Không có chứng cứ ư? Vậy thì đi tìm thôi. Và tất nhiên, ba người Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ đầu tiên đến là chỗ ở của Thanh Nhân đạo trưởng, kẻ có hiềm nghi lớn nhất.
Vừa đi Thôi Dập vừa hỏi Chu Kỳ làm thế nào để luyện độc chưởng, độc trảo.
– Nghe nói có người làm như thế này: ban đầu dùng con vật nhỏ có độc tính nhẹ, chẳng hạn như rết, để nó cắn rồi từ từ luyện cho cơ thể quen với nọc độc. Sau đó, để nó cắn thêm một lần nữa rồi luyện tiếp cho quen. Cứ như thế, chẳng mấy chốc độc rết sẽ không làm gì được họ nữa. Tiếp đó, đổi sang con khác có độc tính mạnh hơn một chút, tỷ như bò cạp. Sau bò cạp thì chuyển sang con cóc có độc tính khá mạnh. Khi quen với cóc độc rồi thì có thể thử sức tiếp với rắn…
Tưởng tượng cảnh giơ tay cho côn trùng, rắn độc cắn, Thôi Dập rùng mình xoa xoa cánh tay:
– Tôi tin gã Thanh Nhân đó giết sư phụ rồi. Kẻ nào luyện công kiểu đó thì bị điên chắc luôn, làm ra chuyện gì cũng chẳng lạ.
Chu Kỳ híp mắt cười. Tạ Dung quay sang nhìn nàng, thầm nghĩ: “Từ sáng qua đến giờ, những lúc nàng ấy cười đùa và nói nhảm như vậy ít đi hẳn. Có lẽ mình gấp gáp quá rồi.”
Chu Kỳ cười nói:
– Nhưng mà tôi nghĩ Thanh Nhân không rồ đến mức ấy đâu. Chắc ông ta lấy nọc rắn ra, bào chế thành thuốc viên rồi uống vào, sau đó mới luyện tập để cơ thể thích ứng dần. Có nhiều loại độc phải vào máu mới gây chết người, chứ uống vào bụng thì độc tính sẽ giảm đi nhiều.
Thôi Dập dừng xoa xoa cánh tay, nói:
– Tôi biết ngay mà, cái loại điên khùng như cô nói vừa nãy dễ gì mà gặp được.
Tuyệt Ảnh đi gõ cửa. Người ra mở cửa không phải là Thanh Nhân mà là đệ tử của ông ta. Đó là một chàng trai có diện mạo nho nhã, tuấn tú, tên là Kính Thành. Thấy mặt Kính Thành ửng đỏ, tóc tai cũng hơi bù xù, Chu Kỳ khẽ nhướng mày lên.
– Ai đến đấy?
Kính Thành chưa vào bẩm báo thì Thanh Nhân đã đi ra.
Thấy khách đến là Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ, Thanh Nhân cau mày lại nhưng cuối cùng vẫn để cho ba người đi vào.
Vào phòng khách ngồi xuống, Tạ Dung nói rõ mục đích bọn họ đến đây:
– Nghe sư đệ của đạo trưởng nói thì bác ấy có vẻ nghi ngờ đạo trưởng là hung thủ. Bọn tôi đến đây hỏi rõ và xem xét tình hình để rửa sạch mối nghi ngờ của mọi người đối với đạo trưởng.
Mặc dù lời nói có vẻ khách sáo nhưng ý tứ lại rõ rành rành Thanh Nhân tức giận ra mặt, nhưng khi chạm phải ánh mắt chính trực và nghiêm nghị của Tạ Dung, ông ta im lặng một hồi lâu rồi buông lỏng nắm tay ra.
Chu Kỳ cũng ngồi thẳng người lên, bàn tay cũng dịch ra xa chuôi đao một chút.
Thanh Nhân lạnh lùng hừ một tiếng:
– Cái lũ chó má vô dụng đó chỉ giỏi nghi ngờ vớ vẩn.
Thanh Nhân nhìn Tạ Dung và Thôi Dập, nói:
– Đúng là tôi dùng rắn rết để luyện môn võ Ngũ Bộ Âm Dương Trảo, nhưng sư phụ không phải do tôi giết. Muốn giết sư phụ, tôi cần gì dùng thuốc độc cho rườm rà, lại còn để lộ hành tung như vậy.
Một lát sau, Thanh Nhân dịu giọng nói tiếp:
– Tôi ở với sư phụ gần ba chục năm rồi, từng cùng người nếm trải khổ cực, chịu đựng gian nan. – Thanh Nhân xắn tay áo lên để lộ ra vết sẹo trên cánh tay. – Hai mươi năm trước, nếu sư phụ không ra tay cứu giúp thì cánh tay này của tôi đã tàn phế rồi. Tôi không phải là hạng vong ơn bội nghĩa như vậy.
Tạ Dung cũng ôn hoà hơn, vừa nhìn cánh tay của Thanh Nhân, vừa quan tâm hỏi:
– Hai mươi năm trước, đạo trưởng còn vân du khắp nơi à? Sao lại bị thương như thế?
Thanh Nhân có vẻ đã nguôi giận phần nào:
– Hai mươi năm trước, hồi mới xây đạo quán này, có một toán giặc cướp kéo đến đây. Trong số đó có một gã khá lớn tuổi, tôi cứ tưởng chẳng có gì đáng lo, ai dè gã tự dưng nổi khùng, vung đao chém tôi một nhát. Tôi né không kịp nên đành giơ tay ra đỡ. May sao sư phụ cầm đao đỡ giúp tôi một đòn.
Tạ Dung gật đầu, cảm khái một câu:
– Đạo trưởng cùng lệnh sư trải qua biết bao gian khó mới gầy dựng được cơ nghiệp như bây giờ, quả thực chẳng dễ dàng gì.
Thanh Nhân chẳng hề tức giận nữa, thậm chí còn lộ ra vẻ đắc ý.
Chu Kỳ lại càng thoải mái hơn, thầm nghĩ: “Chê trước rồi khen sau, lại thêm một người bị Tạ Thiếu khanh đưa vào tròng rồi đấy…”
Tạ Dung hỏi:
– Vậy Thanh Đức đạo trưởng thì sao? Bác ấy nhập môn từ bao giờ?
– Hồi ấy Thanh Đức vẫn còn là thằng nhóc con, tôi phải nói vun vào nó mới được ở lại đấy chứ. Giờ đủ lông đủ cánh rồi nó lại nghi ngờ tôi…
Tạ Dung khuyên:
– Ngay cả anh em ruột thịt, lớn lên rồi, ai nấy có gia đình riêng thì cũng thường xích mích với nhau. Đạo trưởng chớ bận lòng quá.
Thanh Nhân thở hắt một hơi, gật gật đầu.
Tạ Dung hỏi:
– Lệnh sư và đạo trưởng đều là cao thủ, vậy võ nghệ của Thanh Đức đạo trưởng chắc cũng khá lắm phải không>
– Nó có biết võ vẽ gì đâu, suốt ngày chỉ lo chuyện tiền nong, còn hay giở ba cái trò vặt để nịnh bợ sư phụ nữa. – Thanh Nhân liếc nhìn Tạ Dung, Thôi Dập. – Mặc dù nó nói năng hỗn hào với tôi nhưng chắc nó không giết sư phụ đâu.
Tạ Dung nhìn thẳng vào Thanh Nhân:
– Vậy theo đạo trưởng thì hung thủ là ai?
Thanh Nhân ngẫm nghĩ giây lâu, khẽ nheo mắt lại, đáp:
– Có lẽ đúng là hồ tinh đến báo thù.
Thanh Nhân đứng dậy:
– Mời các vị quý nhân đi theo tôi xem mấy con vật có độc kia.
Thanh Nhân dẫn Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ đi vòng qua bình phong, vào đến buồng ngủ. Trong buồng ngủ có một mùi tanh nhàn nhạt, khăn trải giường thì nhăn nhúm. Chu Kỳ khẽ tặc lưỡi, thầm nghĩ: “Quả nhiên mình đoán không sai, vị đạo trưởng này không chỉ dùng tay để ‘giải độc’, mà còn dùng cả thứ khác nữa…”
Thôi Dập nhếch môi cười ranh mãnh. Tạ Dung hơi nhíu mày, đưa mắt nhìn Chu Kỳ, vẻ mặt trông nghiêm nghị vô cùng. Lúc dời mắt nhìn đi chỗ khác, chàng vô tình nhìn thấy một mảnh lụa đen thò ra dưới mớ áo quần vứt bừa trên sập.
Thanh Nhân chỉ tay vào một cái chum gốm lớn ở góc tường, nói:
– Nó ở bên trong đấy.
Tạ Dung, Thôi Dập, Chu Kỳ theo ông ta bước tới.
Thanh Nhân mở nắp chum gốm chạm rỗng ra, bên trong còn có một lớp màn sa mỏng che lại. Xuyên qua lớp màn sa có thể lờ mờ nhìn thấy một con rắn nhỏ màu đen, trên thân có vài đường vân màu trắng, đang cuộn mình nằm yên dưới đáy chum.
Thanh Nhân nói:
– Tôi vừa mới lấy nọc rắn xong, đang nuôi cho nó khoẻ lại.
Tạ Dung hỏi:
– Đây là loài rắn gì? Trông hơi giống với rắn vòng bạc được chép trong sách thuốc.
Thanh Nhân đáp:
– Trong sách gọi là gì thì bần đạo không rõ, chỉ biết người Man gọi nó là rắn chúa vằn hoa. Dạo trước đi Trường An, bần đạo mua nó từ một người Man ở chợ Tây đấy.
Tạ Dung gật đầu:
– Nghe cái tên thôi cũng biết nó độc kinh khủng rồi. Thế loại này đạo trưởng lấy nọc độc bao lâu một lần?
– Cứ hai tháng lại lấy độc một lần.
– Rồi luyện thành thuốc viên à?
Thanh Nhân liếc nhìn Tạ Dung:
– Không ngờ quý nhân rành rẽ chuyện của đám người luyện võ bọn tôi như vậy.
Thôi Dập cũng chen vào hỏi Thanh Nhân để xác nhận:
– Nghe nói còn có một cách luyện công thế này, đầu tiên là để các loài vật có độc tính nhẹ như con rết cắn một phát, rồi luyện cho cơ thể quen dần, đến khi chúng không làm gì được mình nữa thì đổi sang loài khác có độc tính mạnh hơn…
Thanh Nhân nhìn Thôi Dập một lúc lâu mới nói:
– Quý nhân thấy cách này trong mấy quyển tiểu thuyết ạ?
Thôi Dập liếc xéo Chu Kỳ rồi gật đầu. Chu Kỳ lập tức trưng ra vẻ mặt: “Anh đang nói gì thế?”, “Tôi biết gì đâu?”, “Đâu có liên quan đến tôi đâu?”.
Tạ Dung mỉm cười nói:
– Bọn tôi tò mò quá, chẳng biết đạo trưởng có thể cho chúng tôi một viên không?
Tuy biết chàng muốn lấy thuốc để làm gì, nhưng vì mới rồi trò chuyện với nhau khá vui vẻ nên Thanh Nhân không từ chối. Ông ta lấy một bình sứ cao ba tấc trong cái túi đeo bên hông ra, lấy một tờ giấy, gói một viên thuốc bé xíu màu đen mới đổ trong bình ra rồi đưa cho Tạ Dung:
– Cẩn thận, đừng để dính máu, bằng không thần tiên cũng chả cứu được đâu.
Tạ Dung nhận lấy:
– Đạo trưởng, trong bình này có bao nhiêu viên? Có số lượng cụ thể không?
– Khoảng ba bốn mươi viên.
– Lúc nào ông cái bình này cũng mang bên người à?
– Lúc nào tôi cũng mang nó bên mình.
Tạ Dung gật đầu, lại cảm ơn rồi cùng Thôi Dập, Chu Kỳ ra về.
Chu Kỳ hỏi:
– Đi gặp Thanh Đức à? Hay là về thử viên thuốc này trước?
Tạ Dung nói:
– Đi gặp Thanh Đức đi.
Thanh Đức hiền hoà hơn Thanh Nhân nhiều, bụng hơi phệ, bàn tay quý phái đeo ngọc quyết* màu trắng và nhẫn ngọc bích đang đặt trên chiếc chén sứ men xanh Việt Diêu. Mặc dù Tạ Dung hỏi câu nào, gã đều đáp câu nấy nhưng trong lời nói lại thường ám chỉ về phía Thanh Nhân.
*Nguyên văn “玉玦” (ngọc quyết): một thứ ngọc để đeo, có hình dạng là vòng tròn hở, không kín. Xem hình ảnh minh hoạ cuối chương.
– Thanh Nhân sư huynh tự cao tự đại, ỷ mình giỏi võ, bình thường chả coi sư phụ ra gì, cứ luôn mồm nhắc lại chuyện ngày xưa chịu khổ, chịu cực với sư phụ, tự coi mình là trụ cột trong quán cứ như chức quán chủ đã là của hắn rồi vậy.
– Thanh Nhân sư huynh luyện công bằng loài vật có độc nào phải chuyện gì mới đây, ngày nào cũng lén lút thậm thụt trong nhà. Còn cả lũ đệ tử của hắn nữa… Ừ đấy, cứ tưởng người ta không biết chắc?
Thanh Đức thở dài nói:
– Chẳng giấu gì các vị, dạo trước sư phụ tôi từng tỏ ý để tôi tiếp nhận chức quán chủ. Các vị cũng thấy rồi đấy, Thanh Nhân là người thô lỗ, chẳng thích quản lý chuyện trong quán lắm; còn sư đệ Thanh Hư thì còn non quá… Có lẽ vì thế mà sư phụ mới rước hoạ sát thân chăng?
Tạ Dung nói:
– Nghe nói lệnh sư tinh thông đao pháp và quyền cước, còn Thanh Nhân đạo trưởng lại nghiên cứu về độc. Điều này làm tôi thấy hơi lạ.
– Võ công của họ không cùng một trường phái. – Thanh Đức cười nói. – Sư huynh không học võ với sư phụ. Ngược lại Thanh Hư sư đệ mới là người được sư phụ tận tình dạy dỗ đấy.
Tạ Dung gật đầu, hỏi tiếp:
– Thanh Nhân đạo trưởng còn giỏi về cái gì nữa? Khinh công của ông ấy thế nào?
Thanh Đức mỉm cười nhìn Tạ Dung:
– Sư huynh say mê võ nghệ như vậy, hẳn phải giỏi khinh công lắm chứ.
Tạ Dung cười hỏi:
– Vậy đạo trưởng thì sao?
Thanh Đức xua tay đáp:
– Tôi thì chịu thôi. Tôi kém nhất trong mấy sư huynh đệ đấy.
Vừa nói gã vừa chìa bàn tay chẳng có vết chai nào của mình ra.
…
Rời khỏi nơi ở của Thanh Đức, ba người bèn đi thẳng tới nơi ở của Thanh Hư. Tuy nhiên, Thanh Hư lại đi vắng. Có lẽ hắn đã đi chuẩn bị linh đường với những người khác rồi.
Chu Kỳ hỏi:
– Vậy để tôi đi bắt một con chuột về thử thuốc nhé?
Mặc dù nhiều loại chất độc có triệu chứng trúng độc tương tự nhau, nhưng vẫn cần phải thử xem, nhỡ đâu phát hiện ra chỗ khác biệt giữa nọc rắn này với chất độc Huyền Dương đã trúng thì sao?
Thôi Dập khen nàng:
– Đúng là A Chu của chúng ta! Bọn chuột mà cô bảo bắt là bắt được liền.
Chu Kỳ khẽ cười khẩy, nghĩ bụng: “Cậu Thôi là con em nhà quyền quý nên ngán mấy thứ này, chứ chuột có gì đáng sợ đâu?”
– Nhưng mà, A Chu này, cô gan dạ thế này, mai mốt lấy chồng thì làm sao mượn cớ có chuột bọ để làm nũng với chồng đây?
Chu Kỳ vô thức liếc trộm Tạ Dung, câu nói “Thì chàng làm nũng với tôi cũng được mà” cứ nghẹn trong cổ mãi chẳng thể thốt ra được.
Chu Kỳ khẽ ho húng hắng rồi nói:
– Tôi đi đây, đi bắt chuột đây.
Nhìn theo bóng lưng của nàng, Tạ Dung khẽ mím môi lại.
Chu Kỳ nấp sau núi giả ở vườn sau, chuột thì chưa thấy đâu nhưng lại nghe được người ta nói chuyện.
– Tôi là người miền Nam. Hồi đó, quê tôi bị lụt lớn, tôi với cha mẹ chạy nạn đến Trường An. Ban đầu là cha tôi mất vì bệnh, sau đó mẹ tôi cũng qua đời, thế là tôi trở thành trẻ ăn xin trong thành. Có một lần, con ngựa của sư phụ đang buộc trước cổng đạo quán bị đứt cương, tôi đã giúp người kéo nó lại. Lúc đó tôi chỉ mong xin được nửa cái bánh bỏ bụng thôi, nào ngờ sư phụ thương tình, đưa tôi về đây.
– Hồi đó, nơi này chỉ có ba người là sư phụ, đại sư huynh và nhị sư huynh mà thôi. Đạo quán cũng chưa lớn như bây giờ. Cái đền thờ cáo bị cháy vẫn còn lại một đống gạch vỡ và ngói vụn. Sư phụ đón tôi về, chẳng bao lâu sau thì mua thêm mấy người hầu như Lưu Tứ. Sau đó, các đạo sĩ vân du bắt đầu ghé đến đạo quán, các sư huynh cũng nhận thêm đệ tử, cứ thế dần dà mới được như bây giờ đây.
– Hồi còn trẻ, sư phụ nóng tính ghê lắm. Mấy năm gần đây, người hiền hoà hơn nhiều rồi. Người đối xử với tôi càng ngày càng tốt. Sư phụ thật lòng coi tôi như đệ tử… Thanh Hư nghẹn lời.
Hắn cứ huyên thiên kể lại chuyện năm xưa, còn Đào Tuy ngồi bên cạnh chỉ lặng thinh lắng nghe.
– Hết chương 89 –

