Lồng Hương Tuyết - Hổ Phách Miêu Trụy

Chương 99: Dứt khoát giết hắn ta, sau đó bắt nàng trở về




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 99 miễn phí!
 

Nghĩ đến Ánh Tuyết Từ vẫn còn ở trong phòng, Lưu bà bà quay người chạy về phía phòng.

Nhưng bóng đen ngoài cửa nhanh như quỷ mị.

Một cú chặt tay bổ tới, Lưu bà bà không kịp phát ra tiếng kêu nào nữa, ngã thẳng đơ xuống đất.

Người dẫn đầu nhìn bà lão nằm dưới chân, không khỏi nhíu mày, trong miệng khẽ chậc một tiếng, "Ra tay không biết nặng nhẹ, bảo ngươi chặn người, ngươi giết luôn rồi à?"

Kẻ ra tay vội vàng khom lưng: "Không có, thuộc hạ có chừng mực, chỉ ngất đi thôi."

Người dẫn đầu không nói thêm lời nào, nhấc đèn lồng trong tay lên.

Trong vầng sáng vàng mờ, Lưu bà bà nằm sấp bất động, thân đèn chao đảo, hắt về phía bóng người đen nghịt ngoài cửa, chiếu ra một góc, không, một mảng lớn vạt áo dệt kim màu đỏ thẫm.

Thuần sắc thêu hoa văn mãng xà.

Thắt lưng chim loan.

Đao chim nhạn——

Chìm trong chiếc áo choàng đen kịt, cũng không che giấu được uy nghiêm thiên gia.

Màu đỏ thẫm như máu, trong màn đêm thông thiên này, cái vẻ kiêu căng hống hách kia như muốn bộc phát từ sợi chỉ vàng, gợn mở một khoảng ánh nước dập dềnh lấp lánh.

Dưới gầm trời, chỉ có một nha môn mặc gấm cung đình như vậy, treo đèn đi đêm, đó chính là Củng Vệ Ty trực thuộc Hoàng đế.

Đợi kiểm tra xong xuôi, người kia cực kỳ cung kính nghiêng người nhường một bước, cúi đầu xuống, "Chủ tử gia."

Giống như một tín hiệu.

Các mật thám như thủy triều dạt sang hai bên.

Áo duệ tát dệt kim cọ xát vào nhau, sột soạt.

Đợi nhường ra lối đi, cả sân viện rơi vào một khắc tĩnh mịch, phảng phất như tất cả mọi người đều biến mất vậy, ẩn trong bóng tối, đến cả hơi thở cũng trầm mặc.

Bóng hình cao lớn kia, lúc này mới không nhanh không chậm, từ phía sau mọi người rảo bước.

Đèn lồng dưới hiên dường như cũng chợt tối sầm.

Ủng da không tiếng động bước vào viện nhỏ, đèn lồng lay động, kéo chiếc bóng của hắn dài ra, ánh mắt hắn trầm tĩnh, từ từ dừng bước, băng lãnh uy nghi, ngón tay thon dài vén mũ trùm, không hề cúi đầu, một đôi mắt sâu không thấy đáy nhạt nhòa lướt qua người trên mặt đất, nhìn về phía cánh cửa phòng đóng chặt trong viện.

Cánh cửa gỗ nửa cũ nửa mới, bên trên điểm xuyết một miếng vải màu xanh nước biển làm rèm che, trên bậu cửa sổ bày một chậu xương bồ xanh mướt.

Nàng có thói quen đi đến đâu cũng phải nuôi trồng thứ gì đó, nuôi rồi lại không mang đi được, để lại nơi cũ dịu dàng như tổ hoa, từ từ cho người ta nhấm nháp niềm nhung nhớ, biết bao tàn nhẫn, chi bằng trước khi đi nhẫn tâm hủy hoại hết thảy, còn tốt hơn là để lại cho hắn sự lạnh lẽo quạnh hiu, một thế giới không có nàng, nhưng nơi nơi đều là nàng, thật là tra tấn chết người.

Đáy mắt Hoàng đế hằn lên những tia máu đỏ, thế nhưng mặt mày vẫn tựa gió mát trăng thanh.

Người nhà Mộ Dung được điểm tốt này, sở hữu cốt cách và diện mạo hoàn mỹ, hai bên đều hài hòa. Việc làm có khốn nạn hơn nữa, có hoang đường hơn nữa, nhưng khi nhìn xuống dòng nước mắt khẽ nở một nụ cười, liền khiến người ta hồn xiêu phách lạc không thốt nên lời. Cho dù bệnh đến sắp chết, cũng là dáng vẻ mỹ nhân bệnh tật lộng lẫy, không một chút nhếch nhác, vĩnh viễn ung dung quý phái.

Hắn cụp mắt xuống, cái bóng đổ lên cánh cửa của nàng.

Sự điên cuồng ẩn giấu không ai có thể nhìn ra được.

Ngoài cửa, hàng xóm bị tiếng hét lớn của Lưu bà bà làm kinh động, mới mặc quần áo mò mẫm chạy ra ngoài, hắn nhìn quanh bốn phía, thấy trong sân viện nhà bà yên ắng, cửa viện cũng gài chặt chẽ, một không có kẻ trộm hai không có cường đạo, nào có chuyện gì?

Trong lòng bốc hỏa, hắn nhổ một bãi nước bọt xuống đất, "Nửa đêm nửa hôm gào khóc thảm thiết cái gì, chắc chắn là mụ già ngoan cố này gặp ác mộng, làm mất giấc thanh tịnh của người ta!"

Nói xong hậm hực sập cửa về nhà.

Cách một bức tường, hai mật thám kéo Lưu bà bà vào trong nhà củi rồi bịt miệng lại, xong xuôi mới phủi phủi bụi trên tay.

Người lớn tuổi hơn nói: "Nhẹ một chút, cẩn thận tai mách vạch rừng."

"Ta biết mà."

Người trẻ tuổi đáp: "Vậy người trong phòng kia...... tính sao bây giờ? Chúng ta canh chừng nàng mấy ngày rồi. Từ Tây Uyển theo đuôi đến tận đây, chúng ta theo bao lâu thì Bệ hạ cũng bấy lâu chưa nhắm mắt. Nếu muốn bắt, trong đó biết bao nhiêu cơ hội có thể ra tay; nếu không muốn, vì sao cứ phải không ngủ không nghỉ nhìn chằm chằm như bực này? Hao tổn thân thể như vậy, cho dù là người sắt cũng không chịu nổi, Bệ hạ chẳng phải cũng là thân xác bằng xương bằng thịt sao? Dưới gầm trời này biết bao nhiêu nữ nhân, sao cứ phải chấp niệm một người này?"

Người lớn tuổi lạnh lùng hừ một tiếng, "Đó là bởi vì ngươi căn bản chưa từng gặp vị bên trong kia."

"Chưa từng gặp, gặp rồi thì sao chứ?" Người nọ không hiểu.

Hắn tuổi còn trẻ, mới vào Củng Vệ Ty không lâu.

"Một khi đã gặp, thì ngươi sẽ biết......"

Lời còn chưa dứt, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân người đi lại.

Người lớn tuổi cuống quýt ngậm miệng, người trẻ tuổi kia còn muốn gặng hỏi, bị tiền bối trừng mắt dữ dội một cái, mật thám lớn tuổi phủi phủi bào tử, sải bước ra ngoài, trước khi đi nghiến chặt răng: "Tóm lại, gặp hay chưa gặp đều không phải là chuyện để ngươi khua môi múa mép, thằng nhóc con, thánh ý mà ngươi cũng dám phỏng đoán, ngươi chê mệnh dài, còn lão tử chưa sống đủ đâu! Không lo quản tốt cái lưỡi, thì tối nay ta sẽ giúp ngươi chặt nó đi!"

Hắn đi ra ngoài, vừa vặn gặp phải Lương Thanh Đệ đang đứng trong sân, vội vàng tiến lên chắp tay, "Lương Chưởng ấn."

Sau đó kề sát cười bợ đỡ, "Bệ hạ vào rồi sao?"

"Đúng vậy, vào rồi, bằng đó ngày, cuối cùng cũng có thể gặp mặt một lần." Lương Thanh Đệ thở dài một tiếng, nhàn nhạt liếc nhìn một cái, ngữ khí ôn hòa đến mức khiến người ta lạnh gáy, "Kỳ thực làm mật thám Củng Vệ Ty chúng ta, thân thủ ngược lại là thứ yếu, quan trọng nhất, là biết phép tắc, giữ lòng trung."

Ông vừa nói chuyện, vừa đưa tay khẽ phủi đi lớp bụi không có thật trên bả vai tên mật thám kia: "Nếu như đánh mất phép tắc, lệch lạc lòng trung, thì con người ta cũng sắp đến ngày tận số. Muốn giữ mạng thì hãy quản cái miệng này, đôi mắt này, trái tim này thật kiên cố. Nếu còn có lần sau, về sau cái mạng này của ngươi còn có thể thở ra hơi hay không, e rằng chẳng đến lượt ngươi quyết định nữa rồi."

Tên mật thám toàn thân run lên một cái, trong khoảnh khắc mặt cắt không còn giọt máu, mồ hôi lạnh dọc theo cổ chảy tuột vào trong áo mãng bào: "Đa tạ Chưởng ấn nhắc nhở, ti chức biết tội, ti chức không dám nữa!"

Không có mùi thuốc xộc vào mặt như trong tưởng tượng, trong phòng nàng thoang thoảng mùi vị của mứt quả mận ngọt. Trong màn la mùa thu, vóc dáng gầy gầy của nàng nằm đó, giống như đóa hoa sen nước cung phụng trên đài Phật, ngay cả hơi thở của hắn cũng sợ làm xáo trộn sự thanh tĩnh của nàng.

Tay chân gầy guộc của nàng đều co quắp lại, chiếc cổ thon mềm mại lộ ra. Cô gái nhỏ bé, mong manh ấy trong tay vẫn nắm chiếc túi gấm đựng mận ngọt.

Đầy ắp một túi mà giờ chỉ còn lại hai ba viên, mật tan ra lem luốc đầy tay nàng. Không biết là ai đã nói cho nàng rằng lúc bị bệnh chỉ cần ngậm chút vị ngọt thì sẽ không đau nữa, cho nên mới khiến nàng khi bệnh đến lú lẫn, hễ thấy đau là bừa bãi nhét đường ngọt, nhét mận vào trong miệng.

Trước đây, sơn hào hải vị đều ra sức đưa vào trong Tây Uyển, vậy mà chẳng hiểu sao nuôi thế nào nàng cũng không mập lên được. Thái y nói do tỳ vị bẩm sinh không tốt, ngay cả đồ ăn dầu mỡ cũng không thể đụng đũa nhiều. Tâm trạng kém đi một chút là cằm lập tức nhọn đi một vòng. Con người vốn nhu nhược, thỉnh thoảng tính khí cũng rất xấu, nhưng xưa nay nàng không hề trút giận với ai ngoài bản thân mình và chính hắn. Lúc hắn không ở đây, không ai chịu cơn giận của nàng, nàng liền tự dày vò bản thân. Dày vò bản thân đến đổ bệnh như vậy, nàng đã thỏa mãn chưa?

Bệnh chết đi cho xong.

Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng nghĩ.

Chẳng phải nàng sống rất vui vẻ sao? Ghê gớm biết bao nhiêu, rời bỏ hắn, ngược lại tự mở ra một khoảng trời đất khác, chắc hẳn rất đắc ý nhỉ? Sau khi đi ra ngoài, thì càng không muốn trở về nữa. Vui vẻ đến mức quên mình, mới tự biến bản thân thành ra nông nỗi này. Vậy thì dứt khoát chết ở bên ngoài đi, để hắn vĩnh viễn không còn hy vọng, để hắn về sau sống như một kẻ góa vợ điên điên khùng khùng, từ đây người không ra người quỷ không ra quỷ.

Hắn vén màn lên, nhìn xuống gò má rực đỏ vì sốt của nàng. Nỗi đau, hận, oán, thương, ghen trong lòng giống như bị quăng vào trong một chiếc đỉnh khổng lồ đang sôi sùng sục, nung nấu, b*n r*, phun trào.

Hắn không chút biểu cảm, thỉnh thoảng sắc mặt lại xanh mét.

Hóa ra cái này mới gọi là ngũ vị tạp trần, hắn nghĩ, hóa ra cái này mới gọi là thương tích đầy mình. Mỗi một tấc da thịt phơi bày ra ngoài của hắn đều đang cảm nhận được nỗi đau đớn như thiêu như đốt. Trái tim và đầu óc của hắn cũng vì trận sôi sục này mà đau đớn kịch liệt, hốc mắt cay rát, lồng ngực cuộn trào.

Hắn từ từ cúi xuống, trầm mặc áp sát vào nàng, chóp mũi chạm nhau. Tư thế cúi đầu của hắn giống như chú chim hạc thanh nhã, nhưng hốc mắt lại bất động, mặc cho mí mắt căng đến phát mỏi, trướng đầy tia máu, mặc cho đôi mắt vì nhìn chăm chú quá lâu mà trở nên mơ hồ đến mức mù lòa ngắn ngủi.

Đôi mắt không nhìn thấy nữa, chóp mũi vẫn còn có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi phun ra của nàng. Luồng hơi ươn ướt đánh vào sống mũi hắn, phả ra thì nóng, thoắt cái liền lạnh, cứ lặp đi lặp lại như vậy—— hắn không biết mình đang làm gì, vô ý thức, cũng vô ý nghĩa. Khuôn mặt tuấn mỹ vì loại ngược đãi mang tính tự hủy này mà có vẻ hơi dữ tợn vặn vẹo. Thế nhưng nhất định phải làm như thế, hắn mới không phẫn nộ đến mức phát điên muốn g**t ch*t nàng.

Chỉ có g**t ch*t chính hắn, hắn mới không nghĩ đến việc g**t ch*t nàng.

Sao không bệnh chết đi cho rồi?

Hửm?

Hắn bỗng nhiên nhắm mắt lại, giữa nỗi đau đớn ngập ngụa lại mở ra. Hàng mi dày rủ xuống, ánh mắt đỏ rực, loang loáng nước, mang theo vẻ xót thương và tình ái. Hắn nghiến răng nghiến lợi áp sát vào bên tai nàng thì thầm: "Nếu như nàng thực sự chết rồi, ta cũng sẽ không thống khổ đến thế."

Hắn có thể chết luôn cho xong.

Nhưng nàng cái gì cũng không biết.

Nằm ở nơi này, đáng thương làm sao.

Vô tội làm sao.

Để một mình hắn điên điên khùng khùng diễn vở kịch độc diễn một vai.

Hắn gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ nàng mở mắt, nhìn hắn bằng ánh mắt hoàn toàn xa lạ và đầy kinh hoàng khiển trách, phảng phất như hết thảy điều này đều là lỗi của hắn. Mà nàng lại là một người bị hại thuần túy vô tội, là vật hy sinh duy nhất trong trận tai họa bất ngờ này.

"Ta nên đến muộn một chút." Hắn lầm bầm tự nói, "Như vậy mới có thể cùng nàng hợp táng."

Hắn đứng dậy, cách lớp chăn bế nàng lên, lạnh lùng nhìn nàng chằm chằm.

Dây thần kinh giống như bị một cây kim dài lúc lúc lại đâm chọc vào, đau đớn thấu xương, hắn muốn buông nàng ra, nhưng lại rất muốn hôn nàng một cái. Nàng mềm mại tựa vào trong lòng hắn, gò má lộ ra một chút xíu, sắc đỏ nhạt nhòa, yên tĩnh khác thường, mái tóc đen nhu thuận, khóe miệng dính hai giọt nước đường mận ngọt. Thân nhiệt quá nóng, nước đường thủy chung không cách nào ngưng tụ, cứ giữ trạng thái chảy xuôi nơi khóe môi nàng. Hắn như bị ma xui quỷ khiến ghé sát qua ngửi, giống như động vật xuất phát từ bản năng. Cánh tay thon dài từng chút một siết chặt nàng, ôm nàng vào lòng, bàn tay nắm lấy phần xương eo của nàng, khẽ nghiêng đầu lệch sống mũi để ngửi, sau đó dùng miệng ngậm lấy, l**m, rồi lại buông ra khẽ hít hà.

Hành động quá đỗi nghiêm túc, dịu dàng và chuyên chú, nhưng không ai biết hắn đã ở trên bờ vực điên cuồng. Không ai biết tình ái và thù hận, cũng như sự dữ tợn và vặn vẹo trong hắn.

Nàng căn bản không cách nào khép chặt môi, đôi môi hơi hé mở. Hắn u ám nhìn, chăm chăm vào hàm răng trắng như nếp và làn môi đỏ mọng của nàng, một loại d*c v*ng hủy diệt đói khát đang thiêu đốt trong dạ dày.

Hắn dựa vào chút tỉnh táo mỏng manh còn sót lại mới không nuốt chửng nàng, máy móc cụp mắt, nhét viên thuốc điều trị phong hàn vào trong miệng nàng. Hắn đặt đầu nàng nằm phẳng trên gối, ngón tay bá đạo bóp chặt lấy làn môi đang định khép lại của nàng.

Hắn nhìn lưỡi nàng khuấy động, đưa viên thuốc kia vào trong cổ họng cho đến khi biến mất.

Dòng máu đang gào thét khắp toàn thân dường như cũng bình lặng lại vào khoảnh khắc này.

Mộ Dung Dịch ngồi bên cạnh nàng, nắm lấy một bàn tay của nàng, ngữ khí điềm nhiên đến mức gần như quái dị. Bàn tay khác của hắn khẽ v**t v* mái tóc dài và gò má mộc mạc sạch sẽ của nàng, cuối cùng hắn cũng có được vài phần dáng vẻ của người bình thường, thấp giọng oán trách: "Nàng không hề để tâm đến ta chút nào sao?"

"Ta đã nói là ta ho ra máu rồi, vậy mà nàng cũng không thèm hỏi han một câu." Trong lời nói của hắn chứa đựng sự thất vọng nhạt nhòa, "Ta thả nàng ra ngoài là để nhìn nàng sống tốt sao? Ta rời xa nàng thì sẽ chết, vì sao nàng lại không như vậy chứ? Nàng không thể cũng chung thủy với ta một chút sao?...... Còn muốn ta phải nhẫn nhịn đến khi nào?"

Hắn âu yếm cúi đầu, dùng làn môi mỏng khẽ áp vào góc trán trơn nhẵn của nàng, dịu giọng nỉ non: "Phải nhẫn nhịn đến khi nào mới có thể nhìn thấy nàng hối hận vì sao ban đầu lại rời đi, khát khao trở về bên cạnh ta? Trước khi điều đó xảy ra, ta rất sợ......"

Giọng điệu xoay chuyển, hắn khẽ nâng khuôn mặt nàng lên, tràn đầy oán độc thấp giọng nói: "Sợ ta nhịn không được, dứt khoát giết hắn ta, sau đó bắt nàng trở về."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.