Có người sẽ thắc mắc, liệu bản thân các minh tinh có nhận thức được việc mình đã nổi tiếng hay không
Câu trả lời là có.
Vị trí chỗ ngồi trong đêm hội của các nền tảng, vị trí đứng trên sân khấu, đãi ngộ từ phía đối tác, phạm vi lựa chọn ngày càng được mở rộng và ngay lúc này, là khung cảnh chấn động lòng người nhất.
Được vô số ánh mắt dõi theo, được nhiều người yêu thích chân thành đến thế, dù sự yêu thích này có thể chóng phai, nhưng ít nhất trong giây phút này nó là thật.
Thời gian quay Quyền Thần, gần như chẳng ai ngó ngàng đến họ, ảnh hậu trường ít ỏi bị leak ra còn nhờ ké nhiệt độ của Hà Miên, khác hẳn với sự tương phản rõ rệt ngay lúc này.
Hạ Tuân nhìn về phía Lâm Uyên, khi vẫy tay chào từ xa, sau lưng anh lại rộ lên một đợt tiếng hét chói tai.
"A a a a a a!"
"Quân Thần là thật đó!"
Mãi cho đến khi hai người vào đến địa điểm chụp hình, tiếng thét chói tai vẫn còn vang vọng.
Lâm Uyên và Hạ Tuân nhìn nhau, Hạ Tuân lên tiếng trước: "Bây giờ tôi vẫn chưa quen lắm, cứ cảm giác cuộc sống yên bình bị phá vỡ ấy."
Dù là fan đón ở sân bay hay cuộc sống đời thường luôn nằm dưới ánh đèn sân khấu, đối với Hạ Tuân, tất cả những điều này đều quá đỗi xa lạ.
Cũng may anh là người thích ở nhà, thời gian ngoài công việc chỉ muốn nằm ườn ra đó chứ không ham giao tiếp. Công ty quản lý và người đại diện hiểu rõ tính nết anh nên cũng không ép.
Với công ty, việc Hạ Tuân nổi lên nhờ Quyền Thần là một niềm vui ngoài ý muốn, vốn dĩ không nằm trong kế hoạch ban đầu.
Có thể nói, thành quả Hạ Tuân mang lại đã vượt xa kỳ vọng. Với tính cách và gương mặt quá đỗi chính trực, theo sắp xếp của công ty, anh vốn đi theo con đường diễn viên phụ, khả năng nổi tiếng không cao.
Có được thu hoạch như hiện tại đã là điều không dễ dàng, tốt nhất là đừng ép anh quá chặt.
"Bận lắm đúng không?" Lâm Uyên hỏi.
Hạ Tuân gật đầu đồng cảm: "Nhiều hợp đồng thương mại quá, tôi phải từ chối bớt một số rồi."
Điều đáng nói là, cùng có danh tiếng từ Quyền Thần, nhưng con đường thương mại của Hạ Tuân lại khác hẳn Lâm Uyên. Những nhãn hàng ưu ái anh toàn là các ngành truyền thống như ô tô, sữa, dụng cụ nhà bếp.
Về chuyện này, Lâm Uyên nhận xét: "Có khi nào là do anh trông mặt mũi đứng đắn quá không?"
Hạ Tuân lườm anh: "Mấy tháng không gặp, cậu quên luôn cách nói tiếng người rồi à?"
Lâm Uyên cười hì hì.
"Đây là lần đầu tiên tôi chụp ảnh bìa tạp chí đấy" Hạ Tuân bỗng nói "Lát nữa cậu dẫn dắt tôi với."
Lâm Uyên lộ vẻ thắc mắc: "Dạo này không ai mời anh sao?"
Lời mời chụp ảnh bìa tạp chí bên anh đã xếp thành hàng dài, các tạp chí hàng đầu trừ “Cosm” đều đã ngỏ lời, anh không tin Hạ Tuân lại không có.
"Có chứ" Hạ Tuân gật đầu "Nhưng tôi không giỏi khoản này với lại cậu biết đấy, mặt tôi trông không được fashion cho lắm."
Lâm Uyên: "... Mấy người đó nói thì tính làm gì."
Hai người nhờ Quyền Thần mà có chỗ đứng trong giới diễn viên nam. Có danh tiếng thì tai tiếng cũng theo sau. Lâm Uyên còn đỡ — anh thuộc kiểu diễn viên không có điểm yếu nào quá lộ liễu. Còn Hạ Tuân thì khác, đột ngột chen chân vào hàng ngũ tuyến hai, nên áp lực và tai tiếng cũng đổ dồn về phía anh nhiều hơn.
Một đám người mỉa mai gu ăn mặc đời thường của Hạ Tuân là quê mùa.
Lâm Uyên: "..."
Người ta chỉ thích mặc áo thun quần thể thao thôi mà, quê chỗ nào? Hạ Tuân đứng đó ít nhất cũng mét tám, tỉ lệ cơ thể cân đối, mặc gì mà chẳng đẹp!
Hạ Tuân: "Cảm ơn cậu nhé, fan cuồng số một của tôi."
Lâm Uyên xua tay: "Khỏi cảm ơn, chúng ta làm fan của nhau là được."
Anh nói hoàn toàn là thật lòng!
Cứ thử hỏi tại sao Hạ Tuân lại tăng vọt sức hút nhờ Quyền Thần xem. Ngoài kịch bản và diễn xuất, ngoại hình chắc chắn là yếu tố cực kỳ quan trọng!
...
Một buổi chiều tháng tư, thời điểm dễ buồn ngủ, Tang Tử vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa lướt Weibo trong vô vọng. Danh sách quan tâm của cô chẳng có mấy người.
Dạo này Weibo càng lúc càng ít chuyện thú vị, những người cô theo dõi cũng chẳng mấy khi cập nhật. Nhưng Tang Tử vẫn lướt mãi không thôi. Đây là cái mùa chẳng muốn làm gì cả, thà ngồi xem lại đống tin đồn cũ rích còn hơn là đi viết luận văn.
Cô lướt màn hình một cách ngẫu hứng bỗng nhiên, trang chủ hiện lên một dòng trạng thái mới
Lâm Uyên: 【Người này tự thấy mình không đẹp trai.】
Anh còn đính kèm một tấm ảnh.
Trong ảnh là Hạ Tuân đang cố che mặt không cho chụp, ánh mắt lộ rõ vẻ chê bai nhưng khóe miệng lại không giấu nổi ý cười.
Hạ Tuân làm sao thoát khỏi tay Lâm Uyên?
Lâm Uyên thích chụp thế nào thì chụp, cuối cùng Hạ Tuân đành chịu thua trước "móng vuốt" của anh.
"Người hướng nội đúng là đồ chơi của người hướng ngoại mà."
"Cười chết mất, nằm im cho chụp luôn kìa."
"Tự thấy mình không đẹp trai? Câu này là kiểu khoe khoang trá hình gì đây? Không đẹp trai mà làm diễn viên được à? Hy vọng vị huynh đài này có cái nhìn sáng suốt hơn về bản thân."
"+1 +1."
"Phải nói là kỹ thuật chụp ảnh của Lâm Uyên cũng chẳng ra làm sao. Hạ Tuân vốn đẹp trai thế kia, qua ống kính của cậu ấy thôi không nói nữa, phải bao dung cho khuyết điểm của cậu ấy thôi."
"Thật ra Hạ Tuân chụp ảnh cũng bình thường thôi."
Cư dân mạng lúc này mới phát hiện ra, những tấm hình xấu nhất của Lâm Uyên và Hạ Tuân trên mạng hóa ra đều là tác phẩm của đối phương.
Trong ảnh Lâm Uyên chụp thì Hạ Tuân mất luôn mặt mũi, còn Hạ Tuân chụp Lâm Uyên thì nhan sắc anh bị kéo tụt ít nhất 50%.
Hạ Tuân chọc Lâm Uyên một cái: "Cậu cố ý đúng không?"
"Cố ý gì cơ?" Lâm Uyên liếc anh "Tôi chụp anh đẹp thế còn gì, chẳng hơn đứt mấy tấm anh chụp tôi à?"
Hạ Tuân: "..."
Ảnh bìa số lần này của Phong Thượng lấy chủ đề mùa xuân, đúng lúc thời tiết đang ấm dần lên, không quá nóng. Lâm Uyên và Hạ Tuân lâu lắm mới có dịp hóa thân thành sinh viên đại học.
Việc định ra chủ đề cho ảnh chụp bìa đôi nam thường không dễ. Các yếu tố lãng mạn bị loại bỏ ngay từ đầu. CP Thiệu Cảnh và Hoàng đế đúng là đã đẩy sức nóng của Quyền Thần lên cao, nhưng cả Lâm Uyên và Hạ Tuân đều không có ý định buộc chặt hình ảnh với nhau.
Hạ Tuân lấy diễn xuất làm sự nghiệp chính, Lâm Uyên thì hoạt động đa dạng hơn, nhưng cả hai đều có chấp niệm với diễn xuất, không muốn nổi tiếng bằng những chiêu trò ngoài lề.
Cảm giác ăn ý giữa họ, ngoài việc bắt nguồn từ nhân vật, còn bởi Lâm Uyên và Hạ Tuân ngoài đời thực sự là bạn bè.
Hai người chưa từng cố xào CP trước ống kính, nhờ vậy mà cách cư xử lại càng tự nhiên. Đối với những fan thích đu CP, sự tự nhiên này còn tình hơn các CP thật.
...
Trong bối cảnh của Phong Thượng xây dựng, Lâm Uyên và Hạ Tuân lần lượt vào vai thiên tài thể thao và học bá. Đương nhiên, Lâm Uyên là thiên tài thể thao, còn Hạ Tuân là học bá.
Hạ Tuân tỏ vẻ bất mãn: "Tôi không thể làm thiên tài thể thao được à?"
Lâm Uyên chỉ tay vào mình: "Nhìn gương mặt rạng rỡ như ánh mặt trời này đi, anh thấy nó giống người có thành tích học tập tốt không?"
Hạ Tuân: "..."
Đúng là chẳng có chút sức thuyết phục nào.
Trong cả bộ ảnh bìa, những tấm chụp chung không nhiều, chỉ có cảnh lướt qua nhau ở hành lang lớp học và những ánh nhìn vô tình giữa hàng ghế trước và hàng ghế sau.
Ánh nắng rọi vào qua khung cửa sổ lớp học, học bá dụi mắt vô tình quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của cậu thiếu niên thể thao ở hàng cuối cùng.
Học bá vốn luôn tách mình ra khỏi đám đông, còn thiếu niên thể thao luôn được đám đông vây quanh. Duy chỉ có khoảnh khắc này, ánh mắt cậu xuyên qua đám đông, hướng thẳng về bóng dáng nơi hàng ghế đầu.
Lâm Uyên: "Không thấy hơi ám muội à?"
"Đó chính là mục đích của tạp chí mà" Hạ Tuân lại rất bình thản "Nếu không họ đã chẳng mời cả hai chúng ta chụp chung."
Hạ Tuân lúc đầu còn chưa bắt nhịp được với việc chụp ảnh, giờ cũng đã dần quen.
Lâm Uyên thì thích nghi rất nhanh. Với anh mà nói, yêu cầu của Phong Thượng lần này còn đơn giản hơn cả buổi chụp trước đó cho UNO. Phía tạp chí không bắt hai người phải tạo dáng quá nhiều, chỉ yêu cầu họ giữ tâm thế như đang đóng một bộ phim.
Yêu cầu này, cả Lâm Uyên lẫn Hạ Tuân đều không xa lạ. Dù lúc đầu có hơi gượng gạo, nhưng dần dần cả hai đều nhập vai một cách tự nhiên.
"Làm thêm một set nữa!"
"Tiếp tục nào!!"
...
Những người hâm mộ như Tang Tử đã sớm nghe ngóng được tin Lâm Uyên chụp ảnh bìa cho Phong Thượng. Thời thế giờ đã khác, cô chỉ cần tìm kiếm trên mạng là có cả một xấp ảnh hậu trường hiện ra.
Nào là video hậu trường chụp ảnh, nào là clip hai người được chỉ đạo tạo dáng, thậm chí cả cái bóng của Lâm Uyên ở ghế sau ô tô cũng được cư dân mạng chụp lại rồi đăng lên.
Đúng là khác thật rồi — khác hẳn so với thời đóng Ngày Mai Của Ngày Mai.
Gương mặt vẫn là gương mặt đó, nhưng trên người Lâm Uyên bắt đầu toát ra khí chất của một ngôi sao, giống như trưởng thành chỉ trong nháy mắt.
Nhưng Tang Tử cảm thấy, sự thuần khiết ở Lâm Uyên vẫn còn đó.
Anh không phải kiểu ngôi sao mà mỗi cử chỉ hành động đều theo một khuôn mẫu, ngay cả nụ cười cũng như được đo sẵn góc độ. Tất nhiên, Lâm Uyên không quá gần gũi với fan, có lẽ là do ảnh hưởng từ quãng thời gian tham gia Minh Nhật Tinh Đồ.
Nhưng Lâm Uyên vẫn sẵn lòng thể hiện con người thật của mình.
Đặc biệt là khi hợp tác với Hạ Tuân, trông anh lại càng chân thực hơn.
Tang Tử từng xem qua ảnh chụp chung Lâm Uyên và Diệp Lưu Xuyên tham gia sự kiện của Tnz. Trong những tấm ảnh đó, biểu cảm của Lâm Uyên nhìn thì có vẻ hài hòa, nhưng nếu quan sát kỹ sẽ thấy sự kháng cự của anh đối với Diệp Lưu Xuyên, nụ cười dường như không chạm đến đáy mắt.
Nhưng ở cạnh Hạ Tuân thì khác hẳn.
Dù chỉ là cùng đứng nhận chỉ dẫn, không tương tác, không nói lời nào, nhưng bờ vai của Lâm Uyên rất thả lỏng, cả người thư thái, và đôi mắt lấp lánh ánh sáng.
Tang Tử đã xem hết Minh Nhật Tinh Đồ, những đoạn hậu trường trên mạng cô cũng không bỏ sót. Dù thời lượng của Lâm Uyên trong đó rất ít, cô vẫn cố coi cho bằng sạch.
Điểm khác biệt rõ rệt nhất giữa Lâm Uyên thời kỳ đầu và thời kỳ cuối của chương trình đó là: Đôi mắt của anh dần mất đi ánh sáng.
Điều đó có thể nhận ra rất dễ dàng.
Cả đêm Wink debut cũng vậy, dù Lâm Uyên đã chấp nhận kết quả và trông có vẻ thanh thản, nhưng cả người anh lại căng cứng, ánh mắt như mất đi màu sắc vốn có.
Tang Tử thà thấy Lâm Uyên khóc, còn hơn thấy một Lâm Uyên đánh mất hy vọng.
Thế nên trong mắt cô, Ngày Mai Của Ngày Mai cực kỳ quý giá.
Đó là bước đi đầu tiên cho sự thức tỉnh của Lâm Uyên, là khởi đầu cho sự tỏa sáng của anh.
"Ảnh hậu trường có rồi này! Phong Thượng đăng rồi, có ai đang hóng không?"
Thấy tin tức trực tuyến, Tang Tử lập tức lao vào xem.
Quả nhiên, khi hợp tác với Hạ Tuân, Lâm Uyên trông vừa thoải mái vừa trẻ trung, chẳng khác gì một nam sinh đại học ngoài đời thực!
Cô thích nhất khoảnh khắc Lâm Uyên giơ gậy bóng chày, tập trung nhìn chằm chằm vào quả bóng. Đôi mắt đen láy của anh tập trung đến cực hạn, dường như trời đất lúc này chẳng còn gì khác, chỉ còn lại quả bóng đang bay về phía mình.
Trong cảnh này, Lâm Uyên không cười, gương mặt rạng rỡ thường ngày bỗng trở nên sắc sảo hơn hẳn.
Có lẽ vì hiếm khi thấy anh mạnh mẽ như vậy nên trong mắt Tang Tử, Lâm Uyên lúc này chỉ còn lại sự đẹp trai ngời ngợi, như một con báo săn đang kiên nhẫn chờ đợi con mồi, chỉ chờ giây tiếp theo là vồ lấy.
Tang Tử lặng lẽ lưu tấm hình này về máy.
Trong bộ ảnh này, ở đa số các khung hình, Lâm Uyên đều ấm áp dịu dàng như ánh nắng rực rỡ, tràn đầy sức sống, đúng chuẩn hình tượng thanh niên thể thao trong mắt đại chúng.
Chỉ duy nhất tấm hình này là vô cùng sắc bén.
Tang Tử thích Lâm Uyên của khoảnh khắc này hơn.
Giống như chính con người anh vậy, dù gương mặt luôn rạng rỡ, mái tóc mềm mại, nhưng lại sở hữu một trái tim cực kỳ kiên định, nhờ vậy mới có thể đi được đến tận bây giờ

