Sau khi thảm đỏ kết thúc, Nghiêm Lê - một cô gái vốn chẳng mặn mà gì với việc đu idol - lại lưu về máy hai bức hình. Một tấm là khoảnh khắc Lâm Uyên mỉm cười với khán giả, tấm còn lại là bóng lưng của anh khi rời khỏi thảm đỏ.
Chính cô cũng không rõ tại sao mình lại bị lay động bởi một bóng lưng. Có lẽ vì bước chân Lâm Uyên quá đỗi thong thả, hoặc khi lòng hiếu kỳ về một người bắt đầu nảy nở, người ta sẽ chẳng kìm lòng được mà muốn tìm tòi cả dáng vẻ phía sau của họ.
Trong hai bức ảnh này, đám đông hai bên thảm đỏ đều nhòe đi, càng làm tôn lên đường nét gương mặt rõ rệt của Lâm Uyên. Giữa tiết trời mưa phùn xám xịt, ánh mắt anh vẫn trong trẻo lạ kỳ.
Tựa như điểm sáng duy nhất trong một bức tranh thủy mặc.
Tựa như ánh mặt trời.
Tựa như linh hồn của cả câu chuyện.
Nghiêm Lê bắt đầu cảm thấy hứng thú với những tác phẩm của Lâm Uyên.
...
Về giải Kim Dực năm nay, có rất nhiều dự đoán trước giờ khai mạc. Ngay khi thảm đỏ bắt đầu, trên các diễn đàn hóng hớt đã mở hẳn ba bài đăng tường thuật trực tiếp chỉ để chứng kiến sự ra đời của chủ nhân những chiếc cúp vàng.
Trong ba giải thưởng lớn của giới điện ảnh, Kim Dực là giải diễn ra sớm nhất. Những tác phẩm tham gia tranh giải thường là phim có thời gian công chiếu tương đối gần.
Lấy Thiên Trọng Sơn làm ví dụ: bộ phim ra rạp vào dịp lễ 1/5 năm nay vẫn kịp góp mặt tại Kim Dực tổ chức vào tháng 11, trong khi hai giải thưởng lớn còn lại thì phải đợi sang năm sau mới đủ điều kiện tham gia.
“Năm nay Nam chính khá chắc kèo nhỉ? Kỷ Hà Sơn mà không đoạt giải thì tôi chẳng biết ai xứng đáng hơn nữa.”
“Bên Nữ chính cạnh tranh gắt hơn nhiều, đề cử toàn nhân vật tầm cỡ”
“Còn bên giải Nam phụ thì sao? Loại trừ Lâm Uyên đầu tiên nhé?”
“Khả năng Lâm Uyên đoạt giải không cao, nhưng có ai thấy giống tôi không? Diễn xuất của cậu ấy không hề tệ, điểm yếu duy nhất là lần đầu được đề cử, cộng thêm nhân vật Cố Y Lâu này... hơi "tà đạo", chưa chắc ban giám khảo đã chịu trao giải đâu.”
“Nếu thuần túy xét về diễn xuất, trong lòng tôi, Lâm Uyên xếp thứ hai.”
“Tôi lại khác lầu trên, với tôi Lâm Uyên là số một.”
“???? Chẳng phải trước đó mấy người đều trù ẻo Lâm Uyên à? Sao quay xe nhanh thế…”
“Trù ẻo là vì không tin cậu ấy đoạt giải, chứ không có nghĩa là bảo cậu ấy diễn dở.”
“+1 +1, lúc xem Thiên Trọng Sơn ở rạp, trong đầu tôi cứ thắc mắc mãi là Tần Phán Vân đào đâu ra người này? Đây chẳng phải là "thiên phú dị bẩm" sao?”
“Diễn xuất cực kì chính chắn, lúc đầu tôi cứ ngỡ là do Tần Phán Vân uốn nắn cho từng li từng tí, nhưng sau khi xem vai diễn Quý Phong trong Ngày mai của ngày mai do Lâm Uyên diễn mới thấy đài từ quá đỉnh, giọng hát cũng hay, cảm xúc thu phóng tự nhiên, tôi cảm thấy diễn xuất trong phim chắc chắn không phải do đạo diễn phải uốn nắn từng tí một đâu.]
“Nói vậy là năm nay Lâm Uyên bị chịu thiệt à?”
“Nếu cậu ấy được đề cử vào năm khác, hoặc chỉ cần thâm niên dày hơn chút nữa, chiếc cúp này khó mà thoát khỏi tay. Còn năm nay ấy à, khó nói lắm.”
“Đây là link so sánh thực lực các đề cử năm nay, mọi người vào xem tham khảo thử.”
...
Lâm Uyên không hề hay biết trên các diễn đàn, những cuộc thảo luận về diễn xuất của anh lại tràn ngập lời khen ngợi. Có lẽ vì những cư dân mạng này theo dõi giải Kim Dực nhiều năm, hiểu rất rõ thực lực của các đề cử qua từng kỳ và trong số đó, diễn xuất của Lâm Uyên tuyệt đối không hề kém cạnh.
Thậm chí có thể nói, việc họ không đặt cược anh sẽ đoạt giải là thật, nhưng nguyên nhân lại nằm ở những yếu tố không liên quan trực tiếp đến diễn xuất. Chẳng riêng gì Kim Dực, ngay cả giải Oscar lừng danh thế giới thì cuộc chiến quan hệ công chúng hằng năm cũng là một màn kịch không thể thiếu. Còn với mấy liên hoan phim lớn ở châu Âu, thắng hay thua đôi khi còn phụ thuộc vào khả năng "giành giật" giải thưởng của các giám khảo.
Diễn xuất đúng là có người hay kẻ dở, nhưng thực tế là giữa những diễn viên cùng nằm trong danh sách đề cử, khoảng cách thường không quá lớn đến mức dùng từ 'đè bẹp' để mô tả.
Trong số người được đề cử luôn có những người cầm chắc suất 'làm nền', khán giả nhìn qua là biết ngay và giữa những cái tên tiềm năng còn lại, chắc chắn sẽ diễn ra một cuộc chiến sống còn cực kỳ khốc liệt.
Đôi khi, việc cúp về tay ai chỉ nằm ở một quan điểm cá nhân, một chi tiết nhỏ trong lối diễn, hay khả năng 'tẩy não' của các chiến dịch PR mùa trao giải.
Lâm Uyên hoàn toàn mù tịt về những điều này. Anh chỉ biết hy vọng đoạt giải của mình không lớn. Anh không hẳn là phó mặc cho số trời, những hoạt động cần tham gia anh vẫn góp mặt, những vị giám khảo cần gặp anh vẫn tới chào hỏi, chỉ là anh tự hiểu lần này mình không có ưu thế.
Trong danh sách Nam phụ năm nay, những người được đánh giá cao hơn là Ngô Tranh trong Quốc Phá Sơn Hà và Tiền Hàng trong Bí mật của một đóa hoa. Người trước khắc họa một nhân vật bi kịch trong chiến tranh; người sau là một bộ phim tình cảm kể về bi kịch tình yêu xuyên suốt hai thế hệ, Tiền Hàng vào vai một người đàn ông trung niên vì hiểu lầm mà đánh mất người thương.
Ở cái tuổi xế chiều mà còn bàn chuyện yêu đương nghe có vẻ như một trò cười, nhưng Tiền Hàng lại tiết chế và xử lý nhân vật cực kỳ tinh tế. Tình yêu không có ở tuổi trung niên chưa chắc đã không tồn tại ở thời thanh xuân và những nuối tiếc thuở thiếu thời chưa chắc đến khi già đi sẽ không tiếp diễn.
Lâm Uyên vừa xem Bí mật của một đóa hoa mấy ngày trước, trong lòng chỉ có sự thán phục. Xét về đề cử, phim này không có ưu thế bằng Quốc Phá Sơn Hà, nhưng cách thể hiện của Tiền Hàng thì... Tiền Hàng năm nay đã 60 tuổi nhưng vẫn diễn ra được cái thần thái của thời trẻ. Chỉ riêng biểu cảm đó thôi, Lâm Uyên đã thấy đối phương quá đỗi xuất sắc. Tiền Hàng dù không có nhiều đất diễn nhưng vẫn nhẹ nhàng chiếm trọn một suất đề cử Kim Dực.
Thấy đối phương mạnh như vậy, Lâm Uyên càng thấy mình có thể "nằm im mặc kệ sự đời" được rồi. Nhưng Tiền Hàng cũng có điểm yếu - trước bộ phim này, ông đã sở hữu hai chiếc cúp Nam phụ xuất sắc nhất của Kim Dực.
Lâm Uyên cảm thấy, đối với một diễn viên như Tiền Hàng, việc già đi ở thời đại này là một điều đáng tiếc. Thời ông còn trẻ, những diễn viên có ngoại hình như ông định sẵn không thể đóng nam chính, với diễn xuất ấy chỉ có thể quanh quẩn với các vai phụ. Ông rõ ràng là kiểu diễn viên "gừng càng già càng cay", nhờ kỹ năng xuất chúng mà gặt hái được sự tin tưởng.
Thế nhưng - những nam chính thời nay, thậm chí còn chẳng tuấn tú bằng Tiền Hàng thời trẻ. Nếu ông mới ra mắt bây giờ, chắc chắn sẽ được đóng nam chính, nhận được những vai diễn tốt hơn và trở nên nổi đình nổi đám. Tất nhiên, trong giới giải trí, người chịu cảnh ngộ này không chỉ có mình Tiền Hàng, thậm chí còn có những người chưa kịp tạo danh tiếng đã phải bỏ nghề sớm, thứ họ thiếu chưa bao giờ là kỹ năng.
...
"Cuối cùng cũng bắt đầu rồi."
Trong khán phòng bật sưởi rất ấm, Lâm Uyên ngồi một lúc đã thấy ghế nóng ran. Trên áo sơ mi của anh còn dán một miếng giữ nhiệt, lúc này nhiệt độ lên cao khiến hai má anh nóng bừng.
"Còn phải cầm cự ba tiếng nữa đấy" Hoa Lâm giơ ba ngón tay lên "Khó chịu lắm đúng không?"
Lâm Uyên thở dài.
Ở hội trường này anh không có nhiều người quen, ngược lại Hoa Lâm thì quen biết rộng. Những người bạn đó cứ mỗi lần chào hỏi Hoa Lâm là lại tiện thể bắt chuyện với Lâm Uyên một câu. Lâm Uyên chẳng nhớ nổi ai là ai, chỉ thấy đầu óc càng thêm mụ mị.
Người quen duy nhất của anh chắc là đạo diễn Tiêu Nhạc của phim Thế giới phồn hoa, nhưng Tiêu Nhạc chỉ tạt qua một chút rồi phải lật đật quay về đoàn phim mới, nên chỉ kịp chào hỏi Lâm Uyên vài câu đã biến mất tăm.
Lâm Uyên: "..."
Đúng như Hoa Lâm nói, ba tiếng đồng hồ này khá là "hành xác". Đầu tiên là tiết mục khai mạc, MC phát biểu, sau đó là trao các giải thưởng kỹ thuật. Lâm Uyên liếc bảng trình tự, giải Diễn viên mới xuất sắc nhất nằm ở vị trí thứ sáu, Nam phụ xuất sắc nhất khoảng thứ tám hoặc thứ chín, giữa chừng còn xen kẽ các tiết mục biểu diễn. Với tiến độ này, ít nhất phải đợi hơn một tiếng nữa. Tất nhiên, Nam nữ chính xuất sắc nhất còn được trao muộn hơn.
Lễ trao giải còn có phần tri ân các nhà làm phim và các dự án từ thiện. Lâm Uyên không khỏi cảm thán, anh nhận ra mức độ tham gia vào giới điện ảnh của mình vẫn còn quá thấp.
Tuy nhiên, Lâm Uyên nhanh chóng tìm thấy thú vui khác. Anh phát hiện ra những người được mời biểu diễn tại Kim Dực đều là những ca sĩ thực lực nhất nhì giới. Cơ sở vật chất sân khấu của một giải điện ảnh đương nhiên không bằng các show âm nhạc chuyên nghiệp, nhưng những ca sĩ này đều thuộc hệ "cầm mic là hát", nốt cao nào cần lên là lên, chẳng chút do dự.
Nghe đâu ban đầu Kim Dực định mời Lâm Uyên hát ca khúc Hơi Ấm, nhưng sau đó lại hủy bỏ vì một sự cố ngoài ý muốn. Lâm Uyên đoán, chắc là do trước đó có một giải điện ảnh vướng bê bối hát nhép, phía Kim Dực sợ anh phong độ không ổn định nên thà từ chối thẳng cho lành.
Đó chỉ là suy đoán của anh, nhưng Lâm Uyên thấy cũng có lý - dàn nghệ sĩ biểu diễn tối nay toàn những gương mặt kỳ cựu, khiến người ta cứ ngỡ đang đi xem một buổi hòa nhạc thực thụ. Đối với một người yêu thích ca hát, hiện trường thế này rõ ràng là một sự hưởng thụ.
Lâm Uyên vô thức ngân nga theo giai điệu.
Mà trong khu vực khách mời tối nay, những người được đề cử có tâm trạng thả lỏng như Lâm Uyên... hầu như không thấy ai. Thế là đạo diễn hình ảnh lặng lẽ ưu ái cho anh thêm mấy khung hình.
Nghiêm Lê: "!!!"
Đẹp trai quá xá!!!
Cô cứ ngỡ phải đợi đến giải Diễn viên mới mới thấy mặt Lâm Uyên, nhưng rõ ràng đạo diễn hình ảnh cực kỳ "ưu ái" trai đẹp! Không chỉ chuyển cảnh về phía Lâm Uyên mấy lần, mà có hai lần còn cố tình để Lâm Uyên nhìn thấy ống kính, đợi anh vẫy tay chào mới chịu chuyển đi chỗ khác.
Vẫn cứ là đẹp trai!
Dưới ống kính máy quay, Lâm Uyên vẫn giữ vẻ nghiêm túc, nhưng hễ cứ vẫy tay là y như rằng để lộ vẻ "ngơ ngác".
Đáng yêu quá đi!! Thế mà lại đóng được vai b**n th**! — Đây là cảm nhận của Nghiêm Lê sau khi được gợi ý xem vài đoạn cắt vai diễn Cố Ỷ Lâu của anh.
...
Kết quả giải Kim Dực không nằm ngoài dự đoán của Lâm Uyên. Sau khi giải Diễn viên mới xuất sắc nhất được công bố, chiếc cúp đã nằm gọn trong tay anh.
Với Lâm Uyên, vậy là xong xuôi một buổi tối rồi: thảm đỏ đã đi, cúp đã nhận, dù sao giải Tân binh cũng là một sự khích lệ rất lớn đối với anh. Đây cũng là giải thưởng mà Lâm Uyên cảm thấy tự tin nhất kể từ khi danh sách đề cử được công bố.
Thế nên sau đó... anh lại càng thả lỏng hơn.
"Giải Nam phụ chưa chắc là không có cửa đâu" Hoa Lâm nói "Cậu đừng có bày ra cái bản mặt 'sắp được tan làm' đó, nhìn là tôi thấy buồn ngủ theo đấy."
"Đừng có phá!"
Lâm Uyên: "..."
Hoa tiểu thư đúng là sắc bén như đuốc.
Quả không hổ danh là người phụ nữ hồi tin nhắn chuẩn xác sau 11 giờ đêm.
Cá nhân Lâm Uyên vẫn đánh giá cao Tiền Hàng hơn. Nếu Tiền Hàng đoạt giải, anh hoàn toàn không ghen tị mà chỉ thấy mừng thay cho ông. Còn nếu là người khác - Lâm Uyên sẽ cảm thấy hụt hẫng từ tận đáy lòng, không phải hụt hẫng cho mình, mà là cho Tiền Hàng.
Người trao giải Nam phụ xuất sắc nhất đã bước lên sân khấu, đối phương chậm rãi mở phong bì, rồi xướng tên người chiến thắng—
Lâm Uyên cứ đinh ninh đối phương sẽ gọi tên "Tiền Hàng". Thậm chí anh đã lẩm bẩm sẵn cái tên Tiền Hàng trong miệng.
Đến mức khi ống kính chĩa thẳng vào mặt, người trao giải phải lặp lại một lần nữa: "Người chiến thắng là — Lâm Uyên, phim Thiên Trọng Sơn."
Lâm Uyên trợn tròn mắt: "Hả?"
Anh chỉ tay vào mình: "Tôi á?"
“??? Người đoạt giải mà còn ngơ ngác hơn cả khán giả.”
“Hả?? Tôi á??”
“Chết cười mất thôi, có ai thấy giây trước khi đoạt giải Lâm Uyên còn mấp máy tên Tiền Hàng không?”

