Lồng Hương Tuyết - Hổ Phách Miêu Trụy

Chương 98: Tôn phu nhân có hỷ mạch




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 98 miễn phí!
 

Dương Tu Thận mang mận ngọt đến cho nàng.

Nàng ăn hai quả, cảm thấy không đỡ chút nào, còn muốn ăn tiếp, Dương Tu Thận lại không cho nữa.

Đôi mắt của hắn mang một màu xám nhạt không chút tạp chất, mí mắt mảnh dài, nếp gấp thanh tú, lo lắng khôn nguôi nhìn nàng, giống như dòng nước sông phủ sương mờ dưới bầu trời đầy mây âm u, "Mận ngọt nhưng vẫn có tính chua, dùng nhiều càng thêm hại dạ dày. Vẫn còn khó chịu sao? Ta đi tìm đại phu ngay đây."

Nàng vội ngồi dậy ngăn hắn, "Không cần đâu."

Do ngồi dậy quá mạnh, vùng từ rốn trở xuống đau quặn lên.

Nàng nhũn người ngã oặt trở về, nắm chặt lấy tấm chăn xốp mềm kia, phảng phất như nắm chặt thứ gì trong tay thì sẽ không còn đau thế nữa. Thời gian của hai nhịp thở dài đằng đẵng như thể hai năm trời, đợi cơn đau quặn thắt qua đi, vầng trán của nàng đã bị mồ hôi lạnh thấm đẫm, nàng mơ màng nghĩ, mình bị làm sao thế này.

Nhưng đầu óc váng vất không cho phép nàng tiếp tục nghĩ ngợi, nàng lý nhí thầm thì một tiếng: "...... Muốn đi ngủ." Giống như đứa trẻ thẳng thắn thổ lộ, hàng mi đen thẫm khép lại dưới mắt, làn da trắng bóc như mảnh ngọc gốm thấu triệt dưới ánh đèn, hai gò má mịn màng như nhung nhạt, vừa dứt câu liền bất tỉnh nhân sự.

Dương Tu Thận lay nàng, gọi nàng, khẽ đẩy bờ vai của nàng.

Nàng không hề có chút phản ứng nào.

Trong lòng hắn chùng xuống, sợ nàng cứ thế ngủ mãi không tỉnh, thời buổi này một trận phong hàn cũng có thể dễ dàng đoạt đi mạng sống của con người, hắn liền gạt bỏ chuyện nam nữ cách biệt mà bế nàng lên giường, bảo tiểu đồng đi mời đại phu.

Hắn biết việc mời đại phu vào lúc này rất nguy hiểm, nhưng hắn không dám lấy mạng sống của nàng ra cá cược, dù thế nào nàng cũng phải sống tiếp, có sống tiếp mới có chuyện ngày sau, lúc này hắn mới phát giác ra rằng, những gì hắn có thể giúp nàng thực sự quá ít ỏi, hắn đã dốc hết toàn lực muốn giúp nàng, nhưng cũng chỉ có thể làm một chiếc thuyền nan dưới chân nàng, nếu không có gió đông thì đến cả một bước cũng chẳng đi nổi.

Hắn đưa tay ra dò thử hơi thở của nàng, nghiến răng cầu nguyện, "Xin nàng, đừng mà."

Ánh Tuyết Từ cuộn tròn trong chăn như con kén tằm, hơi thở vô cùng yếu ớt.

Đợi một lát, mới có một luồng hơi ấm phả nhẹ lên đầu ngón tay hắn.

Dương Tu Thận bỗng nhiên thở phào nhẹ nhõm, nhếch nhác cúi thấp người xuống, tựa trán vào góc giường, thực sự đã bị dọa khiếp sợ.

Tiểu đồng rất nhanh đã dẫn đại phu tới.

Hắn vén ống tay áo của nàng lên một đoạn, vừa vặn lộ ra cổ tay mảnh mai trắng ngần, dù đã hết sức cẩn thận nhưng vẫn không thể tránh khỏi việc chạm vào nàng, vừa lạnh vừa mịn màng, giống như một khối tuyết sắp tan.

Hắn theo bản năng muốn rụt tay về, đại phu ở bên cạnh liền giục giã: "Ngươi phải đỡ lấy tay của nàng để nàng có điểm tựa, người bệnh làm gì còn thần trí nữa."

Thân hình Dương Tu Thận hơi cứng đờ, rồi đứng im không nhúc nhích đỡ lấy tay nàng.

Bàn tay của hắn khô ráo rộng lớn, làm nền cho nắm tay cuộn tròn của nàng trông giống một chú chim trắng đang ngủ say trong tổ. Hắn rủ hàng lông mi xuống, vô cùng cẩn thận, nhưng cũng chỉ dám nhìn vào bàn tay nàng, gần như thế này, trước đây chưa từng có, ngay cả vầng trăng lưỡi liềm nhỏ màu trắng trên móng tay nàng hắn cũng có thể âm thầm đếm ở trong lòng.

Thất thần một lát, hắn mới phát giác ra ánh nhìn này đã quá lâu, thành ra đường đột.

Trong lòng hắn giật mình, vội vàng dời mắt đi, lại nhận ra nàng đã tỉnh lại từ lúc nào, đôi mắt ngân ngấn nước lẳng lặng nhìn hắn, soi bóng dáng vẻ thất thố của hắn, gốc lông mi bị những giọt nước mắt sinh lý làm ướt, từng sợi rõ mồn một, đượm vẻ u sầu.

Hắn cảm thấy mình nhếch nhác tột cùng, giống như một kẻ trộm bảo vật bị bắt quả tang, trong một khoảnh khắc ấy thế mà chẳng có can đảm để nhìn thẳng vào mắt nàng, bèn cụp mắt xuống thấp giọng nói: "Ta đã tìm đại phu tới rồi, rất nhanh sẽ không còn đau nữa."

Đại phu bắt mạch xong, Dương Tu Thận dẫn người ra ngoài, đứng dưới hiên hỏi han: "Từ sau giờ ngọ nàng đã bắt đầu phát sốt, uống thuốc cũng không đỡ, vừa rồi còn nôn hai lần, rốt cuộc là vì nguyên cớ gì?"

Đại phu cười chắp tay, "Chúc mừng đại nhân."

Dương Tu Thận ngỡ ngàng, trầm giọng gặng hỏi: "Niềm vui ở đâu ra?"

Tiểu đồng kia lanh lợi, biết chuyện này không thể để người ngoài hay biết, nên đã đặc biệt đi đường vòng tìm được vị Nghiêm đại phu vốn thường vào phủ bắt mạch này.

Nghiêm đại phu nhận ra Dương Tu Thận, tuy chưa từng nghe nói hắn cưới vợ, nhưng thấy hắn hết mực che chở cho nữ tử trên giường kia, liền nghĩ đó là thê thất của hắn.

Ở kinh thành, những học trò nơi xa nhờ đỗ đạt khoa cử mà vào triều làm quan như Dương Tu Thận, phần lớn đều đã cưới vợ ở quê nhà từ trước, đợi đến khi thi lấy công danh, được bổ nhiệm một chức quan nửa chức việc rồi mới đón gia quyến đến đoàn tụ.

Nghiêm đại phu đã chứng kiến nhiều, tự nhiên cũng nghĩ như vậy.

"Tôn phu nhân có hỷ mạch."

Nghiêm đại phu cười nói, "Dựa vào mạch tượng mà nói thì hẳn đã được hơn một tháng, nhưng thể chất phu nhân yếu ớt, hiện giờ mạch tượng chưa vững, lại bị nhiễm phong hàn, khí huyết đang suy hao, ta sẽ kê một thang thuốc ôn hòa ngay đây, có điều đại nhân phải nhớ kỹ, bệnh này của phu nhân tối kỵ việc lo nghĩ kinh sợ, lao lực hại thân, giữ cho tâm trạng thoải mái là điều quan trọng nhất, việc ăn uống sinh hoạt về sau, đặc biệt phải chăm sóc hết sức kỹ càng."

Dương Tu Thận đứng chết trân tại chỗ.

Sau đó Nghiêm đại phu còn dặn dò thêm rất nhiều điều, nhưng hắn đã có phần nghe không rõ nữa, giống như có một dòng nước chảy xiết ngăn cách ở giữa, đến cả tầm mắt cũng trở nên mơ hồ, suýt nữa thì không đứng vững nổi, nhưng vẫn hắn gắng gượng lắng nghe, bàn tay buông thõng bên sườn vô thức nắm chặt.

Hắn cố gắng hết sức duy trì vẻ trấn định, lúc ngẩng đầu nhìn Nghiêm đại phu, thậm chí còn gượng cười một tiếng, vô cùng nhã nhặn: "Làm phiền đại phu, nhưng chuyện chẩn trị cho nhà ta hôm nay không nên truyền ra ngoài, mong đại phu tạm thời giữ bí mật giúp cho."

Ánh Tuyết Từ tỉnh lại lần nữa, trông thấy Dương Tu Thận đang ngồi một bên, trong tay bưng một bát thuốc nóng hổi, hắn đưa thuốc cho nàng, Ánh Tuyết Từ khẽ né người ra sau, chỉ nói: "Để tự ta làm."

Đón lấy bát thuốc, nàng ngửa đầu một hơi uống cạn, Dương Tu Thận đưa mận ngọt tới, nàng do dự một lát mới nhận lấy, ngậm vào dưới cuống lưỡi, "Đại phu nói ta bị làm sao thế?"

Dương Tu Thận cụp mi mắt xuống, "...... Đại phu nói thể chất nàng yếu ớt, lại lo nghĩ lao lực quá độ, nhiễm phải phong hàn không chống chọi nổi nên mới ngã bệnh."

Rồi hắn lại ngước mắt lên, "Giờ đã thấy đỡ hơn chút nào chưa?"

Ánh Tuyết Từ lắc đầu, "Vẫn chẳng có chút sức lực nào."

Tay chân bủn rủn, như thể bị người ta rút mất xương cốt.

Dương Tu Thận đỡ nàng nằm xuống, "Vậy thì ngủ thêm một lát nữa đi, ta ở đây với nàng."

"Hôm nay huynh không phải đi làm sao?"

"Ừm." Hắn dịu giọng nói, "Hôm nay ta được nghỉ tắm gội."

Nhận thấy cơn buồn ngủ của nàng ngày một đậm, hắn vén lại góc chăn cho nàng, ống tay áo bỗng nhiên bị nàng nắm lấy, hắn ngước mắt nhìn nàng, Ánh Tuyết Từ nói nhỏ: "Có thể giúp ta gọi Ngô nương tử qua đây không?"

Dương Tu Thận vẫn giữ nguyên tư thế ngồi bên giường nàng, không hề rời đi, trong giọng nói đượm một nỗi buồn dịu nhẹ: "Để ta ở đây bầu bạn với nàng, không được sao?"

Nàng không nói lời nào, hắn liền hiểu ý của nàng.

Dương Tu Thận lặng lẽ nhìn nàng một lát, rồi đứng dậy rời đi.

Hắn đến Ngô Ký.

Nào ngờ Ngô nương tử đã dẫn Thải Nương ra ngoài rồi, bà Trần trong nhà có việc nên không đến làm, chỉ còn lại mỗi Tiểu Thư.

Tiểu Thư vừa nghe nói Ánh Tuyết Từ bị bệnh thì cuống quýt đến mức việc cũng không thèm làm nữa, đòi đi theo để chăm sóc, cô bé tuổi còn nhỏ, ngày thường ở nhà cũng toàn là Ngô nương tử chăm nom, cha nuôi tuy bệnh nặng nhưng Ngô nương tử không muốn để một đứa trẻ như cô bé phải hầu hạ người bệnh, tránh cho việc bị lây nhiễm bệnh khí.

Cô bé chỉ có thể không ngừng dùng khăn ướt lau lòng bàn tay và vùng cổ cho Ánh Tuyết Từ để giúp nàng hạ nhiệt.

Loại chuyện này là không thể để nam nhân làm, Tiểu Thư tuy không biết Dương Tu Thận rốt cuộc là ai, có quan hệ thế nào với Ánh Tuyết Từ, nhưng chung quy không phải là phu thê, cô bé liền không muốn để người ta tùy tiện đụng chạm vào thân thể của A Từ tỷ tỷ nhà mình.

Dương Tu Thận không tiện đi vào trong, bèn ngồi dưới hiên nhà vẽ nốt phần tranh còn lại cho nàng.

Tập sách nhỏ nhắn tinh xảo, chất chứa toàn bộ tâm huyết của nàng.

Hắn lật xem những bức họa nhỏ nàng vẽ phía trước, không nhịn được cười, vậy mà nàng còn vẽ một con lợn con đang ăn màn thầu ở chân trang, lợn mà cũng biết ăn màn thầu sao? Chẳng trách dạo gần đây trên mặt nàng lúc nào cũng thoáng hiện nụ cười điềm đạm, thỉnh thoảng cứ thẫn thờ, lại mỉm cười kín đáo, đáng yêu đến thế, tràn đầy sức sống.

Nhưng càng nhìn, nụ cười trên môi hắn dần tắt.

Nhớ tới sư phó từng dặn dò hắn, thể chất nàng yếu ớt, tuy không tổn hại đến tuổi thọ nhưng cần phải được chăm sóc hết sức kỹ lưỡng, tối kỵ việc lo nghĩ hao tổn tâm thần, bên cạnh một khắc cũng không thể thiếu người.

Sư phó nói, ngươi là học trò ta coi trọng nhất, nhưng con bé tuyệt đối không phải là lương phối của ngươi. Nếu ngươi cứ khăng khăng muốn cưới, chặng đường về sau, ngươi phải tự mình suy nghĩ cho thông suốt.

Sao lại có người cha có thể nhẫn tâm với con gái mình như vậy?

Nhưng Ánh Tuyết Từ sẽ mãi mãi không bao giờ biết được, mối hôn sự này là do chính hắn cam tâm tình nguyện cầu xin mà có.

Dương Tu Thận năm mười chín tuổi, vào một ngày xuân đã cầu cưới con gái thầy mình.

Ngày hôm đó nàng chơi xích đu ở nội viện cách một bức tường.

Có rất nhiều người yêu thương vây quanh nàng.

Hắn chẳng qua chỉ là một kẻ mờ nhạt nhất trong số những bóng người đó.

Hắn đứng lặng dưới chân tường viện, vừa hay nhìn thấy nàng xỏ đôi giày ngọc trai, đứng lên bàn xích đu, hắn vội vàng nghiêng người né tránh, nhưng tâm tính thiếu niên lại thôi thúc hắn, khiến hắn như bị ma xui quỷ khiến mà ngẩng đầu lên, ánh mắt đuổi theo bóng hình nàng.

Thân hình nàng chao đảo, mấy bận rơi xuống thật nhanh, trái tim hắn thắt lại, giơ cánh tay lên, chỉ sợ nàng thực sự ngã xuống. Ông trời đã đoái thương đến tấm lòng hắn, một dải lụa dài màu vàng ngỗng thuận theo tà váy nàng nhẹ nhàng bay qua đầu tường, lướt về phía hắn trong một buổi chiều xuân ấm áp, mang theo hương thơm tươi mát của hoa anh thảo.

Hắn như bị quỷ thần xui khiến mà vươn tay ra, dải lụa mềm mại ấy uyển chuyển lướt qua đầu ngón tay hắn, trượt qua mu bàn tay hắn, chẳng đợi hắn kịp nắm chặt đã không chút lưu luyến mà bay ngược vào trong.

Sau bức tường vang lên tiếng kêu thảng thốt đầy sợ hãi của nàng: "Nguy quá, suýt chút nữa là ngã rồi!"

Kế đó là tiếng cười khúc khích, rúc rích vang lên của các tỳ nữ.

"Nhưng mà vui quá đi mất thôi!"

Hắn nhíu nhíu mày, nhưng rồi cũng bật cười theo, "...... Phải cẩn thận một chút chứ." Hắn thở phào nhẹ nhõm, khẽ nói.

Sẽ không có ai bắt nàng phải làm gì cả, nàng không cần phải làm bất cứ điều gì, chỉ cần nàng ở đó, bọn họ đã có ý nghĩa để sống tiếp.

Ban đầu hắn cũng nghĩ như vậy, chỉ cần nàng ở nơi đó, hắn kiễng chân có thể nhìn nàng một cái là đủ rồi.

Phảng phất như nàng là một giấc mơ xa xôi không thể chạm tới, một cảnh hoa trong gương trăng trong nước tươi đẹp.

Trên thực tế, ngay cả ngày mẹ bệnh mất, hắn phải về quê chịu tang, hắn cũng chưa từng có bất kỳ nỗi oán hận hay không cam lòng nào, giống như đã có dự cảm từ trước, hắn chưa bao giờ hy vọng xa vời có thể có được nàng, chỉ cần có được vài lần như thế, được cách một tấm bình phong nói chuyện với nàng, là đã cảm thấy vô cùng mãn nguyện rồi, ví thử nàng có được vui vẻ, cho dù nàng làm gì, trở thành người như thế nào...... là thê tử của ai, đều chẳng có gì quan trọng.

Nhưng nàng chẳng vui vẻ một chút nào.

Hắn phải làm sao bây giờ?

Tập sách đã xem xong, hắn đứng dưới hiên nhà ngưng thần suy nghĩ.

Chính vì đã từng thấy dáng vẻ nàng cười, nên mới không thể nhẫn tâm nhìn nàng gạt lệ, khoảng thời gian này chẳng phải nàng đang sống rất vui vẻ sao? Có những người bạn mới, tài năng được thi triển, một tương lai tốt đẹp có thể đoán trước, chỉ vài ngày nữa thôi hắn sẽ đưa nàng rời khỏi kinh thành, nàng sẽ vĩnh viễn không phải rơi lệ nữa.

Nhưng nếu nàng biết mình đã mang thai, liệu nàng có quay trở lại bên cạnh người nam nhân đó hay không?

Không thể có lựa chọn khác.

Không muốn để nàng rơi vào hoàn cảnh như vậy.

Nguồn cơn khiến nàng phải nén lệ đối mặt, kẻ chỉ nhìn nàng thôi cũng không đủ, có được nàng rồi lại chẳng biết trân trọng, vị thiên tử tham lam, ngang ngược và ngạo mạn kia.

Hắn nhắm hai mắt lại, tự đáy lòng dấy lên sự phẫn nộ, cùng với...... một niềm oán hận sâu sắc từ tận tâm can mà một người làm thần tử không nên và cũng không được phép có đối với chủ quân của mình.

Đợi đến lúc Lưu bà bà về nhà, Tiểu Thư đã không chống cự nổi cơn buồn ngủ mà thiếp đi bên cạnh giường, cô bé dụi mắt, lúc rời đi vẫn có mấy phần không nỡ, vừa đi vừa quay đầu nhìn vào trong phòng, Dương Tu Thận dịu giọng: "Về nhà ngủ một giấc thật ngon đi, ngày mai lại tới thăm nàng cũng không muộn."

Lưu bà bà cũng nhìn sắc trời, nhắc nhở: "Đại nhân, sắp đến giờ giới nghiêm rồi, xin ngài cũng về cho. Đêm nay có ta trông nom nương tử, không sao đâu."

Hắn là một nam tử độc thân, quả thực không tiện ở lại lâu, bèn đứng dậy cáo từ.

Lưu bà bà cài then cửa, bắc thuốc lên sắc, lúc này mới vén rèm bước vào trong phòng Ánh Tuyết Từ.

Trong phòng chỉ thắp một ngọn đèn dầu, mắt mũi Lưu bà bà không được tốt, nheo mắt ghé sát vào bên giường, không khỏi hít vào một hơi khí lạnh: "Ôi chao, cái mặt sao lại đỏ thế này, lại còn vã nhiều mồ hôi thế kia!"

Bà đưa tay lên sờ trán Ánh Tuyết Từ, cái nhiệt độ nóng hầm hập như thiêu như đốt kia dọa bà sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, vội vàng muốn chạy ra ngoài gọi người, nhưng ngặt nỗi khoảng thời gian bà trì hoãn vừa rồi thì người ta đã đi từ lâu, lúc này đã đến giờ giới nghiêm, cửa phường đã khóa chặt, đêm hôm khuya khoắt thế này biết đi đâu mà tìm đại phu bây giờ?

Bà giậm chân, vội vã quay trở lại dưới bếp, ra sức quạt chiếc quạt nan để giục lửa sắc thuốc, vừa quạt, vừa ngẩng đầu nhìn về phía ánh nến leo lét trong phòng Ánh Tuyết Từ, trong miệng không kìm được mà lẩm bẩm khấn vái: "Bồ Tát phù hộ, thề có trời đất quyết không được xảy ra chuyện gì đâu đấy...... Lỡ mà có bề gì, ta biết ăn nói làm sao với đại nhân đây!"

Ngoài cửa bỗng nhiên có tiếng đập cửa, rầm rầm rầm, dọa Lưu bà bà giật bắn cả người, Lưu bà bà ngỡ là Dương Tu Thận không yên tâm nên đi rồi quay lại, cũng chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều, cuống cuồng nhổ then cửa ra, cửa còn chưa mở hẳn đã khóc nức nở hối hả nói: "Đại nhân ngài đã về rồi đấy à! Xảy ra chuyện rồi, nương tử nàng......"

Lời còn chưa dứt, bà bỗng chốc trợn tròn mắt, sắc mặt trắng bệch nhìn người ở ngoài cửa, thất thanh hét lớn: "Các ngươi là ai? Không được vào đây, đi ra, mau đi ra ngoài cho ta!"

Bà sợ hãi ngã ngồi bệt xuống đất, gào thét đến mức khản cả cổ: "Người đâu, mau đến đây có người không ——!"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.