Màn lụa đung đưa, phất lên rồi lại rủ xuống, mấy bận suýt chút nữa đã phủ lên vạt váy của nàng.
Cằm bị những ngón tay của người đàn ông bóp chặt, nóng bỏng vô cùng, Ánh Tuyết Từ chưa từng bị một bàn tay như thế chạm vào.
Tạ Hoàng hậu, Huệ Cô, Mộ Dung Khác... bàn tay của họ ai nấy đều mịn màng sạch sẽ, đó là biểu trưng của cuộc sống trong nhung lụa.
Không giống như hắn.
Cứng rắn, thô ráp, hơi nóng không ngừng từ nơi tiếp xúc da thịt giữa hắn và nàng truyền vào cơ thể.
Hắn kiềm chế nàng, không cho nàng trốn.
Làn da mềm mại trắng như tuyết của Ánh Tuyết Từ bị những vết chai mỏng trên đầu ngón tay hắn quẹt qua tạo cảm giác đau nhói nhẹ, trái tim nàng thắt lại theo từng nhịp lay động của tấm màn lụa.
Mộ Dung Dịch ở quá gần nàng, nàng vốn có thể trạng lạnh quanh năm không dễ đổ mồ hôi, vậy mà lúc này cũng bị hắn hun đến mức người phát nóng, đầu mũi rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Theo sự dẫn dắt lơ đãng của hắn, đôi mắt trong trẻo của nàng hơi thất thần, dường như thực sự xuyên qua lớp màn mỏng, nhìn thấy Mộ Dung Khác đang ngồi trên khán đài đối diện.
Sắc mặt hắn ta xanh mét, đôi mắt u uất nhìn chằm chằm vào vòng eo yếu ớt của nàng đang bị Hoàng đế siết chặt, rồi giận dữ đứng bật dậy sải bước lao về phía nàng.
"... Bệ hạ!"
Ánh Tuyết Từ bỗng nhiên phủ tay lên mu bàn tay của Mộ Dung Dịch.
Tay nàng nhỏ nhắn mảnh khảnh, hai bàn tay chụm lại cũng không thể bao trọn một bàn tay lớn cứng rắn của hắn.
Trong ánh mắt đầy thâm ý của người đàn ông, nàng nở một nụ cười bất lực, ngẩng đầu nhìn hắn đầy ai oán: "Bệ hạ đừng dọa thần thiếp nữa, được không?"
Ánh mắt sâu thẳm của Mộ Dung Dịch chậm rãi lướt qua đôi mắt trong ngần như nước thu của nàng, nhìn rõ màn sương nước không ngừng dâng lên vì yếu thế trong mắt nàng, lực siết nàng mới nới lỏng đi đôi phần, đầu ngón tay hắn khẽ gạt qua phần thịt mềm bên má thơm ngát của nàng.
Hắn không nói gì, mím môi gọi Lương Chưởng ấn ở bên ngoài.
Chớp mắt, hai tiểu thái giám bước vào, cúi đầu, tay cầm gậy trúc đi đến trước lan can, nhanh nhẹn móc tấm màn lụa đang bay loạn trở lại, dùng vật nặng đè lên các góc.
Mặc cho gió bên ngoài thổi thế nào, tấm màn lụa cũng không hề lung lay nữa.
Làm xong tất cả, hai tiểu thái giám lại cúi đầu lui ra ngoài.
Đợi đến khi bóng dáng họ hoàn toàn biến mất, xung quanh trở lại tĩnh lặng, từ đầu mũi Ánh Tuyết Từ mới khẽ phả ra một làn hơi mát lạnh.
Vừa rồi nàng thậm chí không dám thở, chỉ sợ bị người ta phát hiện ra.
Nếu nàng và Hoàng đế bị phát hiện có quan hệ mập mờ, bất luận nàng có tự nguyện hay không, các đại thần trong triều, tông thất hoàng gia, dư luận thiên hạ, cùng cả Thôi gia đều sẽ không buông tha nàng.
Nàng đã là kẻ bị gia tộc ruồng bỏ, không thể gánh thêm bất kỳ rủi ro nào nữa.
"Lúc trước lừa trẫm nàng tên là Hỷ Viên, đâu thấy gan nàng nhỏ như thế."
Bên tai truyền đến lời thì thầm của Mộ Dung Dịch, Ánh Tuyết Từ sững người, bờ môi trắng bệch.
Quả nhiên hắn vẫn ghi thù chuyện năm đó...
Làn mi run rẩy tựa như đôi cánh mỏng manh, Ánh Tuyết Từ bỗng bị hắn nắm lấy cổ chân, bế thốc lên.
Nàng theo bản năng túm lấy vạt áo biện phục màu đen của hắn.
Những đường thêu dày đặc, cầu kỳ làm lòng bàn tay nàng châm chích, cánh tay nàng thuận thế bám lên bờ vai rộng lớn của hắn.
Mộ Dung Dịch ngồi lại trên ngự tọa, đặt nàng lên đùi mình, vòng tay làm điểm tựa sau eo nàng.
Hắn cứ thế ôm lấy nàng.
Giọng nói lười nhác của hắn vang lên từ đỉnh đầu: "Ngự tiền đều là người của trẫm, không ai dám truyền chuyện ở đây ra ngoài, nếu có kẻ không giữ nổi cái miệng mình — "
Hắn nheo mắt, bờ môi mỏng dán sát vào bên cổ Ánh Tuyết Từ, thấp giọng nói: "Lát nữa trẫm sẽ giết sạch bọn chúng trước tiên."
Ánh Tuyết Từ không biết hắn muốn làm gì, cũng không muốn hắn làm liên lụy người vô tội, nàng thấp thỏm nhìn vào lư hương hình đầu thú bên cạnh hắn: "Bệ hạ bớt giận, thần thiếp không có ý này..."
Vừa rồi khi tiểu thái giám vào đã tiện tay đốt thêm hương.
Đây đã là lần đốt hương thứ hai kể từ khi nàng vào, đủ thấy nàng đã ở trong này quá lâu rồi.
Nếu còn ở lại, dù không ai biết nàng làm gì ở đây, cũng không tránh khỏi việc bị người đời dị nghị.
Ánh Tuyết Từ không muốn chọc giận hắn, cố gắng không nghĩ đến việc mình đang ngồi trên một cơ thể nóng bỏng, rắn chắc và vạm vỡ, phần đùi bị bao bọc chặt chẽ, nàng vờ trấn tĩnh nói: "Bệ hạ, thần thiếp thật sự phải về rồi, nếu không về, sợ là sẽ làm vẩn đục thanh danh của Bệ hạ."
Nàng cẩn thận muốn bước xuống từ trên người hắn, nhưng lại bị cánh tay hắn chặn lại, tiến thoái lưỡng nan.
Hắn thậm chí không cần tốn chút sức nào để làm khó nàng.
Chỉ cần một cánh tay là đủ khiến nàng rơi vào thế bí, hắn lạnh lùng nhìn nàng quẫn bách đến đỏ hoe mắt.
Ngay cả khi có thể từ trên người hắn đi xuống, bước ra ngoài, chỗ ra vào vẫn có người hầu và vệ binh của hắn, mỗi một người tiện tay ngăn cản cũng đủ làm khó nàng một phen.
Nàng quá ngây thơ rồi, phải không?
Ánh Tuyết Từ dần dần bình tĩnh lại, ánh mắt trượt xuống trước ngực hắn, ngơ ngẩn nhìn hoa văn rồng cuộn thêu bằng chỉ vàng.
Hoa văn tôn quý nhường nào, lúc này nó đang nhìn nàng chằm chằm đầy vẻ thèm thuồng, y hệt như chủ nhân của bộ long bào này.
Mộ Dung Dịch đưa một ngón tay ra, móc lấy lọn tóc dài rủ xuống bên má nàng, từng vòng từng vòng quấn quanh đầu ngón tay.
Giọng nói nhẹ đến mức không nghe ra cảm xúc: "Trẫm cứ ngỡ, nàng hiểu rõ hôm nay trẫm truyền nàng tới là để nghe lời gì."
Gương mặt nhỏ nhắn của Ánh Tuyết Từ trắng bệch.
Nàng vội vàng gọi một tiếng Bệ hạ, trong làn nước mắt nhạt nhòa, nàng thấy hắn cúi đầu xuống, trán chạm trán, một luồng hơi thở dồn dập, ngột ngạt ập tới
Ánh Tuyết Từ tức khắc mất giọng.
Hắn vẫn giữ vẻ lạnh lùng thanh cao đó, nước mắt của nàng không hề làm lay chuyển nửa phần quyết tâm của hắn.
Đằng sau con ngươi lạnh lẽo, Ánh Tuyết Từ dường như nhìn thấu d*c v*ng u ám của hắn, như muốn nuốt chửng nàng.
Ánh Tuyết Từ khẽ nuốt nước mắt ngược vào trong, cúi đầu, để lộ vầng trán trắng ngần nhu hòa như ngọc.
Lát sau, nàng khẽ nói: "Thần thiếp biết rồi."
Nàng ôm lấy cổ Mộ Dung Dịch, đầu ngón tay mát lạnh vô tình lướt qua vành tai hắn, giọng nói dịu dàng.
"Bệ hạ muốn thần thiếp, đúng không?"
Trong tầm mắt, gò má thơm tho trắng trẻo của nàng ghé sát, cùng với cơ thể mềm mại từng chút một dán vào lồng ngực hắn.
Mộ Dung Dịch ngửi thấy mùi hương tỏa ra từ má nàng.
Ấm áp, hơi ngọt, giống như phấn hồng hoa mai, lại càng giống rượu nếp phù dung, khiến sâu trong cổ họng hắn khô khốc vô cùng.
Hắn là người cực kỳ có kiên nhẫn, lúc hành quân đánh trận, chịu đói chịu khát đều là chuyện thường tình.
Huống hồ vừa rồi cung nhân mới dâng trà, trên bàn vẫn còn nước.
Nếu khát, uống là được.
Nhưng hắn đều không muốn uống.
Ánh mắt hắn xoáy sâu vào đôi mày mắt thanh tú tuyệt trần của người phụ nữ, trong lồng ngực bị một ngọn lửa giận không tên chiếm cứ.
Nàng cũng đối xử với Mộ Dung Khác như thế này sao?
Trong hai năm hắn trấn thủ biên cương, lúc hắn ăn gió nằm sương, có phải nàng cũng tựa vào lòng trượng phu mình như thế này, yếu ớt run rẩy cắn môi, để người ta l**m đi nước mắt, dễ dàng phủ phục để người ta chiếm trọn và nếm trải mật ngọt sâu kín nhất?
Mật, ngọt.
Hắn nghĩ, hóa ra khi từ ngữ ấy đặt lên người nàng, lại mang một tầng nghĩa như thế.
Hắn cứ ngỡ đó chỉ là vị nước ngọt trong búp chuối, hay là thứ nước cam lộ cứu khổ cứu nạn trong kinh văn, không ngờ nàng là tầng nghĩa thứ ba.
Mộ Dung Khác uống được, hắn cũng uống được.
Mộ Dung Khác đã xanh cỏ không thể chạm tới nữa, hắn sẽ uống không còn một giọt.
"Nói tiếp đi." Mộ Dung Dịch khàn giọng nói.
Hắn bỗng nhiên lại có thêm một phần kiên nhẫn.
Lửa đủ độ, hầm đủ lâu mới tươi ngon, phàm là chuyện gì cũng đều theo đạo lý này.
Đã đợi hai năm rồi, hắn không đến mức nhịn không nổi mấy ngày ngắn ngủi này.
Thực ra Ánh Tuyết Từ không còn gì để nói.
Nàng đã hỏi, hắn cũng đã trả lời.
Hắn muốn nàng.
Chẳng màng đến việc nàng có phải là thê tử của đệ đệ hắn hay không.
Nàng thành thân đã hai năm, lẽ nào lại không hiểu chút đạo lý ấy, chuyện nam nữ ** *n vốn là lẽ thường tình, Mộ Dung Dịch muốn vui vẻ cùng nàng.
Hắn muốn cùng thê tử của đệ đệ mình, làm chuyện đạo nghĩa phu thê, hưởng niềm hoan lạc chốn phòng khuê.
... Thật nực cười làm sao.
Vậy mà người đó lại là nàng.
Tam cung lục viện muôn hồng nghìn tía đua nở, hắn lại cứ muốn vi phạm luân thường, nhúng chàm em dâu.
Ánh Tuyết Từ giấu đi sự chán ghét trong mắt, tựa đầu vào lồng ngực hắn.
Đôi mắt đẹp khẽ khép, hàng mi đọng giọt lệ sầu, bàn tay trắng muốt đè trước vạt áo, che giấu sự phập phồng kịch liệt vì sợ hãi và chán ghét nơi lồng ngực.
Giọng nói nhẹ nhàng e thẹn vang lên, khiến người ta ngứa ngáy lỗ tai, muốn áp sát vào đôi môi đỏ mọng của nàng để nghe xem nàng đang nói gì: "Bệ hạ có thể... cúi đầu... thần thiếp... không tới."
Mộ Dung Dịch theo bản năng ghé sát nàng, trầm giọng hỏi: "Cái gì?"
Bờ môi hơi mát lạnh.
Ánh Tuyết Từ ngửa chiếc cổ trắng ngần, khẽ vịn vai hắn, nhân lúc hắn cúi đầu liền đặt một nụ hôn lên khóe môi hắn.
Chỉ một cái chạm, tựa như chuồn chuồn lướt nước.
Ánh Tuyết Từ ngồi lại chỗ cũ, không nhận ra đôi mắt người đàn ông bỗng trở nên sâu thẳm.
Bàn tay trong ống tay áo nàng đang run rẩy, mồ hôi mỏng thấm đẫm y phục.
Trước mắt từng trận tối sầm, nàng đành phải dùng lòng bàn tay chống lên đùi Mộ Dung Dịch mới không ngã vào lòng hắn.
Ngay sau đó, một luồng chua xót sộc lên hốc mắt.
Hành vi mà cha và anh trai căm ghét nhất ngày xưa, nay nàng đã làm rồi.
Nếu bị họ biết được, có phải họ cũng sẽ giống như lúc nàng xuất giá, dùng ánh mắt lạnh lùng khiển trách nàng không xứng làm nữ nhi nhà họ Ánh?
Nàng đáng lẽ phải được huynh trưởng đưa gả, nhưng huynh trưởng không chịu.
Lúc đó mẫu thân đã lâm bệnh nguy kịch, nàng cầu xin cha cho nàng gặp người lần cuối, cha không cho.
Tình thân cốt nhục, hóa ra đều không quan trọng bằng thanh danh và khí tiết của họ.
Không đợi nàng ngồi vững.
Mùi long diên hương nồng đậm lướt qua chóp mũi, Ánh Tuyết Từ đột ngột bị Mộ Dung Dịch giữ chặt sau gáy.
Những ngón tay dài đâm sâu vào mái tóc đen của nàng, hắn siết lấy nàng, nhưng không dám dùng quá nhiều lực.
Chỉ đủ để đưa nàng tới trước mặt, dùng ánh mắt u tối khắc họa sự run rẩy của nàng hết lần này đến lần khác.
Tư thế ấy như muốn hôn nàng.
Ánh Tuyết Từ ngậm lệ nhìn hắn, ánh mắt mang theo sự cầu khẩn.
"Bệ hạ, hôm nay là pháp hội, không thể..."
Hai luồng hơi thở giao hòa quấn quýt trong gang tấc, bàn tay lớn cứng rắn siết chặt khiến xương cốt nàng đau như sắp rã ra.
Cuối cùng, hắn đã không hôn nàng.
Hắn xoa mạnh mái tóc dài của nàng, buông nàng ra, để lại cho nàng chút thể diện, chậm rãi bình ổn hơi thở.
"Trẫm biết câu trả lời của nàng rồi."
Hắn nói, "Dung Dung, đừng hối hận."
Một tuần trà sau, Ánh Tuyết Từ được đưa ra ngoài.
Y phục nàng chỉnh tề, thần sắc bình tĩnh, không thấy điểm gì khả nghi.
Phải tiến lại gần mới có thể nhận ra trên người nàng tỏa ra mùi long diên hương thoang thoảng, làn da cũng thấm một lớp mồ hôi lạnh.
Bước xuống lầu son, nàng mới phát hiện Trí Không đang đợi phía dưới.
Ánh Tuyết Từ giật mình: "Sao tiểu sư phụ lại ở đây?"
Trí Không nhìn nàng, không nói gì.
Bên cạnh, Lương Chưởng ấn giải thích: "Là ý của Bệ hạ, Bệ hạ sợ Vương phi ra ngoài một mình sẽ bị người đời dị nghị."
Nếu có Trí Không đi cùng, sẽ không ai nghi ngờ tại sao Hoàng đế và vị Vương phi trẻ tuổi lại ở cùng nhau trong lầu son lâu đến vậy.
Gò má Ánh Tuyết Từ bỗng chốc nóng bừng, nhìn thần sắc thản nhiên của Trí Không, nàng lại cảm thấy dường như có thâm ý khác.
Nàng siết chặt chiếc khăn tay trước ngực, cố nhịn để không lộ ra cảm xúc khác, chỉ rũ mắt dịu dàng nói: "Vậy thì đa tạ tiểu sư phụ."
Trí Không gật đầu, cùng nàng rời khỏi lầu son.
Mọi người thấy Trí Không cùng nàng đi xuống, quả nhiên không ai nghi ngờ điều gì.
Ánh Tuyết Từ khoác tà áo xanh, bóng dáng lẻ loi khuất dần giữa muôn vàn dải phướn kinh.
Thế nhưng có một ánh mắt đè nén đang dõi theo bóng lưng nàng, lâu thật lâu không nỡ rời đi.
Trên khán đài của trăm quan, một vị đại thần đẩy đẩy An Bình Bá Tiết Tông bên cạnh đang nhìn chằm chằm dưới lầu, không biết bị thứ gì hớp hồn mất, kinh ngạc hỏi: "An Bình Bá đang nhìn gì mà thẫn thờ vậy?"
Tiết Tông hoàn hồn, bưng chén trà che giấu cảm xúc cuộn trào trong mắt.
"Không có gì."
Nhưng bàn tay lại âm thầm siết chặt chén trà.
Hai năm.
Kể từ khi nàng đi Tiền Đường, đã hai năm không gặp.
Bóng lưng xanh thẳm ấy khắc sâu vào con ngươi hắn ta, nhớ đến vẻ ngây thơ của nàng lúc chưa xuất giá hai năm trước, giờ đây nàng vẫn xinh đẹp thanh khiết như vậy, nàng sống có tốt không?
Tuổi còn trẻ mà đã góa chồng, chắc hẳn cảnh ngộ của nàng sẽ rất khó khăn.
Hắn ta phải làm sao mới có thể giúp đỡ nàng đây?
Vị đại thần bên cạnh thấy hắn ta lại thất thần, cười nhạo lắc đầu, cũng lười hỏi thêm.
An Bình Bá mà, ai chẳng biết hắn ta là một kẻ si tình.
Đã qua tuổi nhược quán sáu năm, tầm tuổi hắn ai cũng đã hai ba đứa con cái, vậy mà hắn ta vẫn chưa cưới vợ.
Trong nhà cũng chẳng nghe nói có thông phòng hay thị thiếp gì.
Nói hắn ta có thói đoạn tụ thì lại càng không giống.
Có lẽ là vẫn còn vấn vương người kia đấy.

