Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 88: Thư son (4)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 88 miễn phí!

Một tiểu đạo sĩ hốt hoảng dẫn Chu Kỳ đến khu rừng bên cạnh đàn tế sau đạo quán. Nơi đó có một đám người đang túm tụm lại một chỗ.

Chu Kỳ tới gần thì thấy quán chủ Huyền Dương chân nhân đang nằm úp sấp dưới đất. Đầu của lão nghẹo qua một bên, sắc mặt tím tái, đạo bào bị vén lên để lộ tấm lưng và phần mông có bốn vết thương rỉ ra máu đen sì. Da thịt ở hai nơi này cũng đều bầm tím ghê rợn.

Tạ Dung ngồi xuống bên cạnh thi thể, dùng khăn quẹt vết máu đưa lên ngửi thử rồi tỉ mỉ xem xét độ nông sâu của vết thương. Thôi Dập ngồi xuống đối diện Tạ Dung, cũng ghé sát vào nhìn thật kỹ.

Chu Kỳ bước đến bên cạnh Tạ Dung, cúi người xuống xem cùng họ. Trên lưng nạn nhân có bốn vết thương, hai vết ở chính diện, hai vết ở cạnh sườn, nằm rất gần nhau. Các dấu cào khá mảnh, dài chừng bảy tám tấc, phần trên sâu và phần dưới nông. Vết thương trên mông cũng có đặc điểm tương tự. Chu Kỳ ướm thử bằng tay, thầm nghĩ: “Chắc là vết cào của con thú nhỏ nào rồi nhỉ.”

Chu Kỳ đứng thẳng người lên xem xung quanh. Ở đây đâu đâu cũng thấy tùng bách, có lẽ chúng là cây phong thuỷ được trồng cho đàn tế. Gần thi thể của Huyền Dương chân nhân có một cái bồ đoàn.

Quanh thi thể là những dấu chân lộn xộn, có vài dấu chân hướng thẳng vào rừng sâu. Sương đêm trên núi dày đặc, nơi đây lại gần hồ nước nên đất đai trong rừng khá ẩm ướt, tuy có nhiều thảm cỏ lưa thưa nhưng dấu chân vẫn hằn rõ mồn một trên mặt đất.

Chu Kỳ chuyển sang quan sát mọi người nơi này. Thanh Hư rưng rưng nước mắt, thừ người ra, rõ ràng vẫn còn bàng hoàng sau cái chết đột ngột của sư phụ. Bên cạnh đó, thư sinh áo lam tên Đào Tuy thì nhíu mày, nét mặt vô cùng nghiêm trang. Ngoài ra ở đây còn có vài đạo sĩ và một người hầu đeo tạp dề xám ngoét, trong đó, một tiểu đạo sĩ tỏ ra kinh hoàng hơn cả.

Chu Kỳ hỏi:

– Huyền Dương chân nhân đi ngồi thiền thì ra chuyện này sao?

Thôi Dập trỏ tiểu đạo sĩ có vẻ kinh hoàng kia, bảo cậu ta kể lại mọi chuyện một lần nữa.

– Vừa nãy, con đang quét dọn ở chỗ đàn tế, bỗng nhiên nghe được một tiếng kêu thảm thiết trong rừng vọng ra. Con biết sáng nào chân nhân cũng vào rừng ngồi thiền để hấp thụ linh khí đất trời. Thấy tiếng kêu lạ quá, con sợ chân nhân gặp chuyện chẳng lành nên vội chạy lại. Khi đó có Đào thí chủ đang đi dạo bên hồ và cả anh Từ thợ đá đang khắc kinh thư, bọn con cùng nhau chạy đến. Vừa đến nơi, bọn con thấy chân nhân nằm vật ra đất, mặt mày tím ngắt, hai mắt trợn trừng, đã… đã thăng thiên rồi ạ.

– Lúc đến đây, các vị có thấy người nào hay vật gì đáng ngờ trong khu rừng này không?

Chu Kỳ đưa mắt nhìn tiểu đạo sĩ, sau đó chuyển sang Đào Tuy và người hầu đeo tạp dề xám ngoét kia, chắc là thợ đá họ Từ rồi.

Tiểu đạo sĩ lắc đầu:

– Con chỉ thấy chân nhân nằm ở đây thôi…

Dừng một thoáng, tiểu đạo sĩ nói tiếp:

– Đào thí chủ và anh Từ đến đây sớm hơn con một chút ạ.

Đào Tuy lắc đầu, nói:

– Tôi không thấy gì đáng ngờ cả.

Thợ đá họ Từ liếc qua Đào Tuy và tiểu đạo sĩ rồi cũng lắc đầu.

Chu Kỳ nhìn ba người rồi xem lại mấy dấu chân hướng vào rừng sâu:

– Thanh Nhân và Thanh Đức đạo trưởng đã vào rừng tìm kiếm rồi à?

Thôi Dập gật đầu xác nhận.

Một lúc sau, Thanh Nhân, Thanh Đức cùng một vài đạo sĩ khác quay trở lại, nhìn mấy người Tạ Dung, Thôi Dập rồi lắc đầu.

Tạ Dung đứng dậy nói với họ:

– Các vị cũng thấy rồi đấy, cả người lệnh sư tím tái, máu chảy ra đen ngòm, nhất là vùng da quanh vết thương thì càng bầm tím nặng hơn nữa, trông như chết do trúng độc sau khi bị thương vậy. Xem xét hình dạng, kích thước và độ nông sâu thì vết thương khá giống vết cào của một con thú nhỏ. Ngoài ra, lúc tiểu đạo sĩ gọi tôi đến, các vị vẫn chưa có mặt. Khi đó, nơi này chỉ có dấu chân của Huyền Dương chân nhân, Đào lang quân, thợ đá họ Từ và tiểu đạo sĩ mà thôi.

Tạ Dung lại hỏi:

– Nhìn bàn tay của lệnh sư, tôi đoán ông ấy biết võ, phải không?

Thanh Nhân cất giọng khàn khàn đáp:

– Đúng vậy, sư phụ tôi giỏi đao pháp và quyền cước lắm.

Tạ Dung gật đầu:

– Nhưng ở nơi này không hề có dấu vết đánh nhau.

Đạo sĩ trẻ tuấn tú đang đứng phía sau Thanh Nhân thốt lên:

– Vết cào như thế, hung thủ lại đến chẳng thấy hình, đi chẳng thấy bóng như vậy, chắc chắn là con cáo bị lấy mất Thư son rồi! Nó đến tìm sư tổ báo thù đó? Người ta bảo lũ chồn, cáo thù dai dữ lắm. Mà mối thù giữa chúng ta với lũ cáo đâu chỉ mỗi chuyện Thư son, chắc chúng còn nghĩ chúng ta cướp mất nơi ở của chúng nữa, vì đạo quán chúng ta được xây ngay trên mảnh đất của cái miếu thờ cáo ngày xưa mà.

Thanh Nhân chỉ nheo mắt lại chứ chẳng nói gì.

Thanh Đức nói:

– Tĩnh Thành sư điệt đừng phán chắc nịch như thế chứ? Cáo chưa thành tinh thì cũng chỉ biết cào hay c*n v** c* giống như các loài thú khác thôi. Còn cáo đã thành tinh, tuy ta chưa tận mắt thấy nhưng trong sách ghi chép, chúng thường mê hoặc, dụ dỗ khiến người ta tự sát. Đương nhiên cũng có những con cực kỳ hung tợn, móc tim móc phổi người ta ra. Nhưng bất kể là loại nào, ta cũng chưa từng nghe nói chúng có độc bao giờ.

Thanh Đức liếc nhìn Thanh Nhân, khẽ nói:

– Tôi nghĩ, cho dù nó là yêu quái đến chẳng thấy hình, đi chẳng thấy bóng, thì nó cũng là loài rắn tinh cực độc.

Thanh Nhân giơ nắm đấm nhỏ nhắn như cái chén lên, trừng mắt nhìn Thanh Đức, quát:

– Thằng quỷ! Mày nghi ngờ ai đấy hả?

Thanh Đức liếc nắm đấm của ông ta, cười nhạt đáp:

– Sư huynh nóng giận thế mà chi. Em thương tiếc sư phụ quá hoá hồ đồ nên mới thuận miệng nói vậy thôi mà.

Thanh Nhân hừ một tiếng, thả nắm đấm xuống.

Nhìn cảnh sư huynh đệ bất hoà như vậy, Chu Kỳ và Thôi Dập liếc mắt nhìn nhau, còn Tạ Dung thì nghiêm mặt lại.

Do hiện trường nằm giữa rừng nên việc khám nghiệm thi thể chỉ mới được thực hiện sơ bộ, cần phải đưa thi thể vào trong nhà để kiểm tra kỹ lưỡng hơn. Tuy nhiên, có một điều lạ lùng là không một ai đề cập tới chuyện báo quan về cái chết của Huyền Dương chân nhân cả. Có lẽ là vì trạng thái tử vong của lão quá đỗi quái dị, nguyên nhân cái chết chưa rõ ràng, đồng thời cũng là để giữ gìn danh tiếng cho đạo quán. Trong khi đó, mấy người Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ vì không thể công khai thân phận nên đành mượn danh nghĩa “công tử của phủ Trưởng công chúa” và “con em tộc Thôi ở Bác Lăng” của Thôi Dập để tham gia vào cuộc điều tra.

Các đệ tử trong đạo quán bắt đầu tất bật chuẩn bị linh đường. Còn Thôi Dập, Chu Kỳ và Tạ Dung thì kiểm tra thi thể một lần nữa trong gian điện phụ được dùng để làm nhà quàn. Tiếc là họ không tìm được thêm bất cứ manh mối nào khác.

Thôi Dập nói với Chu Kỳ:

– Mới hôm qua tôi còn thấy nơi đây là chốn thần tiên, giờ thì chỉ thấy âm u, lạnh lẽo, chả khác gì hang ổ của lũ yêu ma quỷ quái. A Chu, cô có nghe Thanh Nhân với Thanh Đức cãi nhau không? Rõ ràng là Thanh Đức đang nghi ngờ chính sư huynh của mình là hung thủ đấy!

Chu Kỳ giải thích nguyên do cho anh:

– Anh có nhìn thấy tay của Thanh Nhân không? Mấy đầu ngón tay bầm tím có những vết chai sần dày cộm. Đó là do luyện độc chưởng và độc trảo bằng các loài vật có độc như rắn rết, bò cạp đấy. Nghe giọng điệu của Thanh Đức, có lẽ Thanh Nhân đã dùng rắn độc.

– Độc trảo hả? Vết cào đó trông có giống tay người đâu. Nhưng mà toàn thân tím bầm, dính vào vết thương là chết tươi thì giống nọc rắn thật.

Chu Kỳ quá rành những mánh lới giang hồ kiểu này, nói:

– Anh chưa thấy mấy thứ như móng vuốt giả dùng để luyện tay bao giờ phải không? Chúng vừa nhọn vừa sắc, cào ra vết thương như thế này là chuyện thường luôn.

– Nhưng vì sao ông ta lại giết Huyền Dương chân nhân?

Chu Kỳ liếc Thôi Dập, thầm nghĩ cái cậu Thôi này đúng là uổng phí dòng máu hoàng gia quá thể, đáp lời:

– Huyền Dương chân nhân chết rồi, vậy ai sẽ tiếp quản đạo quán này chứ? Một đạo quán như thế này, nếu là bình thường, nắm quyền muộn một chút cũng chả sao cả, nhưng giờ Thư son đã dâng lên cho Thánh nhân rồi. Nếu thánh nhân cả mừng, biết đâu lại ban thưởng cho gì đó…

Thôi Dập gật đầu, trên phố còn có kẻ đánh nhau vỡ đầu chỉ vì mấy đồng bạc lẻ, huống chi là phần thưởng của Thánh nhân:

– Nhưng làm sao ông ta giết Huyền Dương chân nhân mà đến chẳng thấy hình, đi chẳng thấy bóng, chẳng hề để lại chút dấu vết nào như vậy được? Lúc ấy, tiểu đạo sĩ kia chạy tới gọi người, tôi với anh Tạ đến nơi, chỉ chốc lát sau Thanh Đức và Thanh Hư cũng có mặt, sau đó là Thanh Nhân, cuối cùng là các đệ tử. Cả dấu chân và thời gian gây án đều có điểm vô lý.

Chu Kỳ khẽ gật đầu:

– Đúng vậy, nhưng nếu Thanh Nhân cực kỳ giỏi khinh công thì vẫn có thể lắm chứ. Hiện trường chỉ cách đàn tế chừng hai mươi thước. Cây cối nơi đó lại rậm rạp, dưới đất còn có cỏ dại. Nếu ông ta nấp trên cây rồi bất ngờ đánh lén, mũi chân giẫm nhẹ xuống cỏ thì sao mà để lại dấu vết gì được. Trong lúc mấy người Đào Tuy chạy tới, ông ta thừa sức mượn cây cối, bụi cỏ xung quanh để vọt lên đàn tế, nấp sẵn trên đó rồi canh đúng thời cơ thì nhảy xuống. Thế là cả dấu chân và thời gian gây án đều hợp lý rồi còn gì.

– Vậy thì hung thủ chính là Thanh Nhân hả? – Chu Kỳ lại tự bác bỏ suy đoán của mình. – Nhưng tôi lên đàn tế đó rồi, chẳng tìm được bằng chứng nào cả. Suy đoán cũng chỉ là suy đoán thôi, biết đâu là người khác bày trò, cố ý hãm hại Thanh Nhân thì sao.

– Hết chương 88 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.