Nay Lại Gặp Xuân

Chương 1




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 1 miễn phí!

Quý Hành đã quỳ ở từ đường suốt ba ngày ba đêm, mới cầu được phụ thân mẫu thân gật đầu, cho phép cưới ta, người vốn dĩ phải gả cho ca ca hắn, vào phủ.

 

Đêm thành hôn, hắn say khướt, mặt đỏ bừng ôm lấy ta lẩm bẩm: "Ta chỉ cầu nàng vui vẻ, ta chỉ cầu nàng vui vẻ."

 

Ta vỗ lưng dỗ dành hắn: "Được rồi, ta rất vui vẻ."

 

Hắn gật đầu, bộ dáng ngoan ngoãn.

 

"Yên Yên, ta yêu nàng, nàng muốn gả cho ai, ta liền để nàng gả, có được không?"

 

Ý cười nơi khóe môi ta chợt đông cứng.

 

Ta không gọi là Yên Yên.

 

Yên Yên là tên của đại tẩu, người hôm nay cùng ta gả vào phủ.

 

1.

 

Từ đêm tân hôn đó, đã qua ba năm.

 

Trong thời gian này, ta và Quý Hành nhìn nhau bằng con mắt thù địch, hận không thể tự tay giếc chếc đối phương.

 

Ta mắng hắn thèm khát đại tẩu, không biết liêm sỉ.

 

Hắn giận ta là độc phụ lòng dạ ác độc, dám hạ rượu độc hại hắn.

 

Nhưng hắn đáng ch ết.

 

Hắn ấp ủ mưu đồ từ lâu, mạo nhận thân phận huynh trưởng mình, lừa ta yêu hắn, rồi lại lừa ta gả cho hắn.

 

Ta vì hắn mà chịu đủ mọi lời chế giễu mắng nhiếc của người đời.

 

Kết quả lại nói cho ta biết, hắn cưới ta chỉ để tác thành cho thanh mai trúc mã của hắn là Vương Yên Yên.

 

Tiếc rằng chén rượu độc đó hắn không uống.

 

Đêm đó, chỉ mới nghe nha hoàn nói phòng đại công tử gọi nước, mặt hắn liền trắng bệch.

 

Chén rượu trong tay rơi xuống, rượu độc chảy tràn trên đất, kêu xèo xèo.

 

Chưa đợi hắn phản ứng, ta rút chủy thủ đ âm vào thắt lưng hắn.

 

Hắn ôm vết thương rỉ m áu, không dám tin.

 

"Nàng lại hận ta đến thế sao?"

 

"Ta hận không thể nghi ền xư ơng ngươi thành tro!"

 

Mắt ta đỏ hoe, đang định đ âm tiếp chủy thủ vào tim hắn, thì cơn hen suyễn tái phát, ngã quỵ xuống đất không thở nổi.

 

Ta run rẩy đưa tay: "Thuốc... thuốc của ta..."

 

Ánh mắt hắn u ám, chỉ nhìn ta bằng đôi môi trắng bệch, rồi quay lưng bỏ chạy.

 

Thật khéo, hóa ra hắn cũng muốn ta ch ết.

 

Ta c ắn lưỡi giữ lấy ý chí, gắng gượng bò về phía thư án, lấy thuốc bên ngoài uống vào.

 

Ngoài cửa sổ trời tối như mực, ta ngẩn ngơ dựa vào thư án, chớp chớp mắt, một giọt lệ rơi xuống.

 

Chẳng có nghĩa lý gì.

 

Hóa ra gả cho người mình ưng ý lại vô nghĩa đến thế.

 

Ngày hôm sau, phủ đệ vẫn yên ả như thường.

 

Hắn đứng trước mặt ta, vết thương đã được băng bó, không nhìn ra điều gì khác thường.

 

Hắn tự cho rằng mình đang bù đắp cho ta.

 

"Là ta có lỗi với nàng, ngoài tình cảm ra, ta có thể cho nàng mọi thứ."

 

Ta nhìn gương đeo khuyên tai, buông lời nhạt nhẽo:

 

"Được thôi, vậy thì ngươi hãy đem mạng của Vương Yên Yên tới đây cho ta."

 

Sắc mặt hắn trầm xuống tức thì.

 

Thật nực cười.

 

Ta muốn gi ết hắn cũng không hề tức giận, vừa nhắc đến Vương Yên Yên là mất hết lý trí.

 

Hắn b óp chặt lấy cổ tay ta, cười khẩy.

 

"Nếu nàng dám đụng vào một sợi tóc của nàng ấy, ta không ngại phải gi ết nàng thật đâu."

 

Trán ta đau đến mức rịn mồ hôi, nở một nụ cười ngọt ngào với hắn:

 

"Yên tâm đi, ta nói đùa thôi, đại ca bảo vệ đại tẩu như mắt ngọc, ai mà đụng vào được nàng ấy chứ."

 

Nghe thế, hắn càng siết chặt lấy ta, đôi mắt ướt át, ngập tràn sát ý đáng sợ.

 

Ta lạnh lùng nhìn hắn.

 

Khóc cái gì?

 

Đêm thành hôn hắn cũng khóc, ngay cả hợp cẩn tửu cũng chẳng chịu uống cùng ta.

 

Xoay người vào trong ngủ, chỉ cần chạm vào là hất tay ta ra.

 

Ta còn chưa khóc, hắn khóc cái gì chứ?

 

Hắn đáng bị như vậy.

 

Về sau, ta và hắn càng như nước với lửa.

 

Sau lưng hận không thể x é x ác đối phương, nhưng trước mặt lại phải giả vờ thân mật.

 

Ta nhẫn nhịn cảm giác buồn n ôn phối hợp với hắn, chỉ để nhìn thấy sự đố kỵ hiện rõ trong mắt đại tẩu.

 

Ả ta quá tham lam, đến cả hai huynh đệ đều muốn chiếm lấy.

 

Giờ đây thấy ta và Quý Hành cử chỉ thân mật, ả liền không ngồi yên được nữa.

 

Hôm nay đánh rơi khăn tay, ngày mai lại tặng đai lưng, ta cười hì hì thay Quý Hành nhận lấy.

 

Hôm sau lại kể với hắn rằng, đây là đại tẩu cất công may cho đại ca.

 

Tiếc rằng không vừa người, vốn định để cho c hó cưng mặc, ta liền xin về.

 

"Dù sao cũng là tâm ý của đại tẩu, chàng không thử xem sao?"

 

Hắn lạnh lùng nhìn ta rồi đập cửa bỏ đi.

 

Cho đến khi ả lộ bụng, đại ca đã chuẩn bị phủ đệ mới cho ả.

 

Ngày ả rời phủ, Quý Hành lặng lẽ uống rượu suốt một đêm.

 

Ta tựa vào đầu giường, cũng nhìn hắn suốt cả đêm.

 

Thầm nghĩ, nếu giờ phút này hắn quay đầu lại, ta sẽ tha thứ cho hắn.

 

Nhưng hắn thà say bí tỉ gục trên bàn cũng không chịu nhìn ta lấy một cái.

 

Ta lại nghĩ, nếu hắn cười một tiếng, ta cũng tha thứ cho hắn.

 

Ta là con bạc đã đường cùng, hèn mọn khẩn cầu, đ ánh cược rằng dù cho hắn cười vì nghĩ đến Vương Yên Yên, thì cũng coi như là vì ta.

 

Nhưng hắn thực sự cười khổ: "Yên Yên."

 

Tim ta thắt lại, chậm rãi chui vào trong chăn.

 

Hắn suốt đêm không quay đầu, ta cũng suốt đêm không chợp mắt.

 

Không còn người ngoài, màn kịch đối đầu giữa ta và hắn cũng yên ắng được một thời gian.

 

Sau đó, lão phu nhân gọi ta đến trước mặt, chất vấn tại sao ta mãi không chịu sinh nở.

 

Ta và Quý Hành chưa từng viên phòng, sao có thể có được?

 

Bà ta biết rõ Quý Hành đã có người trong mộng, lại không hỏi con trai mình, mà cứ quay sang trách móc ta.

 

Trong phòng thoang thoảng mùi đàn hương, trước mặt ta xếp chồng cao như núi các loại Nữ Giới, phạt ta ngày đêm chép đủ mười lần.

 

Ta cụp mắt thở dài:

 

"Thanh Thanh ngu muội, nhưng cũng hiểu được mọi sự phải khiến phu quân vui lòng. Phu quân tâm ý hướng về đại tẩu, nếu đại ca không phiền, ta sẽ làm chủ đưa phu quân vào phủ đại ca, hai phu quân cùng thờ một thê tử, người thấy sao?"

 

Lời lẽ đại nghịch bất đạo này khiến đám nha hoàn trong phòng đồng loạt cúi thấp đầu.

 

Lão phu nhân ôm lấy ngực mình: "Ngươi! Ngươi! Ngươi!"

 

Ta tức giận khiến lão phu nhân tái phát bệnh cũ ngay tại chỗ, cũng khiến Quý Hành giận dữ dọn về phòng ngủ của ta, đêm hôm đó liền đòi muốn cùng ta viên phòng.

 

"Nàng có biết mẫu thân ta đêm nay suýt chút nữa là mất mạng hay không? Không phải nàng muốn viên phòng sao? Được thôi, vậy ta chiều ý nàng."

 

Hắn dùng sức mạnh xé toạc y phục của ta, phủ thân xuống người ta, hận không thể bóp ch ết ta.

 

Ta lại càng hận hắn hơn, hai chân dùng sức đá mạnh, mò trúng vết sẹo trên thắt lưng của hắn, không chút do dự cắm sâu móng tay vào.

 

"Ngươi đáng đời! Chính ngươi là người muốn tới trêu chọc ta!"

 

Hắn đau đớn, một lời không đáp, ấn chặt chân ta, càng dùng sức ra vào đi ên cuồng trên cơ thể ta.

 

Cho đến nửa năm sau, hắn cũng sắm sửa phủ đệ, dựng lên một tòa lao tù, ném ta vào đó mặc kệ chẳng màng tới.

 

Người mà mỗi ngày mỗi đêm ta đều hận đến nghiến răng nghiến lợi biến mất, lúc này ta mới được nhàn rỗi, nhưng lòng lại trống rỗng.

 

Chợt nhìn lại mới nhận ra, đã trôi qua ba năm.

 

2.

 

Gần đây trong thành xảy ra không ít chuyện.

 

Ví như trận dịch bệnh bất ngờ càn quét khắp các ngõ ngách trong thành, lòng người hoang mang, ai nấy đều đóng chặt cửa phòng.

 

Ví như phu quân của Vương Yên Yên, huynh trưởng của Quý Hành, đã chếc trong trận dịch bệnh này.

 

Thời thế này, mạng người như cỏ rác, mỗi ngày có đến hàng trăm người chếc, quan phủ làm sao cho phép tổ chức tang lễ linh đình.

 

Quý phủ cũng chỉ đành vội vã đặt một cỗ quan tài còn sót lại, tụ tập lại khóc than vài tiếng là xong.

 

Trong linh đường, Quý Hành và Vương Yên Yên đều không có mặt.

 

Ta đi qua hành lang, thấy gương mặt nhỏ nhắn của Vương Yên Yên khóc đến đỏ ửng, Quý Hành đau lòng không thôi, ôm nàng ta vào lòng tận tình an ủi.

 

Đây mới là cô nương mà hắn thật lòng yêu mến.

 

Còn ta, chỉ là quân cờ hắn dùng để dỗ dành người thương mà thôi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.