Nay Lại Gặp Xuân

Chương 2




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 2 miễn phí!

Năm đó hắn giả làm huynh trưởng của mình, chạy đến tiếp cận ta.

 

Ta tưởng rằng hắn chính là Quý Thận, người đã đính ước với ta, nên đem lòng yêu mến hắn.

 

Sau này việc hắn là nhị công tử Quý phủ bị lộ ra, cuối cùng hắn hẹn ta đến lễ hội hoa đăng.

 

Hắn uống chút rượu, dưới ánh trăng mà tâm tình.

 

Hắn nói cô nương hắn thích không thích hắn, chỉ thích huynh trưởng của hắn, dù cho có làm gì vì nàng ta cũng đều vô ích.

 

Biểu cảm của hắn buồn bã, ánh mắt thâm trầm.

 

Ta sợ hắn đau lòng, lập tức ôm chặt lấy hắn, trong lòng trào dâng chút dũng khí nhỏ nhoi.

 

Đã lường trước sự ngăn cản của phụ mẫu, lường trước những dị nghị của thế gian, lòng nóng như lửa đốt muốn cùng hắn thổ lộ tâm can.

 

"Quý Hành, chàng nghe đây, ta không quan tâm chàng là ai, không quan tâm chàng có phải là kẻ chơi bời lêu lổng hay không, dù chàng không phải người Quý phủ, ta vẫn thích chàng! Ta chỉ thích chàng!"

 

Nhưng ta lại không ngờ, cô nương mà hắn thích không phải là ta.

 

Pháo hoa trên trời rực rỡ nổ tung, hai tay hắn buông thõng vẻ chán chường, giọng nói khàn đặc.

 

"Vậy sao, thế thì... cũng tốt."

 

Nếu lúc đó ta không vui mừng đến thế, không rúc vào lòng hắn thì tốt biết mấy.

 

Chỉ cần ngước mắt nhìn một chút, là đã có thể nhìn thấu vũng bùn lầy mang tên lừa dối trong đôi mắt hắn.

 

Xuân năm ấy, ta mặc y phục tân nương không chút do dự bước vào cuộc hôn nhân đó.

 

Gió thu gào thét, từng cơn tràn vào tai người nghe.

 

Cái ôm của hai người họ lúc này khiến tiếng khóc than vụn vỡ trong linh đường trở thành một trò cười.

 

Thế này thì hay rồi.

 

Không còn vật cản, Quý Hành cuối cùng cũng đạt được nguyện vọng.

 

Đúng lúc định đi, hắn phát hiện ra ta, vội vàng buông Vương Yên Yên ra.

 

Nếu là ngày trước, nắm giữ lý lẽ trong tay, nhất định ta sẽ vênh váo đi tới cho mỗi người một bạt tai, lớn tiếng mắng chửi đôi gian phu d.â.m phụ này.

 

Thế nhưng khi xòe tay ra, ta lại nhìn thấy lớp khấu đan mới tô trên móng tay.

 

Thật đẹp, phải mất rất nhiều thời gian mới tô xong.

 

Thôi bỏ đi.

 

Chẳng bằng về phủ thêu hoa còn hơn.

 

Ta thu hồi ánh nhìn, xoay người rời đi.

 

Buổi tối, trong phủ đón tiếp người đã lâu không gặp.

 

Quý Hành mím môi nhìn ta: "Mấy ngày nay công vụ bận rộn, nên ta ngủ lại nha môn, phấn trang điểm ta sai người đưa tới, nàng đã nhận được chưa?"

 

Ba năm qua hắn đã trưởng thành hơn rất nhiều, không còn dáng vẻ phóng túng như trước, mặc trên mình bộ quan phục toát lên vẻ trầm ổn.

 

Ngâm mình trong chốn quan trường mấy năm, nói chuyện với ai cũng bắt đầu dùng giọng điệu quan lại rồi.

 

Ta không đáp, cúi đầu chăm chút cho lớp khấu đan.

 

Hắn tiến lại gần nắm lấy tay ta tỉ mỉ ngắm nghía, cười thấp giọng: "Thật đẹp."

 

Ta không đoái hoài, hắn cũng chẳng để tâm, cả người rúc vào lòng ta như thể đã mệt mỏi cùng cực.

 

Qua một hồi lâu, hắn dụi dụi vào cổ ta, cuối cùng cũng nói ra ý định đến đây:

 

"Chuyện ngày hôm nay, ta có thể giải thích."

 

"Đại ca qua đời, ta và Yên Yên trong lòng đều không dễ chịu gì, nàng ấy khóc đến đứng không vững, ta mới đỡ lấy nàng ấy một chút. Nàng đừng chấp nhặt nàng ấy, có được không?"

 

Tay đang tô khấu đan của ta khựng lại.

 

Hắn chẳng hề hay biết, vẫn tiếp tục nói.

 

"Thanh Thanh, ta từng nói muốn sống những ngày tháng tử tế với nàng, tuyệt đối không phải là lời đùa cợt."

 

Ta tỉ mỉ nhớ lại một chút.

 

Hắn đúng là đã từng nói câu này, vào cái ngày ngay sau khi suýt chút nữa khiến ta mất mạng.

 

3.

 

 

Thời điểm đó đang là mùa đông, tin tức Vương Yên Yên hạ sinh quý tử được truyền về phủ.

 

Mối quan hệ giữa ta và Quý Hành cũng dịu đi đôi chút.

 

Hắn bắt đầu học cách yêu thương ta.

 

Ngày ngày về phủ, mua cho ta những món trang sức tinh xảo, vẽ mày cho ta, cùng ta đi ngao du.

 

Hắn sẽ giả vờ ngủ say, chờ ta ngứa tay tết xong bím tóc cho hắn, rồi lại cố chấp đòi ta hôn hai cái coi như hình phạt.

 

Tối đến hắn về nhà, cởi bỏ áo choàng lông, thở ra một làn hơi lạnh.

 

Hắn ôm lấy ta khi ấy đang ngồi đọc sách dưới ánh nến, bàn tay to lớn không nặng không nhẹ bóp lấy eo ta.

 

Ta đẩy ra: "Đừng."

 

Hắn cưỡng ép giam cầm ta, cúi người ngậm lấy đôi môi ta, vén y phục của ta lên, bàn tay lớn du di trên cơ thể ta.

 

Trong phòng hơi nóng dần dâng cao, mắt ta mờ đi, đắm chìm vào khoái lạc mà hắn ban cho.

 

Biểu cảm của hắn ẩn trong bóng tối.

 

"Thanh Thanh, chúng ta sinh một đứa con đi."

 

Ta lập tức tỉnh táo: "Tại sao đột nhiên lại muốn sinh con?"

 

Hắn không đáp, lực đạo dưới thân càng lúc càng nặng.

 

Ta đau đến không chịu nổi, dùng sức đẩy hắn ra:

 

"Chàng đang phát đ.i.ê.n cái gì thế?"

 

Hắn bị đẩy ra, thở hổn hển lại muốn tiến tới kéo ta.

 

Lúc này ta mới phát hiện, y quan hắn chỉnh tề, trong mắt không có lấy một tia d*c v*ng.

 

Mà y phục của ta lại vương vãi khắp nơi, bị hắn cố ý xé toạc, giống như một kỹ nữ mặc cho người ta tùy ý đùa bỡn.

 

Sự bình lặng giả tạo suốt những ngày qua cuối cùng cũng bị phá vỡ.

 

Ta dùng sức tát hắn một cái, trong lòng lạnh đến phát run.

 

"Vì sao?"

 

Hắn rủ mắt xuống.

 

"Là vì Vương Yên Yên?"

 

Hắn không đáp, xem như là ngầm thừa nhận.

 

Vương Yên Yên rốt cuộc vẫn là cái gai chặn ngang giữa hai người chúng ta.

 

Quý Hành cũng sẽ không bao giờ thật lòng yêu ta.

 

Nhận ra điều này, ta lại cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.

 

Dẫu sao thì cứ giả mù giả điếc mà sống qua ngày, thực sự quá mệt mỏi.

 

Tâm can chợt nhói đau muộn màng.

 

"Quý Hành, ta hối hận rồi."

 

Toàn thân hắn run lên: "Là ta hồ đồ."

 

"Không, là ta hồ đồ, chuyện sai lầm nhất ta từng làm khi ấy, chính là gả cho ngươi."

 

Khó khăn nói ra lời này, ta đổ gục xuống đất.

 

Hắn vội vàng lấy thuốc cho ta uống, thấy ta vẫn không ngừng co giật mới hoảng sợ, bàn tay run rẩy bấm huyệt nhân trung cho ta, bật khóc thành tiếng.

 

"Ta sai rồi, là ta sai rồi, là ta hồ đồ, Thanh nhi, cầu nàng, từ nay về sau chúng ta sẽ sống thật tốt."

 

Trước mắt ta tối sầm lại, hoàn toàn mất đi ý thức.

 

Đến ngày thứ sáu ta mới tỉnh lại.

 

Mở mắt ra, thấy một nam tử đang châm cứu cho ta.

 

Lục đại phu vỗ ngực, bảo rằng may mà hôm nay tỉnh lại, nếu không người sẽ không qua khỏi.

 

Ta không còn chút sức lực nào, chỉ có thể chớp mắt.

 

Nghe nha hoàn kể, đêm đó Quý Hành như phát đ.i.ê.n, ôm ta chạy khắp nơi tìm y quán, quỳ xuống cầu xin người ta mở cửa cứu mạng.

 

Những ngày qua hắn cứ túc trực bên cạnh ta.

 

Lời còn chưa dứt, Quý Hành đã loạng choạng bước vào phòng.

 

Chỉ vỏn vẹn sáu ngày, hắn đã gầy đi rất nhiều.

 

Hắn đứng bên cửa rất lâu, rồi mới ngồi xổm xuống cạnh giường, lặng lẽ nhìn ta, giọng nói dịu dàng vì sợ làm ta hoảng sợ.

 

"Nàng có chỗ nào không khỏe không?"

 

Cổ họng ta khô khốc, chẳng thể nói nên lời.

 

Hắn đỡ ta uống nước, dò dẫm chạm vào gương mặt ta, trong mắt hiện lên vẻ may mắn như vừa tìm lại được báu vật đã mất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.