18
Sau khi bảo vệ dự án thành công, tôi và Ngô Mi đều bận rộn.
Việc làm việc với chính quyền địa phương, trường học và tuyển dụng nội bộ khiến tôi cạn kiệt sức lực.
Vị kim chủ bỏ tiền ra còn chẳng biết xấu hổ mà bắt tôi hàng tuần phải họp báo cáo tiến độ.
Hắn nghiêm túc lật xem báo cáo của tôi, thỉnh thoảng lại hỏi một câu.
Tôi nhịn vài lần rồi không nhịn nổi nữa:
"Điểm này chẳng phải dưới sự chỉ đạo của anh mà viết ra sao?"
Từ Cảnh nhếch mép cười, ho khan:
"À phải, anh quên mất."
Hắn đóng tài liệu, vớt chiếc áo khoác trên lưng ghế, nói với mọi người trong phòng:
"Tan họp, mọi người về đi."
Sau đó liền đi thẳng đến bên tôi:
"Là lỗi của anh, mời em đi ăn một bữa tạ tội được không?"
Cảm ơn anh, vẻ mặt bát quái của nhân viên trong phòng họp đã làm em no rồi.
Từ Cảnh vẫn chưa đủ, vừa bước ra khỏi phòng họp liền khoác chiếc áo khoác của mình lên vai tôi.
Hắn hơi nhíu mày, thân mật trách cứ:
"Trời trở lạnh rồi, sao tối nay không mặc thêm đồ?"
Tôi thật sự không muốn đọc hiểu ánh mắt của mọi người xung quanh.
Nhưng họ rõ ràng đang viết lên mặt hai chữ:
"Chắc chắn là bà chủ rồi."
Tôi hừ một tiếng:
"Chẳng bằng ai đó ghê gớm, yêu đương mà còn bắt nhân viên tăng ca bồi."
Từ Cảnh:
"Tôi trả lương tăng ca theo đúng luật lao động đấy nhé. Huống hồ,"
.
Hắn nhìn tôi.
"Thế này sao gọi là yêu đương được? Người nào đó còn chưa gật đầu đồng ý mà."
"Nhiều nhất chỉ có thể nói là tôi vẫn đang trong quá trình công lược thôi."
"Đúng không, công lược giả tiểu thư?"
Tôi: ...
Sao thế này, cùng xuất phát điểm.
Mà bản lĩnh "cưa đổ" người khác của Từ Cảnh sao lại thăng tiến vượt bậc thế không biết?
19
Sau khi mọi thứ chuẩn bị thỏa đáng, tôi đến trường học ở quê Ngô Mi trước.
Đi cùng là một nhóm sinh viên tình nguyện.
Trường ở nông thôn, chỗ nào cũng thiếu người.
Hai trường tiểu học và một trường cấp hai chỉ có duy nhất một giáo viên tiếng Anh.
Mà đó còn là thầy giáo dạy văn tự học thêm để dạy.
Thầy giáo đáng kính ấy đã bám trụ nơi này ba mươi năm.
Món quà quý giá nhất thầy nhận được là bức chân dung do một học sinh vẽ tặng vài năm trước.
Tiêu đề là "Prometheus đ.á.n.h cắp lửa · Ngô".
Ngô Mi là người duy nhất trong làng thi đỗ trường trọng điểm rồi đại học từ ngôi trường này.
Dự án Từ Cảnh tài trợ vẫn đang trong quá trình thi công.
Chúng tôi ở tạm nhà Ngô Mi và hàng xóm.
Mỗi ngày đi bộ đến trường mất hơn một tiếng rưỡi.
Chẳng bao lâu chân tôi đã phồng rộp cả lên.
Ngày Từ Cảnh tới, tôi đang dạy tiếng Anh ở trường tiểu học Ngô Thôn.
Đang giảng bài, đám học sinh đột nhiên cười khúc khích.
Một cậu bé nghịch ngợm hét lên:
"Cô Khương kìa!"
Tôi nhìn từ bảng đen về phía cuối lớp.
Thấy Từ Cảnh không biết từ lúc nào đã vào lớp, đang ngồi ở dãy bàn cuối cùng.
Hắn mỉm cười chào học sinh:
"Chào cô Khương ạ."
Tan học, tôi dẫn Từ Cảnh ra nhà ăn.
Nhà ăn rất nhỏ, chỉ có một bệ bếp với cái chảo sắt lớn đặt trên đó.
Từ đại thiếu gia tò mò nhìn tôi lấy ra một tấm phiếu cơm màu xanh lục đưa cho bà cụ nấu cơm:
"Bà ơi, cho con hai suất cơm ạ."
Trường này vẫn dùng chế độ phiếu cơm:
Màu trắng là một suất, màu vàng là hai suất, màu xanh lục là năm suất.
Vì bà cụ nấu cơm lớn tuổi, thối tiền lẻ rất bất tiện.
Sau khi đưa cơm cho Từ Cảnh.
Tôi quay về văn phòng lấy hộp giữ nhiệt, trong đó là đồ ăn tôi đã nấu sẵn từ sáng.
Vật tư trong núi vận chuyển khó khăn.
Điều kiện hạn chế, chủ yếu là rau xanh tự trồng trong thôn, hiếm khi thấy thịt.
Từ Cảnh xót xa nhìn tôi:
"Ngày nào cũng ăn thế này sao?"
Tôi cười:
"Sắp tới không cần nữa đâu, mẹ em đã thuê người tu sửa nhà ăn rồi. Ở đây nhà ăn nhỏ quá, tìm người nấu cũng phiền."
Từ Cảnh vội cúi đầu gắp hết thịt trong bát mình sang bát tôi, nghe vậy liền hỏi:
"Em đã nói với dì à?"
Tôi chặn đôi đũa của hắn lại: "Dạ."
Trước khi đến đây, Từ Cảnh từng hỏi tôi:
"Công ty của bác gái luôn có các dự án giáo d.ụ.c tương tự, tại sao em không tìm bác ấy giúp đỡ?"
Hắn dịu dàng xoa đầu tôi:
"Tri Sơ này, thân phận của em là hệ thống tạo ra, nhưng tình yêu của bác gái thì không."
"Yêu người khác và đón nhận tình yêu từ người khác đều là những điều may mắn trong đời, em không cần phải mang gánh nặng đâu."
Tôi hỏi: "Nhưng nếu em nhất định phải rời đi thì sao?"
Động tác của Từ Cảnh khựng lại, hắn im lặng hồi lâu mới nói:
"Vậy thì càng không nên để lại sự hối tiếc."
Như đang nói với tôi, cũng như đang tự nhủ với lòng mình.
20
Buổi chiều, trời đột nhiên chuyển âm u rồi đổ mưa như trút.
Chẳng bao lâu, nước sông đã tràn lên mặt đường.
Trường học khẩn cấp cho nghỉ, thông báo phụ huynh đến đón con về.
Đợi khi bọn trẻ về hết, nước trên đường đã ngập đến bắp chân.
Từ Cảnh không chút đắn đo, xắn quần lên, ngồi xổm xuống trước mặt tôi thúc giục:
"Lên đi."
Hắn nửa giải thích nửa dỗ dành:
"Nước đục lắm, cành cây hay vật nhọn có thể làm xước chân em."
"Nhưng mà..."
"Lên ngay!"
Hắn nhíu mày, giọng nói kiên quyết không cho phép từ chối.
Tôi trèo lên lưng hắn, đôi tay hắn vòng qua chân tôi, giữ c.h.ặ.t tôi thật vững chãi.
Hắn kiên nhẫn dỗ:
"Che dù cho anh nhé?"
Nói là vậy, nhưng lát sau hắn lại lấy cớ cái dù che mất tầm nhìn, bắt tôi che ra phía sau.
Đồ ngốc, rõ ràng là sợ tôi bị mưa tạt.
Mưa gió dữ dội, nước mưa theo đường cằm Từ Cảnh nhỏ xuống.
Hắn quay đầu dặn:
"Giấu mặt vào sau lưng anh đi."
Tôi thuận theo vùi mặt vào lưng hắn:
"Anh thế này giống ông bố quá."
Từ Cảnh lạnh lùng:
"Đừng nói chuyện, cẩn thận mưa tạt vào miệng."
Hắn trêu tức tôi bằng cách xốc nhẹ người.
Tôi không nhịn được cười, theo đà bò lên trên, đặt cằm lên vai hắn, ghé sát cổ hắn:
"Hồi nhỏ tan học gặp mưa to, bố mấy đứa bạn trong lớp toàn cõng bọn nó về nhà. Hồi đó em hâm mộ lắm."
Người Từ Cảnh cứng đờ, rồi lại thả lỏng ngay.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Hắn ậm ừ một tiếng, ý thức được tôi đang chia sẻ với hắn con người thật của Khương Tri Sơ.
Hắn không giục, cũng không đổi chủ đề, chỉ yên lặng đợi chờ.
Đợi tôi nói, hoặc đợi tôi lặng im.
Dù tiếng mưa ngoài dù ồn ã, bốn bề chỉ thấy núi cao và bùn đất đục ngầu.
Nhưng tấm lưng vững chãi và sự trầm mặc của Từ Cảnh mang lại cho tôi cảm giác an toàn vô cùng.
Tôi thư thái dựa vào người hắn nói tiếp:
"Nhưng em biết, người đó sẽ không bao giờ cõng em. Và em cũng chẳng cần ông ta cõng."
"Lý do em giúp Ngô Mi rất đơn giản, bọn em quá giống nhau. Giống đến mức nếu em không giúp bạn ấy, giống như em đang bỏ mặc chính mình năm xưa vậy."

