“Tôi cũng vậy, trước giờ tôi cứ tưởng chỉ có mấy cửa hàng điện thoại gần nhà tôi mới thế thôi chứ, dù sao khu đó cũng là trung tâm thành phố mà.”
“Tôi cũng muốn xem thử mẫu điện thoại giống với Lâm Uyên mà chẳng thấy đâu. Tuy chưa có ý định đổi máy nhưng vẫn muốn trải nghiệm thử.”
“Vậy nên chắc cũng có khách hàng vì Lâm Uyên mà chịu bỏ tiền ra mua nhỉ?”
“Làm ơn có niềm tin vào Tiểu Lâm đi được không! Nhãn hàng A còn tràn đầy tự tin thế kia cơ mà!”
Dù fan của Cảnh Nhạc vẫn giữ thái độ nghi ngờ với cụm từ “Doanh thu đạt mức cao kỷ lục” trong bài quảng bá của nhãn hàng A, nhưng không lâu sau khi thương hiệu này tung ra báo cáo doanh thu, cư dân mạng nhận thấy đối thủ nặng ký nhất của họ - Hãng điện thoại B - cũng đã thay đổi người đại diện.
Khác với phong cách trước đây luôn chọn các ngôi sao lưu lượng làm người đại diện, lần này nhãn hàng B chọn một diễn viên trẻ thế hệ mới có danh tiếng rất tốt.
Con đường phát triển của người này tuy khác Lâm Uyên nhưng lại có những điểm tương đồng: Chẳng hạn như tạo dựng tên tuổi thông qua các bộ phim chính kịch, tập trung vào diễn xuất, dù tuổi đời còn trẻ nhưng đã sở hữu những vai diễn tiêu biểu của riêng mình.
Nếu nói lựa chọn của nhãn hàng A ban đầu khiến người ta nghi ngờ, thì động thái tương tự từ phía nhãn hàng B đã chứng minh lựa chọn đó hoàn toàn đúng đắn.
“Nói thật fan Cảnh Nhạc là những người không cần thiết phải nghi ngờ nhất đấy? Tại sao Cảnh Nhạc lại chọn đi đóng phim điện ảnh để tranh giải? Chẳng phải cũng đang cân nhắc đến chuyện chuyển hình sao?”
“+1, nếu không phải vì chuyển hình không thành công, có lẽ Cảnh Nhạc cũng đã từ bỏ cái mác diễn viên lưu lượng để đi theo con đường diễn xuất thực lực rồi.”
Dù thế nào đi nữa, kế hoạch vả mặt Lâm Uyên của fan Cảnh Nhạc đã thất bại hoàn toàn. Phía thương hiệu cũng như vậy, có người mới là quên người cũ, Cảnh Nhạc còn chưa hết thời nhưng nhãn hàng A đã sớm quăng anh ta sang một bên rồi.
Fan Cảnh Nhạc vừa ngấm ngầm tẩy chay nhãn hàng A, vừa tự hạ quyết tâm: Sau này dù nhãn hàng A có quỳ xuống cầu xin Cảnh Nhạc làm đại diện, anh ta cũng tuyệt đối không quay đầu lại.
Thế là, họ dồn hết sự chú ý vào Lễ trao giải phim truyền hình sắp tới.
Tại hiện trường các sự kiện lớn như thế này, Cảnh Nhạc luôn nhận được đãi ngộ rất cao. Những người ngồi cùng hàng với anh ta đều là những “hoa đán" cùng cấp bậc với Trịnh Miên.
Lâm Uyên dù sao cũng chỉ là một tân binh, fan Cảnh Nhạc không tin rằng ban tổ chức sẽ dành cho Lâm Uyên đãi ngộ cao hơn Cảnh Nhạc.
...
Lâm Uyên đã nhận lời mời tham dự buổi Lễ trao giải phim truyền hình sắp tới, nhưng anh vẫn chưa nghĩ ra sẽ đi thảm đỏ cùng ai. Tự đi một mình cũng được, nhưng năm nay cả đoàn phim Quyền Thần và Trọng Án đều nhận được lời mời, nghĩa là tại buổi tiệc sẽ có rất nhiều người quen.
“Hay là hai đứa mình đi chung?” Anh hỏi Hạ Tuân.
Hạ Tuân từ chối thẳng thừng: “Tôi sợ dính rắc rối lắm.”
“Này!” Lâm Uyên phản đối “Nếu anh muốn nói là vì tôi quá đẹp trai khiến anh tự ti không dám đi cùng thì tôi sẽ thấy dễ chịu hơn đấy.”
“Ồ ồ, rồi rồi, được chưa.”
“Quá hời hợt rồi đó...”
Hạ Tuân cuối cùng cũng quay xong bộ phim đại chế tác kia. Suốt khoảng thời gian này anh gần như ăn ngủ trong đoàn phim, chỉ thỉnh thoảng mới trả lời tin nhắn của Lâm Uyên.
Nhưng thỉnh thoảng hai người vẫn gặp nhau - không cách nào khác, vì Lâm Uyên thực sự quá rảnh rỗi.
“Chuyện kịch bản mới kia vẫn chưa quyết định được à?” Hạ Tuân tò mò hỏi.
“Đang thương lượng rồi.” Lâm Uyên nhún vai “Liên quan đến chuyện tiền nong nên hơi phức tạp chút.”
“Hiểu rồi.” Hạ Tuân lại hỏi “Còn phim điện ảnh thì sao? Tôi không tin là không có kịch bản điện ảnh nào tìm đến cậu đâu.”
“Có thì có thật.” Lâm Uyên đắn đo “Nên tôi mới đang phân vân đây.”
Kịch bản tìm đến Lâm Uyên chất lượng đều khá ổn, có điều đa số thiên về dòng phim nghệ thuật, nhìn qua là biết ngay mục tiêu là nhắm tới mấy giải thưởng. Lâm Uyên không chê phim nghệ thuật, cũng chẳng bài xích phim thương mại, nói chính xác hơn thì anh muốn đóng những bộ phim có cốt truyện dày dặn và nội dung thực tế hơn.
Những tác phẩm quá bi lụy hay sướt mướt quá thì Lâm Uyên không muốn nhận.
Gần đây Lâm Uyên nhận ra mình đã trở thành khách quen của dòng phim trinh thám, giật gân. Nói cụ thể hơn thì có lẽ các đạo diễn cảm thấy có thể khai quật được bản tính b**n th** tiềm ẩn trong anh, thấy anh rất hợp để đóng vai kiểu sát nhân ngoài mặt thì tỏa nắng rạng rỡ, nhưng sau lưng lại âm thầm tiễn đi không biết bao nhiêu người.
Kiểu như anh có sẵn 'tố chất tội phạm' ngầm vậy.
Về chuyện này, Lâm Uyên chỉ biết tự nhủ, thôi thà bảo anh có tố chất lợn rừng ngầm nghe còn hợp lý hơn.
Với dòng phim trinh thám, khả năng "bỏ vốn ít lời nhiều" là hoàn toàn có thể. Năm nay Lâm Uyên đã xem qua hai bộ phim có chất lượng khá ổn, doanh thu phòng vé cũng rất khấm khá, thuộc diện hái ra tiền trong số các phim ra rạp năm nay.
Riêng những bộ phim thua lỗ thì mỗi phim đều có những điểm yếu riêng. Dù từ đạo diễn đến nhà sản xuất đều khăng khăng rằng "khán giả đã bỏ lỡ một tác phẩm hay", nhưng Lâm Uyên lại nghĩ khác: một bộ phim không kiếm được tiền chắc chắn phải có lý do của nó.
Thể loại kịch bản phim trinh thám tìm đến anh nhiều nhất, kế đến là dòng phim lịch sử - vốn là thể loại gần như đã tuyệt chủng.
Rõ ràng là do ảnh hưởng từ vai diễn trong Quyền Thần.
Tuy nhiên, phim truyền hình lịch sử vốn đã thuộc dạng kén người xem, huống chi là phim điện ảnh lịch sử. Kịch bản tìm đến Lâm Uyên cũng chỉ ở mức bình thường, cốt truyện thiếu điểm nhất, giống như một cuốn sổ ghi chép vụn vặt, trọng tâm của kịch bản cũng không rõ ràng.
Còn những thể loại khác thì không có nhiều đoàn phim gửi lời mời cho Lâm Uyên.
Cũng có những dự án đầu tư lớn mời anh tham gia, nhưng với những dự án này kiểu này, một là anh không được xem kịch bản hoàn chỉnh, hai là không gian để anh phát huy quá hạn hẹp.
Lâm Uyên sẽ không vừa đến đã đòi làm nam chính, nhưng anh cần những vai diễn có không gian để phát huy, chứ không phải đứng đó làm phông nền cho người khác.
Trước đây Lâm Uyên không có quyền lựa chọn, nếu giờ đã có thể chọn, anh muốn chọn cái tốt nhất cho mình. Đây chính là nét bướng bỉnh trong tính cách của anh.
Lâm Uyên cũng sẽ không thay đổi điều đó.
Sở dĩ Lâm Uyên đi theo con đường phát triển đa lĩnh vực là vì anh đã tính toán từ sớm: không đóng được phim điện ảnh thì đóng phim truyền hình; không đóng phim truyền hình thì viết nhạc, ca hát; nếu ở giới âm nhạc vẫn không trụ nổi, anh sẽ đi diễn nhạc kịch.
Dù sao thì đến chân núi ắt có đường, kiểu gì anh cũng có thể sống tốt.
Tự do quan trọng nhưng được làm điều mình thích còn quan trọng hơn.
Lâm Uyên khá tận hưởng trạng thái hiện tại của mình.
Tất nhiên, nếu không có độ phủ sóng ổn định và thiếu đi các tác phẩm chất lượng, chuyện danh tiếng bị sụt giảm là bình thường. Đến lúc đó, Lâm Uyên sẽ nếm trải được sự tàn khốc của giới giải trí.
Nhưng vốn dĩ anh cũng từ vũng bùn dưới đáy mà leo lên, cũng chẳng có nhiều thứ để sợ mất.
...
Lễ trao giải phim truyền hình chính thức diễn ra vào cuối tháng 9. Vì Hạ Tuân nhất quyết không chịu đi cùng, cuối cùng Lâm Uyên đành lẻ bóng bước trên thảm đỏ.
Lần trước đi thảm đỏ là tại lễ trao giải Kim Dực, khi đó thời tiết đã se lạnh, Lâm Uyên mặc vest bước đi rất điềm tĩnh, nhưng thực ra bên trong đã âm thầm mặc thêm một chiếc quần giữ nhiệt.
Lần này mặc vest thì vừa vặn, nhưng nếu bên trong mặc thêm một chiếc áo sơ mi dưới cái nắng hơn 20 độ của buổi chiều thì hơi nóng.
Hạ Tuân cũng đi thảm đỏ một mình, anh xuất hiện sớm hơn Lâm Uyên một chút. Trước đây Hạ Tuân từng tham gia lễ trao giải phim truyền hình một lần, theo lời anh nói thứ tự đi thảm đỏ cũng có quy tắc ngầm cả: Ngôi sao nào địa vị càng cao thì xuất hiện càng muộn.
Cũng vì thế mà không ít lần buổi lễ trao giải này bị biến thành trò cười, khi thì có vị minh tinh nọ nhất quyết đợi đến cuối mới chịu xuất hiện, lúc thì có hai diễn viên ngồi tại chỗ thi xem ai "nhẫn nhịn" giỏi hơn - đối thủ chưa ra sân thì mình cũng nhất quyết không chịu lộ diện.
Giới giải trí hiện giờ cứ thích diễn cảnh cả nhà thương nhau, sớm đã chẳng còn sự sắc sảo của ngày xưa, sự thú vị theo đó cũng giảm đi nhiều.
Bản chất của giới giải trí là một cuộc đua khốc liệt: từ rating, độ nổi tiếng, doanh thu phòng vé cho đến tài nguyên thương mại, thời trang, địa vị…Đó mới là những thứ làm nên sức hút thực sự của showbiz.
Khán giả thà nhìn đám ngôi sao so kè nảy lửa, cạnh tranh sòng phẳng còn hơn là sự hòa hợp giả tạo.
Ai cũng biết, sự hòa hợp đó vốn dĩ không tồn tại. Việc tranh giành phiên vị hay đãi ngộ mới là lẽ thường tình, sự phân chia tài nguyên trong giới luôn diễn ra khốc liệt, nếu quá hòa thuận ngược lại còn khiến người ta cảm thấy quá giả tạo.
Khi Lâm Uyên bước lên thảm đỏ, bầu không khí xung quanh có vẻ hơi mệt mỏi. Trước khi anh xuất phát, hai bên thảm đỏ khá yên tĩnh, không có tiếng động lớn, tốc độ chụp của các phóng viên cũng chậm lại.
Nhưng khi Lâm Uyên tới điểm xuất phát, anh dường như nghe thấy ai đó gọi tên mình, giây tiếp theo, từ góc nhìn của Lâm Uyên, bầu không khí vốn đang yên lặng bỗng chốc bùng nổ, hệt như mặt nước phẳng lặng bỗng nhiên sôi sùng sục
“Lâm Uyên!!”
“Lâm Uyên! Là Lâm Uyên kìa!”
Lâm Uyên vẫy tay về phía bên trái, tiếng hét từ phía đó đột ngột tăng vọt.
“Lâm Uyên! A a a a a a a!”
...
Tang Tử len lỏi trong đám đông, nhìn bóng dáng Lâm Uyên ngày càng đến gần.
Đã lâu không gặp Lâm Uyên, lần này cô cuối cùng cũng không nhịn được mà đi đu sự kiện trực tiếp.
“Nhanh nhanh, anh ấy sắp nhìn qua đây rồi!”
Cô bạn đi cùng cũng là fan của Lâm Uyên hét lên một tiếng. Tang Tử vỗ vai bạn mình ra hiệu giữ bình tĩnh, sau đó cả hai cùng giơ tấm bảng đèn cổ vũ đã được chuẩn bị sẵn.
Giữa ban ngày thế này, bảng đèn cũng không sáng mấy, nhưng Tang Tử cảm thấy Lâm Uyên chắc chắn sẽ nhìn rõ.
Quả nhiên không ngoài mong đợi, Lâm Uyên đã quay người về phía bên phải.
Hôm nay anh mặc một bộ vest màu xám đen, không dùng nơ hay cà vạt truyền thống mà được đính một hàng ngọc trai trang trí.
Tang Tử thích đôi mắt của Lâm Uyên, cô cảm thấy giữa một rừng sao trong showbiz, chỉ có đôi mắt của Lâm Uyên là vẫn giữ được nét thiếu niên, không có quá nhiều mệt mỏi hay d*c v*ng, ngược lại còn mang một sự trong trẻo khác hẳn người thường.
Khi cười, toàn bộ cơ mặt đều chuyển động, khí chất ngốc nghếch càng lộ rõ.
Khi ánh mắt Lâm Uyên vừa nhìn qua, trong mắt anh vẫn là sự rạng rỡ lấp lánh
Nhưng... chắc là vì nhìn thấy dòng chữ trên bảng đèn cổ vũ, anh đứng sững tại chỗ, vẻ mặt lộ rõ kiểu muốn nói gì đó nhưng lại chẳng biết phải nói gì.
Dòng chữ trên bảng đèn là ——
【Chuột túi quyến rũ, anh là chú lợn rừng duy nhất trong lòng em.】
Lâm Uyên đưa tay xoa trán, sau vài giây lưỡng lự, anh chủ động tiến lại gần bảng đèn, nghiêng đầu chụp chung một tấm hình với nó
Khuôn mặt của Tang Tử và cô bạn cũng được lọt vào ống kính.
“Dù tôi không phải chuột túi cũng chẳng phải lợn rừng.” Tang Tử nghe thấy Lâm Uyên hạ giọng nói “Nhưng nếu khán giả muốn, tôi cũng có thể thử.”
Tang Tử gần như không kìm nổi nụ cười, thậm chí còn muốn hét lên.
Cô luôn thấy Lâm Uyên rất đáng yêu, sau khi tiếp xúc gần ngoài đời, cảm giác của cô là: Lâm Uyên ngoài đời còn đáng yêu hơn cả tưởng tượng.
Đúng là đáng yêu trong số những người đáng yêu, siêu cấp đáng yêu!
Khi anh lại gần, Tang Tử nhận ra Lâm Uyên không trang điểm đậm, khiến cả người anh trông rất sạch sẽ.
Cực kỳ giống nam sinh đại học!
Hoàn toàn không cảm nhận được sức tấn công của một con chuột túi!
Lâm Uyên vốn dĩ là kiểu người chỉ ra đòn nặng với kẻ thù, còn với người hâm mộ - anh không phải kiểu ngôi sao quá gần gũi với fan mà luôn giữ một khoảng cách nhất định.
Nhưng cũng vì thế, trong mối quan hệ giữa anh và fan, yếu tố ‘lợi dụng’ cũng ít đi rất nhiều.
Anh dường như là kiểu diễn viên giao lưu với người hâm mộ thông qua tác phẩm.
Sự hóa thân trong Quyền Thần và Trọng Án chính là những gì anh muốn bày tỏ.
...
Điều Tang Tử không hề biết là, khi cô còn chưa rời khỏi khu thảm đỏ, cô đã trở thành nhân vật nổi tiếng trong nhóm fan của Lâm Uyên.
“Là ai thế hả a a a! Đã làm cái việc mà tôi luôn muốn làm nhưng chưa dám thực hiện.”
“Ha ha ha chuột túi gợi cảm bị bắt lên sóng trực tiếp kìa! Ha ha ha, hình tượng thảm đỏ của Lâm Uyên chưa bao giờ bị dìm hàng, cuối cùng hôm nay đã bị hội chị em làm cho sụp đổ rồi.”
“Chú chuột túi Lâm chưa bao giờ thua cuộc nay đã gặp phải kẻ thù truyền kiếp.”
“Ha ha ha ha cái biểu cảm vừa bất lực, vừa ngượng ngùng mà vẫn phải cố chụp ảnh của Lâm Uyên buồn cười chết đi được, anh ấy đáng yêu quá.”
“Anh ấy đáng yêu quá đi mất a a a!”
“Chuột túi mà không chịu làm lợn rừng thì đâu còn là Lâm Uyên nữa, ai nói cho tôi biết tại sao người này lại đáng yêu đến thế?”
Một loạt ảnh thảm đỏ của Lâm Uyên được lan truyền rộng rãi. Lúc mới bắt đầu đi thì rất bảnh bao, dưới ống kính truyền thông cũng rất rạng rỡ, kết quả - sau khi chụp chung với bảng đèn cổ vũ, theo lời nhân chứng tại hiện trường: Lâm Uyên hận không thể gắn lò xo vào chân để bay vèo đi chỗ khác, thoát khỏi cảnh “muốn độn thổ” này ngay lập tức.
Hình tượng ngầu lòi tan biến sạch sành sanh. Giờ đây trong đầu đám fan ở hiện trường giờ chẳng còn ấn tượng gì khác về Lâm Uyên ngoài bốn chữ: Chuột túi, Lợn rừng.
“Ha ha ha! Cái đồ ngốc này!!”
“Khai thật đi bà kia, có phải bà là người của đối thủ phái đến để hại Lâm Uyên không?”
Cư dân mạng được một phen cười nghiêng ngả.
Ngược lại, fan của Cảnh Nhạc thì vô cùng bực bội.
Ai cũng biết Lễ trao giải phim truyền hình sắp xếp thứ tự xuất hiện theo địa vị cao thấp. Lâm Uyên đi trước Cảnh Nhạc, nghĩa là địa vị của anh thấp hơn Cảnh Nhạc.
Fan Cảnh Nhạc ban đầu định bám vào điểm này để rêu rao, thế nhưng họ còn chưa kịp tung bài truyền thông thì toàn bộ "spotlight" của thảm đỏ lần này đã bị Lâm Uyên chiếm sạch.
Từ khóa "Chuột túi" và "Lợn rừng" còn hot hơn cả Cảnh Nhạc, chẳng ai thèm quan tâm xem ai là người đi trước, ai đi sau nữa.
"Bộ fan Lâm Uyên bị cuồng động vật à? Làm trò thế này thấy vui lắm sao?"

