Lồng Hương Tuyết - Hổ Phách Miêu Trụy

Chương 106: Nàng bỗng nhiên hôn nhẹ lên môi hắn




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 106 miễn phí!
  "Nếu trẫm tới muộn một bước, có phải nên chuẩn bị lễ cưới cho hai người luôn rồi không?" Hắn đột nhiên buông nàng ra, siết chặt lấy cổ tay nàng, lôi tuột nàng ra khỏi nhà tranh. Bàn tay lớn bóp chặt sau gáy nàng, cưỡng ép nàng phải ngẩng đầu lên: "Có phải còn muốn trẫm đích thân làm chủ hôn cho hai người các người?"

Trong giọng nói của hắn trào dâng sự phẫn nộ vô hạn, nghe qua thậm chí có thể coi là tuyệt vọng. Hắn nhếch khóe miệng, nụ cười ấy trên mặt hắn giống như một vết thương rách toạc. Hắn phẫn nộ nói: "Ngẩng đầu lên nhìn, nhìn cho rõ ràng."

Khu rừng núi giơ tay không thấy năm ngón này, theo một câu nói này của hắn vừa dứt, vô số ánh lửa đan xen, rực trời bùng lên.

Không phải cháy rừng, mà là trận thế khủng khiếp do vô số bó đuốc đồng thời thắp sáng tạo thành. Ánh lửa rực cháy nhảy nhót trên bóng cây, leo qua vách đá, chiếu rọi ra toán quân mà hắn mang tới.

Bóng người như quỷ mị hiển hiện giữa chốn sơn dã, dày đặc khắp nơi. Chỗ gần có người quỳ một gối nơi sườn đất, đằng xa có người lặng đứng trên tảng đá lởm chởm, kiếm đã tuốt khỏi bao. Sát trận trầm mặc này từ trên xuống dưới, tầng tầng xếp chồng, phảng phất như cả ngọn núi đều sống lại.

Sắc mặt của Ánh Tuyết Từ trắng bệch đi thấy rõ dưới ánh trăng, một màu nhợt nhạt không chút huyết sắc. Gấu áo trong đêm đen một trận phập phồng, vén lên rơi xuống, giống như một chú chim bồ câu trắng muốn vỗ cánh bay cao, thê lương quẩn quanh bên chân nàng.

"Nàng yêu hắn ta sao?"

Ánh Tuyết Từ không nói ra lời, đôi bàn tay khẽ run rẩy: "Mộ Dung Dịch."

"Nàng yêu hắn ta sao?" Hắn chằm chằm nhìn nàng, mặt không cảm xúc. Trên người hắn không có vết thương, nhưng lại như đang rỏ máu ra ngoài.

Nàng không có cách nào, cảm thấy hắn giống như một người sắp sửa rơi xuống vách đá, chỉ cần nàng nói một chữ "yêu", hắn sẽ lôi kéo nàng cùng nhau rơi xuống nơi vạn kiếp bất phục. Họ ở nơi vạn kiếp bất phục đó tan xương nát thịt, nàng từ trong mắt hắn nhìn thấy quyết tâm như vậy, nàng đành phải nói: "Không yêu."

"Thiếp không yêu huynh ấy."

Hắn ngẩn ra, đôi mắt hơi sáng lên, giống như một đứa trẻ có được ánh sáng. Hắn mím môi, lông mày vẫn nhíu lại: "Thật sao?"

"Thật sự." Nàng nói: "Thiếp và huynh ấy chỉ là bạn bè, hai người chúng ta chưa từng có hành động nào quá giới hạn, hoàn toàn thanh thanh bạch bạch, trời đất chứng giám."

Nàng hít sâu một hơi, giơ tay phải lên: "Nếu chàng không tin, thiếp có thể chỉ trời thề độc. Nếu thiếp có nửa điểm lòng riêng với huynh ấy, nguyện bị trời giáng sấm sét, chết không..."

Hắn bỗng nhiên biến sắc: "Đừng nói nữa!"

Ánh Tuyết Từ ngậm lệ nhìn hắn. Mộ Dung Dịch trầm mặc nhìn nàng một lát, bỗng nhiên bế bổng nàng lên, đi vào trong nhà tranh.

Hắn đặt nàng nằm trên đống rơm, xoay người nhóm lại đống lửa vừa bị mình giẫm tắt. Ánh lửa chiếu rọi gương mặt của hắn, Ánh Tuyết Từ co rụt người sau lưng hắn, trên mặt dính một vệt tro, lặng lẽ nhìn theo từng cử động của hắn.

Đợi nhóm xong lửa, hắn đi qua, ôm nàng đến bên đống lửa sưởi ấm.

Đôi bàn tay nàng run lên bần bật, hắn liền quỳ xuống nắm lấy hai bàn tay lạnh ngắt của nàng, ủ trong lòng bàn tay chà xát cho ấm, rồi lại đặt bên môi hà hơi. Hắn thấp giọng hỏi: "Còn lạnh không? Ta làm nàng sợ rồi, phải không?"

Nàng không nói lời nào, gương mặt thẫn thờ.

Mộ Dung Dịch trầm giọng: "Sao nàng không để ý đến ta?"

Hắn cúi đầu xuống, chậm rãi tựa trán lên đầu gối nàng. Ở góc độ này, hắn vừa vặn nhìn thấy chiếc áo khoác của nam nhân bị cháy thủng một lỗ bên đống lửa. Trong mắt hắn dần lộ vẻ u ám, chán ghét ngoảnh mặt đi, áp mặt vào bụng nàng. Hắn chìa tay v**t v* đoạn cánh tay gầy gò của nàng, cảm nhận khúc xương mảnh khảnh bên trong, lòng mới vơi đi chút đau đớn.

Hắn tự lẩm bẩm một mình: "Thực ra, ta đều biết cả."

Nàng cuối cùng cũng mở miệng: "Chàng biết cái gì?"

"Biết nàng và hắn chưa từng làm chuyện gì quá giới hạn."

Mộ Dung Dịch nói: "Ta chỉ muốn chính miệng nàng nói cho ta biết mà thôi."

Gương mặt nàng vẫn vô cảm như cũ: "Chàng không sợ thiếp lừa chàng sao?"

Hắn khẽ cười: "Không sợ, vì ta vẫn luôn dõi theo nàng."

Hắn ngẩng đầu lên, hàng mi rậm thẫm màu, ánh mắt ngân ngấn nước. Chiếc bóng sau lưng hắn theo đó đổ dài trên vách đất, tựa như một con báo rình rập trong đêm đen.

Trên người hắn vẫn mặc bộ lễ phục triều nghi hoa lệ, vạt áo màu đỏ thẫm thêu hoa văn tinh xảo làm tôn lên vẻ uy nghiêm, tuấn tú vô song, tựa như một vị thần bước ra từ tranh vẽ. Nàng chợt nhớ ra hôm nay là sinh nhật của hắn, cách đây không lâu, hẳn là hắn vẫn còn mặc bộ lễ phục này đứng giữa đại điện nhận lời triều bái của vạn người.

"Hôm nay là sinh nhật của chàng."

Hắn "ừ" một tiếng rồi siết chặt nàng vào lòng, một bàn tay ghì chặt sau gáy nàng như thể sợ nàng sẽ biến mất, hắn hít một hơi thật sâu, tham lam cảm nhận sự mềm mại, ấm áp của người trong lòng: "Nàng không đi, thật tốt quá."

Nàng lặng đi một lát: "Chàng nói vẫn luôn theo dõi thiếp, nghĩa là sao?"

Hắn khựng lại: "Nói ra rồi nàng có giận không?"

Ánh Tuyết Từ hỏi: "Đã biết thiếp sẽ giận, tại sao chàng còn làm?"

Hắn đáp: "Bởi vì ta cũng rất giận." Mộ Dung Dịch nhắm mắt, cảm nhận cái ôm ấm áp của nàng. Đất trời như chìm vào tĩnh lặng, bên trong bên ngoài đều im ắng, hắn có thể nghe thấy tiếng tim nàng đập thình thịch mông lung. Tiếng đập ấy còn lay động lòng người hơn cả khúc nhạc sênh ca trong đêm tiệc, hơn cả tiếng kèn khải hoàn của bậc vương giả mà hắn hằng khao khát thời niên thiếu.

"Ta ngỡ nàng muốn vứt bỏ ta mà đi không lời từ biệt, ta quá sợ hãi... Nàng biết không, ta chưa từng yêu ai, ta không biết mùi vị của tình ái lại như thế này. Nó giày vò ta chẳng khác nào một kẻ điên. Ta cũng không muốn nàng nhìn thấy một mặt này của ta, nhưng cứ nghĩ đến việc nàng muốn rời xa ta, ta liền đau khổ đến mức không biết phải làm sao, đau khổ đến mức sống không nổi nữa. Ta có thể chết, nhưng nàng còn sống, nếu có kẻ bắt nạt nàng thì phải làm sao? Chẳng lẽ bắt nàng phải chết cùng ta sao? Ta không muốn làm vậy, nhưng cứ nghĩ đến việc nàng cô độc sống trên đời mà bên người không có ta, ta liền..."

"Ta liền đố kỵ đến mức hận không thể giết người!" Bàn tay lớn của hắn bỗng nhiên túm chặt lấy vạt áo nàng: "Nàng còn nhớ Gia Bình Bá không? Hắn thích nàng. Mộ Dung Khác cũng muốn có được nàng. Dương Tu Thận lại ái mộ nàng. Ai ai cũng thích nàng, ai ai cũng có thể danh chính ngôn thuận làm trượng phu của nàng. Thế còn ta thì sao? Nàng muốn ta phải làm sao đây? Ta muốn nàng yêu ta, khó đến thế sao!"

Trong lời nói của hắn lộ ra một sự điên cuồng, kích động tột độ. Hắn ôm chặt lấy eo nàng, gục mặt sâu vào nếp áo xếp chồng bên gối nàng, giọng nói trầm xuống, cố sức kiềm chế thứ sát ý đang cuộn trào, khẽ khàng: "Lại làm nàng sợ rồi, phải không? ... Đừng đẩy ta ra, Dung Dung, đừng đẩy ta ra."

"Ta cam đoan không làm như vậy nữa, không dọa nàng nữa. Ta sẽ sửa, nàng hy vọng ta trở thành người thế nào?"

Ánh Tuyết Từ lặng câm ngồi trên đống rơm rạ, đầu ngón tay bấu chặt vào góc váy, nhưng lại bị hắn nắm lấy đôi bàn tay lồng vào trong. Hắn hận không thể khảm hết thảy của nàng vào trong lồng ngực mình.

Nhìn quen dáng vẻ kiêu ngạo, coi trời bằng vung của hắn khi làm Hoàng đế, nay hắn bỗng dưng như vậy, nàng cũng thấy bàng hoàng. Nàng thương hại nhìn hắn, lòng dâng lên chút hoang mang, muốn hận lại hận không triệt để, muốn đồng tình lại chẳng đành lòng đồng tình.

Trên đời này người đáng thương hơn hắn quá nhiều, hắn phỏng chừng xếp thứ mấy? Nhưng những người khác cũng không đến trước mặt nàng cầu xin. Phàm là người khác cầu xin, nàng nhất định sẽ giúp, chỉ có hắn cầu đến trước mặt nàng là nàng muốn sắt đá một chút, song lại bị hắn ôm chặt lấy chân, căn bản không cách nào nhúc nhích. Nàng đành phải bảo: "Đừng như vậy nữa được không, hai chúng ta nói chuyện hẳn hoi, chàng ngồi dậy trước đã."

Hắn không chịu, vẫn lẩm bẩm: "Tha thứ cho ta được không? Ta sẽ không bao giờ tái phạm nữa."

Nàng theo bản năng hơi nghiêng mặt tránh né, hắn thấy vậy, trong mắt lập tức lộ ra vẻ bi thương tột cùng. Lòng nàng thắt lại, mím môi nói: "Chàng còn chưa nói rốt cuộc chàng đã làm những gì, ta biết tha thứ cho chàng thế nào đây?"

Hắn đáp: "Nói rồi nàng liền bỏ rơi ta mất."

Nàng hỏi ngược lại: "Ta cần chàng từ bao giờ?"

Hắn cố ý lộ ra dáng vẻ ủ rũ xót xa, bày ra cái nét mặt khiến nàng mủi lòng này. Nàng cụp mắt xuống: "Nói đi, nói đi, trên đời này sự giấu giếm và dối trá đều không có kết cục tốt đâu. Cho dù bây giờ chàng không nói cho ta biết thì sớm muộn gì cũng có ngày ta tự mình biết được."

Mộ Dung Dịch nhếch nhếch khóe miệng: "Cũng phải. Thế nàng hứa với ta, biết rồi thì đừng giận, đừng giận mà tổn hại thân mình. Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của ta, nàng đánh ta mắng ta đều được, dẫu sao ta cũng da dày thịt béo đánh không hỏng, nhưng nàng ngàn vạn lần đừng đau lòng, đừng vì ta mà rơi nước mắt. Nàng mà khóc, mai sau trên sổ sinh tử của ta lại thêm một tội trạng, chết rồi Diêm Vương cũng chẳng thèm tha cho ta."

Nàng nghe hắn càng nói càng không ra thể thống gì, liền sa sầm mặt, triệt để ngó lơ hắn.

Hắn chăm chú nhìn dáng vẻ tức giận của nàng, cố ý chọn những lời có thể khiến nàng mềm lòng để nói. Lúc nói, hắn dán mắt quan sát nét mặt nàng, chỉ cần nàng nhíu mày, hắn liền lập tức khép nép nhún nhường, thu liễm cái bản tính cường thế và uy nghiêm kia lại.

Mà nàng đại khái không biết, dáng vẻ nghiêm túc sa sầm mặt của mình làm cho khóe miệng nàng hơi phồng lên, giống hệt như đang ngậm hai viên kẹo mạch nha vậy. Hắn bèn dịu giọng: "Ta nói."

Hắn bèn khai hết chuyện mình đã sắp xếp để thả nàng ra khỏi Tây Uyển thế nào, rồi mua chuộc Lưu bà bà cùng Tiểu Thư — con gái nuôi của Ngô nương tử ra sao. Cả việc hắn cố tình tạo ra hiện tượng giả lùng sục khắp nơi mà không tìm thấy nàng, lừa gạt tất cả mọi người, ngay cả hoàng tẩu cũng bị che mắt, tưởng hắn thật sự mất dấu nàng.

Để nàng hoàn toàn tin tưởng, hắn còn cho phóng hỏa thiêu Tây Uyển một lần nữa. Phi Anh cũng hoàn toàn không biết gì, những người dưới trướng hắn đều bị giấu nhẹm. Chỉ có duy nhất cung nữ tên Tô Hợp kia là lanh lợi, hắn cần một kẻ như vậy để điều Phi Anh và Nghi Lan đi nơi khác, tạo cơ hội cho nàng trốn ra ngoài. Còn về Nghi Lan, tỳ nữ kia chân thành muốn giúp nàng bỏ trốn, dù không biết gì nhưng khi chạm mặt nàng lại vờ như không thấy.

Hắn khựng lại một lát, giấu không nói cho nàng biết việc Tiểu Thư đã dỗ dành nàng mua loại hương xông mà hắn chuẩn bị sẵn thế nào, cũng không nói việc thực ra mấy đêm liền hắn đều lén đến thăm nàng. Hắn lại càng không hé môi chuyện Dương Tu Thận vào cái đêm bị chuốc say thực chất đã đến nơi này. Hắn biết Dương Tu Thận sẽ tới nhưng không cho người ngăn cản. Dương Tu Thận đã đứng ngay ngoài cánh cửa kia nghe thấy hết thảy, cho nên đêm đó hắn ta mới uống cạn bát thuốc ngủ để ép mình mê mệt đi.

Còn gã sai vặt tên Mặc Nô kia thì cứ tự cho là bản thân đang gánh nạn thay chủ.

Chỉ là hắn không ngờ tới Uất Trì Diệu lại vô dụng không trông giữ nổi người, khiến nàng nhảy từ cửa sổ của Hội Đồng Quán xuống sông. Hắn cũng không lường trước được Dương Tu Thận thế mà lại tỉnh dậy sớm, gan to bằng trời dám dắt nàng cùng bỏ trốn.

Trốn đi đâu được chứ? Khắp thiên hạ này đâu đâu chẳng là đất của vua, khoảnh khắc hai người vừa đặt chân vào rừng núi, Tam Thiên Doanh đóng dưới chân núi đã cấp báo ngay vào cung.

Hắn biết nàng nghe xong nhất định sẽ nổi trận lôi đình, nhưng hắn không muốn giấu nàng nữa. Đúng như nàng nói, giấu giếm và lừa dối sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp, hắn không muốn giữa hắn và nàng thành ra như vậy, lại càng không muốn nàng giận đến nông nỗi này.

Nước mắt Ánh Tuyết Từ thi nhau tuôn rơi lã chã, từng giọt lớn cứ thế lăn dài. Hắn lập tức cuống cuồng hoảng hốt. Nghĩ kỹ lại thì khi nãy hắn nói nhiều như vậy, lời lẽ đã hết sức quanh co, giảm nhẹ đi nhiều rồi. Hắn đau lòng đến mức thở không ra hơi, vội đưa bàn tay lớn quệt đi những giọt lệ bên má nàng, dịu giọng dỗ dành: "Chẳng phải đã nói trước là không giận sao, sao tự dưng lại khóc rồi?"

Nàng gạt phắt tay hắn ra: "Cho nên tất cả những chuyện này đều là do chàng thủ hạ lưu tình sao? Trách không được chàng không dám nói thật với ta, trách không được chàng phải dỗ dành ta một tràng trước đã! Chàng coi ta là cái gì? Con dế mèn trong lồng của chàng, hay hươu thỏ trong bãi săn của chàng? Chàng thả ta ra chẳng qua là để chờ một ngày thỏa chí săn lùng ta, có phải không!?"

Hắn cuống lên, nhưng sắc mặt vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, siết chặt lấy bờ vai nhỏ đang run lên bần bật của nàng, trầm giọng nói: "Ta làm sao có thể nghĩ như thế được! Ta sợ một mình nàng chạy ra ngoài sẽ gặp nguy hiểm. Lúc nào nàng cũng nung nấu ý định trốn đi, lúc nào cũng có kẻ trăm phương ngàn kế muốn dắt nàng ra ngoài. Nàng tưởng họ tốt bụng thật sao? Họ đều muốn mưu đồ, lợi dụng nàng mà thôi."

Ánh Tuyết Từ lạnh lùng nhìn hắn: "Thế chàng thì không mưu đồ, chàng thì không lợi dụng sao? Không cưới không hỏi mà bắt ta hầu ngủ, dụ dỗ ta bỏ trốn. Mộ Dung Dịch, chàng còn giả vờ thánh thiện cái gì trước mặt ta nữa chứ?"

Nàng vùng vẫy muốn đứng lên, nhưng hắn làm sao chịu buông tay. Nàng bèn dùng hết sức bình sinh để cắn hắn, vén ống tay áo hắn lên rồi cắn ngập vào cổ tay hắn. Hắn đau đến mức hừ nhẹ một tiếng nhưng quyết không buông lỏng, bàn tay còn lại thì ghì chặt gáy nàng ấn vào lòng mình. Hắn cúi đầu hôn lên trán, lên đôi mắt nàng, khẩn thiết van nài: "Hôm nay là sinh nhật của ta mà, chúng ta đừng như vậy nữa... Được không? Ta sai rồi."

Dần dần nàng cũng kiệt sức, nằm im lìm trong ngực hắn. Hắn ôm chặt lấy nàng, mồ hôi vã ra như tắm, mồ hôi lạnh từ tóc mai chảy tuột xuống cằm. Hắn thở phào một hơi, đỡ lấy thân thể nàng rồi bế ngang lên định đưa nàng ra ngoài, bỗng nghe thấy nàng rúc vào ngực mình khóc nấc lên một tiếng nhỏ: "Đợi một chút."

Hắn cúi đầu nhìn nàng, khàn giọng hỏi: "Sao thế?"

Nàng tựa vào ngực hắn, hàng mi đẫm nước mắt dính bết lại nơi dưới mắt: "Chẳng phải hôm nay là sinh nhật của chàng sao? Chàng thả ta xuống đi, ta nấu cho chàng một bát mì trường thọ... Ăn xong rồi chúng ta đi."

Toàn thân Mộ Dung Dịch bỗng nóng rực lên. Hắn im lặng một hồi, như thể đang dò xét dụng ý của nàng, nhưng rồi vẫn dịu giọng nói: "Vào cung nấu cũng được mà."

"Ta không muốn." Nàng khóc nghẹn ngào: "Ta mà theo chàng vào cung, sau này làm gì còn cơ hội ra ngoài nữa. Chàng chắc chắn sẽ không bao giờ thả ta đi nữa. Ta phải chôn vùi cả đời chốn thâm cung, ngày ngày đối diện với kẻ tồi tệ như chàng. Ta muốn ở lại bên ngoài thêm một lát, chàng cũng muốn cản ta sao?"

Hắn thấp giọng dỗ dành: "Được, ta cho người đi lấy mì." Nói đoạn, hắn đưa tay lau nước mắt cho nàng: "Còn khóc nữa là mặt mũi nhăn nheo hết lại đấy."

Nàng im lặng không đáp. Một lát sau, có người mang vào vắt mì sợi làm từ lúa mạch hồng cùng nước canh súp trong vắt, kèm theo thịt gà xé, giò lụa, măng tươi... tất thảy tám loại thức ăn kèm. Nước dùng là nước suối lấy từ núi Ngọc Tuyền phía tây kinh thành. Một mâm đồ ăn thịnh soạn vốn để Thượng Thiện Giám chuẩn bị mì trường thọ đêm nay cho hắn, nay lại được cung kính dâng tới căn nhà tranh nhỏ bé rách nát, gió thổi tứ bề này.

Hắn lặng lẽ nhìn nàng, còn nàng chẳng thèm ngó ngàng đến hắn, tự mình đun sôi nước suối rồi thả mì vào. Nàng vớt mì ra, xếp thịt gà xé và giò lụa lên trên điểm xuyết, bên cạnh đặt hai cọng cải dầu xanh mướt rồi đưa cho hắn: "Nếm thử xem."

Hắn ăn một miếng, nàng liền dịu dàng hỏi: "Ngon không?"

"Ngon lắm." Hắn đáp. Nàng khẽ mỉm cười, ánh mắt bộc lộ nỗi oán hận khôn nguôi: "Ta còn chẳng thèm bỏ muối đấy."

Hắn bảo không sao cả, hắn ăn nhạt, bẩm sinh đã không thích ăn nhiều muối. Nàng không lên tiếng nữa, chỉ lặng im nhìn hắn ăn hết bát mì kia. Hắn ăn không nhanh không chậm, không hẳn là nho nhã nhưng nhìn lại rất thuận mắt.

Nàng đỡ lấy gương mặt hắn, giúp hắn lau môi: "Nước dùng bắn lên mặt chàng rồi kìa."

Lau sạch khóe miệng hắn xong, nàng bỗng nhiên khẽ hôn lên môi hắn, thấp giọng bảo: "Thiếp yêu chàng."

Dứt lời, nàng lại tiếp tục hôn, nụ hôn triền miên dịu nhẹ tựa như đóa hoa mềm mại rơi xuống bờ môi hắn, mang theo mùi hương thoang thoảng dễ chịu. Mộ Dung Dịch hơi trợn to mắt, cả người cứng đờ, nhịp thở bỗng dồn dập hẳn lên. Nàng nhìn thấy vành tai ửng đỏ của hắn liền nhịn không được mà bật cười: "Hóa ra chàng cũng biết ngượng ngùng, thật hiếm thấy."

Hắn chẳng biết phải nói gì, đành trầm giọng "ừ" một tiếng, để mặc nàng trao cho mình những nụ hôn nhẹ nhàng, triền miên trên môi. Khoảnh khắc ấy, hắn suýt chút nữa đã rơi lệ. Hắn muốn hỏi nàng tại sao, chẳng phải nàng nên hận hắn thấu xương sao? Thế nhưng nụ hôn này quá đỗi ngọt ngào, hắn không còn tâm trí đâu để nghĩ ngợi việc khác, chỉ nghe thấy nàng oán trách bên tai: "Sao chàng không hôn thiếp?"

"Trước kia, lúc nào chàng cũng là người chủ động hôn thiếp cơ mà."

Đầu óc hắn như có tiếng nổ vang rền, cơ thể lập tức theo bản năng vươn hai tay ôm chặt lấy nàng. Hắn hôn nàng một cách đầy tham lam, từ bờ môi, sống mũi cho đến khóe mắt, chân mày đều không bỏ sót. Sự uất ức nhất thời thì có thể nhẫn nhịn, chứ nỗi uất ức cả đời thì không cách nào giả vờ được. Bản tính bá đạo của hắn lại chiếm thượng phong, ép nàng liên tục lùi về sau, lảo đảo chực ngã.

Nàng buộc phải ôm lấy cổ hắn khi bị hắn dồn vào góc tường như một chú cừu non bị săn đuổi. Tay nàng chậm rãi trượt từ cổ hắn xuống vai, rồi buông thõng xuống khuỷu tay hắn.

Mùi thuốc bắc đắng chát chậm rãi lan tỏa giữa môi răng, hắn chưa kịp phản ứng, vẫn chìm đắm trong sự ngọt ngào của nàng mà không thể dứt ra. Cho đến khi dược tính phát tác, hắn hoàn toàn không chút phòng bị. Ánh Tuyết Từ vừa bị hôn đến mức đ*ng t*nh, nay gương mặt lại lạnh lùng trở lại, tựa như đóa tường vi đẫm sương lạnh.

Hắn vịn lấy trán, khàn giọng hỏi: "Nàng cho ta uống cái gì?"

Nàng không nói lời nào, lặng lẽ ngồi đó ngửa mặt nhìn hắn. Mộ Dung Dịch lảo đảo giẫm lên đống tàn lửa trên đất, nghiến răng: "Độc dược?" Hắn vẫn không gọi người tiến vào, đôi mắt đen kịt rơi trên người nàng, âm u gặng hỏi: "Nàng muốn ta chết?"

Nàng chỉ hỏi lại: "Mùi vị tính mạng bị người khác nắm thóp có dễ chịu không?"

Hắn im lặng, đôi mắt dần dần hằn lên những tia máu, bộc lộ một vẻ đau thương đến cực điểm. Nàng gạt hắn ra để bước đi, nhưng khi đi đến trước cửa, sau lưng lại truyền đến tiếng bước chân nặng nề, lê lết đuổi theo.

Hắn vịn vào vách tường, trên ống tay áo loang lổ vết máu. Hóa ra lòng bàn tay hắn không cẩn thận quẹt phải vật sắc nhọn nên bị rách, máu tươi chảy ra khiến chính hắn trông thấy cũng phải bàng hoàng. Hắn chậm rãi dùng lòng bàn tay quệt ngang mặt, gò má liền vệt lên một vệt máu thẫm, khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười thật lớn: "Nàng không muốn chính mắt nhìn thấy sao?"

Nàng xoay người lại, nhìn hắn cúi thấp đầu. Khuôn mặt dính máu kia ghé sát đến trước mặt nàng, ánh mắt mang theo sự hỗn độn và u ám sau khi dược tính phát tác, thấp giọng lẩm bẩm: "Không dễ chịu chút nào... Xin lỗi nàng."

Ánh Tuyết Từ bị hắn kéo vào lòng, thân hình cao lớn của hắn trong nháy mắt quỵ xuống trước ngực nàng, kéo theo nàng cũng ngã ngồi bệt xuống đất.

Hắn ôm chặt lấy nàng, dồn hết sức nặng đổ ập lên người nàng. Khoảnh khắc hắn nhắm mắt, nước mắt liền lăn dài. Mặt hắn áp vào cổ nàng, còn rất nhiều điều muốn nói nhưng khi đến cửa miệng lại chỉ có thể cười khổ, hóa thành một tiếng thở dài.

Ánh Tuyết Từ lặng lẽ ngồi đó. Nàng cúi đầu, vươn tay vén nhẹ mái tóc mai bên tai hắn: "Không phải độc dược đâu, là thứ chàng vẫn quen dùng, và ta cũng đã quen dùng..."

Trước khi rời khỏi Tây Uyển, nàng đã lén giữ lại một vị thuốc trong hộp thuốc tránh thai của hắn, lại mượn cớ đêm về trằn trọc khó ngủ để nhờ Hà Thái y kê thêm thang thuốc an thần. Độc tính rất nhẹ, chỉ có thể khiến người ta ngủ mê mệt chứ không hề làm tổn hại đến lục phủ ngũ tạng.

"Chàng cũng biết là không dễ chịu đúng không?" Nàng thấp giọng nói, "Thế tại sao lại cứ phải đối xử với ta như vậy? Ác giả ác báo, hai chúng ta tính là cái gì đây? Oán oán tương báo đến bao giờ mới dứt, những ngày tháng thế này, ngày nào mới đi đến điểm dừng."

Tạ Hoàng hậu lần theo toán quân của Hoàng đế đuổi tới nơi, đập vào mắt nàng chính là khung cảnh này. Ánh Tuyết Từ lặng lẽ ngồi trên đất bên đống lửa sắp tàn, Mộ Dung Dịch nằm trong lòng nàng, gối đầu lên chân nàng, trông hệt như một đôi tình nhân đang tựa vào nhau.

Nghe thấy có tiếng bước chân vào phòng, nàng chẳng mảy may xao động, không xoay người cũng không mở miệng. Cho đến khi Tạ Hoàng hậu run giọng gọi: "Dung Dung?"

Tạ Hoàng hậu xông đến trước mặt nàng, kinh hãi đến mức không thể thốt nên lời. Ánh Tuyết Từ nhìn nàng một lát, nước mắt chậm rãi đong đầy hốc mắt, rồi nức nở nghẹn ngào: "Tỷ tỷ... Tỷ ơi, muội phải làm sao bây giờ?"

Giờ Ngọ vừa qua, Gia Lạc đã trở về. Nếu là ngày thường vào lúc này, con bé sẽ chạy đi tìm hai người bạn đọc chơi đùa cả buổi chiều. Thế nhưng hôm nay vừa tan học, con bé đã lạch bạch chạy ngay về Nam Cung, đứng trước cửa thiên điện của Hoàng hậu thò đầu ngó nghiêng.

Thu Quân cản con bé lại, cười bảo: "Công chúa, không vào được đâu ạ, Hoàng hậu điện hạ đang nói chuyện với Vương phi."

Gia Lạc bèn "ồ" một tiếng, chán chường lượn lờ quanh sân viện.

Thím nhỏ trở lại rồi, con bé vui lắm chứ! Người về từ đêm hôm kia, sáng ra con bé ngủ dậy, vừa nghe tin thím nhỏ về cung liền đầu bù tóc rối chạy thẳng hướng thiên điện, làm các cung nhân được một phen hoảng hốt. Kết quả là con bé vẫn chưa được gặp người, mẫu hậu bảo người không khỏe, cần phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.

Con bé một lòng lo lắng cho thím nhỏ, mà thực ra đâu phải chỉ có mình con bé lo lắng. Hôm nay lúc đi học, hai người bạn kia cũng dò la tin tức về thím nhỏ. Người trong cung đâu có ai mù, tự dưng xuất hiện thêm một người, tin tức bấy giờ sớm đã truyền tai nhau ra tận ngoài cung. Chuyện Lễ Vương phi "chết đi sống lại", con bé đi đến đâu cũng nghe người ta bàn tán xôn xao.

Trong thiên điện, Tạ Hoàng hậu ngồi bên giường, ngập ngừng lên tiếng: "Hắn không sao cả, sáng nay đã có thể lên triều rồi."

Ánh Tuyết Từ cụp mắt, phảng phất như không nghe thấy gì. Tạ Hoàng hậu khẽ thở dài: "Để tỷ cho người đón Huệ Cô và Nhu La trở lại nhé?"

Nàng dịu giọng đáp không cần: "Khó khăn lắm họ mới ra ngoài được, còn trở lại làm gì nữa, nơi này có tốt đẹp gì đâu."

"Vậy để tỷ nhờ người lưu ý chăm sóc họ." Tạ Hoàng hậu nói rồi nắm lấy tay nàng, "Sau này muội có dự định gì chưa?"

Ánh Tuyết Từ rơi vào một khoảng trầm lặng. Tạ Hoàng hậu bảo: "Thôi được rồi, cứ đợi muội dưỡng tốt thân thể rồi hãy tính tiếp. Muội vừa bị một phen kinh hãi, để tỷ gọi Thái y qua xem sao, đừng để lại căn bệnh gì."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.