Có lẽ mấy hôm nay là ngày lành để tặng quà và nhận quà. Tạ Dung vừa bước vào cổng đã nghe bác Đường nói có người gửi quà tới. Bác Đường bưng trà sữa và đồ ăn nhẹ lên cho Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ. Bác vừa đặt một đĩa kẹo trước mặt Chu Kỳ, vừa nói với Tạ Dung:
– Không biết là ai tặng nữa, nghe thấy mấy tiếng gõ cửa, tôi ra ngoài xem chỉ thấy bóng lưng người nọ với cái hộp này.
Cái hộp không lớn lắm, cũng chẳng xa hoa gì. Mở ra xem thì thấy bên trong đặt một cái nghiên mực, một quả cầu và một cây roi ngựa, không để lại một lời nhắn nào.
Tạ Dung cầm nghiên mực lên quan sát thật kỹ. Nghiên mực làm bằng sứ men xanh, hình dáng vuông vức, thành và đáy nghiên mực rất dày, trông mộc mạc vô cùng. Thân nghiên mực có hoạ tiết đốt trúc, đường vân mảnh và thanh thoát, cây trúc trông khá sinh động. Lật ngược lại thấy đáy nghiên mực chẳng có gì cả.
Thôi Dập cầm quả cầu lên, nắm trong tay bóp thử, hết áng chừng độ nặng rồi tung lên tung xuống, cười nói:
– Đừng nói chứ trái bóng này gọt đẽo khéo thật, tròn trịa, kích thước hay trọng lượng đều vừa phải, ngay cả màu xanh đá với màu đỏ táo phối hợp với nhau cũng đẹp nữa.
Chu Kỳ thì nhặt cây roi ngựa lên xem. Khác với “cái đuôi” vừa đốt xương, vừa có lông xù, chạm vàng khắc bạc của nàng, cây roi này mộc mạc hơn nhiều. Chuôi roi có lẽ là làm bằng gỗ lê, không chạm khắc nhưng được mài giũa nhẵn bóng, buộc vào một dải da bò không nhuộm màu, mang một vẻ đẹp giản dị rất riêng.
Chu Kỳ hỏi:
– Có biết đây là ai tặng không?
Tạ Dung tuy đã thầm đoán ra được là ai nhưng vẫn lắc đầu giống như Thôi Dập. Chu Kỳ nói:
– Chắc là Hoài Âm Quận vương hoặc Tĩnh An Huyện chúa rồi.
Thôi Dập hỏi:
– Sao cô lại đoán như thế? Vì chúng ta phá được vụ án thần ưng, Huyện chúa không cần phải đi lấy chồng xa nên cô đoán là họ gửi đến cảm tạ hả?
Vừa nhìn là biết ngay ba món đồ này dành tặng riêng cho ba người họ.
Chu Kỳ nói:
– Bởi vì cái nghiên mực này nè. Hoài Âm Quận vương và Tĩnh An Huyện chúa lúc nhỏ được nuôi dưỡng ở ngoại ô phía Bắc kinh thành. Nơi đó khá gần Hoa Nguyên. Sứ men xanh Hoa Nguyên mang sắc xanh dịu pha sắc vàng như thế này, bề mặt thường được chạm khắc các loại hoa văn.
Tạ Dung có vẻ đăm chiêu nhìn nàng, sau đó tiếp lời:
– Nếu là người khác thì cũng chẳng cần phải lén lút che giấu như vậy.
Con cháu hoàng gia thường kiêng kỵ qua lại quá thân thiết với triều thần. Hoài Âm Quận công lại là con trai của Lệ Thái tử nên càng phải cẩn thận hơn người khác.
Thôi Dập đột nhiên nhớ ra:
– Đúng rồi! Tôi nghe nói ngoài thích đọc sách ra, Hoài Âm Quận công còn thích làm nghề mộc nữa, hai người nói xem… – Thôi Dập cầm quả cầu và roi ngựa lên. – Có khi nào đây là do anh ấy tự làm không?
Chu Kỳ nhìn lại cây roi ngựa. Thấy trên vỏ da cừu bọc ngoài chuôi roi còn được khâu một vòng bằng chỉ, đường khâu trông khá ngay ngắn, Chu Kỳ kinh ngạc hỏi:
– Bây giờ các lang quân trẻ tuổi đều giỏi may vá dữ vậy hả?
Thôi Dập lắc đầu, trêu ghẹo Chu Kỳ:
– A Chu à, tài may vá của cô còn thua cả đàn ông con trai cơ đấy…
Chu Kỳ nhướng mày cười nói:
– Nếu so đánh đấm thì Hoài Âm Quận vương còn lâu mới bằng tôi.
Thôi Dập:
– …
Thôi Dập nhìn Tạ Dung, chờ vị nho sinh chính cống này nói giúp mình một tiếng.
Tạ Dung mỉm cười nói:
– Có gì to tát đâu, biết hay không đều là chuyện vặt ấy mà. – Vừa nói vừa liếc mắt nhìn Chu Kỳ.
Chu Kỳ cảm thấy ánh mắt Tạ Thiếu khanh vừa rồi nhìn mình có hơi giống như đang nhìn Phỉ Phỉ. Tỷ như có ai đó nói: “Ấy, Tạ Thiếu khanh, bé mèo nhà anh béo quá rồi.” Chắc mẩm Tạ Thiếu khanh sẽ giữ nguyên nét mặt và ngữ điệu khi nãy và đáp rằng: “Có gì to tát đâu, béo thì ôm càng thích chứ sao”. Nghĩ đến chuyện “ôm”, suy nghĩ của “Chu mèo” lại bắt đầu đen tối…
Thôi Dập lắc đầu, tiếp tục châm chọc Chu Kỳ:
– Anh Tạ, anh cứ chiều hư A Chu đi. Đợi đến khi xuất giá, A Chu chẳng vá được manh áo cho chồng thì coi cô ấy phải làm sao.
Tạ Dung lại liếc Chu Kỳ một thoáng, mỉm cười càng dịu dàng hơn:
– Thế thì có gì to tát đâu.
Bác Đường đến gọi:
– Đại Lang ơi, thịt ướp xong rồi, nướng thịt được rồi đó…
Tạ Dung đáp một tiếng rồi đi ra ngoài. Chu Kỳ bước xuống sập lớn, vừa ôm Phỉ Phỉ trong lòng, vừa đi cùng Thôi Dập ra sân sau.
Chu Kỳ nhìn vào gáy Tạ Dung, nghĩ bụng: “Vẻ mặt và ngữ khí lúc nói chuyện vừa nãy của Tạ Thiếu khanh thật dễ khiến cho người ta nghĩ nhiều. Mình mà tưởng bở một xíu là nghĩ chàng muốn cưới mình luôn rồi, ha ha ha…”
Thôi Dập châm chọc Chu Kỳ xong lại thấy không nỡ:
– Không sao đâu, A Chu, chờ cô xuất giá, tôi tặng cô mấy thợ thêu tay nghề giỏi nhé.
Chu Kỳ lại cười khẩy, đáp:
– Ăn xong chúng ta luyện đao một lát nhỉ?
Thôi Dập tức khắc cúi đầu ủ ê.
Chu Kỳ tiếp tục phụ giúp Tạ Thiếu khanh. Tạ Dung cầm xiên thịt nướng chín đầu tiên lên, gỡ thịt ra bỏ vào đĩa cho nàng:
– Nàng nếm thử xem mặn nhạt thế nào.
Chu Kỳ vội nhận lấy đĩa rồi nhón ngay một miếng ăn thử, nhai xong thì gật đầu nói:
– Ngon rồi, mặn nhạt vừa phải.
Tạ Dung mỉm cười:
– Ăn đi.
Ngắm gương mặt tươi cười ấm áp của chàng, Chu Kỳ lại thầm than: “Mình thật chẳng dễ dàng gì, đã đẹp trai lại thêm vẻ mặt và giọng điệu như thế này, may mà mình đủ bản lĩnh… Ăn thịt! Ăn thịt thôi!”
Lòng mê trai của Chu Kỳ tức khắc hóa thành cơn thèm ăn. Nàng chén hết xiên thịt cừu nướng tẩm thì là béo ngậy này đến xiên thịt cừu nướng khác, rồi ăn cá nướng tươi ngon thơm lừng, thịt gà ướp mật ong,…
Mặc dù bụng đã no căng nhưng mắt vẫn còn thòm thèm, Chu Kỳ lại lấy một xiên thịt nữa rồi tự tìm cớ cho “sự thiếu ý chí” của mình:
– Ăn xong bữa này, tôi sẽ ăn chay!
Tạ Dung gật đầu.
Chu Kỳ xoa xoa cái bụng căng tròn, yên tâm thoải mái ăn tiếp.
…
Sau khi ăn một bữa trưa no nê ở nhà Tạ Thiếu khanh, Chu Kỳ thực sự bắt đầu ăn chay. Nàng ăn cháo với rau dưa một ngày, đến buổi tối hôm sau thì vẽ ba lá bùa.
Tạ Dung ngồi đối diện với nàng, nhìn nàng cầm bút chấm chu sa vẽ bùa trên giấy, nét bút tựa như rồng bay phượng múa.
Chỉ ba lá bùa nên nàng vẽ một loáng là xong.
Chu Kỳ lấy lá bùa cuối cùng nàng cảm thấy đã vẽ phóng khoáng và đẹp nhất đưa cho Tạ Dung:
– Tạ Thiếu khanh cất đi nhé.
Tạ Dung lại không nhận lấy mà nhíu mày nói:
– Tôi đâu có túi đựng bùa…
Lúc đến đạo quán xin bùa, phần lớn đều kèm theo cả túi đựng bùa nữa. Còn đám đạo sĩ dỏm như Chu Kỳ thì đâu có câu nệ tiểu tiết như vậy, cơ mà bây giờ nàng lại gặp phải một người câu nệ tiểu tiết…
Chu Kỳ hết cách bèn xắn tay áo lên:
– Thôi được rồi, để tôi làm cho anh một cái vậy.
Chu Kỳ kiếm một phen mới tìm ra được một thớt gấm Thục màu xanh lá tùng, cắt một mảnh nhỏ, lại tìm bộ kim chỉ năm thì mười hoạ không đụng tới rồi bắt đầu may vá.
Tạ Dung ở bên cạnh nhìn nàng, vẻ mặt nghiêm túc nhưng đuôi mắt lại thoáng nét cười.
Tốc độ may vá của Chu đạo trưởng nhanh hơn hẳn tốc độ viết tấu chương của nàng. Sau khi may xong, nàng ra dáng cắn đứt chỉ, lật túi lại rồi cầm trên tay ngắm nghía một lúc, nghĩ bụng: “Được đấy chứ, hôm nay mình để tâm may vá, quả là đẹp hơn lần trước may vớ xa chừng.”
Chu Kỳ bỏ lá bùa vào trong túi rồi đưa cho Tạ Dung.
Nhìn chiếc túi đựng bùa được may một đầu to một đầu nhỏ, đường chỉ thì xiêu vẹo cong quẹo, Tạ Dung mỉm cười rồi cẩn thận bỏ nó vào trong túi tiền của mình.
– Hết chương 83 –

