Lâm Uyên không phải người hay thức khuya. Đôi khi anh xem kịch bản hay học thoại đến muộn, nhưng một khi đã bước qua ranh giới 12 giờ đêm, anh lại cảm thấy đầu óc như biến thành một đống hồ đặc quánh. Ý thức dường như tự động bài xích chuyện cố gắng, hiệu quả công việc theo đó cũng chẳng cao lên nổi.
Thế nhưng viết nhạc thì lại khác. Xung quanh Lâm Uyên bày sẵn vài loại nhạc cụ, máy tính cũng đang mở, não bộ cũng đang hoạt động hết công suất. Anh thuộc kiểu người sáng tác theo cảm hứng - mỗi khi cảm giác ập đến, khao khát sáng tạo trong Lâm Uyên sẽ bùng nổ, giúp anh viết ra những thứ mà bản thân thấy cực kỳ tâm đắc.
Đêm nay, anh thậm chí không nhận ra thời gian đã trôi đi thế nào. Đến khi sực tỉnh, kim đồng hồ đã chỉ hai giờ sáng. Dù việc sáng tác mới đi được một nửa, nhưng Lâm Uyên đã định hình rõ trong đầu mình sẽ viết một ca khúc như thế nào.
Anh lại dành thêm một ngày một đêm để "cày cuốc". Đến ngày thứ ba, người đại diện chặn anh lại:
"Cậu định vác cái mặt sưng húp này đi thảm đỏ đấy à?"
Lâm Uyên: "Cũng đúng."
Giải Kim Dực đang đến gần để có trạng thái tốt nhất trên thảm đỏ, anh vừa phải giữ dáng, vừa phải chăm chút cho khuôn mặt. Trước khi lễ trao giải chính thức bắt đầu, Phùng Tăng đã tìm cho Lâm Uyên một hợp đồng hợp tác với nhãn hàng mỹ phẩm. Việc này không gian nan như ký kết với các thương hiệu xa xỉ. Lâm Uyên đi thảm đỏ kiểu gì chẳng phải trang điểm, chỉ cần khéo léo giúp thương hiệu quảng cáo một chút là xong.
Tóm lại, túi tiền của Lâm Uyên dạo này tăng lên đáng kể. Dẫu cho Tnz và GVM có danh tiếng lẫy lừng hơn, nhưng xét về khoản chi phí hợp tác, nhãn hàng mỹ phẩm này mới thực sự là "mạnh tay" nhất.
...
"Lâm Uyên, cố lên nhé!!"
"Tôi sẽ cổ vũ cho cậu hết mình!!" "..."
Sáng sớm ngày diễn ra lễ trao giải Kim Dực, điện thoại Lâm Uyên nhận được hàng loạt tin nhắn động viên từ dàn diễn viên và nhân viên của hai đoàn phim Thiên Trọng Sơn và Quyền Thần.
Năm nay, Thiên Trọng Sơn không lọt vào quá nhiều hạng mục. Ngoài Lâm Uyên ở hạng mục "Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất", phim còn có đề cử cho "Kịch bản chuyển thể xuất sắc nhất" và "Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất". Bản thân Lâm Uyên cũng có tên trong danh sách đề cử "Diễn viên mới xuất sắc nhất".
Tuy nhiên, theo các dự đoán trước buổi lễ, cơ hội đoạt giải của Thiên Trọng Sơn không cao. Việc phim lọt vào đề cử Kịch bản chuyển thể chẳng qua là vì trong suốt một năm qua, mặt bằng chung chất lượng kịch bản chuyển thể trên thị trường điện ảnh quá mờ nhạt. Giữa bối cảnh đó, Thiên Trọng Sơn nghiễm nhiên trở thành đại diện tiêu biểu nhờ sự trung thành với nguyên tác mà vẫn giữ được nét riêng.
Vì vậy, tham gia thảm đỏ lần này chỉ có Lâm Uyên, Hoa Lâm và biên kịch Vũ Tích. Nhưng vì Vũ Tích chẳng mặn mà gì với chuyện đi thảm đỏ, nên ban tổ chức chỉ sắp xếp cho Hoa Lâm đi cùng Lâm Uyên.
Trong số các đề cử, Lâm Uyên có khả năng đoạt giải "Diễn viên mới xuất sắc nhất" cao nhất. Còn về việc anh lọt vào danh sách "Nam phụ xuất sắc nhất", ngoại trừ fan của Cảnh Nhạc vẫn còn hậm hực ra thì dư luận trên mạng cũng đã dịu bớt. Thế nhưng gần đây lại rộ lên tin đồn rằng Lâm Uyên có được đề cử này là nhờ nể mặt đạo diễn Tần Phán Vân.
Tần Phán Vân vốn là khách quen của Kim Dực. Năm nay vì màu sắc của Thiên Trọng Sơn quá u ám nên không được giải thưởng ưu ái nhiều. Với số lần được đề cử của mình, nếu Tần Phán Vân lại vào danh sách Đạo diễn xuất sắc nhất thì có vẻ hơi thừa, nên ông đã nhường suất đề cử đó cho Lâm Uyên. Một blogger tự xưng là "người trong cuộc" đã khẳng định như đinh đóng cột khiến không ít cư dân mạng tin sái cổ. Ngoài thuyết "bù đắp cho Tần Phán Vân", còn có cả thuyết "bù đắp cho Lý Mạc Bắc". Tóm lại, cả hai tiền bối đều hào phóng nhường cơ hội của mình cho Lâm Uyên.
Lâm Uyên cùng hai người còn lại: "..."
"Thế thì vận may của chị cũng tốt đấy chứ" Hoa Lâm cảm thán "Hóa ra chị là người duy nhất trong đoàn phim không cần ai nhường à?"
"Tự kiểm điểm lại bản thân đi."
"Tự soi gương lại mình đi."
"Tự nhìn lại đi."
Hoa Lâm: "... Dẹp ngay cái bộ mặt ghen ăn tức ở đó đi nhé."
Hoa Lâm vốn tính tình cởi mở, nhưng vì quá bận rộn với sự nghiệp và tính cách liều mạng trong công việc nên cô ấy chẳng mấy khi có thời gian buôn chuyện trên mạng. Hoa Lâm thường online sau 11 giờ đêm để trả lời tin nhắn từ 8 giờ sáng của mọi người. Điểm mấu chốt là cô ấy trả lời cực kỳ nghiêm túc, không hề lấy lệ, khiến người ta có cảm giác: "Thực ra bạn có nghiêm túc đến mấy cũng vô dụng, vì giờ đã quá muộn rồi."
"... Hết hạn sử dụng rồi chị ơi."
"Lần sau online sớm chút đi."
Hoa Lâm: "..."
Bản thân cô ấy cũng là người rất chăm chỉ, dù con đường phát triển của các đả nữ hiện nay không mấy suôn sẻ. Hoa Lâm là một trong số ít người chuyển mình thành công nhưng để tìm được vị trí phù hợp trong giới giải trí, cô ấy đã phải đánh đổi bằng rất nhiều mồ hôi công sức.
Kể từ sau khi Thiên Trọng Sơn công chiếu, Lâm Uyên vẫn chưa gặp lại Hoa Lâm lần nào. Anh chỉ biết bộ phim tiếp theo của cô là một tác phẩm hành động, trong đó Hoa Lâm vào vai một sát thủ.
"Ngày nào cũng đánh đấm túi bụi" Hoa Lâm than thở "Cứ hễ chạm lưng xuống giường là lăn ra ngủ say như chết."
Dù Hoa Lâm đang trong quá trình chuyển mình sang các dạng vai khác nhưng mấy vị đạo diễn từng hợp tác vẫn cực kỳ ưu ái và muốn khai thác thế mạnh của cô.
Bởi lẽ, những cảnh hành động của Hoa Lâm đều là thực chiến "đao thật súng thật", bản thân cô lại rất gan dạ, nên khi lên hình, các động tác của cô trông mượt mà và uy lực hơn hẳn những kiểu "múa may quay cuồng" thông thường.
"Suýt chút nữa là tôi sang Hollywood phát triển rồi đấy" Hoa Lâm từng nhắc về chuyện này "Tiếc là lúc đó bị thương, cơ hội cứ thế vuột mất khỏi tầm tay."
Dù vậy, Hoa Lâm không hề cảm thấy hối tiếc. Kể cả khi không thể thử thách bản thân tại Hollywood, cô vẫn có thể tiếp tục chinh phục những đỉnh cao mới trong sự nghiệp điện ảnh mà mình hằng yêu mến.
"Chị giỏi thật đấy" Giọng Lâm Uyên đầy vẻ khâm phục
Dù quá trình chuyển hình của Hoa Lâm gặp phải muôn vàn trắc trở, nhưng trong lĩnh vực sở trường của mình, cô chính là một sự tồn tại bất bại. Dù thể lực không còn được như xưa, nhưng trong mắt một số đạo diễn và khán giả, cô vẫn là cái tên không ai có thể thay thế.
"Chờ mãi mới nghe được câu này của cậu đấy" Hoa Lâm vỗ mạnh vào vai Lâm Uyên.
...
Xung quanh thảm đỏ đã chật kín người. Giới truyền thông, điện ảnh, thời trang, khách mời, những người được đề cử... Không gian trước sảnh vốn không lớn, nay lại càng thêm ngột ngạt.
"Có cần phải quá đáng thế này không?" Nghiêm Lê liếc nhìn cô bạn thân "Tớ sắp không thở nổi rồi."
Bây giờ đang là mùa đông chứ không phải mùa hè oi bức. Nghiêm Lê bọc mình trong lớp áo phao dày cộm, cảm giác như mồ hôi sắp túa ra đến nơi. Cô đứng ở hàng phía trước, bốn bề đều bị người ta chen lấn. Dù có bảo vệ duy trì trật tự nhưng tình cảnh bị ép đến bẹp ruột của cô chẳng hề thuyên giảm. Cô hối hận vì đã đến đây góp vui, nhưng vì bản tính cô vốn ham hố, lại chẳng bao giờ chịu rút kinh nghiệm, lần này hối hận, lần sau chắc chắn vẫn đi.
Ví dụ như lần trước cô hộ tống bạn đi xem bộ phim thảm họa Thượng Tiên, kết quả đến mùa hè lại xem thêm một "siêu phẩm" rác khác. Nghiêm Lê tự nhủ, cô và bạn mình hoàn toàn có thể xuất bản ra một cuốn "Cẩm nang phim rác" dựa trên những trải nghiệm đau thương của chính mình, chắc chắn sẽ nhận được khối phiếu đồng cảm.
"Cảnh Nhạc đến chưa?" Cô bạn hỏi Nghiêm Lê "Chắc chưa đâu, tớ chưa thấy đoàn phim của anh ấy đi qua."
Nghiêm Lê chẳng mặn mà gì với Cảnh Nhạc, nhưng bạn cô dạo này lại phát cuồng vì anh ta. Lý do Nghiêm Lê không thể "lọt hố" là vì cô từng cùng bạn đi xem Nơi Có Nắng và được chứng kiến màn trình diễn "xuất thần" của anh ta trong đó. Bạn cô có lớp filter của fan nên thấy đẹp, còn cô thì không. Trong mắt cô, diễn xuất của Cảnh Nhạc trong phim đó chính là một trong những điểm yếu chí mạng; anh ta như đứng ở một tầng lớp hoàn toàn khác biệt so với các diễn viên còn lại trong đoàn, khoảng cách quá rõ ràng.
Nhưng fan hâm mộ chắc chắn không nghĩ vậy. Nghiêm Lê thừa nhận, nếu chỉ bàn về ngoại hình, trong số các nam diễn viên hạng A hoặc cận hạng A hiện nay, Cảnh Nhạc thuộc hàng cực kỳ nổi bật. Cô chưa thấy người thật bao giờ, nhưng bạn cô hay gửi ảnh cho xem: Chiều cao chuẩn, dáng người ổn, gương mặt mang nét lạnh lùng, xa cách. Chính cái vẻ khó gần đó là thỏi nam châm thu hút người hâm mộ. Đôi khi, fan lại chẳng thích những thần tượng quá thân thiện, hiền lành.
Đang mải nghĩ về Cảnh Nhạc, phía trước dòng người bỗng xôn xao hẳn lên. Cô bạn phấn khích đập vai cô: "Có phải Cảnh Nhạc không?" Cô bạn hơi cận thị nên nhìn xa không rõ, còn Nghiêm Lê thì thấy rõ mồn một ai đang bước đến từ phía cuối thảm đỏ.
Cô lắc đầu: "Chắc không phải đâu, chỉ có hai người thôi."
Thông thường, đoàn phim Nơi Có Nắng sẽ đi theo nhóm đông, không lý nào lại chỉ có hai người lẻ loi như vậy.
Hai bóng người ấy dần tiến lại gần. Vị trí của Nghiêm Lê và bạn mình rất đắc địa, dù hơi chật nhưng lại nhìn rõ mồn một các ngôi sao đi qua. Dù không theo đuổi thần tượng nhưng Nghiêm Lê vẫn nhận diện được vài gương mặt đình đám. Khi các ngôi sao lần lượt lướt qua, cô nhận ra một điều: Trên thảm đỏ, khi không có sự can thiệp của những tấm ảnh đã qua chỉnh sửa kỹ lưỡng, nhan sắc thực tế của nhiều người không hề lung linh như trên màn ảnh. Ngược lại, có những người vốn bị ống kính "dìm hàng", ngoài đời lại là những tuyệt thế giai nhân.
Và xuất hiện trước mắt Nghiêm Lê lúc này chính là một cặp đôi nam nữ cực kỳ hợp gu thẩm mỹ của cô.
Nữ minh tinh từ bỏ những bộ váy quây hở vai điệu đà, thay vào đó là một chiếc áo khoác da đen cá tính, vóc dáng mảnh mai nhưng khỏe khoắn, đôi chân dài miên man được ôm trọn trong chiếc quần jeans, trông tràn đầy sức sống nhờ tập luyện thường xuyên. Giữa đôi lông mày của cô ấy toát ra luồng khí chất anh dũng, dù mỉm cười chào khán giả nhưng nét soái khí vẫn không sao giấu nổi.
"Chị ơi gả cho em đi!"
"Á á á ngầu quá đi mất!!"
Đi bên cạnh cô là một nam diễn viên trẻ trong bộ vest đen lịch lãm. Suốt quãng đường anh mang vẻ mặt khá nghiêm nghị, nhưng khi nghe thấy ai đó gọi tên mình giữa đám đông, anh liền chủ động tiến lại gần một chút, nụ cười bất giác hiện ra.
Lúc này Nghiêm Lê mới chú ý thấy anh ấy có một lúm đồng tiền ẩn hiện rất duyên. Ngay khi vẻ nghiêm nghị biến mất, Nghiêm Lê liền nhận ra đây là kiểu gương mặt rạng rỡ, ấm áp. Đôi mắt anh khi cười cong lại như vầng trăng khuyết, đồng tử đen láy lấp lánh như chứa cả bầu trời sao, đôi lông mày cũng mang lại cảm giác rất tự nhiên. Giữa một buổi sáng mưa phùn, nhưng khi anh đi qua, Nghiêm Lê bỗng cảm thấy như có một tia nắng mặt trời vừa sượt nhẹ qua mình. Một tia nắng cực kỳ đẹp trai.
"Ai thế?" Nghiêm Lê tò mò hỏi.
Cô bạn lại tỏ vẻ nghiêm trọng: "Hoa Lâm và Lâm Uyên."
Nghe đến tên, Nghiêm Lê hiểu ngay, đây chính là nam diễn viên bị đồn là đã "cướp" suất đề cử của Cảnh Nhạc.
"Cậu cũng thấy anh ta đẹp trai đúng không?" Cô bạn hỏi.
Gu thẩm mỹ vốn không biết nói dối, Nghiêm Lê thành thật gật đầu: "Ừm."
Từ nhan sắc đến vóc dáng đều trúng phóc "tim đen" của cô. Nhìn từ xa, Nghiêm Lê thậm chí còn thấy rõ những đốt ngón tay thon dài của anh. Đôi mắt anh thực sự trong vắt như lưu ly, không một chút vẩn đục.
"Cảnh Nhạc còn đẹp hơn anh ta nhiều, cứ yên tâm đi."
Nghiêm Lê: "..." Cô vốn dĩ chẳng có gì phải lo lắng cả.
Tuy nhiên, mãi đến tận lúc cô bạn bắt đầu gào thét cuồng nhiệt, cả hiện trường thảm đỏ như nổ tung, Nghiêm Lê mới nhận ra đoàn phim Nơi Có Nắng đã đi qua rồi. Thế nhưng gương mặt của Cảnh Nhạc chẳng để lại chút ấn tượng nào trong trí nhớ của cô. Cô chỉ nhớ là mình đã thấy vài nữ diễn viên xinh đẹp và một hàng dài nam giới, có lẽ anh chàng trẻ nhất trong số đó là Cảnh Nhạc chăng.
Nhưng anh ta có đẹp trai không? Nghiêm Lê cố gắng nhớ lại, dường như có một người như vậy lướt qua, nhưng nếu anh ta thực sự đẹp đến mức kinh diễm thì cô tuyệt đối sẽ không quên nhanh như thế. Hoặc là, cái vẻ "dầu mỡ" của anh ta đã vượt quá giới hạn chịu đựng của cô. Nghiêm Lê cực kỳ dị ứng với những gã đàn ông màu mè, cô có một bộ lọc tự động: Chỉ cần ai đó trông hơi "gồng" hay điệu quá mức, não bộ của cô sẽ tự động kích hoạt chế độ xóa sổ thông tin.
"Á á á Cảnh Nhạc siêu đẹp trai!!" Cô bạn giơ điện thoại khoe tấm hình vừa chụp được, "Đẹp đúng không?"
Nghiêm Lê: "..."
Trong đầu cô lúc này chỉ còn đọng lại bóng lưng Lâm Uyên khi anh quay người lại trước ống kính trên thảm đỏ. Dù hơi có lỗi với cô bạn thân, nhưng rõ ràng Lâm Uyên mới là người "đúng gu" của cô hơn.
Nghiêm Lê sực nhớ ra, hồi đi xem phim Thượng Tiên, hình như cô đã lướt qua poster của phim Thiên Trọng Sơn. Trong tấm poster đó, nhân vật Cố Y Lâu do Lâm Uyên thủ vai đứng trong bóng tối, cảm xúc khó đoán định. Có lẽ vì vậy mà lúc đầu cô không nhận ra anh.
Lâm Uyên ngoài đời thực và Cố Y Lâu, quả thực mang hai phong thái hoàn toàn khác biệt.

