“Thương hiệu A cuối cùng lại chọn Lâm Uyên??? Thật sự không hiểu nổi, hợp đồng với Cảnh Nhạc hết hạn rồi à?”
“Lâm Uyên??? Nhãn hàng A bị mù rồi à, chọn ai không chọn lại chọn Lâm Uyên? Chẳng phải Cảnh Nhạc nổi tiếng hơn Lâm Uyên gấp trăm lần sao?”
“Cạn lời, Lâm Uyên thiếu mỗi cái hợp đồng này à? Tôi thấy anh ta rõ ràng là canh đúng thời điểm, nhất quyết phải nhận đại diện của những thương hiệu từng hợp tác với Cảnh Nhạc.”
“Nói cho mà biết, vụ chương trình Hãy đi du lịch nào có phải Cảnh Nhạc đá Hạ Tuân ra khỏi chương trình hay không thì cũng chỉ là đồn đoán, đến giờ vẫn chưa có bằng chứng. Nhưng việc Lâm Uyên cướp hợp đồng của Cảnh Nhạc thì là rõ rành rành nhé. Một mặt thì tỏ vẻ đòi công bằng cho Hạ Tuân, một bên thì chính mình lại làm trò tương tự, trơ trẽn thật sự.”
“Giả tạo +1.”
“Thiếu gì nhãn hàng để hợp tác? Ý đồ nhắm vào Cảnh Nhạc quá rõ ràng rồi.”
Fan của Cảnh Nhạc nhanh chóng liệt kê ra hàng loạt tội trạng của Lâm Uyên:
Giả tạo.
Kiêu ngạo (chủ yếu là không tôn trọng Cảnh Nhạc).
Cướp hợp đồng quảng cáo.
Người hâm mộ Cảnh Nhạc cho rằng, dù các hãng điện thoại ra mẫu mới liên tục, việc thay người đại diện là chuyện bình thường, nhưng trong giới có bao nhiêu nhãn hàng, tại sao Lâm Uyên cứ phải chọn đúng thương hiệu A?
Mục tiêu quá lộ liễu rồi còn gì.
“Nhãn hàng A đúng là có mắt như mù, thật sự nghĩ một mình Lâm Uyên có thể gánh được doanh thu à? Hai phim Quyền Thần và Trọng Án đều phim thiên về dòng chính kịch đúng không? Phim chính kịch vốn dĩ không hút fan, nói gì đến chuyện ảnh hưởng tới người tiêu dùng trẻ.”
Bản thân Lâm Uyên không hề lên tiếng về chuyện này.
Nhưng những fan của Lâm Uyên lại một câu nói trúng tim đen: “Cái sai lớn nhất của Lâm Uyên chính là vào tầm này năm ngoái đã lọt vào danh sách đề cử——”
“Mau im miệng đi, có người sắp tăng xông rồi kìa!”
“Nếu không thì trong bao nhiêu tội lỗi của Lâm Uyên, sao họ lại né duy nhất cái này ra, đây rõ ràng mới là tội lớn nhất mà.”
Fan Cảnh Nhạc: “……”
Sự thật đúng là như vậy.
Nếu dùng đại ngôn của thương hiệu A để đổi lấy một chiếc cúp Kim Dực, bao nhiêu hợp đồng đại ngôn họ cũng sẵn sàng đổi. Nhưng họ không muốn nhắc tới, vì nhắc đến là thấy đau lòng. Có thể nói, nếu không có giải Kim Dực, Lâm Uyên chắc chắn không thể kiêu ngạo như vậy. Mỗi lần đối đầu với Lâm Uyên, chỉ cần thiếu chiếc cúp ấy thôi, khí thế của họ cũng tự nhiên yếu đi mấy phần.
Cay đắng hơn là fan Lâm Uyên lúc nào cũng treo giải Kim Dực trên miệng.
“Thật sự không hiểu nổi fan Cảnh Nhạc tức giận cái gì, Cảnh Nhạc đến đề cử còn không có, người ta là Lâm Uyên cầm cúp thật sự đấy. Khoảng cách giữa Cảnh Nhạc và Lâm Uyên còn cách tận 4 người được đề cử khác nữa cơ.”
“Đúng thế!!”
Dù tức đến phát điên, họ cũng không thể phản bác, vì chiếc cúp nằm trong tay Lâm Uyên là thật. Khi nhãn hàng A công bố Lâm Uyên, danh hiệu đi kèm là “Diễn viên trẻ, Nam phụ xuất sắc nhất giải Kim Dực” còn trước đây khi công bố Cảnh Nhạc, chỉ vỏn vẹn “Diễn viên trẻ”.
Ở khía cạnh này, fan Cảnh Nhạc không thể thắng được Lâm Uyên, nên họ lại âm thầm chuyển hướng sang giá trị thương mại.
Giá trị thương mại của Cảnh Nhạc là điều cả giới công nhận. Mỗi khi anh có đại ngôn mới, fan luôn dốc sức mua ủng hộ, thương hiệu A cũng không ngoại lệ, Cảnh Nhạc luôn mang về doanh số rất tốt.
Cảnh Nhạc nổi lên từ phim cung đấu, ngay khi mới vào nghề, anh ta dựa vào hình tượng hoàng tử si tình mà thu hút một lượng lớn người hâm mộ. Dù cuối cùng không thể ở bên nữ chính nhưng nhân vật của anh lại là nhân vật cổ trang khiến khán giả rung động nhất năm đó, danh tiếng thậm chí lấn lướt cả nam chính, các CP được gán ghép với anh trong phim cũng hot rần rần.
Sau vai diễn đó, Cảnh Nhạc tiếp tục đóng nam chính tổng tài bá đạo si tình trong phim đô thị, rồi lại hóa thân thành thiên thần lạnh lùng trong phim tiên hiệp, giúp củng cố địa vị vững chắc. Quan trọng hơn, anh ta còn có mấy CP rất được khán giả yêu thích. Dù hai năm gần đây không có vai diễn nào thực sự bùng nổ, nhưng Cảnh Nhạc vẫn là nam thần trong mắt công chúng.
Dù mỗi năm đều có những diễn viên nam nổi lên nhờ phim thần tượng, nhưng trong mắt fan Cảnh Nhạc họ chỉ đang đi lại con đường của Cảnh Nhạc, bắt chước lại anh ta mà thôi. Những người đó chỉ có độ hot ảo, còn Cảnh Nhạc mới là nổi tiếng thực thụ.
So với những nam diễn viên đi theo lộ trình của Cảnh Nhạc, những người đi lên từ phim chính kịch như Lâm Uyên thường được đánh giá cao hơn về diễn xuất nhưng khả năng “chốt đơn” của fan lại kém hơn.
Fan Cảnh Nhạc thẳng thừng tuyên bố, thực tế sẽ sớm chứng minh nhãn hàng A đã sai lầm khi mời Lâm Uyên — Lâm Uyên đến cả một CP cũng không có thì làm sao giúp thương hiệu bán hàng?
“CP ấy hả, vẫn có đấy chứ, có thể gọi là ‘CP cùng bị mắng’, hoặc là ‘CP Liên minh nạn nhân của Cảnh Nhạc’.”
Fan Cảnh Nhạc: “……”
Thực tế, CP Thiệu Cảnh và Hoàng đế trong ‘Quyền Thần’ đã để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng khán giả, nhưng Lâm Uyên và Hạ Tuân không hề có ý định xào CP. Cả hai đều có công việc riêng, vẫn là bạn bè nhưng rất ít khi hoạt động quảng bá theo hướng CP. Vì thế cũng sẽ không xảy ra cảnh xào CP được một thời gian rồi bỗng dưng quay sang xe nhau, chửi bới, thanh lọc fan rồi tấn công lẫn nhau.
Sở dĩ Cảnh Nhạc có nhiều fan trung thành và độ gắn bó của fandom rất cao là vì mỗi khi có một vai diễn hot, các fan đều phải trải qua quá trình tranh đấu như vậy, những người còn ở lại đến bây giờ hầu như đều là fan cứng thực sự.
…
Ở một góc độ nào đó, mọi người trong giới đúng là đang quan sát giá trị thương mại của Lâm Uyên.
Dù Quyền Thần và Trọng Án đều rất hot, nhưng fan của Lâm Uyên lại không quá cuồng nhiệt, họ không suốt ngày đi cãi nhau với fandom của đối thủ, cũng chẳng có ai để mà gây gổ, người duy nhất được coi là đối trọng của Lâm Uyên trong phim chính là Hạ Tuân.
Mà Hạ Tuân thì càng không thể đem Lâm Uyên ra để “xào CP”.
Fan bình tĩnh đồng nghĩa với việc họ sẽ không tiêu xài bốc đồng, sẽ không vì mấy tấm thẻ ảnh hay chữ ký mà đổ xô đi mua hàng. Tất nhiên, không phải thương hiệu nào cũng chỉ coi trọng doanh số ngắn hạn, một số nhãn hàng mời người đại diện là để nâng cao mức độ nhận diện thương hiệu.
Nhãn hàng A là một trong số đó
Dù sao thì với sản phẩm như điện thoại, việc dựa vào tình yêu của fan để đẩy doanh số là chuyện không hề dễ dàng.
Nhưng mục tiêu nâng cao độ nhận diện cho thương hiệu còn khó đạt được hơn, người đại diện trước đó là Cảnh Nhạc còn chưa làm tốt, trong khi Lâm Uyên lại nổi muộn hơn và thời gian nổi tiếng cũng ngắn hơn. Tuy nhiên, nhãn hàng A đã quen với việc tìm những ngôi sao đang hot nhất tại thời điểm đó để làm người đại diện, đối với họ việc treo khẩu hiệu “chỉ mời người nổi nhất” đã là một cách quảng bá rồi.
Lâm Uyên đã bắt đầu dùng thử điện thoại của hãng A, còn mua cho Phùng Tăng một chiếc. Phùng Tăng bình thường dùng điện thoại nhiều hơn anh, phải tách biệt số cá nhân và số công việc.
Lâm Uyên không có acc clone, anh dùng tài khoản chính để đọc tin đồn của người khác mà chẳng thèm che giấu. Anh không quen biết nhiều người trong giới, thân nhất vẫn là những người từng hợp tác, còn lại chỉ gặp qua ở các sự kiện. Mỗi lần đọc được bê bối của ai đó, Lâm Uyên lại không nhịn được mà cảm thán: không thể ngờ được người đó trông thế mà lại có bộ mặt tệ bạc như vậy.
“Cũng chẳng ai nhìn ra cậu có bộ mặt của một con chuột túi đâu.” Quản lý nói thật lòng.
Lâm Uyên: “…… Đừng có trực tiếp sắp xếp cho tôi ra nước ngoài như vậy chứ”
Ở đây làm gì có chuột túi.
“Ở đây có lợn rừng.” Phùng Tăng vẫn không chịu thua.
Lâm Uyên: “…… Mấy bài viết bôi nhọ tôi trên mạng là do anh bí mật đăng đấy à?”
Lâm Uyên chưa bao giờ che giấu tính công kích cực mạnh của bản thân mình, anh lướt một cách công khai, đôi khi còn chia sẻ cho Hạ Tuân cùng xem.
Hạ Tuân: “Chia sẻ thì được, nhưng đừng có trượt tay bấm like đấy.” Anh cứ có cảm giác danh tiếng của mình sớm muộn sẽ bị Lâm Uyên hủy hoại sạch sành sanh.
“Những tin tức trên mạng cậu thấy chưa?” Hạ Tuân hỏi, “Có cần tôi ủng hộ cậu vài chiếc điện thoại không?”
“Không cần.”
Hạ Tuân miệng thì đồng ý thế thôi, nhưng sau đó Lâm Uyên gặp lại anh, phát hiện cả quản lý và trợ lý của Hạ Tuân đều đã đổi sang mẫu điện thoại mới nhất của nhãn hàng A.
Lâm Uyên hỏi: “Sao bản thân anh không đổi luôn đi?”
Hạ Tuân liếc anh một cái: “Tôi sợ.”
Lâm Uyên: “?”
Sao lại ăn nói nửa chừng thế?
Hạ Tuân im lặng gửi một tấm ảnh chụp màn hình từ một trang tin lá cải, tiêu đề là: Hạ Tuân liều mình vì tình yêu
Lâm Uyên: “?”
Hạ Tuân: “? Cậu đọc kỹ đi.”
Thế là Lâm Uyên đành nghiêm túc đọc bài viết tuyệt tác đó. Bài viết nói rằng, trong phim mới nhất của Hạ Tuân có cảnh nhân vật anh đóng phải đánh một con lợn rừng nhưng Hạ Tuân lại do dự mãi không nỡ ra tay, có lẽ là vì Lâm Uyên trong phim Trọng Án có biệt danh là ‘Lợn rừng tà ác’.
“Anh ấy… đau lòng rồi.”
Lâm Uyên: “…………”
Khâu Hành: “…………”
“Thế này mà cũng làm marketing được à?” Lâm Uyên luôn cảm thấy tiêu chuẩn làm truyền thông dạo này thấp thật sự.
“Cho nên tốt nhất tôi đừng có dính dáng gì đến cậu, dính vào là chẳng có chuyện gì tốt.”
Lâm Uyên cau mày: “Chuyện này mà cũng đổ lên đầu tôi được à?”
“Không trách cậu thì trách ai?” Hạ Tuấn vặn lại.
“Kịch bản của các người có vấn đề thì đúng hơn, sao cứ nhất định phải cho anh đi đối phó với lợn rừng? Không đi đánh nhau với gà trống được à?”
Hạ Tuấn: “…………”
Quả nhiên, quen biết Lâm Uyên là một trong những sai lầm lớn nhất đời anh.
…
Là một người hâm mộ, Tang Tử đương nhiên chú ý đến tin Lâm Uyên đại diện cho nhãn hàng A. Đây là con đường mà bất kỳ ngôi sao nổi tiếng nào cũng phải đi qua. Nhưng vì fan của Cảnh Nhạc, mỗi lần Tang Tử vào xem tin tức về nhãn hàng A, cô luôn thấy những lời lẽ trù ẻo Lâm Uyên thất bại. Dù biết chuyện này chẳng ảnh hưởng gì tới số tiền đại ngôn nằm gọn trong túi Lâm Uyên nhưng Tang Tử vẫn thấy khó chịu. Tiếc là gần đây cô không có ý định đổi điện thoại, bản thân cô cũng là người tiêu dùng tỉnh táo, sẽ không vì một ngôi sao mà mua sản phẩm mình không cần.
Sau đó Tang Tử cũng không chú ý thêm, nhưng một ngày nọ, cô phát hiện mẹ mình lại mua đúng mẫu điện thoại do Lâm Uyên làm đại diện.
Tang Tử đầu đầy chấm hỏi.
“Trong cửa hàng nhiều loại quá, mẹ cũng chẳng biết mua cái nào.”
Mẹ Tang nói “Mẹ chỉ quen mỗi mặt thằng bé này, nên lấy luôn mẫu giống nó, dù sao giá cả cũng không quá đắt.”
Tang Tử: “……”
Một lý do thật kỳ lạ.
Điều Tang Tử không biết là, những người trung niên có cùng suy nghĩ với mẹ cô nhiều hơn tưởng tượng. Hiện tại đúng lúc vào mùa tựu trường, nhu cầu mua điện thoại của học sinh sinh viên rất cao. Một phần học sinh có kế hoạch mua máy theo sở thích, phần còn lại thì tùy ý, bố mẹ mua gì dùng nấy.
Hai bộ phim Quyền Thần và Trọng Án không chỉ thu hút khán giả trẻ mà còn có một lượng khán giả lớn tuổi. Đối với gương mặt của Lâm Uyên, ít nhiều họ cũng có ấn tượng tốt. Những người không chuyên sẽ không tìm hiểu quá sâu về tính năng của từng chiếc điện thoại, họ giữ vững quan điểm chỉ cần dùng tốt là được. Trong trường hợp giá cả tương đương, nếu người đại diện của nhãn hàng A trông quen mặt hơn, họ không ngại ngần mà chọn luôn thương hiệu này.
Hai bộ phim hot cũng mang lại danh tiếng cho Lâm Uyên.
Theo tưởng tượng của fan Cảnh Nhạc, sau khi chính thức công bố Lâm Uyên làm người đại diện, mẫu điện thoại mới nhất của nhãn hàng A sẽ rơi vào cảnh ế ẩm, mặc cho thương hiệu có quảng bá như thế nào thì người tiêu dùng cũng không thèm mua. So với độ nổi đình nổi đám trước đây của Cảnh Nhạc, đúng là một trời một vực.
Thế nhưng
Sau một thời gian im hơi lặng tiếng, giữa lúc fan Cảnh Nhạc vẫn điên cuồng chê bai, nhãn hàng A đã công bố tình hình doanh thu hàng tháng. Thương hiệu không đưa ra con số cụ thể, mà chỉ dùng một cụm từ: “Doanh thu đạt mức cao kỷ lục”.
Trong bài quảng bá do phía thương hiệu phát hành, người phụ trách thẳng thắn chia sẻ, kỳ vọng ban đầu của họ đối với Lâm Uyên là hy vọng Lâm Uyên có thể thay đổi ấn tượng của thương hiệu trong lòng người tiêu dùng. Trước đó, do nhãn hàng A thường xuyên thay đổi người đại diện, các mẫu điện thoại ra mắt liên tục khiến người ta có cảm giác đây là một thương hiệu hàng tiêu dùng nhanh, thiếu chiều sâu.
Họ chọn Lâm Uyên là vì anh là một trong số ít diễn viên trẻ có cả diễn xuất lẫn giải thưởng, những hình tượng đa dạng mà anh thể hiện luôn gây ấn tượng mạnh đối với công chúng. Trên con đường làm diễn viên, Lâm Uyên luôn thể hiện đúng tinh thần chân thành,nghiêm túc. Nói cách khác, thương hiệu chú trọng vào hình ảnh của Lâm Uyên hơn và không đặt quá nhiều kỳ vọng vào việc anh sẽ giúp đẩy mạnh doanh số.
Tuy nhiên, sau khi ký hợp đồng với Lâm Uyên, nhãn hàng lại thu về số liệu bán hàng vượt xa mong đợi. Sau Lâm Uyên, thương hiệu cũng sẽ chú ý nhiều hơn đến những diễn viên hội tụ đủ diễn xuất, hình tượng và giải thưởng, đồng thời thay đổi phương thức quảng bá trước đây.
“Thương hiệu không nhắc gì đến Cảnh Nhạc, mà sao tôi cứ thấy như Cảnh Nhạc đang bị mắng vậy nhỉ?”
“Doanh thu đạt mức cao kỷ lục ... chắc là đúng như tôi đang nghĩ chứ? Nghĩa là doanh thu sản phẩm do Lâm Uyên làm đại diện cũng rất đỉnh, không hề thua kém Cảnh Nhạc?”
“Cười chết mất, ‘hội tụ đủ diễn xuất và giải thưởng’, ‘chân thành nghiêm túc’, không một chữ nào nhắc đến Cảnh Nhạc nhưng thực tế câu nào cũng là đang nói Cảnh Nhạc.”
“Không công bố con số cụ thể, chẳng lẽ không phải vì doanh số quá tệ nên nhãn hàng không dám nói ra sao?” — Fan Cảnh Nhạc vẫn cố phản pháo.
“Chứ không phải là vì cách biệt quá xa, sợ người đại diện cũ mất mặt à?”
“Muốn biết chi tiết thì xem phản hồi doanh số ở các cửa hàng đi— Tôi đã chạy ra tận 5 cửa hàng rồi mà mẫu điện thoại Lâm Uyên đại diện đều báo hết hàng nhé.”

