như chiếc gương thần trong tiểu thuyết vậy. Khi nhìn người mình yêu quý, bao giờ cũng thấy họ tốt đẹp cả, dù thấy được điểm nào chưa hoàn hảo, ta vẫn thấy đáng thương, đáng mến, thậm chí là đáng yêu.
Chợt nhớ đến gương mặt bị đánh đến bầm dập và sưng vù của Tạ Thiếu khanh… Chu Kỳ ủ rũ cụp mắt xuống, trông hệt như chú chó hoang vừa mất món xương yêu thích lại còn bị tẩn cho một trận.
Vừa lúc đó, có một con chuột bò ra khỏi hang. Con chuột này dạn dĩ lạ thường. Nó cứ ngồi trước cửa hang ngó Chu Kỳ chòng chọc. Vì e ngại Thanh Hư và Đào Tuy ở bên kia tảng đá, Chu Kỳ không dám manh động. Thế là con chuột càng được thể lấn tới, đi một chốc lại dừng, dừng một chốc lại đi. Nó cứ thong thả kéo lê cái đuôi dài điềm nhiên đi ngang qua gần nàng.
Nhìn con chuột này, Chu Kỳ thấy nó sao mà giống hệt mình khi ở trước mặt Tạ Thiếu khanh dạo trước đến lạ. Cứ như có ý mà lại tựa vô tình trêu ghẹo người ta vậy thôi, chứ người ta mà tính bắt nó thật thì nó sẽ lủi đi ngay tắp lự.
Con chuột dừng lại, vừa gặm hạt cỏ vừa ngoảnh đầu nhòm Chu Kỳ. Chu Kỳ lặng lẽ giơ tay vẫy vẫy, thầm thở dài: “Thôi đi đi, người chuột khác đường, nào có duyên phận.”
Thanh Hư và Đào Tuy bên kia cuối cùng cũng nói chuyện xong và rời đi. Nghe thấy tiếng động, con chuột nhỏ vừa mới trêu đùa Chu Kỳ kia vội lẩn nhanh như làn khói. Chu Kỳ đành phải tiếp tục ngồi rình chuột.
Mãi đến khi Chu Kỳ bắt được một con chuột mang về, Tạ Dung và Thôi Dập đã đến chỗ Thanh Hư trước rồi. Thế là Chu Kỳ cũng vội vã tới đó, nhưng khi đến nơi lại nghe họ đã đi sang chỗ Huyền Dương chân nhân ở hồi còn sống, Chu Kỳ bèn theo qua đó.
Nơi ở của Huyền Dương chân nhân rộng hơn hẳn so với chỗ của đám đệ tử. Giữa sân, có hình bát quái âm dương và Tử vi Bắc Đẩu được khảm bằng đá dăm. Dưới mái hiên đặt giá kiếm, tường nhà trồng hoa cỏ. Bước vào gian nhà chính, đập vào mắt là bức tranh Lão Tử giảng kinh. Trên bàn lớn có đủ bút mực, kinh sách, giấy bùa màu vàng và lư hương nhỏ. Ngoài ra còn có các thứ như bình phong vẽ cảnh sơn thuỷ, bàn gỗ, giường gỗ,… nhìn chung chẳng khác nơi ở của các đạo sĩ có danh tiếng trong thành Trường An là bao.
Tạ Dung đang đứng cạnh chiếc bàn lớn đọc quyển Bói sao, nghe Chu Kỳ vào thì ngẩng đầu lên mỉm cười với nàng.
Chu Kỳ cũng nhếch môi cười đáp lại.
– Ồ, đến nhanh thế!
Thôi Dập ngoảnh đầu. Lúc này, anh đang đứng cạnh giường xem mấy món đồ như thanh kiếm bằng gỗ đào, tấm gỗ khắc hình bát quái,… trong cái rương của Huyền Dương chân nhân.
Chu Kỳ bước tới chỗ Thôi Dập nhìn một lượt rồi trở về bên bàn lớn.
Tạ Dung đã đặt quyển sách xem bói xuống, trên tay chàng đang cầm một lá thư. Sau khi đọc xong, chàng đưa lá thư cho Chu Kỳ. Chu Kỳ đón lấy. Lời lẽ trong lá thư này khá khách sáo, chỉ đơn giản hỏi thăm sức khỏe thường ngày, kể vài chuyện vụn vặt ở đạo quán Thuỵ Nguyên, giống như lá thư gửi cho trưởng bối hoặc bạn bè thân thiết. Có điều, chẳng rõ vị “chân nhân” được nhắc đến ở đầu thư là ai.
Tạ Dung hỏi Thanh Hư.
Thanh Hư bước tới, nói:
– Đây là thư sư phụ tôi viết cho Huyền Vi chân nhân ở đạo quán Tường Khánh ở Trường An. Chắc là dạo trước sư phụ định gửi lá thư này đi rồi, nhưng sau chuyện Thư son của hồ tinh, người đã viết bức thư khác và tự mình đi thẳng đến Trường An, thành ra bức thư này không dùng đến nữa.
Tạ Dung gật đầu.
Xem xét bàn sách xong, mấy người lại vào buồng ngủ của Huyền Dương chân nhân.
Trong buồng ngủ cũng chỉ có giường, bàn ghế, hòm tủ, chẳng có gì đặc biệt, ngoại trừ một hốc tường nhỏ trên bức tường phía Đông. Trên hốc tường ấy thờ Võ Thần Câu Trần Đại Đế*. Phía dưới, ngoài lư hương và đèn nến ra, còn đặt một cái bệ gỗ cỡ một cái đĩa.
*Nguyên văn “武神勾陈大帝” (Võ Thần Câu Trần Đại Đế): Đây Thiên Hoàng Đại Đế của Cung Thượng Câu Trần, còn gọi là Tây Phương Thái Cực Thiên Hoàng Đại Đế, thường gọi tắt là “Câu Trần Đại Đế” hoặc “Thiên Hoàng Đại Đế”, là vị thần thứ ba trong Ngự Tứ (bốn vị thần tối cao của Đạo giáo. Câu Trần Đại Đế là trưởng tử của Đẩu Mẫu Nguyên Quân, anh ruột của Tử Vi Đại Đế. Ngài phò tá Ngọc Hoàng Thượng Đế cai quản hai cực Nam–Bắc, tam tài (trời, đất, người), thống lãnh muôn sao, đồng thời chủ quản mọi việc binh đao chốn nhân gian. Vì vậy, ngài còn được tôn là Thần Chiến Tranh và Thần Võ. (Tham khảo Baidu)
Quan sát kỹ cái bệ bát quái nhỏ kia, Chu Kỳ thấy nó rất giống đàn tế phía sau đạo quán. Dĩ nhiên, bát quái cũng chỉ có một hình dạng đó mà thôi. Xung quanh bệ gỗ còn chấm hình vì sao trong chòm Tử Vi và Bắc Đẩu. Trên bề mặt gỗ lấm tấm những vết cháy xém, có lẽ đây là cây gỗ từng bị sét đánh.
Đạo sĩ thường thích dùng gỗ bị sét đánh làm các loại pháp khí để sai khiến quỷ thần, xua đuổi tà ma, trấn nhà giữ mạng. Chu Kỳ khẽ tặc lưỡi, nghĩ bụng: “Vị Huyền Dương chân nhân này còn thờ cả Câu Trần Đại Đế trong buồng ngủ, lại bày một cái bệ thờ nhỏ như thế này nữa chứ…”
Thanh Hư đi tới, khẽ thở một hơi:
– Cầu phúc trừ tai, ai mà ngờ được…
Chu Kỳ gật đầu:
– Cái bệ thờ nhỏ này có vẻ lâu năm rồi nhỉ?
– Vâng, lúc sư phụ xin cái bệ thờ này về đây, tôi vẫn còn nhỏ.
Chu Kỳ lại gật đầu.
Ba người Chu Kỳ nán lại chỗ Huyền Dương chân nhân một lúc lâu, đến khi về lại phòng dành cho khách thì trời đã tối mịt rồi.
Người hầu của đạo quán mang bữa tối đến, ba người ăn xong bèn cùng nhau xem lũ chuột thử thuốc.
Tuyệt Ảnh làm việc rất gọn ghẽ, ấn viên thuốc vào miệng vết thương trên chân con chuột. Tức thì, con chuột tắt thở chết tươi, vết thương rỉ ra máu đen sì, toàn thân bầm tím. Tạ Dung, Thôi Dập, Chu Kỳ nhìn nhau, cùng nghĩ: “Đúng rồi, chính là loại độc này rồi.”
– Người lấy được thứ độc này, ngoại trừ Thanh Nhân thì chỉ có thể là các đệ tử của ông ta. – Thôi Dập nhìn Chu Kỳ và Tạ Dung. – Hai người có để ý không? Thanh Nhân và đám đệ tử của ông ta… ờm…
– Hoá giải dược tính trong viên thuốc thôi mà. Thuốc đó đâu chỉ có nọc rắn, có lẽ còn các loại có tính nóng như thạch nhũ, xích thạch chi, thạch lưu hoàng nữa đấy. – Chu Kỳ nói. – Bọn đạo sĩ mê dùng thuốc thường khoe khoang “một đêm ngủ với mười cô”, cũng có khối quan to quý nhân vì uống thuốc rồi chết vì hoang dâm. Chỉ là Thanh Nhân lại chọn đàn ông để “hạ hoả” mà thôi.
Tạ Dung nói:
– Có khi người khác cũng lấy được thứ thuốc này cũng nên…
Chàng đang nói thì bên ngoài có tiếng gõ cửa vọng vào.
La Khải ra mở cửa. Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ cùng nhau bước ra. Người đến là Thanh Hư và Kính Thành, đệ tử của Thanh Nhân với vẻ ngoài khá tuấn tú, thanh nhã kia.
Kính Thành lộ vẻ hoảng hốt:
– Các vị, sư phụ tôi mất tích rồi.
Tạ Dung hỏi:
– Lần cuối cùng cậu gặp ông ấy là khi nào? Ông ấy có để lại lời nhắn hay thư từ gì không?
Kính Thành lắc đầu:
– Trưa nay, sư phụ đã uống một viên thuốc. Uống thuốc xong, người chuyên tâm luyện công, không cho tôi và các sư đệ quấy rầy, cho nên không có ai ở gần cả. Theo lệ, sau bữa tối, sư phụ sẽ uống thêm một bát thuốc sắc. Sư phụ tôi cẩn thận trong chuyện dùng thuốc ghê lắm, chưa sai giờ bao giờ. Thế mà đã muộn thế này rồi mà người vẫn chưa về. Một người quét dọn bảo thấy sư phụ đi ra cửa sau. Nhưng bọn tôi đã ra đó tìm, thậm chí tìm cả khu rừng nơi sư tổ gặp chuyện luôn rồi mà vẫn chẳng thấy người đâu.
– Đi hỏi Thanh Đức đạo trưởng chưa? Bây giờ ông ấy quản lý chuyện trong đạo quán phải không?
Kính Thành vừa lắc đầu, vừa gật đầu:
– Vâng, là sư thúc quản lý ạ.
Tạ Dung nói:
– Chúng ta tới gặp ông ấy rồi tập hợp mọi người đi tìm.
Nét mặt Thanh Hư lộ rõ vẻ lo lắng, lại đan xen chút bối rối, hắn nói:
– Đại sư huynh cũng gặp chuyện rồi sao?
Tạ Dung khẽ đáp:
– Khó nói lắm.
Thi thể của Huyền Dương chân nhân đã được đưa vào linh đường, Thanh Đức cùng các đệ tử đang túc trực bên linh cữu.
Đào Tuy đến thắp hương buổi tối cho Huyền Dương chân nhân. Thanh Đức và các đệ tử cúi đầu đáp lễ.
Thấy mấy người Tạ Dung đi tới, một đạo sĩ trẻ đưa hương cho họ. Cả ba cắm hương vào lư hương rồi cúi lạy. Thanh Đức và các đệ tử cúi đầu đáp lễ lại.
Tạ Dung nhìn Thanh Đức, hỏi:
– Thanh Đức đạo trường, vừa rồi sư điệt của ông nói rằng Thanh Nhân đạo trưởng đã mất tích rồi.
Thanh Đức ngỡ ngàng thốt lên:
– Mất tích?
Đào Tuy đang định bước ra khỏi linh đường thì quay đầu lại, hỏi Thanh Đức:
– Lúc chạng vạng, tôi có gặp Thanh Nhân đạo trưởng trong sân. Ông ấy bảo là ra đàn tế phía sau để gặp đạo trưởng mà. Đạo trưởng không gặp ông ấy sao?
Thanh Đức thoáng khựng lại, cười đáp:
– Hắn hẹn tôi ra đàn tế, chả biết có việc gì. Ra đó đợi một lúc mà không thấy hắn đến, thế là tôi về luôn. Tôi còn tính chờ hắn đến đây túc trực linh cữu cho sư phụ để hỏi xem việc gì mà phải ra tận đàn tế mới nói. Hồi sư phụ còn sống, người không cho phép ai tự tiện lên đàn tế đâu.
Thanh Đức vừa nói, vừa lấy một tờ giấy trong tay áo ra đưa cho Tạ Dung. Tạ Dung mở ra xem: “Gặp nhau ở đàn tế vào cuối giờ Dậu. Ký tên: Nhân”.
– Người nào đưa tờ giấy này cho đạo trưởng?
– Không biết nữa, dạo này tôi bận quá, tờ giấy này kẹp trong khe cửa mà tôi không hay. – Thanh Đức quay sang nhìn đám người Kính Thành. – Ai trong các cậu đưa nó đến cho ta?
Kính Thành nói:
– Buổi chiều bọn con đều không ở cạnh sư phụ.
Tạ Dung nhìn những người trong phòng:
– Chúng ta cứ ra đàn tế ở phía sau tìm kiếm trước đã.
Thanh Đức gật đầu, gọi mọi người lại, thắp đèn lồng, đốt đuốc, để hai đệ tử ở lại túc trực linh cữu, rồi dẫn những người còn lại đi ra phía sau đạo quán. Đám người Tạ Dung, Thôi Dập, Chu Kỳ, Đào Tuy cũng đi cùng.
Đàn tế này được xây dựng khá hoành tráng, chẳng thua gì mấy đàn tế lớn trong kinh. Đài đá nơi đạo sĩ đứng cúng tế được chạm hình bát quái. Phía trước bệ đá có ba lư hương lớn đặt song song. Phía sau bệ đá có một bậc thềm thấp hơn dành cho các vị như Giảng kinh, Quản bếp, Hầu kinh, Hầu hương, Hầu đèn*. Hai bên còn có bệ cắm cờ và các góc còn có tượng thú thần bằng đá.
*Nguyên văn “都讲、监斋、侍经、侍香、侍灯” (đô giảng, giám trai, thị kinh, thị hương, thị đăng): Đây là danh xưng của pháp sư lấy từ tài liệu mà ra. (Chú thích của tác giả)
Ban ngày, Chu Kỳ đã tranh thủ lúc không ai để ý, lén lên đây xem một lượt, nên giờ coi như “ghé lại chốn xưa”.
Cái đàn tế này bình thường hẳn là có người quét tước. Tuy nhiên, việc dọn dẹp, nhất là ở nơi ít dùng, thế nào cũng có rìa mép hay góc khuất bị bỏ sót. Sáng nay, Chu Kỳ đã kiểm tra kỹ lưỡng xung quanh đàn tế với hy vọng tìm thấy dấu chân còn dính bùn đất mới.
Chu Kỳ lại ngồi xuống góc đàn tế đặt tượng thú thần bằng đá, đưa ngọn đuốc sát lại, nheo mắt nhìn lớp bụi đất dưới đất:
– Ấy? Các anh xem này! Cái này giống dấu vết rắn rết bò qua không?
– Hết chương 90 –

