Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương

Chương 64




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 64 miễn phí!

Nghe thấy hai chữ “Bạc Dương”, ánh mắt Ân Tuyền khẽ lay động, vẫn tiếp tục mỉm cười dỗ con gái ăn táo bùn, hoàn toàn không nhận ra đứa con trai luôn bình tĩnh như người lớn – Ân Tinh Trạch – lúc này vẻ mặt đang tràn đầy chấn động, miệng nhỏ há hốc.

Hám Uyên Trình thì nhẹ nhàng vạch ra vài “bẫy” trong lòng đám nữ sinh hâm mộ kia, ngoài mặt thì như một người khách trung lập, vừa như phân tích, vừa như khuyên nhủ: “Có lẽ cảm thấy Bạc Dương có tiềm năng, muốn ký về cho phòng làm việc của mình. Có phòng làm việc nghệ sĩ rồi lại thêm người mới, chuyện này cũng thường thấy mà.”

Càng nghe hắn nói nhẹ nhàng như vậy, mấy nữ sinh lại càng không tin.

Bạc Dương là loại thiên tài gì, thần tiên giáng thế chắc? Một người mà đại đa số công chúng còn chưa biết tới, lại xứng đáng để người khác bỏ ra cả chục triệu tiền vi phạm hợp đồng để chuộc về?

Không được, cần phải báo cho fan hậu viện, bảo họ liên hệ phòng làm việc, nói rõ họ không chấp nhận việc Du Hoành Khoáng ký thêm người mới với mức giá cao ngất ngưỡng thế này.

Hám Uyên Trình khẽ nheo mắt, chậm rãi uống một ngụm nước trái cây lạnh.

A… mát lạnh chua ngọt vừa phải, đúng là rất hợp với “tương lai” của Bạc Dương, thoải mái dễ chịu đến không thể tả.

Buổi họp mặt kết thúc, cả nhà bốn người trở về nhà. Hám Uyên Trình trước tiên dỗ hai đứa nhỏ ngủ trưa.

Dỗ gần nửa ngày, cuối cùng hai nhóc cũng ngủ ngoan.

Anh vừa nhẹ tay nhẹ chân đi ra khỏi phòng, liền thấy Ân Tuyền khoanh tay đứng dựa ở góc cầu thang, trên mặt nở nụ cười như có như không: “Nói đi?”

Hám Uyên Trình nhíu mày: “Nói cái gì?”

“Bạc Dương chứ còn gì nữa.” Ân Tuyền thu lại nụ cười, mày khẽ nhíu.

Hám Uyên Trình nhướn mày: “Chuyện này… nói ra thì dài lắm…”

“Vậy nói ngắn thôi!”

Hám Uyên Trình thở dài, định bước xuống lầu. Ân Tuyền liền nhanh chóng chắn trước mặt, dang hai tay ra: “Không nói rõ ràng thì không được đi đâu hết!”

Cậu đứng thấp hơn hắn một bậc cầu thang, tầm mắt Hám Uyên Trình rơi đúng vào xương quai xanh thanh tú lộ ra kia.

Ánh mắt hắn hơi gợn sóng, nhếch môi cười khẽ: “Thật sự không cho anh đi à?”

Ân Tuyền ngẩng cổ, cực kỳ nghiêm túc gật đầu. Đôi mắt to trong veo chớp chớp, cố làm ra vẻ đáng yêu.

Hám Uyên Trình bật cười, đè nén ánh sáng nơi đáy mắt.

Hắn vươn tay ôm eo Ân Tuyền, giống như bóc vỏ hành tây, nhẹ nhàng nhấc cậu qua một bên rồi chậm rãi bước xuống, vừa đi vừa nói: “Trời nóng quá, dính mồ hôi khó chịu, anh đi tắm trước, lát rồi nói.”

Nói xong liền đi thẳng vào phòng tắm dưới lầu.

Ân Tuyền trừng mắt, tức giận hét lên: “Anh vừa tắm vừa nói cũng được mà!” Rồi cũng chạy theo sau.

Cậu chạy tới trước một bước, nắm lấy tay nắm cửa phòng tắm: “Một phút! Nói trước rồi tắm sau, được không?”

Cậu tò mò đến gãi cả tim gan.

Hám Uyên Trình đỡ trán, thấy cậu không chịu buông tha, bèn áp sát cửa, một tay chống lên bên mặt Ân Tuyền, cúi người, không nói nhiều lời, cúi đầu hung hăng hôn lên cái miệng nhỏ đang lải nhải kia.

Lợi dụng lúc Ân Tuyền bị hôn đến ngẩn ngơ, hắn liền kéo người vào phòng tắm, “Được thôi, vừa tắm vừa nói.”

Giọng nói khàn khàn vì d*c v*ng, vừa gợi cảm vừa câu hồn, khiến toàn thân Ân Tuyền run lên vì nhạy cảm: “Từ từ, đừng có xúc động mà——”

Hám Uyên Trình rời môi, khẽ ngẩng người, hôn lên bờ ngực trắng trẻo đang ửng hồng vì nóng, thanh âm khàn đặc vang lên: “…… Không muốn nghe nữa à?”

Mặt Ân Tuyền đỏ như máu, muốn đẩy ra mà lại vô thức ôm càng chặt hơn. Lý trí đã rời đi gần hết, cậu lắp bắp: “Dưới lầu… không có bộ đồ ngủ của em…”

Hám Uyên Trình cong khóe môi, khẽ thì thầm: “Sợ gì chứ, nơi nào trên người em mà anh chưa từng thấy qua.”

Ngay sau đó, hắn để lại một dấu hôn thật lớn nơi cổ trắng nõn mảnh khảnh của cậu.

……

Hám Uyên Trình vốn định tắm nhanh để xua tan mồ hôi, không ngờ trong phòng tắm lại thành phòng xông hơi tự chế, cả hai người mồ hôi ướt đẫm, suýt nữa bị cảm nắng.

Ân Tuyền mặc áo thun rộng và quần đùi, lộ ra xương quai xanh tinh xảo quyến rũ, nằm trên ghế mát lạnh.

Trận “tắm” này quá hao sức, giờ cậu không phải là con cá mặn, mà là một con cá chết thực thụ.

Hoàn toàn không muốn nhúc nhích.

Ngay cả giọng nói cũng uể oải: “Sao lại để Quyền Đào ký với Bạc Dương thế?”

Hám Uyên Trình mặc đồ tương tự, áo phông in hình một con sâu lông thay vì ếch xanh, đang ngồi bên cạnh xem tài liệu.

Tiện miệng đáp: “Không ưa nổi hắn.”

Ân Tuyền nhướng mày, nhìn chằm chằm: “…… Hắn lại làm gì chọc giận anh à?”

Hám Uyên Trình trầm mặc một lúc, đột nhiên cảm thấy câu này hơi khó trả lời. Nghĩ một chút, hắn nói: “Bạc Dương từng thay thế ‘hắn’ tỏ tình với em, là có mục đích khác, kiểu người không đạt được thứ mình muốn thì sẽ không dễ bỏ qua. Cho nên…”

Hắn ngẩng đầu, nhún vai: “Hắn tỏ tình với anh là muốn bước chân vào giới thượng lưu. Anh thì… ra tay trước thôi, đưa hắn về chỗ thích hợp, Thanh Vân Thê.”

Ân Tuyền không tin hắn có lòng tốt như vậy.

Cậu nheo mắt, lập tức đoán được ý đồ, bật cười: “Tưởng em dễ dỗ à.”

Hám Uyên Trình nhướng mày: Không phải vậy à?

Ân Tuyền liếc hắn: “Thế… hắn với cái người tên gì đó… là quan hệ gì vậy?”

Bình thường cậu không hay xem showbiz, đối với nghệ sĩ càng không mấy quan tâm, tên nghe qua rồi quay đầu liền quên sạch.

Cậu quá tò mò, ríu rít hỏi mãi. Hám Uyên Trình bị làm phiền, dứt khoát đóng laptop.

Hắn đứng dậy, đi đến bên ghế mát, đẩy đẩy Ân Tuyền ra hiệu nhích sang cho anh nằm cùng.

Ân Tuyền đang chờ hóng chuyện, vội nhích sang bên, vỗ vỗ chỗ trống: “Mau nằm xuống, tiếp tục kể…”

Hám Uyên Trình nghe vậy liền nằm xuống bên cạnh, hai tay gối sau đầu, bình thản nói: “Lúc ký hợp đồng, Quyền Đào cố ý để điều khoản vi phạm hợp đồng rất cao, tận tám con số. Người kia chắc là ‘vừa gặp đã yêu’, ở chung hai ngày liền muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân, định đến Đỉnh Tinh xin giải ước thay hắn.”

Ân Tuyền nhíu mày: “Minh tinh… kiếm tiền dữ vậy sao?”

Vì một người không thân mà mở miệng ra là mấy chục triệu, đúng là điên rồ. Nhớ lúc trước cậu tặng cái đồng hồ sáu chữ số cho ai đó mà còn do dự, cất đi luôn.

Ân Tuyền không khỏi thở dài cảm thán.

Hắn là người tiêu tiền hào phóng như vậy, thế mà lại rất ít tiêu tiền cho cái người “ai kia” trước kia, đúng là… không phải chân ái thật rồi…

Hám Uyên Trình không biết đầu óc Ân Tuyền đã tưởng tượng bay tới đâu, biểu cảm trên mặt thì như muốn nói mà chẳng nói nên lời, nhìn cậu mà có chút bất lực đến nực cười.

Hắn liếc mắt nhìn qua, khẽ hừ một tiếng.

“Đúng là kiếm được không ít.” Hắn dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Nhưng tiêu cũng nhiều. Nuôi cả một đội ngũ, chi tiền cho đám thủy quân, còn phải xã giao với công ty đối tác, ở những sự kiện công cộng cũng phải cạnh tranh phô trương, chẳng phải đều tốn tiền sao?”

“Với nghề của bọn họ, nếu mặc lại một bộ đồ hai lần, hoặc lỡ mặc một thương hiệu quá rẻ, thế nào cũng bị người ta chê cười. Như vậy, có kiếm nhiều thì cũng phải chi đúng chỗ mới giữ được mặt mũi…”

Ân Tuyền chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, hoàn toàn tiếp thu kiến thức mới.

Hồi mẹ cậu còn sống, một bộ đồ cũng không mặc hai lần, càng không bao giờ mang túi hàng hiệu đắt đỏ đi uống trà chiều với nhóm phu nhân… Việc này thật dễ hiểu.

“Cho nên… hắn bỏ ra cả chục triệu, có phải chứng tỏ hắn thật sự yêu Bạc Dương không?”

Hám Uyên Trình “chậc” một tiếng, nói cả đống, thế mà Tiểu Quyển Mao chỉ để ý mỗi chuyện “yêu thật hay không”?

Giọng điệu hắn đầy khinh thường: “Không biết. Dù sao Quyền Đào cũng không đồng ý. Bạc Dương vẫn còn là nghệ sĩ của Đỉnh Tinh.”

Ân Tuyền nghe xong thấy không hợp lý, sao lại không thả người? Chẳng lẽ giữa hắn với Quyền Đào còn có kế hoạch gì riêng?

Cậu hơi nhổm đầu dậy, nhỏ giọng đẩy Hám Uyên Trình một cái: “Sao không thả người? Anh định làm gì hắn?”

Hám Uyên Trình sững người, chớp mắt: “Làm gì là làm gì?”

Ân Tuyền từ nằm chuyển sang nửa ngồi, một tay chống má, mày nhíu chặt, ra chiều suy nghĩ sâu xa.

Đột nhiên, cậu xoay mặt lại, nghiêm túc nói: “Chồng à, phạm pháp là không được làm! Anh phải nghĩ cho em và hai đứa nhỏ!”

Hám Uyên Trình nhắm mắt, không buồn đáp lại mấy lời ngốc nghếch của cậu.

Ân Tuyền thấy hắn im lặng, càng tin chắc mình đoán trúng rồi. Cậu cho là hắn đang giãy dụa giữa phạm pháp hay không, liền vội vàng đẩy mạnh thêm lần nữa.

Có lẽ vì quá gấp gáp, không chú ý đến lực đạo.

Hám Uyên Trình không phòng bị, lập tức bị đẩy lăn từ ghế mát xuống đất.

Thân thể tiếp xúc trực tiếp với nền nhà, “phịch” một tiếng rất to.

Ân Tuyền: …

Hám Uyên Trình: …

“Tiểu… Quyển… Mao ——” Gương mặt Hám Uyên Trình đen thui, chậm rãi bò dậy từ sàn nhà.

Ân Tuyền chết sững vài giây, nghe thấy tiếng nghiến răng ken két, lập tức quay người bỏ chạy, chân chạy còn nhanh hơn não nghĩ.

Hám Uyên Trình không xem nhẹ sức mạnh của fan, càng không xem nhẹ khả năng tự xúc động của họ.

Ngay sau khi hắn “vô tình” để lộ việc Du Hoành Khoáng định bỏ ra cả đống tiền để “chuộc thân” cho Bạc Dương khỏi Đỉnh Tinh, cộng đồng fan trung thành của Du Hoành Khoáng lập tức nổ tung.

【Thật vậy hả? @HồngKhungMềmMiêuMiêu, bạn kia của cậu đáng tin chứ?】

【Chắc là thật á, ba của bạn ấy là đại gia số một ở địa phương, tin nóng kia là do chồng bạn ấy nói trong buổi tụ họp tốt nghiệp. Anh ấy bảo có thể là ký nghệ sĩ mới cho phòng làm việc, nhưng sao mình cứ thấy khó tin quá, trời ơi trời ơi, chẳng lẽ Bạc Dương bỏ bùa mê gì rồi??】

【Hả?? Đại gia số một? Cậu xạo quá rồi, con nhà giàu mà chồng lại làm nghề giải trí à?】

【Các chị em à, người ta đầu tư điện ảnh thì cũng là dân trong nghề chứ gì? Đừng nghe ‘trong nghề’ là nghĩ tới diễn viên ngay nha!】

【@DuCaCaThủHạ, đàn chủ của tụi mình chẳng phải có thể liên hệ phòng làm việc sao? Cứ đoán già đoán non vậy mệt lắm, hỏi thẳng đi!】

【Phản đối! Phản đối kịch liệt việc Bạc Dương – loại người có tất cả mà không biết quý trọng – gia nhập phòng làm việc của ca ca tụi mình, làm ô uế danh tiếng của ảnh.】

Không biết ai đã chụp lại đoạn đối thoại trong group rồi phát tán ra ngoài, khiến tin tức vốn bị đè xuống lập tức bùng nổ trong cộng đồng fan Du Hoành Khoáng.

Fan nhỏ không tiện trách mắng thần tượng, liền kéo nhau đi spam Bạc Dương, kể chuyện chế giễu, không chỉ troll weibo cá nhân mà còn spam cả nhóm nhạc nam mà Bạc Dương từng tham gia.

Một trận chiến mạng bùng nổ khó hiểu.

Fan Bạc Dương vốn yếu thế, hoàn toàn không địch lại fandom nền móng vững chắc như Du Hoành Khoáng, đành than thân trách phận, nói Du Hoành Khoáng fans bắt nạt người yếu thế, chỉ biết đi chọc ghẹo Tiểu Hồ idol nhà họ.

Phòng làm việc của Du Hoành Khoáng thì chọn cách im lặng không đáp.

Fan gạo cội trong fandom ban đầu còn bán tín bán nghi, nhưng đợi hai ngày vẫn không thấy phòng làm việc lên tiếng, thì hoàn toàn tin là thật.

Phòng làm việc cứ im lặng mãi thì làm sao giờ?

Có người hiến kế: tổ chức mọi người cùng vào weibo của phòng làm việc để biểu đạt thái độ phản đối. Họ cho rằng chỉ có fan mới thực sự vì thần tượng, mới là người hiểu rõ điều gì là tốt nhất cho thần tượng của mình.

Fan kỳ cựu dốc sức dẫn đầu, ngọn lửa nhỏ bùng lên thành đám cháy lớn, không chỉ đốt luôn phòng làm việc mà còn tiện thể thiêu rụi cả Đỉnh Tinh.

Cùng lúc đó, vào nửa đêm ngày xảy ra “cuộc chiến”—

Đỉnh Tinh đăng weibo chính thức, công bố Bạc Dương đã giải ước với công ty.

Ngay sau đó, lại thông báo: Bạc Dương chính thức gia nhập phòng làm việc của Du Hoành Khoáng.

Sáng sớm hôm sau, Quyền Đào tới tìm Hám Uyên Trình, vừa vào cửa đã nhận tội:

“Việc này là lỗi của tao, anh em. Tao không bàn bạc trước với mày, nhưng thật sự có nỗi khổ. Phải để tao thanh minh một chút… Kỳ thật cũng không hoàn toàn do tao đâu, là cái thằng Trịnh Hoa Long đó lấy quyền ra ép người.”

“Nhà tao chỉ có tí tiền, không đấu nổi hắn. Cũng không dám chọc vào.”

“Người lớn nhà tao vừa nghe hắn chỉ muốn một nghệ sĩ được giải ước, mà không đòi tiền hay gì, liền vác gậy đuổi đánh tao nửa buổi, ép tao phải đồng ý.”

Hám Uyên Trình sững sờ vài giây.

Vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh, chỉ là hàm răng cắn chặt, cố gắng nuốt xuống một hơi tức giận, chậm rãi hỏi: “Ý mày là… con trai của thư ký Trịnh?”

“Đúng rồi, là hắn.”

Hám Uyên Trình nghe vậy, ánh mắt sâu như đáy hồ, nhưng trong đó lại lóe lên tia lửa giận.

Vẻ mặt hắn lập tức tối sầm, quai hàm siết chặt, đường nét dưới cằm hiện lên đầy sát khí.

Hay lắm!

Thư ký Trịnh muốn ra oai phủ đầu với giới doanh nghiệp Nam Thành, tìm mọi cách chỉnh đốn công ty của bố vợ hắn.

Con trai hắn thì sao? Đúng là giống hệt ông bố, hống hách ngang ngược.

Không phải cùng một nhà, thì đã không bước vào chung cửa rồi!

Hám tổng nhếch môi cười, nụ cười không rõ là vui hay giận.

Quyền Đào liếc thấy ánh mắt đó, sợ tới mức rùng mình một cái, vội vàng đem túi giấy đã chuẩn bị sẵn đặt trước mặt Hám Uyên Trình:

“Tao lấy của Du Hoành Khoáng 10 triệu. Nếu không phải mày nhắc tao phải ghi điều khoản vi phạm hợp đồng thật cao, tao cũng không nghĩ sẽ moi được từng ấy tiền từ hắn. Lời to rồi, lời thật rồi. Không nhiều lời nữa, chia mày một nửa nhé ~~~”

Nói xong không chờ Hám Uyên Trình phản ứng, hắn đã cắm đầu chạy mất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.