Lồng Hương Tuyết - Hổ Phách Miêu Trụy

Chương 78: Quấn quýt si mê




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 78 miễn phí!
  Ánh Tuyết Từ ngồi trước gương chải đầu.

Huệ Cô đẩy cửa bước vào, theo sau là một người. Nàng đặt cây lược ngọc xuống, quay người lại nhìn. Khi người đó ngẩng đầu lên, rưng rưng gọi một tiếng "Vương phi", Ánh Tuyết Từ đầu tiên ngẩn ra, sau đó lộ vẻ mừng rỡ: "Nhu La!"

Nàng bước nhanh tới, nắm lấy đôi tay Nhu La: "Hắn tha cho các em, cho các em ra rồi sao?"

Nhu La gật đầu. Huệ Cô ở bên cạnh nói: "Thực ra đã thả ra từ mấy ngày trước rồi, chỉ là chúng ta không biết. Con bé này bị kinh sợ, ốm đau dầm dề một thời gian, mãi mới dưỡng khỏe lại, thế là về ngay đây."

"Vậy còn bọn Lam Ngọc thì sao?" Còn cả những nữ đạo sĩ đã giúp nàng trốn khỏi cung.

Huệ Cô nói: "Đều đã về Thượng Thanh Quan cả rồi."

"Thật sao?"

Huệ Cô đáp: "Trước khi đi, ta đã gặp bọn họ. Tuy đều gầy đi, nhưng đi đứng, nghi dung không có gì đáng ngại. Ta nhìn bọn họ đi rồi mới về, người cứ yên tâm đi."

Ánh Tuyết Từ rơi lệ.

Mấy chục ngày bị giam cầm cuối cùng cũng kết thúc, mọi thứ dường như quay lại điểm xuất phát. Tất cả mọi người đều về đúng vị trí của mình, giống như nàng cũng chưa từng thoát khỏi lòng bàn tay của hắn. Trên giá áo, bộ phượng bào lộng lẫy tĩnh lặng rủ xuống, những hạt châu vàng lấp lánh trên đó. Con phượng hoàng thiếu đôi mắt đang ở tư thế vỗ cánh muốn bay, nhưng rốt cuộc vẫn là vật chết, đông cứng trên lớp lụa đỏ thẫm.

Ba người trò chuyện thêm một lúc.

Thân thể Nhu La còn yếu, Ánh Tuyết Từ bảo Huệ Cô dẫn người bé đi nghỉ ngơi. Không lâu sau, Huệ Cô quay lại, thấy nàng vẫn ngồi một mình trước bàn trang điểm, tay cầm lược ngọc, ngẩn ngơ xuất thần.

Mái tóc dài như mực đổ xuống sàn, áo lụa trắng muốt, người càng trắng hơn. Bên thái dương chỉ điểm xuyết vài hạt trân châu, nốt ruồi xanh nơi trước ngực khẽ lóe lên u huyền, tỏa ra một vẻ quyến rũ sương khói, bao phủ quanh nàng một tầng mị ý mơ hồ.

Nàng nhìn sang, ánh mắt khẽ chạm vào Huệ Cô rồi lại cúi đầu xuống: "Uống thuốc... thả người, gửi giá y, không biết lần này hắn lại tính toán điều gì."

Huệ Cô đi tới sau lưng nàng, nhận lấy chiếc lược ngọc, nhẹ nhàng chải mái tóc dài: "Người thực sự không biết sao?"

"A mỗ." Nàng hơi dỗi: "Ta làm sao biết được tâm tư của hắn."

"Hắn ái mộ người, muốn cưới người." Huệ Cô khẽ thở dài: "Dung Dung, a mỗ chưa bao giờ hỏi người —— vậy còn người, người có muốn gả cho hắn không?"

Ánh Tuyết Từ im lặng hồi lâu: "A mỗ cũng thấy ta nên gả cho hắn sao?"

"Cốt ở chỗ người có muốn, có nguyện lòng hay không thôi."

Răng lược ngọc mang theo hơi lạnh lướt qua mái tóc đen dày.

"... Không nguyện."

Ánh Tuyết Từ ngẩng đầu, nhìn mình trong gương, làn môi mỏng khẽ chạm vào nhau.

"Ta không muốn."

Huệ Cô nhìn nàng bằng ánh mắt từ bi: "Tại sao?"

"Ta không tin hắn." Ánh Tuyết Từ nói: "Ta có tên họ của riêng mình, có nơi đi và chốn về của riêng mình. Trời có thể dung cho ta ngước nhìn, đất có thể dung cho ta đứng vững. Vậy mà hắn bắt cóc ta tới nơi này, dùng người bên cạnh để uy h**p dụ dỗ. Chỉ vì ta kháng cự hắn, nghịch ý hắn mà hắn trút giận lên những người vô tội. Chỉ riêng việc này thôi, ta sẽ mãi không tha thứ cho hắn, càng không bao giờ tin hắn."

Ánh mắt nàng tĩnh lặng như nước sâu: "Phu thê với nhau vốn dĩ không nên phân tôn ti, phải kính trọng nhau, đồng tâm đồng đức. Nhưng hôm nay hắn có thể vì tư dục mà cưỡng đoạt ý nguyện của ta, khiến ta rơi vào cảnh chỉ có thể phụ thuộc vào hắn, làm vui lòng hắn mới có thể tồn tại... Mai này nếu hắn không còn yêu ta nữa, thậm chí chán ghét ta, ta biết làm thế nào? A mỗ, năm xưa gả cho Mộ Dung Khác, ta không có lựa chọn. Nay nếu hắn cũng không cho ta chọn, ta dù không muốn thì cuối cùng cũng chỉ có thể gả. Nhưng nếu hắn để ta chọn ——"

"Hắn biết ta sẽ chọn thế nào."

Sau khi ăn hai múi quýt tiến vua đầu thu, Ánh Tuyết Từ xõa tóc, tâm không gợn sóng nằm trên giường xếp lười biếng lật sách. Nơi đây gió mát hiu hiu, nàng ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Khi tỉnh dậy, ngang eo đã bị một đôi tay ấm áp vòng qua. Rèm la rủ thấp, ngoài cửa sổ thấp thoáng vài ngôi sao thưa thớt, trong phòng một mảnh tĩnh mịch.

Hơi thở trầm thấp của hắn lướt qua sợi tóc nàng, trong đêm thanh vắng nghe rõ mồn một.

Nàng cứ ngỡ đêm nay hắn không tới, khẽ cựa quậy định ngồi dậy dời bàn tay lớn của hắn ra, nhưng lại bị hắn nắm chặt cổ tay, nhẹ nhàng kéo một cái, ôm sát vào lòng.

Cú kéo này khiến hai người rơi vào tư thế đối mặt.

Một tay hắn ôm lấy thắt lưng, một tay vòng qua sau gáy nàng, ôm ghì nàng vào lòng không một kẽ hở, mặt vùi sâu vào hõm cổ nàng. Nàng gần như cảm nhận được sống mũi cao thẳng của hắn khẽ tựa vào xương quai xanh. Khi hắn lên tiếng, giọng nói mang đậm vẻ ngái ngủ, sự rung động từ yết hầu khiến bả vai nàng tê rần.

Bàn tay lớn đang phủ trên lưng nàng nhẹ nhàng lướt qua đốt sống lưng thanh mảnh, như thể đang gảy một dây đàn ngưng tụ từ gió xuân.

"Muốn đi đâu?" Hắn thấp giọng hỏi, giọng nói mang vẻ mơ màng chưa tỉnh hẳn, so với thường ngày còn thêm vài phần mũi như đang làm nũng đòi ngủ nướng.

Nàng muốn ra ngoài hít thở chút không khí, nhưng chỉ nói: "Đi rửa tay."

Hắn nghe vậy thì mở mắt, ngồi xếp bằng trên giường, cúi người nhặt đôi giày dưới bệ chân đi vào. Ánh Tuyết Từ nhìn hắn sửa soạn, không ngờ hắn lại đưa tay ra định bế nàng, bèn vội vạt gạt tay hắn ra: "Ngươi làm gì vậy?"

Mộ Dung Dịch khựng lại: "Rửa tay mà, bế nàng đi cho nhanh."

Ánh Tuyết Từ: "... Ai cần ngươi bế."

Hắn thuận thế ngồi xuống bên giường, ánh mắt rơi trên mặt nàng. Hắn vốn dĩ cực kỳ tuấn tú, khi trút bỏ quan miện, có một vẻ đẹp phóng khoáng tùy tính. Đôi lông mày rậm hơi nhếch, khóe miệng mang theo nụ cười nhạt, bất ngờ đưa tay chộp lấy một đoạn cổ chân lộ ra ngoài chăn của nàng, khẽ kéo một cái đã ôm gọn người vào lòng.

Hắn cúi đầu hôn một cái lên môi nàng, cố ý tạo ra tiếng "chụt" rõ to để nàng nghe thấy. Sau đó lười biếng ôm lấy hông nàng cười nói: "Ừm... bế nàng đi, lát nữa ta giúp nàng lau chùi kỹ càng, được không?"

Ánh Tuyết Từ đẩy mặt hắn sang một bên, hắn nhân đà đó ôm chặt eo nàng, cả hai cùng đổ rạp xuống giường. Nửa khuôn mặt hắn vùi vào chăn gấm, tiếng cười trầm đục truyền ra, là sự sảng khoái không kìm nén được.

Ánh Tuyết Từ thực sự muốn làm hắn ngạt thở cho xong.

Nàng xoay người ngồi cưỡi trên eo hắn, "bộp bộp" đấm hắn hai cái. Mộ Dung Dịch cũng không tránh, nắm đấm của nàng nện xuống người hắn như hạt mưa, mang đến cảm giác thoải mái như mưa xuân thấm đất. Hắn đỡ lấy phần thịt mềm nơi đùi nàng xốc lên một chút, nói: "Đi mau về mau, không thì lát nữa ta vào giúp nàng lau thật đấy."

Lại bị nàng đấm một phát vào cằm.

Ánh Tuyết Từ đi.

Mộ Dung Dịch nằm đó không động đậy, chống một chân lên, hồi tưởng lại dáng vẻ đánh người vừa rồi của nàng. Lúc nàng đánh người cũng rất đẹp, mím môi không nói lời nào, mắt sáng quắc, bờ vai mỏng căng chặt, lưng thẳng tắp, thần thái tư thế đều đặc biệt cuốn hút, gãi vào lòng hắn ngứa ngáy. Hắn theo bản năng sờ sờ cằm, nơi đó vẫn còn lưu lại một chút cảm giác mát lạnh, như bị ngọc thạch khẽ lăn qua.

Hắn hít sâu một hơi, nheo mắt lại.

Ánh Tuyết Từ đi rồi quay lại, thấy giường trống không thì ngẩn ra, ngẩng đầu tìm kiếm khắp nơi. Cửa phòng tắm "két" một tiếng đẩy ra, Mộ Dung Dịch vò mái tóc ướt, chân trần bước ra. Khi đến trước mặt nàng, lồng ngực và cánh tay để trần vẫn còn vương chút sắc hồng nhạt sau khi tắm. Thần tình hắn mệt mỏi lười nhác, gạt rèm nhìn về phía nàng đang ngồi bên trong: "Tìm ta?"

Ánh Tuyết Từ ngửi thấy trên người hắn một mùi xạ hương thoang thoảng, chân mày khẽ giật, quay mặt đi nói: "Không có." Nói xong liền nằm xuống hướng vào trong, kéo chăn gấm qua vai: "Ngủ đi."

Mộ Dung Dịch lại nhẹ nhàng đẩy đẩy nàng: "Xích vào trong một chút, ta ngủ phía ngoài."

Ánh Tuyết Từ bèn dịch vào trong.

Một đêm không nói.

Hai canh giờ sau, nàng không ngủ được nữa, khẽ cựa quậy trên giường. Chăn gấm vô tình tuột xuống ngang hông, mép áo ngủ lỏng lẻo bị cọ xát mở ra, để lộ một đoạn gáy trắng như tuyết và đường eo thon nhỏ. Ngón tay nàng vê tấm vải dệt trên nệm giường, vải dệt vốn quý giá, nhanh chóng bị nàng vò ra vài sợi tơ nhỏ. Nàng mơ màng dùng đầu ngón tay quấn quanh sợi tơ, lại lật người một cái, bắt gặp đôi mắt nửa nhắm nửa mở của hắn: "Còn ngủ không?"

Nàng lắc đầu, sợi tóc ma sát với gối tạo ra tiếng sột soạt.

Hắn nhắm mắt lại.

Một lát sau, hắn xoay vai nàng lại để hôn nàng. Ánh Tuyết Từ không từ chối, đầu lưỡi triền miên quấn quýt lấy chiếc lưỡi nhỏ mềm mại ướt át của nàng, dần dần đè nàng xuống tấm nệm gấm mềm mại. Nhịp thở của nàng trở nên dồn dập, nàng đẩy vai hắn, giọng nói nhũn ra: "Ngươi đè vào tóc ta rồi."

Hắn chống nửa thân trên dậy, bao bọc nàng trong lòng, kiên nhẫn l**m m*t nuốt lấy môi nàng. Buổi tối họ đều uống nước hoa mai nấu chín, hương thơm chưa tan, giữa môi răng vương vấn mùi thanh ngọt thơm dịu. Hắn dễ dàng cạy mở hàm răng định khép lại của nàng, để mặc lưỡi hắn tung hoành bên trong, như cá lội len lỏi giữa hơi thở ngày càng ẩm ướt ngọt lịm của nàng, lưu luyến tới tận chân mày, đôi mắt và cánh mũi.

Hắn bỗng nhiên ngồi dậy, đưa tay tìm chén thuốc bên cạnh giường.

Chiếc chén nhỏ màu xanh lục u huyền, bên trong đặt vài viên thuốc màu nâu, ngửi có mùi đắng. Hắn uống một viên, khựng lại một chút, rồi lại uống thêm một viên. Nàng cắn đầu ngón tay, từ lâu đã mê ly không biết phương nào, giống như một nhành lan thơm ướt đẫm bên bờ nước. Thấy hắn uống thuốc, nàng ngẩng đầu, rướn eo nhìn hắn, hơi thở như lan: "... Cái gì vậy?"

"Thuốc tránh thai." Hắn nuốt thuốc cùng với nước hoa mai. Khi hôn nàng lần nữa, giữa môi răng nhuốm một mùi thuốc đắng.

Nàng sụt sịt khe khẽ, hắn hỏi: "Đau lắm sao?" Tiếng nức nở của nàng ngừng bặt. Hồi lâu sau, đôi tay như ngọc khéo léo vòng lên cổ hắn, giọng nói mơ màng và mềm mại: "Không phải... là thích."

Tham luyến niềm vui cho đến tận lúc bình minh, mồ hôi thơm dính bết bên tóc mai, nam nhân vẫn còn quấn quýt không dứt. Đáy mắt Ánh Tuyết Từ phủ một lớp nước mờ sương, há miệng chậm rãi th* d*c. Khóe mắt nàng phản chiếu tia sáng ban mai nhạt nhòa, nàng khẽ đẩy người hắn: "Dậy đi, sắp muộn rồi."

Hắn nhắm mắt không động đậy, nắm bàn tay nàng vào lòng mình.

Nhưng rốt cuộc vẫn dậy, đứng bên giường thắt đai ngọc.

Thân hình cao lớn, cử chỉ tao nhã.

Những việc vặt vãnh ngày trước đều do người hầu hạ, nay hắn tự mình làm, không muốn bị người ngoài quấy rầy khung cảnh buổi sớm này. Hắn quay đầu lại thấy nàng vẫn nằm gục trên gối, ngủ say, hắn bước tới, xoa xoa ngón tay thanh mảnh lộ ra ngoài chăn của nàng, vuốt mái tóc dài che mặt nàng ra sau tai, để lộ những vết đỏ hồng rực trên ngực.

Đầu ngón tay lướt qua vết cắn, lông mi nàng khẽ run, chậm rãi mở ra một đường kẻ mỏng. Mí mắt mỏng khẽ động, mơ màng nhìn đầu ngón tay đang lưu luyến của hắn, một lát sau khép lại.

"Đi đi mà..." Nàng làm nũng: "Đừng làm phiền ta."

"Thêu xong chưa?" Hắn bỗng hỏi.

Bộ giá y kia.

Con ngươi nàng xoay tròn dưới mí mắt, không đáp lời. Bên ngoài thúc giục gấp gáp, hắn bất lực thở dài, ngón tay áp sát vào vành tai hơi lạnh của nàng, xoa xoa: "Tối nay ta lại tới, đừng đóng cửa, nhé?"

Nàng "ừm" một tiếng trong mũi, cũng không rõ là đồng ý hay không đồng ý.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.