21
Câu chuyện của tôi bắt đầu từ những dãy núi.
Khi còn rất nhỏ, tôi luôn tự hỏi rốt cuộc điểm cuối của những ngọn núi là ở đâu.
Tôi biết ngọn núi cao nhất quanh đây tên là Đỉnh Sơn Dương.
Biết con sông sâu nhất tên là Sông Đều.
Người già bảo, vượt qua Đỉnh Sơn Dương.
Đến chỗ cạn của Sông Đều chính là điểm cuối của dãy núi.
Tôi là đứa con đầu lòng của nhà họ Khương, tên đặt theo gia phả.
Mẹ bảo tôi là báu vật nhất thiên hạ, nên đặt tên là Sơ.
Nhưng tôi biết, đó chỉ là một cái tên đơn giản.
Sơ, Nhất, đều như nhau cả.
Họ tiện tay chọn bừa một chữ thôi.
Sau khi tôi sinh ra mấy năm, bụng mẹ không còn động tĩnh gì nữa.
Lư hương đốt hết lò này đến lò khác.
Nước bùa hoàng phù uống hết chén này đến chén khác.
Trong ấn tượng, tường nhà luôn khói bay nghi ngút.
Còn ngoài tường là dòng chữ lớn Ủy ban Thôn sơn:
"Sinh trai sinh gái đều tốt như nhau!"
Hồi đó tôi còn bé nhưng cũng hiểu.
Nếu muốn cái nhà này yên ổn, tôi phải có một đứa em trai.
Nhưng không, mãi vẫn không có.
Sau đó, có đêm nọ trời mưa, bố lén ra ngoài quét sạch câu khẩu hiệu đó.
Ông vừa quét vừa c.h.ử.i:
"C.h.ế.t tiệt, chính cái câu này đã hại nhà tao."
Dấu chấm than cuối cùng không quét sạch.
Trông như một ký hiệu vặn vẹo mắc kẹt trên tường nhà.
Ký ức sau đó vỡ vụn và hỗn độn.
Lúc là tiếng bố gầm thét, lúc là tiếng mẹ khóc lóc, còn có cả gương mặt bầm tím của mẹ.
Thỉnh thoảng tan học về, bà ngoại trên vách núi sẽ đón tôi sang nhà bà ăn cơm.
Bàn tay thô ráp của bà nắm tay tôi đi trên con đường núi chênh vênh:
"Ngoan, đừng về nhà, tối nay ở lại nhà bà."
Một đêm nọ, tôi nghe thấy cả nhà bà ngoại thức giấc.
Bà hoảng sợ nói gì đó về chuyện "động d.a.o".
Tôi đứng trên vách núi nhìn xuống, thấy cả thôn dần thức giấc.
Bóng đèn dây tóc lần lượt thắp sáng.
Chẳng bao lâu sau, nhà nhà đều có người bước ra.
Những chùm ánh sáng đèn pin hội tụ về phía nhà tôi.
Những ánh sáng vụn vỡ đó cùng với gió đêm lạnh lẽo bao trùm lấy tôi.
Bình minh lên, tôi không được phép về nhà, một đường cảnh giới được giăng ra.
Tôi hỏi bà:
"Mẹ đâu ạ?"
Mắt bà đẫm nước, chỉ vào dãy núi trùng điệp nói:
"Mẹ đi làm xa kiếm tiền cho con học hành rồi."
"Mẹ kiếm tiền ngoài núi vất vả lắm, nên con phải học thật giỏi."
Thế là tôi nỗ lực học hành, lần nào cũng đứng nhất.
Rồi dán giấy khen lên bức tường trống trơn.
Tôi viết thư cho mẹ ngoài núi.
Khoe là năm nay lại được làm học sinh giỏi, hỏi mẹ bao giờ mới về?
Ông hàng xóm bảo tôi để thư đó, ông nói thư của con nít mỏng quá ít quá.
Mà núi thì quá dày quá cao.
Ông xoa đầu tôi, nghiêm mặt:
"Cháu hãy học hành t.ử tế, sau này kiếm thật nhiều tiền mua cho mẹ cái gọi là... à, cái di động. Thế là có thể nói chuyện với mẹ rồi."
Mãi chờ đến thật lâu thật lâu sau.
Chờ đến khi tôi đủ lớn để băng đèo vượt suối ra khỏi con đường núi đó, hướng về thế giới bên ngoài.
Tôi mới biết ngoài núi không có mẹ.
Chưa bao giờ có cả.
Mẹ đã ngủ lại trong dãy núi trùng điệp này.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ngủ lại trong cái đêm đó.
Tôi cũng hiểu ra tại sao học phí của mình luôn là tiền lẻ năm đồng, mười đồng, hai mươi đồng nhét lẫn vào nhau.
Đó không phải tiền mẹ gửi về.
Quan niệm tông tộc cổ hủ đã dung túng cho người đàn ông hại c.h.ế.t mẹ tôi, lại liên kết với nhau để nuôi tôi sống.
Khi đứng ngoài núi nhìn lại.
Tôi phát hiện những ngọn núi này hóa ra nhỏ bé mà cũng thật nguy nga.
Xe khách đi ra ngoài chỉ mất ba tiếng, lại tốn của tôi suốt 18 năm cuộc đời.
22
Nghe đến đó, Từ Cảnh siết c.h.ặ.t cánh tay đang cõng tôi.
Tôi dùng má cọ cọ vai hắn:
"Khương Tri Sơ gốc vốn không phải một cô gái ưu tú gì, vì đối kháng với cái nghèo đã mất quá nhiều sức lực. Cô ấy không thi đỗ đại học danh giá, cũng chẳng tìm được công việc tốt."
"Anh từng hỏi tại sao cô ấy không công lược anh, đây là câu trả lời thật lòng nhất. Chẳng liên quan gì đến anh cả. Chỉ là cô ấy quá khao khát một cuộc sống tốt đẹp hơn của riêng mình."
"Có thể ngồi trong lớp học sáng sủa không vướng bận, có thể dựa vào nỗ lực mà chạy về phía tương lai lý tưởng, đối với cô ấy mà nói là quá quan trọng."
Quan trọng đến mức bất cứ cám dỗ nào cũng không thể khiến cô ấy xao nhãng.
Cô ấy đã thấy quá nhiều cô gái không có điều kiện như vậy.
Bao gồm cả chính cô ấy ngày xưa.
Cô ấy không thể phụ họ, lại càng không thể phụ chính mình.
Nói chuyện một lúc thì đã tới nhà Ngô Mi.
Từ Cảnh đặt tôi xuống, xoay người sửa lại mái tóc đang rối bời vì mưa gió của tôi.
Hắn cười: "Khương Tri Sơ lúc nào cũng rất ưu tú."
"Trong mắt anh, cô ấy luôn tỏa sáng rạng ngời."
"Rất vinh hạnh được biết em, Khương Tri Sơ."
Hắn nhìn thẳng vào tôi.
Linh hồn tên Từ Cảnh nhìn linh hồn tên Khương Tri Sơ.
Vượt qua thân phận công lược giả và đối tượng.
Vượt qua rào cản giữa các thế giới, chúng ta nhìn thấy dáng vẻ nguyên bản nhất của nhau.
Như hai con kiến gặp nhau, chạm chạm râu thay lời chào "Chào bạn".
Tôi vui vẻ nhảy cẫng lên, cố tình làm nước văng tung tóe.
Tôi cười hỏi hắn:
"Vậy anh có nguyện ý làm bạn trai của Khương Tri Sơ tỏa sáng rạng ngời này không?"
Mưa tạnh rồi.

