Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 87: Thư son (3)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 87 miễn phí!

Chu Kỳ gật đầu với Thôi Dập:

– Thư son chắc đã được tìm thấy phía sau thác nước kia.

Thôi Dập nói:

– Con hồ tinh này cũng biết chọn chỗ ghê. Ủa, các đạo sĩ lấy mất Thư son của hồ tinh rồi mà nó không tìm họ tính sổ à?

Tuy chỉ là đạo sĩ dỏm, nhưng Chu Kỳ luôn hết lòng giữ gìn danh dự của đạo môn:

– Xưa giờ chỉ nghe đạo sĩ đi bắt hồ tinh, cáo yêu thôi, chứ có bao giờ thấy hồ tinh đi tìm đạo sĩ gây sự đâu?

Thấy nàng nhập vai đạo sĩ nghiêm túc như vậy, Thôi Dập không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Chu Kỳ cũng bật cười theo, ngắm ngọn núi và dòng nước nơi này, nàng bất giác cảm thán một câu:

– Thật muốn ở đây làm đạo sĩ cho xong.

Tạ Dung liếc nàng, mặt nghiêm nghị hẳn, còn Thôi Dập thì cười nói:

– Cô thôi đi! Bộ cô nỡ bỏ những ngày tháng náo nhiệt như chơi chọi gà, đua ngựa, uống rượu, nghe hát, đọc truyện, ghẹo lang quân tuấn tú chắc?

Chu Kỳ:

– …

Một lúc lâu sau, nàng nheo mắt ngắm nhìn dãy núi xanh rì đằng xa, nét mặt thoáng lộ vẻ cô đơn:

– Chẳng qua là nói vậy thôi, làm sao mà nỡ bỏ hết được…

Tạ Dung lại nhìn nàng, khẽ nhíu mày lại.

Thấy trên hồ có một con thuyền, Thôi Dập bèn sai Tuyệt Ảnh đi gọi một đạo sĩ đến, nhờ chèo thuyền chở họ tới xem nơi giấu Thư son sau thác nước.

Chẳng mấy chốc đạo sĩ đã chạy đến, còn cầm theo cả nón và áo tơi.

Chờ Tạ Dung, Thôi Dập, Chu Kỳ mặc áo tơi và đội nón lá xong, vị đạo sĩ kia chở họ đi xuyên qua thác nước, đến dưới vách đá phía sau.

Do có hồ, thác nước và dây leo rậm rạp che phủ nên hang động trên vách núi rất khó phát hiện ra từ xa. Tuy nhiên, khi lại gần thì sẽ thấy rõ ràng ngay.

Chu Kỳ là người đầu tiên nhảy xuống thuyền, leo lên tảng đá, quay đầu nhìn Tạ Thiếu khanh ở phía sau, khẽ nhúc nhích ngón tay nhưng cuối cùng không duỗi tay ra kéo chàng.

Tạ Dung đi lên, đưa tay kéo Thôi Dập. Ba người lần lượt đi vào hang động kia.

Hang động này rộng chừng một căn phòng, không có vết đục đẽo nào, trông hệt như một hang đá tự nhiên. Bên trong hẳn vừa được dọn dẹp, vì lớp đất bùn, cành khô, lá cây, dây leo… tích tụ lâu ngày đã được dọn sạch, chỉ còn sót lại một chút dấu vết. Chắc chẳng bao lâu, nữa nơi này sẽ được sửa sang lại cho khang trang, rồi dựng bàn thờ đá, tượng đá, treo rèm, đặt hoa quả cúng và khắc chữ trên vách. Khi đó, hang động sẽ trở thành “thắng cảnh” của đạo quán.

Tạ Dung khẽ cúi người, đưa tay vuốt nhẹ vết xước trên vách đá. Chu Kỳ ghé lại gần thì thấy đó là sáu bảy vết xước liền nhau, mỗi vết rất nhỏ, dài chừng một tấc. Tất cả đều là dấu vết cũ từ lâu.

Chu Kỳ cười nói:

– Là vết cào của cáo à?

Tạ Dung lắc đầu. Theo lẽ thường, chúng cào vào đá thì không sâu như thế được.

Ba người đi vòng quanh hang động một hồi nhưng không phát hiện ra điều gì. Nơi này thật sự quá buồn tẻ nên họ quyết định ra ngoài, lên thuyền quay về bờ.

Một nhóm người đang đặt một tảng đá to tướng ở ngay gần chỗ đám Chu Kỳ vừa đứng. Đó là một tảng đá cao hơn một người, rộng chừng bảy tám thước, có vẻ khá nặng và chắc chắn.

– Không được, lệch rồi! Không thể đặt như thế này được! – Một đạo sĩ chừng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi đứng trước tảng đá chỉ đạo. – Khiêng qua một bên trước đã, đào những viên gạch bên dưới bệ đá này lên rồi hãy đặt vào.

Người bên cạnh đạo sĩ kia có dáng vẻ nho nhã như một thư sinh. Y mặc áo dài cổ tròn màu lam, trông chừng hai mươi tám hai mươi chín tuổi.

Đám đạo sĩ và người hầu còn lại, người thì đỡ tảng đá lớn, kẻ thì “lạch cạch” đào lớp gạch lát nền ở ven hồ lên. Bọn họ đục một lúc rồi gỡ gạch đá lên ném qua một bên, cuối cùng cũng dọn ra được một chỗ để đặt tảng đá.

Đám đạo sĩ và người hầu khiêng tảng đá đặt lên trên khoảng nền kia.

Đạo sĩ đứng chỉ đạo lên tiếng:

– Vẫn chưa được, một góc vẫn còn vênh.

Thư sinh áo lam bước đến, dùng gậy sắt cạy một viên gạch ra, đặt nó lên đống gạch vụn rồi quay đầu nói với đám đạo sĩ và người hầu:

– Thử lại lần nữa xem.

Đám đạo sĩ và người hầu cùng hò dô. Lần này bọn họ đã đặt được tảng đá lớn vào đúng vị trí.

Mấy người Tạ Dung đi tới gần. Vị đạo sĩ trẻ tuổi chắp tay vái chào theo kiểu Đạo gia, còn thư sinh áo lam chỉ khẽ gật đầu với họ.

Tạ Dung mỉm cười nói:

– Trên tảng đá này là bản sao của Thư son đó sao? Nét chữ đầu tằm đuôi én, giản dị mà trang trọng, mang đậm phong cách thời Hán, chữ viết đẹp thật!

Chu Kỳ cũng nhìn tảng đá lớn đó. Dòng chữ bằng chu sa bên trên chính là nội dung “Đạo Đức Kinh” gồm năm ngàn chữ, được viết theo lối chữ Lệ. Chu Kỳ không rành thư pháp cho lắm. Nếu là chữ Khải, nàng còn tạm nhận ra được nét bút và phong cách, còn với chữ Lệ thì hoàn toàn mù tịt, chả khác nào dân ngoại đạo. Dù vậy, nàng có tài “đọc” tranh. Bức tranh trên viên gạch lát nền, chứ không phải trên tảng đá.

Chu Kỳ chắp tay sau lưng đi loanh quanh rồi bước đến trước đống gạch vỡ. Trên những viên gạch ấy khắc hình con cáo, đếm thử thì nó có tận chín cái đuôi. Nét khắc khá đơn giản lại cực kỳ sinh động và có hồn. Chu Kỳ còn nhận ra có mấy viên gạch ngả màu xanh đen, hình như từng bị lửa cháy.

Thư sinh áo lam chắp tay, thản nhiên nói:

– Ngài khen quá lời rồi. Tại hạ chỉ là sao chép lại mà thôi, chưa bằng được một góc của nguyên tác nữa.

Đạo sĩ trẻ liếc nhìn y rồi nói:

– Anh lại khiêm tốn rồi.

Đạo sĩ trẻ quay sang nói với Tạ Dung:

– Chữ trên tảng đá này là phỏng theo chữ của Thư An Lâm.

Đạo sĩ trẻ tự xưng đạo hiệu là Thanh Hư, là đệ tử của quán chủ Huyền Dương chân nhân. Còn thư sinh áo lam là khách hành hương, tên là Đào Tuy.

Trong bữa tiệc tối sau đó, Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ gặp được hai vị đệ tử truyền thừa khác của Huyền Dương chân nhân là Thanh Nhân và Thanh Đức. Trong đó, Thanh Nhân đứng thứ nhất, Thanh Đức đứng thứ hai, và đạo sĩ trẻ Thanh Hư bọn họ đã gặp trước đó đứng thứ ba.

Thanh Nhân đạo trưởng khoảng hơn bốn mươi tuổi, dáng vẻ oai nghiêm, giọng nói oang oang như chuông đồng. Lúc nhìn Tạ Dung và Thôi Dập, ông ta kín đáo ngắm nghía hai người mấy lần. Chu Kỳ cũng quan sát lại ông ta. Nhìn vào mấy ngón của ông ta, Chu Kỳ thoáng nhíu mày lại, thầm nghĩ: “Không ngờ trong cái đạo quán nhỏ bé nơi thâm sơn cùng cốc này lại có người tài ẩn giấu như vậy.”

Thanh Đức đạo trưởng cũng trạc bốn mươi tuổi, vóc người tầm thấp, thân hình hơi mập, mặt mày tươi vui, chưa nói đã cười, nom chẳng khác gì các vị chưởng quỹ trong cửa hàng ở chợ Đông. Trên thực tế, gã quả thực làm công việc của một chưởng quỹ. Trước khi mở tiệc, gã đã bẩm báo với sư phụ về mấy khoản thu chi của đạo quán nhưng Huyền Dương chân nhân chỉ bảo gã cứ tự quyết định là được.

Thanh Đức cười nói:

– Dù sao cũng phải bẩm báo cho sư phụ biết chứ.

Nghe vậy, Huyền Dương chân nhân chỉ vuốt râu cười. Thanh Nhân cau mày liếc Thanh Đức một cái, nhìn sang thấy Thanh Hư và Đào Tuy cúi đầu nói chuyện với nhau thì càng cau mày chặt hơn.

Trong bốn thầy trò, người nói nhiều nhất thực ra là Huyền Dương chân nhân. Còn trong ba người Tạ, Thôi, Chu, người trò chuyện hăng say nhất lại là Tạ Dung.

Tạ Dung và Huyền Dương chân nhân nói đủ thứ chuyện, từ phong cảnh núi Ly đến luyện đan, hái thuốc, cầu tiên, xem bói, rồi lại quay về bàn luận phong thuỷ và cảnh quan của đạo quán. Chu Kỳ cảm thấy Tạ Thiếu khanh đến chợ Đông giành mối bán tranh chữ của bọn thư sinh, không tranh việc làm ăn của đám hòa thượng giả, đạo sĩ dỏm như mình là nể mặt lắm rồi đó.

Tạ Dung khen:

– Đạo quán Thuỵ Nguyên có núi non vây quanh, dòng nước ôm trọn, khí thiêng tràn đầy, quả thật là thế đất cát tường, âm dương hoà hợp. Hôm nay tôi nghe các thiện nam tín nữ đi cùng kể rằng lấy nước nơi đây về sắc thuốc thì càng tốt hơn nữa. Có thể thấy đây đúng là đất lành của thần tiên.

Huyền Dương chân nhân vội vàng tỏ ra khiêm nhường, khen ngợi Tạ Dung học rộng biết nhiều.

Tạ Dung tỏ vẻ ngạc nhiên:

– Có điều hôm nay tôi thấy gạch đá bên hồ hình như có vết cháy. Chốn đất lành thế này không nên có tai ương như vậy chứ…

Huyền Dương chân nhân sững người giây lát rồi mỉm cười nói ngay:

– Có lẽ quý nhân không biết đấy thôi. Chỗ bị cháy trước đây không phải là đạo quán của chúng tôi mà là cái đền thờ cáo. Nơi đây không giống trong kinh, ở chốn hoang vu hẻo lánh này có đủ loại đền đài, miếu mạo thờ lung tung, bậy bạ. Trong số đó chẳng thiếu chỗ thờ những con vật như cáo, rắn, chuột,… Có lẽ ông trời cũng cảm thấy để một cái đền thờ cáo chiếm lấy vùng đất linh thiêng như vậy là không thích hợp, nên giáng thiên hoả xuống thiêu rụi nó. Nhờ thế, bần đạo mới có cơ hội xây dựng đạo quán tại đây.

Tạ Dung gật đầu:

– Thì ra là vậy.

Huyền Dương chân nhân và các đệ tử đều có tửu lượng khá cao. Bọn họ lại tiếp đãi nhiệt tình nên Chu Kỳ uống hơi quá chén. Sau khi trở về phòng, nàng rửa mặt qua loa rồi ngủ một giấc thật say, hôm sau tỉnh dậy thì nghe nói trong đạo quán đã xảy ra chuyện.

– Hết chương 87 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.