Sau khi vẽ bùa cho Tạ Thiếu khanh xong, sạp xem bói của Chu Kỳ lại bắt đầu khai trương. Hai cậu nhóc vốn canh gác ở chợ Đông đều bận cả, một người thì vợ sinh con, một người thì bà nội ngã bệnh, thành ra Chu Kỳ đành dẫn Trần Tiểu Lục đến chợ Đông giả làm đạo sĩ kiếm sống.
Phố Bút Mực Sách có thêm kha khá gương mặt lạ. Bọn họ không phải là hoà thượng giả, đạo sĩ dỏm như Chu Kỳ mà là sĩ tử bán tranh chữ. Mấy hôm trước, khi đoàn sứ thần Hồi Hột vẫn còn ở đây, Bộ Lễ đã công bố danh sách trúng tuyển. Một số ít sĩ tử may mắn thi đậu, còn lại những sĩ tử xui xẻo thi rớt thì có người về quê, có người ở lại trong kinh mưu sinh.
Trước đây, những hương cống* và sinh đồ* này phần lớn ở tại viện Tiến Tấu hoặc lữ quán của các nơi nên không cần chi tiêu gì cả. Còn bây giờ thì không được như vậy nữa. Bất kể là người thi đỗ đang chờ bổ nhiệm hay người thi rớt đang tìm đường mưu sinh, ai nấy đều phải tự gánh vác chi phí sinh hoạt của mình.
*Nguyên văn “乡贡” (hương cống), “生徒” (sinh đồ): Đây là kiểu sĩ tử đủ tư cách tham gia thi Thường khoa trong chế độ khoa khảo của Trung Quốc cổ đại. Bên cạnh những sĩ tử xuất thân từ các trường học do triều đình tổ chức được gọi là Sinh đồ (生徒), các sĩ tử không xuất thân từ các trường học do triều đình tổ chức muốn được tham gia thi Thường khoa phải trải qua các kỳ khảo thí ở địa phương, rồi đến cấp tỉnh. Những sĩ tử vượt qua kỳ thi cấp tỉnh, được công nhận đủ điều kiện tham gia thi Thường khoa được gọi là Hương cống (乡贡) (Tham khảo baidu).
Chi phí sinh hoạt ở Trường An đắt đỏ, sĩ tử ai nấy đều tự mình nghĩ cách kiếm sống. Người thi đỗ có danh tiếng thì tạm ổn, còn đám thi rớt lại đua nhau chạy tới chợ Đông này bày sạp buôn bán.
Trước giờ ban quản lý chợ chẳng trông coi sạp hàng của đám sĩ tử này gì mấy, bởi vì biết đâu sau này có ai đó trong đám người ở đây sẽ trở thành đồng liêu, thậm chí là cấp trên của mình thì sao?
Nhìn biết bao gương mặt trẻ trung mới xuất hiện trên con phố này, Chu Kỳ cảm thấy mình thay hai thằng nhóc kia ra đây bày sạp mấy ngày cũng khá tốt.
Cậu trai trẻ bày sạp đối diện Chu Kỳ chừng mười bảy mười tám tuổi, da dẻ trắng trẻo mịn màng, khuôn mặt thanh tú ưa nhìn. Cậu ta nói tiếng Quan Thoại mang theo nét dịu dàng của miền sông nước Giang Nam. Cứ mỗi lần lia mắt nhìn Chu Kỳ là cậu ta lại hơi đỏ mặt.
Chu Kỳ bỗng dưng nổi lòng thương yêu: “Ui chao, chậc, chậc, cậu trai ngoan ngoãn chưa kìa…”
Trần Tiểu Lục khẽ nhếch môi cười, nghĩ bụng: “Chị cả đúng là chuyên rước mấy món nợ hoa đào.” Ngoảnh đầu thấy Tạ Thiếu Khanh đi tới, Trần Tiểu Lục vội vàng đứng dậy chào, trong lòng thầm nghĩ: “Thôi xong, phen này chị cả toi thật rồi, chính cung đến rồi!”
Chu Kỳ khẽ phẩy phất trần một cái, chắp tay chào Tạ Dung:
– Tạ thí chủ, dạo này vẫn khoẻ chứ?
Nhìn Chu Kỳ hôm qua còn ở nhà mình ăn cơm bát bửu, hôm nay đã liếc mắt nhìn cậu trai thanh tú đối diện, Tạ Dung mỉm cười đáp:
– Cũng tạm.
Chu Kỳ thuận miệng hỏi:
– Tạ thí chủ tới mua sách à?
Tạ Dung cười đáp:
– Không phải, tôi đến xem thử có chỗ nào bày sạp được không.
Chu Kỳ trợn tròn mắt, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ chàng ta đã tiêu hết lương tháng này vào mấy quyển sách cổ, tranh chữ rồi hả? Đúng là một kẻ tiêu tiền như nước mà.” Nhớ đến chuyện mình suốt ngày đến nhà người ta ăn uống miễn phí, rồi nghĩ bụng Tạ Thiếu khanh thiếu tiền cũng một phần do mình, Chu Kỳ bỗng dưng thấy hơi ngượng ngùng, vừa định nói gì đó thì nghe Tạ Thiếu khanh nói tiếp:
– Để phòng khi thế giới đại đồng, không làm quan nữa, tôi lại quên mất cái nghề bán tranh chữ ấy mà.
Chu Kỳ cạn lời, bụng bảo dạ: “Ý là chàng ta rảnh quá không có việc gì làm, thấy người ta bán tranh chữ nên muốn đến xí một chỗ buôn bán cho vui hả? Không ngờ Tạ Thiếu khanh cũng có lúc hoạt bát như vậy đấy, hay lắm, hay lắm luôn!”
Có lẽ trước đây Tạ Thiếu khanh từng bán tranh chữ thật, trông ra dáng tay lành nghề lắm, chẳng cần ai bày vẻ cũng biết ra phố mua giấy, bút, mực, nghiên, tìm đại một chỗ trống đối diện xéo với Chu Kỳ, viết hai bức tranh chữ treo lên, tay cầm một quyển sách, ngồi xuống tấm bồ đoàn chẳng biết mượn được của nhà ai rồi bắt đầu đọc sách.
Thỉnh thoảng có quan viên trong triều đi ngang qua đây nhận ra chàng cũng chỉ hơi ngạc nhiên rồi lập tức hiểu ra liền: “Chắc là Đại Lý Tự có vụ án lớn đấy nhỉ? Ngay cả Thiếu khanh cũng phải cải trang tới điều tra cơ mà.”
Từ hồi Tạ Thiếu khanh tới đây bày sạp hàng, Chu Kỳ hết muốn ngắm người khác luôn. Thực ra, nếu xét về vẻ trắng mềm, xinh xẻo thì cậu trai ở sạp hàng đối diện vẫn nhỉnh hơn, Tạ Thiếu khanh có tươi cười ấm áp cũng không giấu được vẻ rắn rỏi trong cốt cách của chàng. Cơ mà… sao nàng vẫn cảm thấy Tạ Thiếu khanh càng ngắm càng cuốn hút thế nhỉ?
Chắc là do nhìn quen rồi cũng nên.
Trần Tiểu Lục nghĩ: “Với tính cách của Tạ Thiếu khanh mà làm được đến mức này, hẳn là ngài ấy đã yêu chị cả say đắm rồi. Chị cả có tướng mạo đường đường, tính tình cũng tốt, nhưng có thể khiến Tạ Thiếu khanh như vậy… thì chắc mẩm là vì chị ấy đã ‘trèo tường’ rồi. Tuy đã ‘trèo tường’ rồi đấy, nhưng với tính tình phóng khoáng như vậy, sao chị ấy bằng lòng bị gia đình trói buộc được? Nhất định là chị ấy không cho Tạ Thiếu khanh một câu hứa hẹn an tâm, thậm chí còn ‘có mới nới cũ’ nữa…”
Đầu óc Trần Tiểu Lục toàn mấy kịch bản cũ rích trong truyện nên cậu nhìn chị cả nhà mình bằng ánh mắt ngày càng khinh bỉ, còn khi nhìn Tạ Thiếu khanh ở phía đối diện lại càng thấy thương cảm. Cậu nghĩ: “Đúng là nghiệt duyên mà… một người tốt như vậy lại sa vào tay chị cả nhà mình.”
Chu Kỳ chẳng hề hay biết mình đã trở thành kẻ tệ bạc trong lòng anh em nhà mình, vẫn cúi đầu nói với Trần Tiểu Lục:
– Tốt mã quả thực là có lợi ghê gớm. Bao nhiêu người bán tranh chữ đều chả có ma nào rớ vào, vậy mà Tạ Thiếu khanh mới đến đã có nữ lang tới mua tranh chữ rồi kìa.
Đúng là có một nữ lang dáng người thướt tha, đội mũ rộng vành, dắt theo hầu gái đứng trước sạp của Tạ Thiếu khanh. Bởi vì khoảng cách hơi xa, trên đường lại lắm người qua lại, nên Chu Kỳ không nghe rõ bọn họ nói chuyện gì cả.
Nhìn bóng lưng nữ lang mặc áo ngắn màu trắng ngà phối với váy dài màu thạch lựu, cùng với gương mặt tươi cười lúc thì gật đầu, lúc lại lắc đầu của Tạ Thiếu khanh, Chu Kỳ bèn đoán:
– Chắc nữ lang kia hỏi là một bức ba trăm đồng, hai bức năm trăm đồng, có bán không?
Trần Tiểu Lục:
– …
Thấy Tạ Thiếu khanh lại lắc đầu, Chu Kỳ đoán tiếp:
– Hay là muốn Tạ Thiếu khanh viết gì đó mà anh ấy không muốn chăng?
Thấy nữ lang kia vẫn còn đang nói gì đó với Tạ Thiếu khanh, Chu Kỳ do dự một lát, cuối cùng phá vỡ quy tắc “chỉ tiêu sạch tiền chứ quyết không vay tiền” của mình:
– Bé Lục, người anh em, cho chị mượn ít tiền nào, chị phải đi chống lưng cho Tạ Thiếu khanh. Phải để cho người ta biết Tạ Thiếu khanh là người bán tranh chữ có giá nhất trên con phố này.
Trần Tiểu Lục móc túi tiền đưa ra, cười thầm trong bụng: “Chị cả lại nói nhảm rồi đấy, rõ ràng là thấy Tạ Thiếu khanh nói chuyện với nữ lang khác thì không chịu được. Chị ruồng rẫy người ta trước, giờ lại như vậy… Chị đúng là quá cặn bã, cặn bã đến mức như bụi bẩn luôn rồi.”
Chu Kỳ có tiền trong tay, dáng vẻ tức khắc thong dong hẳn. Nàng thả bước đi tới, thấy nữ lang kia vén rèm sa của mũ che mặt lên:
– Lang quân không vẽ chân dung thật sao? Hay là lang quân chê thiếp xấu xí, sợ ảnh hưởng xấu đến danh tiếng của chàng?
Chu Kỳ dừng bước, thầm “ồ” lên một tiếng: “Vận đào hoa của Tạ Thiếu khanh nhiều dữ vậy hả? Mình cứ thế này đi qua có ổn không nhỉ?” Chu Kỳ do dự một thoáng rồi quyết tâm trở về, đang định quay đi thì thấy Tạ Thiếu khanh cụp mắt nói:
– Tôi không vẽ chân dung, một là vì tôi thật sự không giỏi vẽ chân dung, hai là vì nhà tôi không cho tôi vẽ chân dung cho các nữ lang trên phố.
Chu Kỳ đang quay đầu một nửa thì dừng lại, tiếp tục dạo bước chầm chậm về phía này, trong bụng thầm cười nhạo Tạ Dung: “Chà chà, còn ‘nhà tôi’ nữa chứ, cưới vợ trong mơ à? Biết đâu trong mơ còn có cả con rồi cũng nên. Nằm mơ lấy vợ, thì ra anh là một Tạ Thiếu khanh như vậy đấy…”
Nghe chàng nói thế, nữ lang hơi kinh ngạc nhưng rồi chỉ cười một tiếng, thả tấm rèm che mặt trên mũ xuống:
– Nếu đã vậy thì thiếp không dám ép nữa.
Tạ Dung khẽ gật đầu nói xin lỗi, quay sang thấy Chu Kỳ thì mỉm cười với nàng.
Nữ lang nọ theo ánh mắt chàng nhìn lại, thấy người vừa đến là một cô gái xinh đẹp mặc đạo bào thì trong đầu tức khắc nhớ ngay đến mấy quyển tiểu thuyết viết về sĩ tử và đạo cô đã từng đọc, thầm nghĩ: “Thì ra là vậy…”
Chu Kỳ thả phất trần xuống, mỉm cười chào nữ lang rồi nói với Tạ Dung:
– Bần đạo muốn nhờ Tạ thí chủ viết giúp mấy chữ hoặc vẽ một bức tranh để treo trong nhà.
Nữ lang xinh đẹp khẽ nhún người chào Tạ Dung, gật đầu chào Chu Kỳ rồi vịn tay hầu gái quay người bước đi.
Tạ Dung hỏi:
– Muốn viết chữ hay vẽ tranh gì?
Chu Kỳ ra vẻ ta đây giàu có:
– Tạ thí chủ cứ tự nhiên! Vẽ một bức năm ngàn đồng ấy!
Nữ lang nọ loạng choạng một thoáng. Tạ Dung không nhịn được mà cười đáp:
– Được.
Chu Kỳ cầm cái túi tiền của Trần Tiểu Lục đã trống không trở về, trên tay lại không có cuộn tranh chữ nào. Tạ Thiếu khanh nói phải dụng tâm vẽ tranh xong mới đưa cho nàng.
Trần Tiểu Lục thì bận tính toán xem số tiền tiết kiệm của mình còn đủ cho chị cả đi phá đám chuyện tốt của người ta thêm mấy lần nữa…
May mà Tạ Thiếu khanh thu tiền không phải là không làm gì. Thấy sắp đến giữa giờ Thân*, chàng bèn đi mua sữa bò hoa quế, bánh đậu đỏ và kẹo chỉ bạc về. Trần Tiểu Lục đương nhiên biết đây là mình được thơm lây chị cả, nhưng nghĩ đến số tiền mua đồ đó là tiền tiết kiệm của mình thì ăn ngấu nghiến chẳng khách sáo thêm nữa.
*
Chu Kỳ thay Tạ Thiếu khanh lách qua hai vị “Truyền nhân cung Tử Vi” và “Hậu duệ Chu Công” ở hai bên, sau đó đến ngồi ở một chỗ vắng người sát tường phía sau, cầm bình nhỏ đựng sữa bò lên uống và ăn kèm với bánh đậu đỏ.
Tạ Dung không ở lại trông sạp của mình mà ngồi bệt xuống sát tường giống như nàng, nhón một miếng kẹo chỉ bạc lên ăn từ từ.
“Truyền nhân cung Tử Vi” và “Hậu duệ Chu Công” nhìn nhau rồi liếc mắt nhìn Trần Tiểu Lục. Trần Tiểu Lục khẽ gật đầu đáp lại. “Truyền nhân cung Tử Vi” và “Hậu duệ Chu Công” cùng vuốt râu mỉm cười, thầm nghĩ: “Ban đầu chúng ta cũng từng góp lời, coi như là nửa ông mai rồi nhỉ? Khi đó chúng ta đã thấy Chu đạo trưởng và vị Tạ lang quân này có duyên rồi, quả nhiên…”
Nhìn chút vụn đường dính trên khoé miệng Tạ Thiếu khanh, Chu Kỳ bỗng nhớ lại lần đầu tiên hai người gặp nhau, bất giác cười nói:
– Hồi trước tôi xem bói chuẩn thật, đoán Tạ Thiếu khanh là một Thu quan, quả đúng là…
Tạ Dung gật đầu:
– Chu đạo trưởng tự nhiên là cao tay ấn rồi.
Mặc dù biết rõ chàng chỉ nói cho có lệ nhưng Chu Kỳ vẫn cười vẻ đắc ý lắm.
Tạ Dung cụp mắt xuống, khẽ hỏi:
– Nhưng khi ấy Chu đạo trưởng nói biết thuật sờ xương là lừa người ta thôi phải không?
Chu Kỳ:
– … Tạ Thiếu khanh dùng thêm miếng bánh đậu đỏ nữa nhé?
Tạ Dung ngước mắt nhìn nàng. Thấy nàng híp mắt cười nịnh nọt, chàng bèn ngó sang chỗ khác.
Thấy nét cười trên mặt chàng, Chu Kỳ lại thấy ngứa ngáy trong lòng, muốn ghẹo chàng một câu rằng mình chỉ sờ xương cho các cậu trai trẻ anh tuấn, nhưng cuối cùng lại thôi, ăn nốt nửa miếng đậu đỏ trên tay.
Nhìn dòng người qua lại trên phố, trong lòng Chu Kỳ lại dấy lên nỗi buồn man mác: “Sau này Tạ Thiếu khanh lấy vợ rồi, mình không thể ghẹo người ta tuỳ tiện như vậy nữa, suy cho cùng cũng chỉ có chút xíu duyên phận này mà thôi…”
Thấy Chu Kỳ ăn uống no đủ rồi, Tạ Dung hỏi nàng:
– Qua tiệm sách bên kia dạo một vòng nhé?
Chu Kỳ đứng dậy, phủi vụn bánh và bụi đường dính trên người, đáp:
– Đi thôi, tiện thể trả lại hũ sữa bò luôn.
Hai người trước tiên là đi trả hũ sữa bò lại, sau đó thong thả dạo các tiệm sách. Chu Kỳ chỉ giở mấy quyển tiểu thuyết bày ở trước cửa ra đọc thử, còn Tạ Dung thì đi vào bên trong xem một vòng.
Chu Kỳ nhặt lên một quyển sách để ở nơi dễ thấy nhất:
– Kỳ án Nam Bắc lại ra phần tiếp theo rồi hả?
Hoả kế cười đáp:
– Vâng! Mới ra mà sắp bán hết rồi, còn mỗi ba quyển này thôi.
Chu Kỳ vội nói:
– Lấy hết, tôi lấy hết.
Một quyển giữ lại cho mình, một quyển cho Thôi Dập và một quyển cho Vương Tự khanh.
– Được ạ! – Hoả kế vừa lấy sách cho nàng, vừa nói. – Đạo trưởng mua hết luôn rồi. Quyển sách này của tác giả Chủ Nhân Yên Vũ Trai viết thú vị ghê lắm.
Chu Kỳ cười thầm trong bụng: “Chắc lại là ‘cười vỡ bụng’ nữa chứ gì… Cậu Trần của chúng ta vừa cổ hủ vừa dễ thương, hay nói cách khác là Chủ Nhân Yên Vũ Trai vừa cổ hủ vừa dễ thương…”
Tạ Dung cầm một quyển sách đi ra, trả luôn tiền mua truyện cho Chu Kỳ. Chu Kỳ thúc giục chàng:
– Kỳ án Nam Bắc ra phần mới rồi đó, anh đọc không? Hay lắm đấy.
Tạ Dung khẽ gật đầu:
– Nàng có vẻ khá thích một nhân vật trong đó, là thư sinh họ Trần hả?
Chu Kỳ gật đầu đáp:
– Dễ thương lắm!
Tạ Dung nhếch môi cười.
– Cổ hủ nữa!
Khoé môi Tạ Dung cứng lại.
– Vừa dễ thương lại vừa cổ hủ, vừa cổ hủ lại vừa dễ thương. Lần trước tôi nói tác giả Chủ Nhân Yên Vũ Trai của bộ truyện này chắc chắn là dân độc thân không hiểu chuyện tình cảm. Bây giờ ngẫm lại thấy mình hơi phiến diện, biết đâu có người thích cái kiểu cổ hủ chẳng hiểu chuyện tình cảm này thì sao?
Tạ Dung không chỉ nhếch môi cười mà đôi mắt cũng thoáng nét cười:
– Ừm.
– Hết chương 84 –

