Phùng Tăng đã làm người đại diện cho anh được một thời gian. Lâm Uyên nhận ra Phùng Tăng không phải kiểu người nóng vội, chỉ trọng cái lợi trước mắt, cũng chẳng ham hố luồn cúi trong các vòng quan hệ, nhưng bù lại anh ấy quen biết rất nhiều nhân tài.
Dường như lúc nào anh cũng có thể từ một góc khuất nào đó "đào" ra được một nhân vật tầm cỡ, rồi mang đến cho Lâm Uyên một cơ hội đổi đời.
Lâm Uyên từng thuận miệng nhắc với Điền Ngật về người phối khí mà Phùng Tăng giới thiệu, Điền Ngật lập tức tiến cử ngay: "Hợp tác được, người này lợi hại lắm đấy."
Một bản phối hay có thể nâng tầm ca khúc lên một đẳng cấp khác, mà người Phùng Tăng giới thiệu lại chính là bậc thầy ở trình độ đó.
Khi Lâm Uyên hỏi người đại diện làm sao quen biết đối phương, Phùng Tăng thành thật thú nhận rằng ngày xưa, khi cả hai đều còn là những kẻ vô danh tiểu tốt, anh đã từng giúp đỡ người nọ.
Giờ đây, cái ân tình ấy lại rơi xuống đầu Lâm Uyên.
Nhà phối khí tên là Bách Nghị, từng hợp tác với rất nhiều ca sĩ tên tuổi. Vì nể mặt Phùng Tăng, anh ta chẳng hề đắn đo mà nhận lời ngay.
Sau khi Lâm Uyên đưa bản nhạc và lời bài hát qua, ban đầu Bách Nghị không nói gì, một lúc sau mới ngước nhìn Lâm Uyên: "Cậu viết à?"
"Có vấn đề gì sao?"
Đối phương lắc đầu.
"Tôi cứ tưởng ca khúc mới sẽ mang phong cách giống như Tâm Sự"
Bách Nghị nói "Tôi đã đặc biệt nghe kỹ bản phối của Tâm Sự và Hơi Ấm."
Cả hai bài đó đều có phong cách phối khí đẩy cảm xúc theo từng tầng lớp rõ rệt. Trong mắt Bách Nghị, đó cũng là phong cách thuộc sở trường của Lâm Uyên, nhưng bản nhạc trong tay anh lúc này lại hoàn toàn khác biệt.
"Là một bản nhạc khá ổn."
Bách Nghị trông có vẻ khá hoạt ngôn, nhưng một khi đã bắt tay vào việc, anh ta cứ như biến thành một con người khác.
Ca khúc mới của Lâm Uyên mang tên Đông Miên - Ngủ đông. Nhắc đến từ này, người bình thường sẽ liên tưởng đến sự u uất, sầu muộn hay sự tuần hoàn của bốn mùa, nhưng thực tế, phong cách của Đông Miên lại rất tươi vui.
Bách Nghị đã thêm vào nhịp điệu của guitar và trống. Vì đây là một khúc nhạc về mùa đông, dù mang phong cách sôi nổi nhưng trong bài vẫn giữ lại những khoảng lặng tinh tế, kết hợp với các yếu tố mùa đông mà không làm bản phối lấn át đi phần thể hiện của chính Lâm Uyên.
Lâm Uyên vốn luôn muốn học phối khí, nên khi Bách Nghị làm việc, anh liền đứng bên cạnh quan sát học hỏi. May thay, đối phương cũng chẳng bận tâm đến hành động học lỏm này của anh.
"Cậu đã tự viết được nhạc thì học phối khí cũng dễ thôi" Bách Nghị nói "Khi sáng tác bài này, hẳn là trong đầu cậu đã có hình dung về thành phẩm rồi, phối khí chẳng qua là thêm thắt vào đó những yếu tố mà cậu thấy tâm đắc thôi."
Lâm Uyên nghe vậy liền gật đầu tán đồng.
Bách Nghị làm việc cực kỳ hiệu suất. Khi tập trung, anh ta gần như quên hết sự đời, dồn toàn bộ tâm trí vào việc trước mắt. Ban đầu anh còn thảo luận với Lâm Uyên, nhưng càng về sau, Lâm Uyên càng không theo kịp nhịp độ của anh. Đợi đến lúc Lâm Uyên vừa kịp làm quen với những bước nhập môn cơ bản và bắt đầu định hình được thẩm mỹ cá nhân, thì bản phối của Đông Miên đã hoàn thành và nằm gọn trong tay anh.
"Nhanh vậy sao?" Lâm Uyên kinh ngạc.
"Thế này là chậm rồi đấy" Bách Nghị đáp "Nghe thử xem nào."
Lâm Uyên bắt đầu lắng nghe.
Thành phẩm của Đông Miên vẫn rất vui tươi nhưng không hề lộn xộn. Lâm Uyên nghe thấy trong đó tiếng lanh lảnh của những giọt băng rơi xuống đất, cả tiếng sột soạt khi bàn chân giẫm lên mặt tuyết.
Vạn vật đã chìm vào tĩnh lặng, nhưng ngủ đông không có nghĩa là thế giới không có âm thanh.
Lâm Uyên không kìm được mà nở nụ cười: "Hay quá!!"
Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ còn chờ thu âm.
Trong lúc Lâm Uyên đang yên lặng nghe nhạc, Bách Nghị đẩy cửa bước ra ngoài, gọi điện cho Phùng Tăng: "Sao anh không bảo tôi đây là bài hát do chính cậu ta viết?"
"...Viết không tốt sao?" Đầu dây bên kia, Phùng Tăng hơi ngập ngừng "Đây là lần thử sức đầu tiên của cậu ấy, tôi nghĩ nên mời một người phối khí giỏi để chất lượng tổng thể của bài hát được đảm bảo hơn."
Bách Nghị: "Không, viết rất tốt, tốt hơn tôi tưởng tượng nhiều, thế nên suýt chút nữa là tôi mất mặt rồi."
Khi Phùng Tăng mời anh, anh cứ ngỡ đây là một cái ân tình khó trả — Phùng Tăng vốn hiếm khi mở miệng, nói cách khác một khi anh ta chủ động nhờ vả thì ca khúc này... e là khó nhằn.
Lúc đó Bách Nghị còn chưa biết nghệ sĩ mà Phùng Tăng hợp tác tên là Lâm Uyên.
Càng không biết chất lượng của Đông Miên lại vượt xa kỳ vọng của mình.
Anh cứ ngỡ đó là một tác phẩm "mì ăn liền" của một diễn viên nào đó muốn kiếm tiền từ fan.
Kết quả là...
Bách Nghị cảm thấy thái độ ban đầu của mình có chút hời hợt. Dù Lâm Uyên không nhận ra, nhưng trong lòng anh vẫn thấy đôi chút áy náy.
"Lâm Uyên sẽ không để bụng đâu, cậu ấy rộng lượng lắm" Phùng Tăng cười đáp "Hơn nữa, anh cũng đâu có biểu hiện ra ngoài."
"Thật sự thấy có lỗi thì lần sau có bài nào hay, cứ giới thiệu cho Lâm Uyên hát là được."
Bách Nghị thường xuyên làm việc với các đoàn phim, việc giành lấy một cơ hội thể hiện ca khúc chủ đề vẫn là điều nằm trong tầm tay.
"Lâm Uyên chắc không thiếu lời mời đâu nhỉ?" Bách Nghị tò mò.
Ai mà chẳng biết Lâm Uyên vừa mới ẵm chiếc cúp Kim Dực?
"Cậu ấy là người rất trân trọng cơ hội" Phùng Tăng nói "Cậu ấy thật lòng yêu sân khấu."
Phùng Tăng cảm thấy điều này có lẽ liên quan đến việc Lâm Uyên từng trải qua một quãng thời gian ở dưới vực thẳm.
Dù tần suất xuất hiện trên sân khấu của Lâm Uyên không cao, nhưng mỗi lần được đứng trên sân khấu, anh đều nỗ lực 100%. Phùng Tăng chưa từng thấy Lâm Uyên bộc lộ vẻ mệt mỏi trên sân khấu, lúc nào cũng tràn đầy nhiệt huyết.
Lời mời từ đoàn kịch Ngày Mai Của Ngày Mai, anh vẫn nhận hát không chút đắn đo.
Có một buổi diễn trong chuyến lưu diễn của Ngày Mai Của Ngày Mai không sắp xếp được sân khấu lớn, chỉ được diễn ở một rạp hát nhỏ. Khi đó Lâm Uyên vừa vặn có lịch trống, liền đồng ý diễn ngay buổi đó.
Bây giờ anh không còn là người mới chập chững vào nghề như năm nào nữa rồi. Anh đã đoạt giải Kim Dực, cát-xê tăng gấp mấy lần, thế nhưng bên Ngày Mai của Ngày Mai vừa liên hệ, anh lập tức đồng ý.
Có lẽ vì đã chứng kiến quá nhiều cảnh hét giá, bùng show ở DA Entertainment, nên phong cách làm việc của Lâm Uyên lại khiến Phùng Tăng có chút không quen.
Nhưng nghĩ lại, có lẽ cũng chính vì vậy mà anh mới trở thành người đại diện của Lâm Uyên, như một mối duyên định sẵn.
Anh thực sự có chút nể phục chàng trai này.
...
"Có ai biết bộ phim tiếp theo của Tiểu Lâm là gì không?"
"Dù cậu ấy tự mở studio cũng tốt, nhưng tôi cứ cảm thấy khâu vận hành của studio vẫn kém xa các công ty quản lý chuyên nghiệp. Lâm Uyên giờ đã có giải thưởng trong tay, chắc phải giành được vài kịch bản xịn chứ nhỉ."
"Tại sao Tiểu Lâm không đóng phim ngôn tình cổ đại chứ hả!!! Hoàn toàn có thể hợp tác với các tiểu hoa mà @Studio Lâm Uyên, làm việc năng suất lên chút đi, đừng để lãng phí thời gian của con nhà người ta nữa."
Có lẽ vì gần cuối năm, các studio đều đang tổng kết cuối năm, nên việc các diễn viên năm tới có phim gì chờ chiếu, sắp vào đoàn phim nào luôn là chủ đề nóng hổi được fan quan tâm.
Thấy nhà các tiểu sinh, tiểu hoa khác đều đã công bố phim mới, mà trong danh sách đó chẳng hề thấy tên Lâm Uyên, fan không khỏi sốt ruột.
Họ cảm thấy Lâm Uyên bây giờ đã có giải thưởng, chỉ còn thiếu độ nổi tiếng nữa thôi.
Đối với các nam diễn viên, đóng phim thần tượng chính là con đường "đổi đời" nhanh nhất, biết đâu đóng một bộ là bùng nổ ngay.
Trong giới này, những người được coi là "đợi bạo" ai mà chẳng có vài bộ phim tồn kho? Bộ này không nổi thì bộ sau chắc chắn nổi, cứ kiên trì đợi là được.
"Cách vận hành của studio có vấn đề rồi? Bộ Quyền Thần trông cũng có tướng 'flop', hồi đó Lâm Uyên không có quyền lựa chọn, nhưng giờ ít ra cũng phải có quyền chọn lựa chứ?"
Tang Tử không tham gia vào cuộc tranh luận của các fan.
Cô không mấy mặn mà với việc Lâm Uyên đóng phim thần tượng. Đúng là mấy năm nay có vài diễn viên phất lên nhờ phim thần tượng, nhưng số người thất bại thảm hại còn nhiều hơn.
Dù bộ này có bùng nổ đi nữa, thì bộ sau vẫn cứ phải tiếp tục đóng phim thần tượng, chẳng có ai giữ vững được vị trí hay hot liên tiếp cả, đa phần đều bị những tiểu sinh mới nổi thay thế.
Có lẽ vì đã hâm mộ Lâm Uyên được một thời gian, từng chứng kiến lúc anh chưa nổi tiếng đến bây giờ nên yêu cầu của cô đối với Lâm Uyên không quá khắt khe.
Dù sao đi nữa, Lâm Uyên vẫn luôn từng bước đi lên, hiện tại đã tốt hơn trước rất nhiều rồi.
Trong mắt Tang Tử, dù số lượng tác phẩm của Lâm Uyên không nhiều, nhưng mỗi tác phẩm đều để lại dấu ấn đậm nét: Thiên Trọng Sơn đoạt giải, sân khấu kinh điển Tâm Sự và cả bài hát Hơi Ấm nổi lên cùng Thế Giới Phồn Hoa, cộng thêm vài hợp đồng đại diện chất lượng cao. Tang Tử thấy mỗi bước đi của Lâm Uyên đều cực kỳ vững chãi.
Cô hoàn toàn không hiểu nổi những fan cứ muốn Lâm Uyên một bước lên mây, đứng vào hàng ngũ top đầu.
Làm gì có chuyện một bước lên trời? Chẳng phải đều là tích tiểu thành đại, chậm mà chắc hay sao?
Tang Tử xem bình luận của fan một lát rồi cũng mất hứng. Cô định tắt điện thoại đi tắm thì bỗng nhiên WeChat nảy lên một thông báo —
"Tang Tang, app 'MANG' vừa cập nhật một bài hát mới, có phải là Lâm Uyên mà cậu thích không? Mục ca sĩ hình như ghi cùng một tên đấy."
"Bài hát mới?" Tang Tử tò mò, "Trang chủ Weibo của Lâm Uyên không thấy nói gì, studio cũng chẳng đăng, để mình qua xem thử."
Vài phút sau
Tang Tử: "..."
Cô phải thừa nhận rằng, studio của Lâm Uyên có vẻ hơi vô dụng. Tin lớn như phát hành ca khúc mới mà không thấy một lời thông báo nào sao?
Không, dù gì cũng ra bài mới rồi, không cần quảng bá à? Sao cứ làm như chuyện chẳng liên quan đến mình vậy?
Nhưng khoảnh khắc nhấn vào bài hát, cô đã thấy gì?
Lời và nhạc đều là do Lâm Uyên viết!!
Tang Tử chợt nhớ lại tấm ảnh Hạ Tuân đăng về nhà của Lâm Uyên, trong góc ảnh dường như có thoáng qua hình bóng một cuốn sổ ghi chép và một cây guitar.
Chẳng lẽ...
Lâm Uyên biết viết nhạc thật sao!
Tang Tử có cảm giác như một cánh cửa thế giới mới vừa mở ra. Càng hâm mộ Lâm Uyên lâu, cô càng cảm thấy ưu điểm của người này là vô tận, luôn mang đến cho cô những bất ngờ mới mẻ.
Vì là bài hát do chính Lâm Uyên viết, đứng dưới góc độ người hâm mộ, Tang Tử tự nhủ phải bao dung với anh hơn một chút, dù không hay lắm cũng không sao vì có tác phẩm đầu tay được khích lệ thì mới có tác phẩm thứ hai...
Kết quả là — Đông Miên này hay hơn cô mong đợi rất nhiều!
Nó không phải kiểu nhạc nhạt nhẽo từ đầu đến cuối, nghe xong chẳng đọng lại chút ấn tượng hay cao trào nào, cũng không phải kiểu nhạc khiến người ta nhức đầu vì kiểu ca từ tự luyến "anh đây rất đẹp trai, anh đây rất giàu, em không yêu anh thì em là đồ ngốc". Đây là một ca khúc mà ngay cả người qua đường nghe cũng thấy rất bắt tai.
Cực kỳ năng động và tươi vui!
Tang Tử đã nghe qua không ít bài của Lâm Uyên, ngoại trừ một đoạn lời hơi hoạt bát trong công diễn nhóm ở Minh Nhật Tinh Đồ, thì những bài sau này anh thường hát đều mang phong cách tương tự, khiến người ta suýt nghi ngờ anh định đi theo con đường ca sĩ hát nhạc buồn.
Nhưng bài này — siêu đáng yêu! Dù là một bài hát về mùa đông, nhưng thứ hiện ra trước mắt Tang Tử lại là khung cảnh tuyết tan xuân đến.
Ánh nắng mùa đông len qua cửa sổ, chiếu lên lưng ấm áp, cô vừa ôm chăn sưởi ấm vừa yên tĩnh lắng nghe ca khúc này.
Lúc này mà có thêm một củ khoai lang nướng nóng hổi, rồi thò tay ra khỏi chăn bóc thêm vài quả quýt nữa thì đúng là mỹ mãn.
Chất giọng mới này hay quá đi mất!!
Lâm Uyên thật sự nên đi hát nhiều hơn nữa!
Mình xin phép không dịch lời bài hát vì mình thấy mình dịch nó kỳ quá, sửa mãi mà thấy vẫn chưa ưng. Mình để lời bài hát trong truyện gốc đây nha
“动物冬眠世界下雪我寻找新鲜。”
“今天是最年轻的一天。”
“运动鞋冻住脚趾尖。”
“冬天也可以冒险。”

