Tạ Du đang khổ sở lo cho tương lai, phía Diệp Lưu Xuyên cũng chẳng khá khẩm hơn.
Lâm Lang tuy không thảm hại như Một Chén Lệ, nhưng cũng là một dự án lớn được người trong giới đánh giá cao. Ban đầu ai cũng kỳ vọng nó sẽ nâng tầm diễn viên, nhưng đến cuối cùng, chẳng những không nâng được ai mà ngay cả Trịnh Miên cũng suýt bị vạ lây.
Kịch bản của Lâm Lang có vấn đề là một chuyện, nhưng phim đã thất bại thì diễn viên muốn tiến thêm bước nữa là rất khó.
Diệp Lưu Xuyên bề ngoài vẫn tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng không khỏi u ám.
Trước đó anh ta đã bị Lâm Uyên cướp mất hợp đồng với Tnz. Vì Lâm Lang lên sóng, Diệp Lưu Xuyên đã chuẩn bị tâm thế để tiếp xúc với một thương hiệu xa xỉ khác, nhưng hiện tại thái độ của phía thương hiệu đã trở nên mập mờ, nếu không có gì thay đổi, e là hợp đồng này lại sắp tan thành mây khói.
Chỉ còn cách một bước cuối cùng mà thôi.
Cho đến bây giờ Diệp Lưu Xuyên vẫn không thể chấp nhận kết quả Quyền Thần lấn lướt Lâm Lang.
Anh ta không phải chưa từng nghĩ đến khả năng Linh Làng thất bại, nhưng khi Lâm Lang bị chê cười, thì dựa vào cái gì mà Quyền Thần lại bùng nổ?
Tnz thậm chí còn đổi danh hiệu cho Lâm Uyên - bây giờ Lâm Uyên đã là đại diện dòng sản phẩm chính thức rồi.
Tnz vốn rất khắt khe trong việc trao danh hiệu, cả đại diện toàn phần lẫn đại diện dòng sản phẩm, trên toàn cầu cũng chẳng có mấy người. Lâm Uyên có thể giành được một suất đại diện, bất kể là dòng nào, cũng đủ chứng minh sự đánh giá cao của Tnz dành cho anh.
Thậm chí ngay cả Hạ Tuân cũng có thương hiệu xa xỉ tìm đến cửa!
Giây phút nghe tin, Diệp Lưu Xuyên không thể tin vào tai mình.
Lâm Uyên dù sao còn có giải Nam chính xuất sắc nhất Kim Dực, còn Hạ Tuân có cái gì? Điểm xuất phát của đối phương thậm chí còn không bằng Lâm Uyên.
Lúc anh ta hợp tác với Hạ Tuân, Hạ Tuân chỉ là một kẻ vô danh, vai diễn có thể có chút ấn tượng nhưng bản thân Hạ Tuân không có hào quang ngôi sao. Tóm lại, trong giới giải trí, Hạ Tuân thuộc kiểu nam phụ nghìn năm, dù công ty có muốn lăng xê thì khả năng nổi tiếng cũng không cao.
Thương hiệu xa xỉ mà Hạ Tuân hợp tác chính là thương hiệu mà Diệp Lưu Xuyên đang định tranh thủ.
Bởi vì khán giả ủng hộ.
Dù gu thời trang của Hạ Tuân còn chẳng bằng anh ta, cơ bản chưa bao giờ chụp bìa tạp chí, nhưng thương hiệu vẫn sẵn sàng đẩy bìa cho đối phương.
Sức mạnh của Quyền Thần lớn đến vậy sao?
Diệp Lưu Xuyên vô cùng thắc mắc.
Hạ Tuân sở hữu một gương mặt vốn dĩ cách biệt với sự nổi tiếng, theo quan điểm của Diệp Lưu Xuyên, hình ảnh của đối phương hoàn toàn không khớp với khẩu vị của khán giả trong hai năm gần đây.
Những món đồ mà thương hiệu giao cho Hạ Tuân quảng bá, Diệp Lưu Xuyên vốn tưởng sẽ ế ẩm, thế nhưng Hạ Tuân vừa diện lên chưa được bao lâu, những món đồ cùng mẫu đã cháy hàng.
Người hâm mộ thậm chí còn đang tung hô khả năng "chốt đơn" của Hạ Tuân.
Diệp Lưu Xuyên không nhịn được mà bật cười, Hạ Tuân thì có khả năng chốt đơn gì chứ?
Anh ta thậm chí còn ác ý nghĩ rằng, không lẽ là Hạ Tuân tự bỏ tiền thuê người mua đấy chứ?
Diệp Lưu Xuyên mím chặt môi, Lâm Lang thất bại khiến anh ta bắt đầu thiếu tự tin vào hai bộ phim tiếp theo của mình. Dù lý trí bảo rằng hai bộ này chưa chắc đã giống như Lâm Lang, nhưng anh ta xem đi xét lại, kiểu gì cũng không thấy chất lượng của hai bộ đó cao hơn Lâm Lang.
Linh Làng ít ra còn dựa được vào danh tiếng của Trịnh Miên, còn hai bộ này thì sao? Chẳng dựa dẫm được gì.
"Gần đây có kịch bản mới nào ổn không?" Diệp Lưu Xuyên nhìn sang người quản lý.
Người quản lý im lặng hồi lâu, buông một tiếng "Ừ" nhẹ bẫng.
Diệp Lưu Xuyên lập tức hiểu ra, e là không có rồi.
"Không nhất thiết phải là ngôn tình cổ trang." Diệp Lưu Xuyên nói "Phim đô thị cũng được, phim lịch sử cũng có thể cân nhắc."
Sắc mặt người quản lý lập tức trở nên phức tạp: "Phim lịch sử những dự án đang chuẩn bị đều bị mấy công ty quản lý lớn nhắm vào hết rồi."
Chưa nói đến việc công ty của Diệp Lưu Xuyên có tranh giành nổi hay không, dù có giành được cơ hội, nếu có kịch bản tốt, công ty cũng sẽ ưu tiên cho Hà Miên - nam nghệ sĩ nổi tiếng nhất công ty
Sau khi Quyền Thần nổi tiếng, tin tức năm xưa đoàn phim tìm đến Hà Miên đầu tiên cũng bị nhắc lại. Đối với Hà Miên, việc không nhận Quyền Thần cũng chẳng tính là gì, phim mới của anh ta dù không đại thắng nhưng rating cũng không tệ.
Diệp Lưu Xuyên có nghe nói, trong lòng Hà Miên thực ra có chút hối hận. Những kịch bản như Quyền Thần vốn dĩ khó gặp, dù Hà Miên hiện tại đã là sao hạng A, nhưng phận làm diễn viên, ai chẳng muốn củng cố danh tiếng thêm một bước nữa?
Vì vậy, gần đây Hà Miên cũng bày tỏ ý định muốn đóng phim lịch sử.
Anh ta đã muốn diễn, công ty đương nhiên ưu tiên cho anh ta, vậy nên cơ hội việc làm của Diệp Lưu Xuyên chắc chắn sẽ bị thu hẹp lại.
"Còn phim đô thị thì sao?" Diệp Lưu Xuyên tiếp tục gặng hỏi.
Người quản lý lộ vẻ khó xử hơn, cuối cùng vẫn không nói gì, dù sắc mặt Diệp Lưu Xuyên đã khá khó coi.
Nhưng nếu nói thật thì sẽ còn khó coi hơn.
Giai đoạn cuối của Lâm Lang, gương mặt của Diệp Lưu Xuyên có dấu hiệu xuống sắc.
Chính xác mà nói, việc gương mặt anh ta xuống sắc khiến những fan theo chân từ thời Minh Nhật Tinh Đồ có chút không thể chấp nhận được.
Chủ yếu là lúc quay Lâm Lang, Trịnh Miên vẫn chưa nổi tiếng, đoàn phim và cả bản thân Diệp Lưu Xuyên cũng không mấy lạc quan về bộ phim này, nên dù biết trạng thái gương mặt khó duy trì, Diệp Lưu Xuyên cũng không kịp thời tút tát lại.
Về sau, dù lớp trang điểm phim cổ trang đã rất đậm, nhưng mặt của Diệp Lưu Xuyên vẫn xuống sắc trầm trọng.
Phim cổ trang còn thế, đặt vào phim đô thị ngay cả những đoàn phim mà người quản lý có quen biết, phản ứng đầu tiên khi nghe đến tên Diệp Lưu Xuyên cũng là từ chối.
Huống chi lúc đó Lâm Lang còn đang thất bại về tỷ lệ lượt xem
Phía đoàn phim còn nói những lời rất khó nghe, thẳng thừng bảo rằng gu thẩm mỹ của Diệp Lưu Xuyên có vấn đề.
Những lời này người quản lý không dám nói cho Diệp Lưu Xuyên biết. Anh ta đã dẫn dắt Diệp Lưu Xuyên không phải một hai năm, anh ta biết rõ lòng tự trọng ẩn giấu dưới vẻ ngoài bình thản của anh ta.
Lòng tự trọng của Diệp Lưu Xuyên rất mạnh, thậm chí có thể nói, lòng tự trọng của anh ta tỉ lệ thuận với lòng đố kỵ.
Diệp Lưu Xuyên không thể tha thứ cho việc những thành viên khác trong Wink nổi tiếng hơn mình, càng không thể chịu nổi việc Lâm Uyên - kẻ thậm chí còn không được debut - lại đè đầu cưỡi cổ mình.
Thậm chí lòng đố kị này ở Diệp Lưu Xuyên chắc chắn còn vượt xa những thành viên khác trong Wink, chỉ là anh ta che giấu rất giỏi, cộng thêm tính cách không phô trương nên mới tỏ ra thong dong tự tại mà thôi.
Trong giới giải trí, làm gì có ai thực sự thong dong tự tại?
"Vượt qua giai đoạn khó khăn này là ổn thôi." Người quản lý an ủi "Chẳng bao lâu nữa, khán giả sẽ quên chuyện này thôi."
Nhưng Diệp Lưu Xuyên lại đáp: "Dù có quên, cũng không có nghĩa là nó chưa từng tồn tại."
"Yên tâm đi, tôi sẽ chấp nhận." Diệp Lưu Xuyên nhìn thấu suy nghĩ của quản lý, "Tôi không tin Lâm Uyên sẽ luôn gặp vận may, cũng không tin mình sẽ mãi đen đủi."
Nếu thực sự là vậy, thì ông ta chẳng phải quá ưu ái Lâm Uyên rồi sao?
Anh ta thậm chí còn cảm thấy, nếu sự nghiệp sau này suôn sẻ được như Lâm Uyên, thì cái giá của việc không thể ra mắt cùng Wink, anh ta cũng sẵn lòng trả.
…
Trong thời gian Quyền Thần phát sóng, Lâm Uyên vừa chạy sự kiện vừa tiếp tục quay Trọng Án.
Tốc độ quay của Trọng Án chậm hơn một chút so với dự tính của Lâm Uyên. Anh vốn tưởng rằng đến tháng 3 khi Quyền Thần chiếu thì Trọng Án cũng đã quay xong.
Nhưng không phải vậy.
Các vụ án ngày càng trở nên phức tạp.
Ở đoàn phim Trọng Án, một trong những cách để diễn viên thấu hiểu kịch bản là xem phim tài liệu. Những vụ án đề cập trong Trọng Án có vài vụ từng gây rúng động trên mạng, tư liệu liên quan cũng khá nhiều.
Dàn diễn viên chính như Lâm Uyên thì còn đỡ, các diễn viên đóng vai nhân vật trong từng vụ án lẻ thì càng nỗ lực tìm hiểu thực tế hơn. Bởi lẽ hung thủ trong những vụ án này đa phần không thể suy luận theo lẽ thường, họ khác biệt với người bình thường, có những kẻ trông rất giản đơn nhưng thực chất suy nghĩ trong não bộ của họ là thứ không thể hiểu nổi.
May mà đạo diễn đã dành cho Lâm Uyên một chút thời gian, cộng thêm việc quay Trọng Án không quá mệt mỏi, các cảnh quay của Lâm Uyên thường được tập trung quay dứt điểm.
Trong quá trình đó, bản thân Lâm Uyên cũng đảm bảo sự tập trung cao độ nhất.
Thời gian tuy eo hẹp nhưng Lâm Uyên cảm thấy cuộc sống rất đủ đầy.
Anh không phải kiểu diễn viên theo đuổi việc phải có mặt ở đoàn phim liên tục. So với số lượng, Lâm Uyên thấy chất lượng quan trọng hơn. Nếu có cơ hội hợp tác tốt, anh sẵn sàng bỏ nhiều thời gian để giành lấy và cũng sẵn lòng chờ đợi, bất kể đề tài nào anh cũng muốn thử thách.
Gần đây cũng có đoàn phim nhạc kịch tìm đến canh.
Chuyến lưu diễn của Ngày Mai Của Ngày Mai đạt thành tích rất tốt, hiện nay đã là một trong số ít những vở nhạc kịch có thể sinh lời trong giới.
Đoàn kịch mới mời Lâm Uyên không giao vai chính cho anh mà mời diễn một vai phụ quan trọng. Phía đoàn kịch cũng hiểu rõ Lâm Uyên không có thời gian nên không kỳ vọng anh nhận vai chính.
Lâm Uyên sau khi đọc kịch bản đã đồng ý.
Cá nhân anh thấy việc chọn một kịch bản nhạc kịch tốt còn dễ hơn chọn kịch bản phim điện ảnh hay truyền hình. Bởi vì giá một tấm vé nhạc kịch không hề rẻ, nếu biểu diễn quá tệ, khán giả sẽ không ủng hộ. Cộng thêm việc những nhà đầu tư chỉ chăm chăm kiếm tiền thường không mặn mà với việc rót vốn vào nhạc kịch, một vở nhạc kịch muốn vươn tầm thì cuối cùng vẫn phải dựa vào chất lượng của chính nó.
"Gần đây cậu có thu xếp được thời gian không?" Phùng Tăng nhướn mày.
"Cố gắng thu xếp là có thôi."
Mới ký hợp đồng với Lâm Uyên chưa lâu, người quản lý đã cảm nhận được hương vị của sự bận rộn. Các lời mời thương mại tới tấp gửi đến, kỹ năng của Lâm Uyên lại khá đa dạng: có nơi mời biểu diễn, mời tham gia show thực tế, đóng phim, quảng cáo, rồi cả hát nhạc phim...
Vận may sự nghiệp của Lâm Uyên đang dần được chứng minh.
Vì Lâm Uyên khá kén chọn nên lịch trình của anh không đến mức kín mít, nhưng nhiều hơn so với lúc studio mới thành lập.
Gần đây Phùng Tăng đi bàn chuyện hợp tác đều nhận được sự đãi ngộ dành cho một người quản lý có tên tuổi.
Lâm Uyên từng là một kẻ vô danh, nhưng bây giờ thì không còn nữa.
Cảm giác này Phùng Tăng chưa từng có được khi còn ở DA Entertainment.
Những gì Lâm Uyên đang làm hoàn toàn trùng khớp với lộ trình mà anh đã vạch ra cho đối phương.
Gần đây trong một sự kiện, Phùng Tăng đã gặp lại những đồng nghiệp cũ ở DA Entertainment.
Những người đó vốn dĩ thường hào phóng đòi giới thiệu tài nguyên cho anh, giờ đây lại chẳng thèm nói với anh một câu. Phùng Tăng hiểu ánh mắt của họ, đó chính là sự đố kỵ. Hồi Phùng Tăng còn ở DA, mỗi khi nghệ sĩ do anh dẫn dắt có khởi sắc, anh đều nhận được những ánh mắt tương tự và chẳng bao lâu sau, nghệ sĩ đó sẽ mâu thuẫn với anh rồi chạy sang đầu quân cho quản lý khác.
Bây giờ họ vẫn giữ ánh mắt đố kỵ như thế, nhưng Lâm Uyên thì họ không cướp đi được.
Những người ấy trong danh bạ của Phùng Tăng dần rơi vào im lặng. Ngược lại, một nhóm khác lại bắt đầu liên lạc ngày một nhiều hơn
"Anh Phùng, em thực sự khâm phục anh. Em vốn biết anh rất giỏi chọn kịch bản mà, Lâm Uyên nổi tiếng chắc chắn có công lớn của anh."
"Anh Phùng đỉnh quá quá."
"...Chuyện là thế này, nghe nói gần đây anh đã tiếp xúc với đoàn phim Nhà Trọ Vô Hạn phải không? Anh có thể đề cử giúp em một chút được không?"
Phùng Tăng: "..."
Anh không nhịn được mà đưa tay xoa cằm, suy nghĩ kỹ lại chẳng lẽ từ trước đến nay anh luôn để lại ấn tượng là một người yếu đuối dễ bị bắt nạt sao?
Người liên lạc với anh chính là nghệ sĩ mà Phùng Tăng từng dẫn dắt ở DA Entertainment. Người này năm xưa vừa mới có chút dấu hiệu nổi tiếng đã vội vàng chạy sang đầu quân cho người đại diện khác.
Phùng Tăng có lần đi qua hầm gửi xe còn nghe thấy đối phương ở trong xe lớn tiếng chế nhạo mình là đồ vô dụng, sẵn tiện nịnh bợ người quản lý mới.
Phùng Tăng tuy không thù dai nhưng không có nghĩa là anh nhanh quên.
Dù anh có quen biết người của đoàn phim Nhà Trọ Vô Hạn thì cũng tuyệt đối không có chuyện đi giới thiệu cho đối phương.
Thậm chí còn có kẻ ám chỉ muốn gia nhập studio của Lâm Uyên.
Studio hiện tại chỉ có một mình Lâm Uyên, nhưng chắc chắn sẽ có những tài nguyên mà Lâm Uyên không dùng đến hoặc có thể chia sẻ ra.
Phùng Tăng đương nhiên từ chối không chút do dự, trong lòng anh thậm chí còn thấy nực cười.
Trước đây ở DA Entertainment, những ý kiến của anh bị coi là ngu ngốc, giờ Lâm Uyên nổi tiếng rồi thì anh bỗng chốc trở thành người quản lý có tầm nhìn xa trông rộng.
Đối phương vẫn kiên trì gửi tin nhắn tới, mỗi câu đều gọi "anh Phùng" thân thiết hơn cả hồi anh còn là quản lý trực tiếp. Hắn còn nói lúc đó mình còn trẻ người non dạ, không biết Phùng Tăng tốt với mình thế nào, rồi lại than vãn quản lý hiện tại vô trách nhiệm làm lỡ dở sự nghiệp của hắn ra sao.
Quả thực, Phùng Tăng có để ý thấy DA Entertainment có một đợt dồn tài nguyên cho hắn, sau khi vắt kiệt thì mặc kệ hắn tự sinh tự diệt. Đã rất lâu rồi hắn không nhận được công việc tử tế nào, trang Weibo toàn là những tấm ảnh khoe cơ bụng đẹp đẽ.
Thậm chí, dù thỉnh thoảng có công việc, cũng là nhờ vào cái vai diễn mà Phùng Tăng từng nhận cho hắn năm xưa.
Có vai diễn để đời thì khi giới thiệu bản thân mới có chút tự tin.
Phùng Tăng chỉ đành đáp lại: "Cậu đúng là trẻ người non dạ, nhưng tôi cũng không phải thằng ngu."
Anh đã chịu thiệt thòi quá nhiều lần rồi, không thể để bản thân tiếp tục dẫm vào vết xe đổ.
Thông qua liên lạc của đối phương, Phùng Tăng cũng nhận thấy DA Entertainment dường như ngày càng đi xuống.
Cách lăng xê người của DA có vấn đề, coi nghệ sĩ như công cụ kiếm tiền quá rõ ràng, tất cả đều chỉ muốn độ nổi tiếng nhất thời. Vấn đề cốt lõi là cách làm này không thể thành công mãi mãi.
Trước đây DA luôn tập trung lăng xê Tạ Du, coi như cũng đã thành công, nhưng không phải ai cũng có vận may như Tạ Du - gặp được một vai diễn chạm đến trái tim khán giả. Nếu vận may kém một chút, bên này DA từ bỏ lăng xê một người, bên kia người công ty muốn lăng xê lại không nổi, cứ đà này dù DA có hướng đến việc kiếm tiền nhanh thì số tiền đó cũng không dễ nuốt.
"Tạ Du chẳng phải càng khó sống hơn sao?" Lâm Uyên tò mò hỏi.
Phùng Tăng gật đầu: "Chắc là vậy."
"Vụ Wink tái hợp năm ngoái thực ra là một cơ hội tốt." Phùng Tăng nói "Nếu phát triển cá nhân không ổn, dựa vào danh nghĩa Wink tái hợp vẫn có thể kéo lại được một lượng fan."
Đợt Xingyao Video công bố Wink quay trở lại, độ nổi tiếng của các thành viên Wink trên các nền tảng đều không hề thấp.
Lâm Uyên nhún vai: "Hát hò kiểu đó thì không ổn đâu."
"Vậy nên họ không có việc để làm nữa, danh nghĩa Wink cũng chẳng còn tác dụng." Phùng Tăng gãi đầu "Tôi không hiểu công ty quản lý của họ nghĩ gì, tập luyện mà cũng không thèm đến xem sao?"
"Có lẽ họ nghĩ fan sẽ vẫn ủng hộ thôi." Lâm Uyên nói.
Wink chỉ tham gia một chương trình Minh Nhật Tinh Đồ đã nổi tiếng. Lúc ra mắt, độ tuổi trung bình của các thành viên chưa đến 20. Họ đứng trên đỉnh cao quá sớm, được fan săn đón, giàu có từ khi còn nhỏ, chỉ cần đưa danh hiệu Wink ra là làm gì cũng thuận lợi. Cứ thế lâu dần, họ coi việc Wink nổi tiếng là năng lực cá nhân cũng là chuyện bình thường.
Lâm Uyên tuy thường xuyên cãi vã với vài người trong Wink, nhưng thực tế anh không tiếp xúc với họ nhiều. Tuy nhiên, nhìn biểu hiện của Tạ Du lúc cậu mới xuyên qua là có thể thấy, Wink là tập hợp của những kẻ coi trời bằng vung.
Tạ Du đã được hưởng lợi từ việc ra mắt, nhưng anh ta vẫn không thỏa mãn, nhất định phải dẫm chết nguyên chủ thì mới thấy vui lòng.
Sự tồn tại của Lâm Uyên dường như sinh ra chỉ để làm nền cho thành công của anh ta.
"Tôi vẫn còn lương thiện quá." Lâm Uyên không nhịn được mà tự khen mình một câu.
Người quản lý lặng lẽ nhìn anh, vẻ mặt đầy thắc mắc.
"Tôi còn chưa nhân lúc người ta gặp nạn mà đạp thêm một cú đâu." Lâm Uyên nói.
Anh tiện tay vỗ vai người quản lý: "Anh cũng thế, anh là người tốt."
…
Công việc mới nhất của Lâm Uyên là chụp một bộ ảnh bìa thời trang cùng với Hạ Tuân.
Đây là bộ ảnh bìa thứ tư Lâm Uyên thực hiện từ trước đến nay. Bộ đầu tiên cho tạp chí hạng hai, bộ thứ hai cho tạp chí hạng nhất UNO, anh còn lên một kỳ của Phong Thượng - nhờ vào suất đề cử giải Kim Dực.
Lần này, bìa tạp chí vẫn thuộc về Phong Thượng.
Trong bốn tạp chí hạng nhất, Phong Thượng là tờ báo có mối liên hệ mật thiết với ngành phim ảnh. Tạp chí này không chỉ hợp tác lâu năm với giải Kim Dực, mà mỗi khi có phim truyền hình hay điện ảnh thắng giải, tạp chí đầu tiên mà diễn viên chính hợp tác thường là Phong Thượng.
Lần này, Lâm Uyên sẽ cùng Hạ Tuân lên bìa Phong Thượng.
Lâm Uyên đã chụp tạp chí không dưới một lần, coi như đã dày dặn kinh nghiệm, nên trong mắt anh việc chụp cho Phong Thượng lần này cũng chẳng khác gì những lần trước.
Kết quả không biết là lịch trình của anh hay của Hạ Tuân bị lộ, giây phút vừa đến hiện trường chụp ảnh, Lâm Uyên vẫn còn đang ngồi trong xe đã nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt bên ngoài. Khi anh nhìn qua cửa sổ ra ngoài, bên ngoài bỗng dưng là một biển người mênh mông.
Lâm Uyên: "?"
Cùng lúc anh lộ ra vẻ mặt thắc mắc, phía Hạ Tuân cũng gửi tới một dấu chấm hỏi.
Rõ ràng, Hạ Tuân cũng bị vây kín.
Nhưng cả hai vẫn phải xuống xe.
Ngay khoảnh khắc cả hai cùng hẹn nhau xuống xe, Lâm Uyên đã bị choáng ngợp bởi khung cảnh trước mắt —
Từng gương mặt bỗng nhiên rạng rỡ nụ cười ngay khi anh xuất hiện.
Những tiếng hò reo gọi tên anh.
Sự chân thành trong nụ cười và tiếng gọi đó, anh hoàn toàn có thể cảm nhận được.

