Lúc Chu Kỳ và Tạ Dung quay lại thì đã gần đến lúc dọn hàng rồi. Thu hết mấy món đồ lặt vặt trên sạp xong, Chu Kỳ vừa cuộn tấm bạt, vừa tán gẫu:
– Sao tôi thấy buôn bán dạo này có vẻ kém hơn trước thế nhỉ.
“Truyền nhân cung Tử Vi” cười nói:
– Thì bị đạo quán Thuỵ Nguyên trên núi Ly cướp hết mối làm ăn rồi chứ sao.
Chu Kỳ nhướng mày hỏi:
– Ồ? Chuyện là thế nào đấy?
Mọi người hay gọi “Truyền nhân cung Tử Vi” là “ngài biết tuốt”, bởi vì cái gì ông ấy cũng biết cả. Thậm chí nhiều chuyện mật thám Can Chi Vệ còn chưa hay thì ông ấy đã rõ rành rành rồi.
– Chu đạo trưởng không biết hả? Đạo quán Thuỵ Nguyên trên núi Ly xuất hiện thần tích đấy. – “Truyền nhân cung Tử Vi” kể chuyện sinh động như thật. – Đêm nọ, nghe được tiếng cáo kêu, mấy đạo sĩ trong quán Thuỵ Nguyên bèn ra ngoài xem thử. Họ thấy một con hồ tinh đạp sóng đứng trên thác nước bên cạnh đạo quán. Hồ tinh cầm một quyển kinh, tụng niệm gì đó rồi quay về phía mặt trăng nhả ra nội đan. Dưới ánh trăng, viên nội đan ấy toả ánh sáng vàng kim lấp lánh, vừa xoay tít vừa vờn quanh người hồ tinh. Rõ ràng con hồ tinh này sắp đắc đạo thành tiên rồi.
– Các đạo sĩ lấy làm lạ, định lại gần thêm một chút thì bị con cáo kia phát hiện ra. Thế là nó phóng vèo vào sau thác nước và biến mất tăm. Các đạo sĩ đành trở về bẩm báo chuyện này cho quán chủ là Huyền Dương chân nhân. Chân nhân bấm đốt ngón tay tính toán, nói rằng quyển kinh đó là Thư son, thánh vật của Đạo gia chúng ta. Sau đó, chân nhân sai người chèo thuyền ra sau thác nước tìm kiếm. Quả nhiên sau thác nước có một hang đá, bên trong lại có một quyển Thư son. Tuy không rõ Thư son này là do vị tổ sư nào viết, nhưng nét chữ bên trong lại lấp loáng ánh sáng lành. Nhìn thế thì đó đúng là thánh vật rồi, chẳng còn nghi ngờ gì nữa…
“Truyền nhân cung Tử Vi” nói tiếp:
– Chuyện Thư son của hồ tinh mới xôn xao mấy ngày gần đây thôi. Tôi đoán không ít tín đồ, cũng như những người gặp chuyện không hay, đều tìm đến đạo quán Thuỵ Nguyên rồi đấy.
Chu Kỳ khẽ gật đầu. Trong các chi của Can Chi Vệ, hai chi Ngọ và Mùi phụ trách việc giám sát Phật giáo và Đạo giáo. Dẫu vậy, giữa các chi luôn có sự giao thoa với nhau. Một đám dân thường kéo nhau đi xem “thần tích” cũng có thể xem là “việc kỳ quặc” trong dân gian. Thế thì đi xem thử thôi nhỉ?
Tạ Dung thu dọn sạp hàng xong thì tới tìm Chu Kỳ. Chu Kỳ nói dự định của mình cho chàng nghe:
– Mai là mùng tám tháng Tư, lễ Phật Đản, tôi sẽ bận rộn cả ngày. Qua mùng chín thì rảnh hơn nhiều rồi. Tới mùng mười lại là ngày nghỉ, chả có gì làm nên tôi định đến núi Ly chơi ít ngày, nhân tiện xem thử Thư son mà con hồ tinh kia tu luyện trông thế nào luôn.
Tạ Dung gật đầu:
– Tiết trời này mà đi leo núi thì còn gì bằng. Nghe nàng nói vậy, tôi cũng muốn đi chơi luôn.
Chu Kỳ cười hì hì:
– Anh đi chung không? Cứ tưởng chỉ mấy đứa lười như tôi mới xin nghỉ chứ, không ngờ Tạ Thiếu khanh cũng vậy đấy.
Tạ Dung chỉ lặng thinh mỉm cười.
Nhìn khuôn mặt quyến rũ đến lạ mỗi khi mỉm cười của Tạ Thiếu khanh, Chu Kỳ thầm nghĩ: “Trên núi Ly lắm suối nước nóng như vậy, thế nào cũng phải ngâm mình một lần mới thoả. Thử tưởng tượng người đẹp như chàng mà tắm mình trong làn nước ấm ấy sẽ là khung cảnh mỹ lệ đến nhường nào…”
– A Kỳ?
Chu Kỳ tức khắc nghiêm mặt lại, ho húng hắng một tiếng rồi nói:
– Bần đạo tu đạo bao năm mà chưa từng thấy thần tích như thế. Lần này nếu may mắn thì phải xem cho kỹ mới được.
Tạ Dung nhìn nàng, mỉm cười rồi chỉ “ừm” một tiếng.
Trần Tiểu Lục đi ở phía sau nghe rõ mồn một, thầm nghĩ: “Hừ, nào là cùng đi leo núi, nào là ngâm suối nước nóng… bảo chị cả chưa từng trèo tường qua làm này làm nọ với Tạ Thiếu khanh thì cả hòn đá và gốc lê già trong sân của Can Chi Vệ cũng không tin!”
Chu Kỳ lại cười nói:
– Vừa mới dự lễ Phật Đản xong, chúng ta lại đến đạo quán, anh thấy có kỳ cục không?
Tạ Dung chỉ mỉm cười.
– Chuyện này phải rủ cả anh Thôi mới được. Mai gặp tôi sẽ nói với anh ấy một tiếng.
Tạ Dung gật đầu.
Ở nhà Tạ Thiếu khanh ăn chực thêm một bữa tối xong, Chu Kỳ về nhà tắm rửa qua loa rồi nằm nghiêng trên giường đọc Kỳ án Nam Bắc.
Có lẽ chính Chủ Nhân Yên Vũ Trai cũng tự nhận ra nỗi ngượng nghịu khi viết “mọi người ôm bụng cười vang”, nên không để cậu Trần pha trò nữa. Chu Kỳ cảm thấy tiếc nuối không thôi. Một người thông minh, tài giỏi như cậu Trần phải có chút nho nhã và cổ hủ như thế mới dễ thương chứ…
Chu Kỳ đang đọc đến giữa chừng thì thấy cậu Trần lại kể thêm một mẩu chuyện cười. Đọc xong, nàng cười phá lên, ha ha ha, đến cả Chủ Nhân Yên Vũ Trai cuối cùng cũng không nhịn được rồi. Phải công nhận là vị Chủ Nhân Yên Vũ Trai này kể chuyện cười có duyên thật, chỉ là mẩu chuyện này có hơi hướng của Tuyển tập truyện cười, thiếu đôi phần mộc mạc và chất phác, suy cho cùng vẫn là do văn nhân viết.
Giọng văn của tác giả trong quyển truyện này nhẹ nhàng hơn hai quyển trước, có lẽ nhờ có tình tiết Nguyên Lục Lang luôn ở bên cậu Trần. Sau khi cậu Trần thi đỗ và được bổ nhiệm làm Huyện úy huyện Văn Thủy, Nguyên Lục Lang đã hộ tống cậu đến nơi và nhân tiện ở lại đó làm sai nha luôn.
Suốt dọc đường, Nguyên Lục Lang hết ăn lại uống. Đến thành Thuỷ Văn mới được mấy hôm, cậu đã nắm rõ nơi nào bán món gì ngon rồi. Nào là bánh mật vàng óng, mứt hoa hồng dẻo thơm, kẹo sữa mềm mịn nhân hạt thông,… Rồi còn có sườn cừu nướng trứ danh của nhà họ Tôn, thịt ba rọi kho tàu ăn kèm với bánh hấp nhỏ chóp nhọn của Đồng Nhị Lang và cá vượt xốt chua ngọt của ông Vương. Chu Kỳ nuốt nước bọt cái ực, rõ ràng đêm nay đã ăn kha khá rồi, sao giờ lại thấy đói lại thế nhỉ…
Nguyên Lục Lang này có khẩu vị khá giống với mình. Chẳng lẽ những người sành ăn, mê ăn thì khẩu vị cũng giống nhau sao?
Chu Kỳ còn có một đôi mắt phát hiện “quan hệ mập mờ” cực nhạy. Xem thế nào cũng thấy cậu Trần với Nguyên Lục Lang này có gì đó mập mờ. Chưa nói đến mấy chuyện khác, chỉ riêng lời nói thôi cũng thấy rõ rành rành. Cậu Trần nói chuyện với người khác thì chỉ là “nói” thôi, còn nói với Nguyên Lục Lang thì toàn là “cười nói”. Có một hôm tuyết lớn, Nguyên Lục Lang ham chơi rồi bị cảm lạnh. Cậu Trần cực nhọc ngày đêm chăm sóc, còn tự mình nấu cháo bưng đến tận giường cho y. Ban đầu cậu Trần định trách mắng một trận nhưng rồi chỉ thở dài một hơi, đắp lại chăn cho y mà thôi.
Mập mờ! Mập mờ một cách trắng trợn! Mờ ám! Mờ ám rõ rành rành ra! Hai người đàn ông sao mà thế được chứ?
Đối với chuyện tình trai này, Chu Kỳ cũng coi như đã quen rồi. Chưa kể đến sử sách, truyện ký hay những bức tranh “mát mẻ”, ngay cả quan viên và quyền quý xung quanh nàng cũng có người có sở thích này. Phường Bình Khang cũng có lầu quán chuyên dành cho những người có sở thích ấy. Chu Kỳ cũng từng vào đó dạo chơi một lần. Nàng gọi một chàng trai nho nhã gảy đàn cho mình nghe, rồi cùng uống mấy chén rượu với một chàng trai da dẻ trắng trẻo mịn màng, thấy vệt say rượu ửng đỏ trên đôi má cậu trai ấy, Chu Kỳ không khỏi thốt lên: “Úi chà…”
Chu Kỳ tập trung đọc nốt quyển sách trên tay. Cậu Trần và Nguyên Lục Lang có thể là đồng tính, nhưng cũng không loại trừ những khả năng khác.
Loại tiểu thuyết trinh thám này không chỉ có tình tiết vụ án đan xen nhiều lớp, mà cả thân thế và thân phận của các nhân vật trong đó cũng ẩn chứa nhiều tầng. Nhân vật Nguyên Lục Lang này có lai lịch không rõ ràng. Có khi nào y là gái giả trai không?
Chu Kỳ cẩn thận tìm kiếm manh mối trong tiểu thuyết. Nguyên Lục Lang, Nguyên Lục Lang… Nguyên Lục…
Bàn tay đang giở sách của Chu Kỳ đột nhiên khựng lại.
***
Ngày hôm sau là lễ Phật Đản, Chu Kỳ vẫn dẫn người đi tuần tra trong thành. Mặc dù những ngày này cũng náo nhiệt nhưng so với lễ Thượng Nguyên và lễ Thượng Tỵ thì không thể bằng được.
Sau khi gặp được Thôi Dập ở bên cạnh chùa Thanh Long, Chu Kỳ nói với anh chuyện đi núi Ly chơi. Thôi Dập tuy có hứng thú nhưng lại thở dài nói:
– Nhà tôi có một biệt thự ở trên núi Ly, nhưng lâu lắm rồi không có ai ghé tới đó cả, chỉ có mấy đầy tớ già thôi, e là không ở lại được rồi.
Chu Kỳ cười nói:
– Gì mà cầu kỳ thế? Ở tạm trong đạo quán hoặc khu vực quanh đó là được mà.
Thôi Dập gật đầu nói:
– Cũng đành như thế thôi.
Bận rộn qua hết ngày mùng tám, loáng một cái đã đến mùng chín.
Chu Kỳ ăn sáng từ sớm, đi dạo trong vườn mấy vòng, bước đến ven tường phía Đông ngẩng đầu nhìn lên đầu tường, cuối cùng chắp tay sau lưng bỏ đi, tiếp tục đi dạo trong vườn.
Nàng đi dạo thêm hai vòng nữa thì nghe tiếng gõ cửa vang lên. Âm thanh ấy đều đều và chậm rãi. Chu Kỳ bỗng thấy cổ họng như nghẹn lại, phải ho khẽ một tiếng mới đáp:
– Tới đây!
Tạ Dung đứng trước cửa, mỉm cười hỏi:
– Ăn cơm chưa? Chúng ta nhân lúc trời chưa nắng gắt đi sớm thôi, muộn hơn sẽ hơi nóng đấy.
Chu Kỳ vội đáp:
– Ăn rồi, tôi đi dắt ngựa đây.
Tạ Dung dẫn theo La Khải, cùng Chu Kỳ cưỡi ngựa đến cửa Đông đợi Thôi Dập.
Chu Kỳ ngồi trên lưng ngựa, cười hỏi:
– Trước đây Tạ Thiếu khanh đến núi Ly bao giờ chưa?
Tạ Dung lắc đầu đáp:
– Chưa.
Chu Kỳ kinh ngạc hỏi lại:
– Sau khi đỗ Tiến sĩ, Tạ Thiếu khanh không đi đâu chơi cả sao? Anh đúng là người thích yên tĩnh mà.
Tạ Dung mỉm cười quay sang nhìn nàng.
Chu Kỳ chỉ nhìn về phía trước, tuỳ ý hỏi:
– Tạ Thiếu khanh đỗ Tiến sĩ khoa nào thế?
– Năm Tử Vân thứ mười ba.
Chu Kỳ “ừ, ừ” mấy tiếng rồi hắng giọng chứ chẳng nói gì.
– A Kỳ?
Tạ Dung cười càng tươi hơn. Chu Kỳ quay đầu lại, vẫy vẫy tay gọi người ở phía xa:
– Ở đây! Ở đây này!
Thôi Dập, Tuyệt Ảnh và Đích Lư cưỡi ngựa chạy tới.
– Hết chương 85 –

