Bức ảnh nằm chình ình trên trang cá nhân của Hạ Tuân và quả nhiên, dưới phần bình luận xuất hiện ngay một Lâm Uyên đang "lấm lét" hỏi tội: "Này, chụp cho tôi đẹp lên tí không được à? Nhìn mờ tịt chẳng thấy người đâu cả."
Hạ Tuần cũng chẳng vừa: "Thì mặt cậu vốn dĩ thế còn gì."
Lâm Uyên: "..."
"Haha, lần đầu thấy Lâm Uyên cứng họng luôn."
"Kỹ thuật chụp ảnh đúng là tệ thật, nhưng vì người được chụp là Lâm Uyên nên thôi, em chọn tha thứ."
"Cho con nhà người ta xin cái ảnh nét căng đi mà, nhìn khổ thân chưa kìa."
Hạ Tuân cũng thuộc kiểu người lười đăng ảnh lên mạng xã hội. Dù đóng không ít phim nhưng anh hiếm khi nhắc đến đồng nghiệp và ngược lại người khác cũng ít khi gọi tên anh. Đến tận lúc này, cư dân mạng mới chợt nhận ra: Hóa ra sau khi đóng chung Quyền Thần, Lâm Uyên và Hạ Tuần lại hợp cạ đến thế.
"Vậy đây là nhà Lâm Uyên đúng không? Chụp cho kỹ vào chứ bác ơi!"
Dù thông tin trong ảnh rất ít, nhưng trong một căn phòng có bày cúp thì chắc chắn phải là nhà Lâm Uyên rồi. Tuy chẳng nhìn rõ chi tiết, nhưng bức ảnh này lại mang đến cho người hâm mộ cảm giác như đang được chạm vào cuộc sống đời thường của thần tượng.
"Chắc là Hạ Tuân đang ăn mừng Lâm Uyên đoạt giải rồi."
"Hai người họ thân nhau quá, hóng Quyền Thần chiếu quá đi mất."
"Đứa nào đồn hai ông này ghét nhau đấy, rõ là thân thiết thế này cơ mà?"
Mối quan hệ giữa Hạ Tuân và Lâm Uyên từng bị Diệp Lưu Xuyên bóng gió xa gần. Dù một vài cư dân mạng thấy có gì đó sai sai nhưng lại chẳng có bằng chứng gì cụ thể.
Diệp Lưu Xuyên vốn là người cực kỳ kín kẽ, phỏng vấn lúc nào cũng kín kẽ như bưng. Ngoại trừ lần bị Lâm Uyên làm cho bẽ mặt tại sự kiện của Tnz thì hầu như lúc nào anh ta cũng giữ được hình tượng hoàn hảo. Thế nhưng, fan của Lâm Uyên đều thừa hiểu: Lâm Uyên và Diệp Lưu Xuyên sẽ chẳng bao giờ là bạn được. Cứ nhìn thái độ của Lâm Uyên đối với Diệp Lưu Xuyên so với Hạ Tuân là rõ ngay.
...
"Còn ai vào đây nữa, chắc chắn là Diệp Lưu Xuyên rồi. Chẳng phải câu nào anh ta cũng ám chỉ Lâm Uyên khó gần đó sao?"
"+1, theo ý anh ta thì nếu Lâm Uyên là người dễ tính, Hạ Tuân việc gì phải đi hỏi anh ta cách làm thân chứ?"
"Cái người này lúc nào cũng nói một nửa giữ lại một nửa, hồi Minh Nhật Tinh Đồ tôi đã nếm mùi rồi."
Diệp Lưu Xuyên lặng lẽ lướt mạng lông mày nhíu lại, anh ta nhận ra mình hoàn toàn bị Lâm Uyên và Hạ Tuân dắt mũi. Hai người kia coi anh ta như thằng ngốc mà lừa, vậy mà anh ta lại tin sái cổ rằng Lâm Uyên và Hạ Tuân không thể nào làm bạn.
Cũng may là lúc nói chuyện anh ta vẫn giữ kẽ nên dư luận chưa nhắm thẳng vào mình. Nhưng anh ta bắt đầu có cảm giác: Lâm Uyên cứ như con gián đánh mãi không chết vậy. Bất kể là anh ta hay Tạ Du, cứ hễ ai đụng chạm lợi ích với Lâm Uyên là y như rằng người được lợi cuối cùng luôn là Lâm Uyên.
Điều khiến Diệp Lưu Xuyên không thể tin nổi chính là Lâm Uyên đã ẵm được chiếc cúp Kim Dực. Những vị giám khảo nổi tiếng khó tính kia sao lại bằng lòng trao giải cho Lâm Uyên?
Đêm trao giải, Diệp Lưu Xuyên bận tối mặt với công việc. Để giữ lại danh tiếng đang dần tuột dốc, anh ta càng phải nỗ lực hơn. Đến khi kết thúc một ngày mệt mỏi trở về khách sạn, đập vào mắt anh ta là hàng loạt tin thông báo về việc Lâm Uyên thắng giải.
Lâm Uyên giành giải Nam phụ xuất sắc nhất giải Kim Dực.
Lâm Uyên đoạt giải, Wink biết đi đâu về đâu?
Đúng như anh ta dự đoán, một khi Lâm Uyên đoạt giải là nhóm Wink lại bị lôi ra so sánh. Họ là nhóm chiến thắng chính thức, còn Lâm Uyên là người bị loại, lẽ ra họ phải hơn hẳn về cả tiếng tăm lẫn thực lực, vậy mà Lâm Uyên lại vượt mặt một cách ngoạn mục.
Thậm chí, kể từ khi Lâm Uyên lọt vào danh sách đề cử, trên mạng đã xuất hiện cái tên "Wink Học". Cư dân mạng mặc định rằng cơ hội debut của Lâm Uyên đã bị cướp mất, thế là họ bắt đầu soi lại từng lỗ hổng trong bản dựng phim của chương trình năm xưa, bới móc từng chi tiết các thành viên mỉa mai, chơi xấu nhau.
Và không ngờ là dân mạng lại đào được không ít thứ hay ho. Việc Tạ Du được dọn đường sẵn để vào nhóm đã có bằng chứng rành rành, tuy nhiên các thành viên khác của Wink cũng chẳng hề trong sạch. Vì mỗi người đến từ một công ty quản lý khác nhau, dù hằng ngày vẫn diễn cảnh "tình thân mến thân" nhưng thực chất thứ tình cảm đó chẳng hề tồn tại. Lo cho lợi ích của mình còn chẳng xong, hơi đâu mà quan tâm đến đồng đội khác? Nói là thành viên cùng nhóm, nhưng về bản chất, họ chỉ là một đám đối thủ bị nhốt chung một chỗ mà thôi.
Số mới nhất của chuỗi bài đăng "Wink học" có tiêu đề: Trương Hiểu Việt rốt cuộc đã xóa kết bạn bao nhiêu người?” Một blogger cất công đào lại danh sách bạn bè của toàn bộ 100 thí sinh trong chương trình Minh Nhật Tinh Đồ để rà soát một lượt
"Đã xác nhận là Điền Ngật bị xóa, Lâm Uyên bị xóa, Giang Hứa Nghiêu bị xóa. Tề Trọng còn bảo hôm trước vừa kéo Trương Hiểu Việt đi chơi game, hôm sau đã thấy 'bay màu' khỏi danh sách bạn bè rồi."
"Trương Hiểu Việt ơi, cậu không mua nổi cái điện thoại bộ nhớ lớn hơn tí à? Hay cứ bảo là điện thoại bị mất trộm cho xong."
"Số lượng nạn nhân vẫn đang tăng lên, cười chết mất, Trương Hiểu Việt đi tham gia show âm nhạc, có một ca sĩ gạo cội từng bị cậu ta xóa thẳng tay giờ ra mặt cà khịa kìa."
"Trời ơi, người ta tặng đàn guitar cho cậu ta, một mặt thì bảo sẽ trân trọng, mặt khác đã thấy cây đàn lên sàn đồ cũ rồi. Đàn có cả chữ ký riêng mà, người ta làm sao nhìn nhầm được? Vậy mà quay lưng đi lại tặng gốm sứ hàng hiệu cho một đàn anh lớn khác, đúng là biết cách chọn mặt gửi vàng thật đấy."
Chuyện Trương Hiểu Việt xóa bạn thực ra trước đây chẳng ai quan tâm, sau khi Wink tan rã, mỗi người một ngả, ngoài fan của nhóm ra thì chẳng ai thèm để ý. Nguồn cơn của sự chú ý này, xét cho cùng đều bắt nguồn từ Lâm Uyên.
Bây giờ Lâm Uyên đang lên như diều gặp gió, anh đã thành công rồi. Nghĩ lại cảnh ngày xưa anh liên tục đứng trong nhóm dẫn đầu nhưng cuối cùng lại bị loại ở vị trí thứ 9 đầy cay đắng, trong lòng cư dân mạng, anh chính là phe chính nghĩa, còn Wink nghiễm nhiên trở thành phe phản diện. Đen đủi nữa là cái chuyện xóa bạn của Trương Hiểu Việt lại quá kém sang, cộng thêm việc dạo gần đây thực lực của các thành viên Wink lộ rõ yếu kém, cư dân mạng lại càng thấy bất công cho Lâm Uyên.
"Cái nhóm Wink này toàn là những thành phần gì thế không biết, thế mà cũng nỡ lòng nào cướp đi cuộc đời của Lâm Uyên?"
Đầu tiên là Tạ Du dính phốt, rồi đến Quý Hạ Minh, giờ thì Trương Hiểu Việt cũng đang "sập phòng". Diệp Lưu Xuyên đoán rằng không bao lâu nữa chắc cũng sẽ đến lượt mình thôi. Thậm chí chẳng cần đoán, vì ngay sau đó có video hiện lên là: Diệp Lưu Xuyên còn trụ lại được bao lâu nữa?
Diệp Lưu Xuyên mím môi, sau vụ với Hạ Tuân, anh ta nhận ra rằng để đánh bại Lâm Uyên từ những phương diện khác là rất khó, vì thành tích của anh lù lù ra đó. Anh ta bắt buộc phải thắng Lâm Uyên một cách đường đường chính chính ở mảng phim truyền hình, nếu không thì Lâm Uyên phải ngã ngựa đau đớn như Tạ Du, tốt nhất là đóng phim nào phim đấy flop đến mức không thể ngóc đầu dậy nổi.
Trong tay Diệp Lưu Xuyên đang có ba bộ phim chờ chiếu, dự kiến chiếu vào xuân, hạ, thu, đông mỗi mùa một bộ. Anh ta chọn kịch bản rất kỹ, không giống kiểu Tạ Du chỉ nhăm nhăm vào các dự án đại chế tác. Anh ta chẳng ưa gì cái cách làm ăn của công ty DA Entertainment, anh ta cũng không tin Tạ Du có thể trụ vững lâu dài trong giới này.
"Anh thấy bây giờ khán giả còn thích xem phim lịch sử không?" Diệp Lưu Xuyên bất ngờ hỏi người quản lý.
"Chắc là vẫn có chứ." Người quản lý ngẩn ra: "Cậu đang hỏi về... Quyền Thần à?"
Diệp Lưu Xuyên không phủ nhận, chỉ khẽ gật đầu.
"Nhưng mấy năm nay phim lịch sử chiếu đài tỉ lệ người xem không cao lắm." Người quản lý phân tích: "Tôi đoán Quyền Thần vẫn sẽ chiếu đài thôi. Nhưng các đài lớn đã định sẵn phim hết rồi, khả năng cao là nó sẽ phải dạt về đài hạng hai."
"Nhưng Lâm Uyên chẳng phải vừa đoạt giải sao?"
"Đó là giải điện ảnh, còn đây là lần đầu cậu ta đóng phim truyền hình." Người quản lý nói tiếp: "Bây giờ các nền tảng và nhà đài đều rất thận trọng. Ê-kíp của Quyền Thần vẫn thiếu sức nặng, Trình Nhất Viễn tuy có danh tiếng nhưng bộ phim gần nhất của ông ta cũng không thành công lắm."
Trình Nhất Viễn có thể xếp vào hàng đạo diễn gạo cội, nhưng thời buổi này "gạo cội" chưa chắc đã là từ hay. Diễn viên nếu cứ đâm đầu vào vì cái danh đạo diễn lâu năm thì khả năng thất bại lại càng cao.
"Sang năm phim Lâm Lang của tôi có lên được đài Thiên Phong không?" Diệp Lưu Xuyên hỏi.
"Vấn đề này không lớn."
Lâm Lang là bộ phim có dàn diễn viên hùng hậu nhất mà Diệp Lưu Xuyên nhận trong những năm gần đây. Anh ta đóng nam chính, ngang hàng với nữ chính Trịnh Miên. Trùng hợp là sau khi quay xong Lâm Lang, Trịnh Miên vừa có một bộ phim cực kỳ thành công, giúp cô vươn lên hàng sao hạng A. Trong dàn tiểu hoa hiện nay, cô là người hiếm hoi có cả thành tích, danh tiếng lẫn diễn xuất ổn định. Nói cách khác, Lâm Lang là "con bài" tốt nhất của Diệp Lưu Xuyên lúc này.
"Đổi lịch chiếu không dễ đâu nhé" Người quản lý nhắc nhở. "Đối đầu trực tiếp được thì tốt, còn nếu không gặp..."
Ánh mắt Diệp Lưu Xuyên lộ rõ vẻ lạnh lùng: "Thì coi như cậu ta gặp may."
Nếu Lâm Lang có thể chặn đứng Quyền Thần thì là kịch bản hoàn hảo nhất. Ngoài bộ đó ra, Diệp Lưu Xuyên vẫn còn vài bộ phim khác sắp chiếu. Chỉ cần một bộ trong đó bùng nổ, chỉ cần anh ta có đủ vốn liếng để đè bẹp Lâm Uyên, anh ta sẽ thoát khỏi tình cảnh bế tắc hiện tại.
Trong thâm tâm Diệp Lưu Xuyên, khả năng Lâm Lang thua Quyền Thần là bằng không. Kể từ sau bộ phim đình đám kia, Trịnh Miên chưa từng thất bại, cô đã bước vào giai đoạn củng cố vị thế, đủ sức nâng tầm cho các bạn diễn nam đóng cùng mình. Trong làng phim truyền hình, chuyện các tiểu hoa "gánh" bạn diễn nam phất lên đã xảy ra không ít lần, thậm chí xuất phát điểm của những người đó còn chẳng bằng Diệp Lưu Xuyên.
Lâm Uyên cuối cùng cũng sắp viết xong một bài hát. Anh thường viết nhạc trước rồi mới viết lời, mà giai đoạn này đối với anh còn khó hơn cả sáng tác nhạc. Bởi vì ngâm nga giai điệu là một quá trình hưởng thụ, còn viết lời đúng nghĩa là phải "vắt óc mà suy nghĩ".
Lâm Uyên tuy cũng có chút chữ nghĩa, nhưng chỉ là chút ít thôi, không nhiều đến thế. Anh không ép mình phải đạt đến chuẩn mực của một nhà thơ, cũng chẳng mong viết ra những ca từ vừa đọc đã thấy choáng ngợp, nhưng dù sao thì cũng đã dồn sức viết ra một bản nhạc, anh muốn có một lời bài hát xứng tầm với nó.
Còn phải phối khí nữa. Rồi cả vũ đạo chắc cũng phải thêm thắt vào một tí.
Lâm Uyên "uỳnh" một phát ngã nhào xuống sofa. Anh mở hết tập Thơ từ cổ đại toàn lại đến tập văn xuôi yêu thích dạo gần đây, tiện tay bày biện điện thoại, máy tính bảng kín mít những lời ca khúc kinh điển. Trong tủ nhà anh còn không ít đĩa hát, những tờ in lời nhạc cũng bị anh trải đầy ra bàn.
Theo cách nói của Hạ Tuân, người ngoài nhìn vào không khéo lại tưởng Lâm Uyên đang ngồi làm phép.
Mà dưới góc nhìn của Lâm Uyên, viết lời với làm phép thì khác gì nhau đâu? Nếu mà tự tát vào mặt mình mà ra được lời hay, chắc Lâm Uyên đã tự vả cho chục phát rồi.
"Tôi tát hộ cho này." — Hạ Tuân.
"Có chuyện tốt thế này sao không gọi tôi?" — Triển Hằng.
Lý Mạc Bắc cũng muốn góp vui, nhưng Lâm Uyên bảo dạo này anh ăn quýt hơi nhiều nên mặt vàng ươm rồi, để tôi tát cho mấy phát cho hai má hồng hào lên.
Lý Mạc Bắc: "Nhớ ngày đầu mới gặp Lâm Uyên, cậu ấy vẫn còn là một người chân thành, lương thiện biết bao..."
"Tại ăn quýt nhiều quá nên hỏng não đấy." Lâm Uyên tự bào chữa.
Lý Mạc Bắc: "..."
Tóm lại, quá trình này cực kỳ hành xác. Nhưng vào những đêm tĩnh mịch, khi ngoài cửa sổ không còn một tiếng xe cộ, đầu óc vốn trì trệ ban ngày bỗng nhiên hoạt động trở lại. Lâm Uyên bắt đầu viết những từ rời rạc lên giấy, rồi từ từ ghép chúng lại thành câu. Có được câu đầu tiên, câu thứ hai cứ thế tuôn ra tự nhiên.
Việc viết lời diễn ra nhanh đến bất ngờ. Anh đã trăn trở suốt cả tuần, nhưng lúc thực sự viết ra thì chưa đầy một tiếng đồng hồ. Lâm Uyên thậm chí còn thấy những gì mình viết ra thật hoàn hảo.
"Hay là mình có tố chất làm nhà thơ nhỉ?"
"Nhà của cậu sắp hết chỗ chứa bằng đấy người rồi đấy." Người quản lý dội ngay gáo nước lạnh.
Lâm Uyên: "..."
Được rồi. Xong phần nhạc và lời, bước phối khí cũng quan trọng không kém. Về khoản này thì Lâm Uyên hoàn toàn là dân tay mơ. Có thể nói là anh biết một chút, dùng phần mềm thì cũng tạm bợ được, nhưng để nhờ phối khí mà nâng tầm bài hát lên một đẳng cấp khác thì khó như lên trời.
"Để tôi giới thiệu cho một người." Phùng Tăng nói.
"Anh có người quen à?"
"Hồi trước dẫn nghệ sĩ tôi có tiếp xúc qua, chỉ là chưa kịp hợp tác thôi. Người này giỏi lắm."

