Ra khỏi cửa Xuân Minh, đoàn người đi thẳng về phía Đông. Trên đường có xe ngựa lẫn người đi bộ, chẳng biết bọn họ đang định đi nơi khác hay cũng đến núi Ly.
Như thường lệ, Thôi Dập và Chu Kỳ vừa đi vừa tán gẫu. Tạ Dung thì mỉm cười lắng nghe, thỉnh thoảng mới nói xen vào mấy câu.
Tối qua, Thôi Dập cũng đọc Kỳ án Nam Bắc nhưng chưa đọc xong, vì đang lúc hứng thú nên anh đương nhiên muốn thảo luận với Chu Kỳ một phen.
Thôi Dập nói:
– Trong sách, cả nhà Ngô Thành hẳn là bị người ta hại chết rồi. Hung thủ tám chín phần mười là anh trai với chị dâu của hắn. Cái gì mà “chồn vàng nhà giàu sang, chồn vàng nhà suy tàn, chồn vàng mưu hại nhân mạng” chứ, chẳng qua là để che mắt thiên hạ mà thôi.
– Anh nói cũng phải, nhưng vào đêm xảy ra án mạng, anh trai với chị dâu của hắn cách hiện trường gây án cả trăm dặm, làm sao mà giết người được?
Thôi Dập nhăn mặt, ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
– Thôi, tôi cứ đọc tiếp vậy. Bây giờ mới đọc được một nửa, sao mà đoán ra được chứ? Mấy truyện trinh thám này lúc nào chẳng có mấy bận xoay chuyển tình tiết. Ví dụ anh cả đột ngột qua đời. Ban đầu, mình cứ nghĩ anh hai là hung thủ, nhưng rồi lại thấy anh ba có vẻ đáng ngờ. Càng đọc, mình càng thấy anh tư có nhiều điểm đáng ngờ nhất. Nào ngờ kết quả là anh cả tự sát để đổ tội cho anh hai… Thế thì ai mà đoán cho được?
Thôi Dập đắc ý cười nói:
– Có điều đọc lắm truyện trinh thám như vậy rồi, tôi cũng rút ra được một điều là kẻ trông không giống hung thủ nhất thường chính là hung thủ.
Chu Kỳ gật đầu tán đồng:
– Anh nói phải lắm.
Thôi Dập nói:
– Chủ Nhân Yên Vũ Trai này đáng ghét thật! Viết toàn nhân vật chả giống ai cả, làm người ta khó đoán gì đâu.
Chu Kỳ trộm liếc Tạ Dung thì thấy chàng vẫn đang mỉm cười. Nếu là lúc bình thường, Chu Kỳ nhất định sẽ hùa theo Thôi Dập, nhưng lúc này lại nói năng cẩn trọng như quân tử vậy.
Thôi Dập lại cười nói:
– Này, A Chu, cô thấy cậu Trần với Nguyên Lục Lang có gì đó không?
Chu Kỳ lườm anh một cái, lắc đầu nói:
– Không hề.
– Xí! Bảo sao không có ai rước cô, chuyện đơn giản thế này mà cũng không nhìn ra. Hai người này rất có thể là đồng tính. Tôi đồ giữa hai người đó, Nguyên Lục Lang là…
Tuy hai người là bạn bè thân thiết, nhưng suy cho cùng Chu Kỳ vẫn là con gái. Vì thế, ban đầu Thôi Dập định nói “Nguyên Lục Lang nằm trên”, nhưng lời đến bên miệng lại đổi thành: “Nguyên Lục Lang là ‘lang quân’, còn cậu Trần là ‘nương tử’.”
Chu Kỳ chẳng biết nói gì, bất giác liếc mắt nhìn sang Tạ Thiếu khanh.
Tạ Thiếu khanh mím môi, xụ mặt tỏ vẻ không vui.
Chu Kỳ cười gượng, nói:
– Chẳng biết quyển đan thư trong đạo quán đó trông thế nào nhỉ? Hồ tinh đọc sách dưới ánh trăng, còn phun ra nuốt vào nội đan, nghe sao mà huyền bí thế.
– Chờ đến đó là thấy được chứ gì. – Thôi Dập nói. – Cậu Trần đó tuy tâm tư kín đáo, học rộng hiểu nhiều, nhưng xét cho cùng cậu ta cũng chỉ là một thư sinh văn nhược. Còn Nguyên Lục Lang lại là một hiệp khách nổi danh trên giang hồ. Thư sinh đối đầu với hiệp khách thì chỉ đành “nằm dưới” thôi chứ sao.
Chu Kỳ nhìn Thôi Dập, vì e dè bên cạnh còn có Tạ Dung nên đành im lặng chịu đựng. Chuyện ai nằm trên ai nằm dưới thế này, chẳng phải là xem nắm đấm của ai mạnh hơn hay sao?
Tạ Dung thản nhiên nói:
– Hiển Minh, lần trước tôi đến thăm Trưởng công chúa thì thấy ngài ấy đang gặp mấy vị nữ lang nhà Tướng quân đấy.
– … Nam nam với nam nữ sao mà giống nhau được? – Thôi Dập nhìn Tạ Dung. – Huống chi vẫn chưa đâu vào đâu mà.
Tạ Dung gật đầu, “ừm” một tiếng đáp lại.
– Anh Tạ, anh nghiêm túc quá rồi. Anh không hiểu nhưng A Chu hiểu đấy. Hôm trước cô ấy đi dạo quán Dương Liễu về, kể với tôi rằng lang quân nơi đó muôn hình muôn vẻ. Nào là tuấn tú phong lưu, dũng mãnh kiên cường, rồi cả dịu dàng đa tình nữa. Mà cái đám dịu dàng đa tình ấy, đa phần lại là “nương tử” ở trong đó đấy.
Chu Kỳ quay mặt sang phía Thôi Dập. Tạ Dung càng mím chặt môi hơn nữa, quay sang nhìn Chu Kỳ thì chỉ thấy một cái gáy trông vô cùng chột dạ.
– Sao hôm nay trông cô uể oải thế?
Cuối cùng Thôi Dập cũng phát hiện ra vẻ khác lạ của Chu Kỳ.
Chu Kỳ đáp:
– … Nóng.
Trời tháng Tư quả thực cũng hơi nóng, thế là Thôi Dập hỏi thử:
– Hay là chúng ta dừng lại nghỉ ngơi một lát nhé?
Chu Kỳ vội vàng nói:
– Đi thôi, đi thôi, đến nơi rồi nghỉ ngơi, bằng không càng đi chậm càng nóng.
Tạ Dung lại liếc nhìn nàng một cái, khóe môi đang mím chặt bỗng thoáng mỉm cười.
Sợ Thôi Dập cứ huyên thiên về Kỳ án Nam Bắc mãi, Chu Kỳ bèn kể cho anh nghe về núi Ly, hỏi anh đã từng tới đạo quán Thuỵ Nguyên này hay chưa, rồi kể về hành cung trên núi Ly. Thậm chí, nàng còn lôi cả chuyện “Nữ Oa vá trời”, “Đốt lửa hiệu đùa chư hầu” ra để kể luôn.
Thôi Dập chưa từng đến đạo quán Thuỵ Nguyên lần nào, nhưng anh đã đến biệt thự ở trên núi Ly của nhà mình nhiều lần.
– Suối nước nóng vừa trong vừa ấm, ngâm mình một lúc là mọi mệt mỏi đều tiêu tan…
Trong đầu Chu Kỳ bất giác lại hiện lên bức tranh “Tạ Thiếu khanh tắm suối”. Nàng khe khẽ thở dài một hơi, bắt đầu đọc thầm “Đạo khả đạo, phi thường đạo. Danh khả danh, phi thường danh. Vô danh thiên địa chi thuỷ…”
*Nguyên văn “道可道,非常道。名可名,非常名。无,名天地之始” (Đạo khả đạo, phi thường đạo. danh khả danh, phi thường danh. Vô, danh thiên địa chi thuỷ): Đây là trích đoạn trong chương 1 thuộc Đạo Đức Kinh của Lão Tử. Nghĩa là: “Đạo có thể gọi được, không phải là đạo ‘thường’; danh có thể gọi được, không phải là danh ‘thường’; không tên là gốc của trời đất,…”
Từ Trường An đến núi Ly rất gần, bọn họ vừa đi vừa nói chuyện, tốc độ không nhanh lắm nhưng chỉ chừng một canh giờ đã tới được chân núi rồi.
Càng vào sâu trong núi, con đường lại càng khó đi hơn. Đạo quán Thuỵ Nguyên nằm trong một khe núi sâu có hình dáng như một chiếc bình quý. Nơi này được gọi là “thung lũng Bảo Bình” vì tương truyền có con đường lên trời của tiên nhân ở trong đó.
Chu Kỳ, Thôi Dập và Tạ Dung đều không rành đường, nhưng may mà còn có một vài khách hành hương khác. Trong số đó có cặp vợ chồng ngoài bốn mươi, cưỡi hai con lừa khoẻ mạnh, đi bên cạnh mấy người Chu Kỳ. Đây là lần thứ ba vợ chồng họ vào khe núi này rồi.
– Linh nghiệm lắm! Linh nghiệm lắm ấy! – Người phụ nữ rất thích nói chuyện. – Đạo quán đó không giống với đạo quán trong thành đâu, phía sau có núi, bên cạnh có thác, buổi sáng sương mù bao phủ trông y như cảnh tiên vậy. Tôi lấy một bình nước về nấu thuốc cho con trai tôi, quả nhiên thằng bé tỉnh táo hơn hẳn. Tất nhiên cũng có một phần là nhờ lá bùa của đạo trưởng trong đạo quán nữa.
Chu đạo trưởng, người bị cướp mất mối làm ăn, hỏi:
– Ở đạo quán Thuỵ Nguyên, xin một lá bùa trừ bệnh và trường thọ thì tốn bao nhiêu thế ạ?
Người phụ nữ xoè một bàn tay ra. Chu Kỳ đoán:
– Năm trăm ạ?
– Năm ngàn cơ!
Chu đạo trưởng khẽ chun mũi, nghĩ bụng: “Quả nhiên đạo sĩ trên núi có giá hơn đạo sĩ trong thành xa chừng.”
Đường trong núi hơi dốc, nhưng nhờ các vị hành hương quen đường chỉ lối giúp, đến giữa trưa đoàn người cũng đã đến nơi.
Mặc dù đám người Tạ Dung cải trang đến đây, nhưng khí chất sang quý của Thôi Dập sao mà che giấu được. Người tiếp khách vội vàng đi bẩm báo cho quán chủ. Huyền Dương chân nhân vội ra tiếp đón.
Vị chân nhân này ngoài năm mươi, để ba chòm râu dài, sắc mặt hồng hào, mặt mày tươi vui, tuy không được coi là có phong thái của người tiên nhưng trông rất đàng hoàng và chính trực.
Thôi Dập chỉ mơ hồ nói mình “họ Thôi”, nhưng Huyền Dương chân nhân đã đoán ra được thân phận của anh:
– Chẳng lẽ là con em của tộc Thôi ở Bác Lăng? Là lang quân trong phủ Thọ Khang Trưởng công chúa trong kinh sao?
Tộc Thôi ở Bác Lăng vừa sống trong kinh lại vừa có danh vọng thì chỉ có một chi này mà thôi. Huyền Dương chân nhân đoán ra được cũng chẳng có gì lạ. Thôi Dập cũng thẳng thắn thừa nhận.
Huyền Dương chân nhân hất phất trần càng khí thế hơn, vội vàng bảo các đệ tử chuẩn bị cơm chay, còn mình thì đích thân dẫn Thôi Dập, Tạ Dung và Chu Kỳ đến đại điện thắp hương.
Thôi Dập biết Chu Kỳ mong ngóng xem đan thư, mà bản thân anh cũng tò mò, bèn hỏi ngay. Huyền Dương chân nhân đáp:
– Chẳng giấu gì các vị thí chủ, đan thư đó đã được dâng vào cung rồi.
Thôi Dập lộ rõ vẻ kinh ngạc, ngay cả Chu Kỳ cũng lấy làm lạ. Cứ tưởng cái gọi là đan thư kia chỉ là trò bịp bợm, không ngờ lần này còn dám lừa cả hoàng đế. Chẳng phải là to gan quá rồi hay sao? Thế nhưng, xưa nay trong chuyện này, kẻ to gan thì chết no, người nhát gan thì chết đói. Huống hồ kim thượng lại sùng đạo như vậy, kiểu gì chả dễ lừa…
Chu Kỳ chẳng để tâm chuyện dối gạt hoàng đế như thế này. Nói gì xa xôi, hàng năm thiếu gì “điềm lành” từ các nơi dâng lên chứ? Thảy đều để làm hoàng đế vui lòng mà thôi.
Tạ Dung và Thôi Dập có vẻ chẳng mấy bận tâm đến chuyện đan thư kia là thật hay giả. Nhưng vị Huyền Dương chân nhân vẫn nói tiếp:
– May mà trước khi dâng đan thư vào cung, ta đã sai người chép một bản lên tảng đá lớn rồi. Sau này khắc lại cũng là một phần công đức.
Thôi Dập, Tạ Dung và Chu Kỳ nghe Huyền Dương chân nhân tự mình kể chuyện hồ tinh tu luyện dưới trăng và việc tìm thấy đan thư sau thác nước. Dùng cơm chay do đạo quán đặc biệt chuẩn bị xong, bọn họ về phòng nghỉ ngơi.
Ba người họ đều được phân cho một cái sân nhỏ riêng biệt. Chu Kỳ ở chỗ của mình nghỉ trưa một lúc, mãi đến xế chiều mới ra khỏi sân, thong thả bước ra ngoài đạo quán. Bởi vì không đủ chỗ ở, nên đa số khách hành hương đều đi về trong ngày. Vì thế, giờ này trong đạo quán rất ít người.
Địa thế nơi này tuyệt vời vô cùng, lưng tựa núi, mặt hướng sông, cây cối um tùm khắp nơi. Tất cả tạo nên một vẻ đẹp thật linh thiêng. Bên cạnh đạo quán là một hồ nước rộng lớn. Một dòng thác ào ạt đổ xuống, bọt nước bắn lên trắng xoá. Mặt hồ xanh biếc, sâu thăm thẳm. Rõ ràng tiếng thác đổ rào rào ngay bên tai, vậy mà lòng nàng lại cảm thấy thật bình yên.
Có một người đang đứng trước hồ nước, mình mặc áo xanh, vóc dáng cao ráo, trông cực kỳ hợp với cảnh sắc trong thung lũng này.
Chu Kỳ thoáng do dự rồi bước tới gần.
Tạ Dung quay đầu nhìn nàng, nói:
– Dậy rồi à?
Chu Kỳ dụi dụi mắt, gật đầu đáp lại. Tạ Dung mỉm cười.
Bị chàng nhìn như vậy, Chu Kỳ thấy vành tai mình hơi ngưa ngứa, đang định nói sang chuyện về đan thư thì nghe Tạ Dung hỏi:
– Nàng đoán ra rồi sao?
Chu Kỳ lập tức phủ nhận:
– Đâu có!
Tạ Dung nhìn nàng một hồi lâu rồi dịu dàng cười nói:
– Nàng nói dối.
Một câu “nàng nói dối” này của chàng khiến Chu Kỳ cảm thấy vành tai mình không chỉ ngứa ngáy mà còn hơi tê tê nữa. Tuy nhiên, Chu Kỳ vốn là Tướng quân Can Chi Vệ có xuất thân từ hoàng cung, lại có kinh nghiệm bày sạp ngay giữa con phố bói toán ở chợ Đông, nên lúc này nàng thản nhiên đáp:
– Đám đạo sĩ này to gan thật đấy…
Tạ Dung vô cùng trịnh trọng nhìn Chu Kỳ:
– Miên miên qua điệt, dân chi sơ sinh… đào phúc đào huyệt, vị hữu gia thất… chu nguyên vũ vũ, cẩn đồ như di*.
*1. Đây là đoạn trích trong Kinh thi, phần Đại nhã, bài thơ Miên. Trong đó, “緜緜瓜瓞,民之初生……陶复陶穴,未有家室……” (Miên miên qua điệt, dân chi sơ sinh… đào phúc đào huyệt, vị hữu gia thất…), dịch thơ: Dưa trước be sau to lan mãi, người nhà Chu thuở mới bắt đầu… Ở hầm kín hay trong hang đất, chưa có nhà cửa thật lớn lao… ; “周原膴膴,堇荼如饴” (chu nguyên vũ vũ, cẩn đồ như di), dịch thơ: Đất ruộng của nhà Chu màu mỡ, rau cẩn, đồ ngọt tựa như đường. (Bản dịch thơ của Tạ Quang Phát).
2. Chú thích của tác giả: Bài thơ Miên trong phần Đại Nhã thực ra là kể về câu chuyện tổ tiên của dân tộc Chu là Cổ Công Đản Phụ dẫn dắt người nhà Chu di cư từ đất Bân đến Chu Nguyên ở Kỳ Sơn, lập quốc và đặt nền móng ở đó. Tạ Dung đã mượn bài thơ này để bày tỏ lòng mình.
Nghe Tạ Dung nói “miên miên qua điệt”, “vị hữu gia thất”, “chu nguyên vũ vũ, cẩn đồ như di”, Chu Kỳ né tránh ánh mắt của chàng, thầm cười khẽ: “Thì ra có người dùng cách này để bày tỏ tình ý với người ta, suýt nữa là mình không hiểu rồi… Hồi xưa mình học hành chả nghiêm túc gì mấy, may mà vẫn còn nhớ được mấy bài thơ nổi tiếng ở trong ‘Kinh thi’ thế này.”
Chu Kỳ không tiếp lời mà chỉ hé miệng cười:
– “Chu Nguyên” có liên quan đến điển tích Chim phượng gáy ở núi Kỳ. Tôi đã biết nguồn gốc của chữ “Nguyên” ấy rồi. Vậy còn chữ “Lục” thì sao, dựa vào đâu để đặt tên như thế?
Chu Kỳ cười gượng, nói tiếp:
– Tôi nhớ mang máng có cái gì mà Đại chúc chưởng lục kỳ, có phải cụm từ đó không? Chẳng lẽ “kỳ” và “thất” đồng âm* nên anh thuận miệng dùng luôn “lục”? Vậy tại sao lại không dùng “bát” chứ?
*Trong tiếng Trung, từ kỳ (祈) đọc là “qí”, từ thất (七) đọc là “qī”. Mặc dù chúng khác thanh điệu nhưng cùng âm “qi”.
Chu Kỳ lắc đầu, nói tiếp:
– Tạ Thiếu khanh à, tôi thấy tài đặt tên của anh không ổn lắm đâu, lần sau cần đặt tên thì cứ giao cho tôi đi.
Vừa lúc này, Thôi Dập đi tới hỏi:
– Đây là hồ nước mà hồ tinh tu luyện đấy sao?
– Hết chương 86 –

