Sau Khi Debut Thất Bại Ở Show Tuyển Tú

Chương 55




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 55 miễn phí!

"Tôi á???"

Khoảnh khắc Lâm Uyên ngơ ngác tương tác với người trao giải đã bị ống kính ghi lại trọn vẹn. Ngay cả khi đã nhận được câu trả lời khẳng định, anh vẫn trong trạng thái "đứng hình".

"Chết cười, ông này đang làm cái gì thế? Nghi là còn chưa thèm viết sẵn lời cảm ơn cơ."

"Rõ là chưa từng nghĩ đến việc mình sẽ được xướng tên mà."

"Đáng yêu quá đi!!"

Thấy Lâm Uyên như vậy, Hoa Lâm cũng lo sốt vó: "Cậu có viết lời cảm ơn chưa đấy?"

Vừa dứt câu, cô liền chạm phải một ánh mắt to tròn đầy chân thành.

Thôi xong, hiểu rồi. Giờ mà viết thì chắc chắn là không kịp nữa.

Hoa Lâm rất muốn buông một câu mỉa: rốt cuộc Lâm Uyên không tin mình có thể đoạt giải đến mức nào vậy?

Nhưng nghĩ lại, nếu lát nữa anh thật sự bước lên sân khấu, cùng lắm thì… dùng tạm bài phát biểu của giải Nam diễn viên mới xuất sắc nhất cũng được.

...

Mãi đến khi bước lên bục trao giải, Lâm Uyên mới thoát khỏi vẻ ngơ ngác. Khi người trao giải đưa cúp, anh dùng lực đỡ lấy phần đế rồi nắm thật chặt trong lòng bàn tay.

Với anh, đây là một giải thưởng nằm ngoài dự tính. Không phải Lâm Uyên chưa từng hy vọng bởi một khi đã lọt vào danh sách đề cử, ai cũng có cơ hội cả. Chỉ là anh không ngờ chiếc cúp này lại đến sớm tới vậy.

Anh chỉ chuẩn bị lời phát biểu cho giải Nam diễn viên mới, còn giải Nam phụ này thì để trống. Nhưng lúc này, anh chỉ cần nói ra những gì mình đang nghĩ là đủ. Lâm Uyên giơ cao chiếc cúp, nhìn xuống khán đài, lọt vào mắt anh là những gương mặt rạng rỡ cùng tiếng vỗ tay nồng nhiệt.

Nếu không đứng ở vị trí này, có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ thấy được những nụ cười ấy. Bởi cách đây không lâu, anh vẫn còn là một thần tượng mờ nhạt chẳng ai hay.

“Thiên Trọng Sơn là bộ phim đầu tay của tôi, Cố Ỷ Lâu cũng là vai diễn điện ảnh đầu tiên mà tôi đảm nhận. Tôi vẫn còn nhớ ngày mình thử vai thành công, tôi ngồi trên xe buýt, nhìn dòng người lên xuống xung quanh và cố gắng thấu hiểu nội tâm của Cố Ỷ Lâu.

Thú thực, khoảnh khắc đó tôi cảm thấy hơi cô độc, nhưng tôi không dám nói Cố Ỷ Lâu cô đơn, bởi có lẽ anh ấy còn chẳng có nổi loại cảm xúc đó.

Trong mắt tôi, Cố Ỷ Lâu như một cái xác không hồn và suốt mấy tháng trên phim trường, tôi đã cố gắng biến mình thành một cái xác như thế.

Tôi rất vinh dự khi cách thể hiện của mình về Cố Ỷ Lâu được công nhận, nhất là khi tôi có những đối thủ cực kỳ đáng gờm. Như thầy Tiền Hàng trong "Bí mật của một đóa hoa" chẳng hạn, cháu cực kỳ thích cách diễn tinh tế của chú.

Tiền Hàng ở dưới khán đài mỉm cười hiền từ.

Cảm ơn đạo diễn Tần Phán Vân đã tin tưởng chọn tôi, cảm ơn các bạn diễn đã cùng hợp tác, chúng ta đã có những tháng ngày bên nhau thật vui vẻ.

Tôi đoạt giải rồi nhé!

Nhớ mời tôi đi ăn đấy!”

"Lâm Uyên thế là hơi quá đáng nha, đoạt giải rồi người nên mời bọn tôi đi ăn phải là cậu mới đúng chứ?"

"Đúng thế!" — Cả nhóm đồng thanh phản đối.

"Lâm Uyên đúng là, lên sân khấu rồi mà vẫn phải gọi tên Tiền Hàng cho bằng được, chấp niệm với việc chú ấy đoạt giải sâu đậm đến thế cơ à?"

"Haha! Đẹp trai xỉu luôn!!"

Có lẽ vì trước khi lên sân khấu vẫn đinh ninh người thắng cuộc là Tiền Hàng, nên sau khi đứng đó, niềm vui của Lâm Uyên mới từ từ lan tỏa. Trong ống kính, mái tóc anh mềm mại, đôi mắt đen láy lấp lánh dưới ánh đèn, khi nhìn vào chiếc cúp trong mắt anh thoáng hiện vẻ dịu dàng.

Khi anh cười, lúm đồng tiền trông lại càng đáng yêu, kết hợp với đôi mắt sáng như sao, cảm giác như chính anh mới là tia nắng rực rỡ nhất trên sân khấu lúc này.

"Đoạt giải rồi!"

"Lần đầu đề cử đã ẵm giải luôn rồi!!!"

"Tiếc mỗi cái là tối nay Lâm Uyên không hát bài 'Hơi Ấm', tiếc quá đi mất!"

Chuột máy tính của Tang Lê cứ dừng mãi ở khoảnh khắc Lâm Uyên phát biểu, chẳng nỡ rời đi. Đi thảm đỏ đã đẹp rồi, nhưng lúc nhận giải Lâm Uyên còn cuốn hút đến cực điểm. Sao lại có người cười lên trông đáng yêu thế nhỉ? Trong khi vai diễn anh đóng chẳng có nét nào giống với người thật cả.

Cách anh nhận giải cũng đặc biệt, mang đậm phong cách Lâm Uyên. Dù cho đến giờ cô cũng chẳng thể gọi tên chính xác phong cách ấy là gì. Có lẽ là kiểu bình thường thì im hơi lặng tiếng, nhưng cứ đến lúc quan trọng là sẽ tung một cú đấm cực mạnh?

...

Đêm lễ trao giải kết thúc, Phùng Tăng nói thẳng với Lâm Uyên rằng anh đang phải đối mặt với một "cơn bão" lời mời hợp tác. Sau khi giải Nam phụ xuất sắc nhất rơi vào tay Lâm Uyên, các lời mời làm việc tăng lên gấp bội. Những nhãn hàng vốn còn đang quan sát giờ đây đều chuyển sang trạng thái "tấn công" dồn dập.

Vị thế của Lâm Uyên sau giải Kim Dực này đã được khẳng định chắc chắn. Chỉ cần một giải Tân binh là đủ thấy tiềm năng, nhưng khi chạm tay vào một giải thưởng về thực lực diễn xuất, điều đó đồng nghĩa với việc trong dàn diễn viên trẻ hiện nay, Lâm Uyên đã vươn lên hàng đầu.

Dù anh mới chỉ có một chiếc cúp Nam phụ nhưng ngay khi anh vừa thắng giải, báo chí đã nhanh chóng thống kê: Trong suốt hơn 70 kỳ Kim Dực, Lâm Uyên là nam diễn viên trẻ thứ hai trong lịch sử giành được giải này. Chiếc cúp gần nhất trao cho một diễn viên ở độ tuổi đôi mươi đã là từ kỳ thứ 47 rồi.

Dù đều là diễn viên trẻ đoạt giải, nhưng thời đó sức mạnh truyền thông không như bây giờ. Hiện tại, một giải thưởng không chỉ giúp tài nguyên phim ảnh thăng hạng mà còn mang lại nguồn lợi thương mại khổng lồ. Nói cách khác, thắng một lần, thu về gấp trăm.

"Bận nổ mắt luôn" Người quản lý thú nhận "Lời mời hợp tác cũng một đống."

Đến lúc Lâm Uyên về nhà, chiếc điện thoại vốn ít khi rung lên của anh giờ đây thông báo tin nhắn liên tục.

Các thành viên của Wink, kể cả Diệp Lưu Xuyên cũng gửi lời chúc mừng, thái độ cứ như thể việc anh ta nói xấu Lâm Uyên với Hạ Tuân chưa từng xảy ra. Ngay cả nhà sản xuất của chương trình "Minh Nhật Tinh Đồ" năm nào cũng nhắn tin. Sau đêm ra mắt, người này chỉ gửi một lời chúc hời hợt rồi mất hút, vậy mà hôm nay chợt nhớ ra trong danh bạ vẫn còn một kẻ vô danh tên là Lâm Uyên.

"Quả nhiên hồi đó cậu không vào được Wink là đúng, mấy cậu kia giờ sao phát triển bằng cậu được?" Vẫn là cái giọng bề trên, như thể việc Lâm Uyên không được ra mắt cùng nhóm năm đó là một ân huệ, là do ông ta có con mắt tinh đời vậy.

Lâm Uyên nhìn chằm chằm vào màn hình hồi lâu, suy nghĩ một lát rồi nhắn lại: "Sau này sẽ còn tốt hơn nữa."

Một cuộc đời tưởng chừng bị hủy hoại vì không được ra mắt, từ nay về sau sẽ chỉ đón nhận những kết cục tốt đẹp hơn.

Lâm Uyên ngồi trong xe, chiếc cúp đặt bên cạnh nặng trịch, nhưng anh vẫn thấy mọi chuyện cứ hư ảo thế nào ấy. Thế là đêm đó, anh đặt chiếc cúp ngay đầu giường để đi ngủ. Sáng sớm hôm sau thức dậy, thấy nó vẫn nằm đó cảm giác chân thực mới bắt đầu rõ rệt hơn

"Cậu tự ti về mình đến mức nào vậy hả?" Hạ Tuân nói "Gửi địa chỉ đây, tôi qua nhà cậu sờ cúp lấy hên cái nào."

"Một lần sờ một trăm, không mặc cả."

"Hừ, khinh tôi quá đấy." Hạ Tuân chuyển khoản luôn một nghìn: "Tôi sờ mười lần!"

Người này nói là làm, chưa đầy một tiếng sau khi Lâm Uyên gửi địa chỉ, Hạ Tuân đã có mặt tại nhà anh.

"Ghen tị quá đi."

Lâm Uyên: "... Ngoài từ đó ra anh không biết nói gì khác à?"

"Ghen tị."

"?"

"Ghen tị thật đấy" Hạ Tuân bảo "Cậu có biết cái giải này nó nặng đô đến mức nào không?"

Nhìn vẻ mặt của Lâm Uyên, Hạ Tuân lại càng bất lực: "Tôi đoán ngay là cậu không biết mà. Tóm lại là, chúc mừng cậu."

Hạ Tuân chìa tay ra, Lâm Uyên tiến lên một bước định bắt tay, bỗng nghe một tiếng "đùng", Hạ Tuân chẳng biết rút đâu ra một ống pháo giấy, tung hoa rực rỡ trên đầu Lâm Uyên, sau đó anh chàng lại móc từ trong túi ra một chiếc bánh kem.

Lâm Uyên: "... Anh là Doraemon à?"

"Lúc này chẳng lẽ cậu không nên sụt sịt cảm động một tí sao?"

Lâm Uyên: "... Tôi chỉ đang nghĩ xem dọn cái đống này thế nào thôi."

Hạ Tuân: "..."

Anh thuộc kiểu người vốn vụng chèo khéo chống, vất vả lắm mới cải thiện được một chút, nhưng cái tên Lâm Uyên này... chẳng có tí lãng mạn nào cả, đúng là đồ "đơn bào".

Hết thuốc chữa!

"Tôi cứ tưởng cậu sẽ cảm động lắm, rồi tôi cũng sẽ cảm động lây..." Hạ Tuân vỗ trán, nhìn Lâm Uyên một cái rồi lại nản chí vỗ trán tiếp, sau đó đổi sang vẻ mặt ghét bỏ: "Hết cứu."

Lâm Uyên: "..."

"Tiền dọn dẹp trừ vào cái một nghìn kia nhé."

"Cái đó là tính giá khác."

Bánh kem Lâm Uyên đã ăn rồi, vị dâu tây, cắt làm đôi, anh và Hạ Tuân mỗi người một nửa. Đây là chiếc bánh ngọt nhất mà Lâm Uyên từng ăn. Vì nó quá ngọt, nên trong phút chốc, anh bỗng thấy sống mũi cay cay.

...

Sau giải Kim Dực, Lâm Uyên vẫn im hơi lặng tiếng, chỉ có trang cá nhân của studio đăng ảnh anh nhận giải coi như xong nhiệm vụ. Tang Tử đã quen rồi, Lâm Uyên xưa nay vẫn thế, nếu có ngày anh đột nhiên chăm chỉ tương tác thì cô mới thấy không quen.

Kết quả là bỗng nhiên, cô thấy từ khóa #Hạ Tuân Lâm Uyên# leo lên dẫn đầu tìm kiếm.

Hạ Tuân và Lâm Uyên hợp tác trong phim "Quyền Thần", chuyện này Tang Tử biết rõ. Sau khi Lâm Uyên giành giải Nam phụ, sức nóng của bộ phim này tăng vọt chỉ sau một đêm. Tất nhiên, những lời bàn tán không hay vẫn còn đó, nhưng chủ yếu là nhắm vào Lâm Uyên còn đoàn phim thì chắc chắn là "vớ được món hời". Vào lúc này, chưa chắc Lâm Uyên đã chịu nhận phim, mà nếu có nhận thì cái giá cũng phải khác hẳn rồi.

Tang Tử thấp thoáng nghe tin đồn Lâm Uyên và Hạ Tuân quan hệ bình thường, cô không rõ thực hư, hình như là do Diệp Lưu Xuyên để lộ ra. Cũng không phải Diệp Lưu Xuyên nói thẳng thừng, chỉ là vô tình nhắc tới việc Hạ Tuân vì đóng chung với Lâm Uyên mà liên lạc với anh ta.

Nhưng khi bấm vào từ khóa này, thứ Tang Tử nhìn thấy không phải là "bất hòa" hay "rạn nứt", mà là...

Hình ảnh một Lâm Uyên dù mờ nhòe dưới ống kính nhưng nụ cười lại rạng rỡ đến cực điểm. Cạnh cái bóng mờ ấy là hình dáng thấp thoáng của một chiếc bánh kem, và chiếc cúp đặt ở phía sau.

Tóm lại, dù biểu cảm mờ đến mức không nhìn rõ, cả bức ảnh vẫn toát lên vẻ bừng sáng. Tang Tử đã thấy rất nhiều dáng vẻ của Lâm Uyên, nhưng tấm hình này, anh còn rạng ngời hơn tất cả những gì cô từng biết.

Cô muốn được thấy nhiều hơn những khoảnh khắc như thế này ở anh.

Tang Tử từng nghe người ta nói rằng, những ngôi sao như Lâm Uyên, vì đã trải qua thời gian dài ở dưới vực thẳm, từng chịu đựng chửi bới, mỉa mai, phản bội, nên để đứng dậy được là điều rất không dễ dàng. Vì thế anh sẽ làm tốt bổn phận của một ngôi sao, sẽ làm việc chuyên nghiệp, trân trọng từng cơ hội.

Nhưng cũng chính vì từng nếm trải cay đắng, anh đã thấy được những mặt xấu xí nhất của lòng người, thấy những fan từng yêu anh chết đi sống lại cũng có thể dứt áo ra đi, một giây trước còn ở thiên đường, giây sau đã rơi xuống địa ngục. Thế nên anh sẽ lý trí hơn, dễ dàng thể hiện sự chân thành nhưng lại rất dè dặt khi trao đi bản ngã thật sự của mình.

Tang Tử đôi khi cũng tự hỏi, liệu Lâm Uyên có phải như vậy không? Nhưng lúc này, trong bức hình trước mắt, Lâm Uyên đang bộc lộ một niềm vui thuần khiết nhất. Có lẽ, anh đã gặp được những người bạn tốt. Ngoại trừ việc ảnh hơi mờ ra, thì mọi thứ đều hoàn hảo.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.