Ngày 1 tháng 1 năm 2000, hôm đó, trời nắng xen mây. Lịch thông thắng ghi: thích hợp phá nhà, dỡ tường, cúng tế, tắm rửa, việc khác không nên làm. Trình Nhất Thanh không xem lịch, cũng không nhớ hôm đó thời tiết ra sao. Nhưng cô nhớ rất rõ, hôm đó là lần đầu tiên cô gặp Trình Quý Trạch.
Đêm hôm trước, cả thế giới đều đang ăn mừng thiên niên kỷ mới, chỉ có mình cô là ngoại lệ. Một mình nằm trên tấm ván giường trong phòng trọ, đầu óc rối bời như pháo hoa ngoài cửa sổ, hỗn loạn như tiếng đếm ngược reo hò. Mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà, những thùng carton lớn chồng chất, cao đến tận trần, cái bóng đen khổng lồ như con thú dữ từ trên đè xuống, bao trùm lấy cô. Cô co người lại trong khối bóng tối đó, tỉnh dậy giữa thế kỷ mới.
Bạn trai không biết tới từ lúc nào, vừa hỏi sao tối qua cô không ra ngoài chơi, vừa đưa tay ôm cô. Cô cúi đầu né tránh, đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Cầm bàn chải, miệng đầy bọt kem, mở mắt nhìn gương loang lổ, thấy một bản thân cũng loang lổ như vậy. Bạn trai đứng ngoài châm thuốc, giọng thô lỗ: “Em nghĩ nhiều vậy làm gì? Thuyền đến đầu cầu ắt thẳng. Tự nhiên sẽ có người tiếp quản…”
Tiếp quản?
Thiên niên kỷ đã tới, ai lại đi tiếp quản đống “thuốc trị lỗi thiên niên kỷ” này? Cả thế giới đều nói đó là trò lừa, ai mà tiếp?
Cô bước ra, giật điếu thuốc trong tay bạn trai, ném xuống đất rồi dùng chân dập tắt. “Đừng hút thuốc trong chỗ tôi.”
Cô chỉ mặc áo quần mỏng, khoác thêm chiếc áo ngoài rộng, nước da và dáng người đều khỏe khoắn. Dù ăn mặc kiểu trẻ trung đơn giản, vẫn đủ làm người ta động lòng. Bạn trai nổi hứng, đẩy cô ngã xuống gối.
Điện thoại reo. Trình Nhất Thanh đẩy bạn trai ra, chụp lấy chiếc Motorola nhỏ gọn, hắng giọng hai tiếng rồi bắt máy: “Anh Huy, nghe tôi nói. Lô hàng này lúc trước là anh giới thiệu tôi nhập, giờ tôi không bán được, anh có kênh nào không…”
Cô gạt tay bạn trai đang s* s**ng, “Lúc đó chính anh vỗ ngực nói đảm bảo có lời mà!”
Bạn trai từ trên người cô tuột xuống, mặt mày tối sầm, vội khoác áo, giận dữ bỏ đi. Trình Nhất Thanh dồn hết chút sức lực còn lại để dây dưa với anh Huy, không rảnh cũng không có tâm mà giữ người.
Nhưng anh Huy lại cúp máy.
Cô gọi lại.
Không bắt.
Trình Nhất Thanh chán nản, túm tóc, đi ra hành lang. Bạn trai tưởng cô xuống nước làm hòa, bày bộ dạng chờ đợi, không ngờ cô lại bắt thêm một cuộc gọi khác, giọng đổi sang tươi cười: “Anh Trần…”
“Đồ đàn bà hạ tiện!” Bạn trai khạc một tiếng, quay đầu bỏ đi.
Trình Nhất Thanh tháo một chiếc giày, ném về phía lưng anh ta, miệng vẫn tiếp tục thương lượng với chủ nợ, thề thốt chắc nịch, trời đất chứng giám, cô có nghĩa có tình, nhất định sẽ trả tiền.
Nói đủ kiểu, đối phương vẫn không chịu nhượng bộ.
Cô cúp máy, nhảy lò cò ra nhặt lại chiếc giày rồi xỏ vào. Dưới lầu vang lên tiếng bạn trai chửi rủa, mắng cô không biết điều. Cô treo người trên lan can lầu hai, hai tay buông thõng xuống, trừng mắt nhìn anh ta.
Bạn trai cũng trừng lại: “Tôi chịu đủ cô rồi! Mỗi lần muốn gần gũi là cô lại kiếm cớ bận chuyện khác! Còn đi vay tiền cả đống đàn ông bên ngoài!”
Hàng xóm tụ lại, ngẩng đầu xem náo nhiệt.
Trình Nhất Thanh biến mất khỏi hành lang, quay lại thì ôm một thùng carton lớn, lật úp xuống.
Những túi nhựa trong suốt đựng viên thuốc đen rơi đầy đất, lách cách loảng xoảng, rơi trúng đầu trúng người bạn trai. Anh ta nhảy dựng né tránh, tay quơ loạn xạ, như đang múa quỷ.
“Không vay người khác thì vay cái loại công tử bột như anh à?!” Trình Nhất Thanh ném thùng carton đi, quay người biến mất, rồi lại xuất hiện, ném từng món đồ đàn ông xuống, “Chủ nợ của tôi đâu chỉ có đàn ông!”
Bạn trai cũ tay trái ôm một đống đồ, tay phải kéo thêm một món dưới đất mà kéo không nổi. Ngẩng lên nhìn, thấy một chiếc giày da nam đang giẫm lên áo quần. Người kia thấp giọng nói xin lỗi, rồi nhấc chân ra.
Bạn trai cũ gom hết đồ, cuối cùng đứng thẳng dậy, ngẩng đầu chửi lớn: “Đàn bà gì mà chẳng ra đàn bà!”
“Đúng, anh là giống nhất đó.”
Mấy người hàng xóm đứng coi cười ồ lên, ai nấy đều mang vẻ không có ý tốt.
Bạn trai cũ bỏ chạy thục mạng, bước chân xiêu vẹo y như sắc mặt anh ta, quay đầu lại đụng trúng người vừa giẫm lên đồ của anh ta. Trong tầm mắt, chỉ kịp thoáng nhìn người đó.
Áo len cổ lọ màu đen, tóc mái trước trán vén ra sau tai, lộ ra gương mặt lông mày cong, mắt sâu. Chân dài, tỷ lệ dáng người đẹp. Người đó cúi xuống nhặt viên thuốc đen, cầm lên xem, rồi ngẩng đầu, chạm mắt với Trình Nhất Thanh.
Cô mê tiền, cũng thích ngắm trai xinh gái đẹp. Nhưng lúc này cô chẳng còn tâm trí đâu, quay lưng đi vào phòng, nhìn đống hàng tồn chiếm gần nửa căn phòng trọ, lòng cô chìm xuống lại chìm xuống.
Bên ngoài có người gọi tên cô, giọng khách sáo lễ độ: “Cho hỏi, Trình Nhất Thanh có ở đây không?”
Lại chính là người đàn ông lúc nãy.
Không biết là chủ nợ nào tìm tới.
Cô làm bộ nghiêm túc: “Anh cũng tìm Trình Nhất Thanh hả? Nghe nói cô ấy rời Quảng Châu rồi.”
Dưới lầu, bạn trai cũ bỗng gào lên: “Trình Nhất Thanh! Đôi Nike của tôi còn ở chỗ cô!”
Trình Nhất Thanh đứng yên như tượng.
Người đàn ông nhắc: “Anh ta đang gọi cô.”
Trình Nhất Thanh không giả bộ nữa. Cô cúi người, dùng ngón tay móc dây giày thể thao, quăng mạnh xuống lầu. Phủi tay một cái, hỏi người trước mặt: “Ai kêu anh tới?”
“Tôi tên là…” Người đàn ông vừa mở miệng, sắc mặt Trình Nhất Thanh lập tức thay đổi, quay đầu bỏ chạy.
Cuối hành lang là ngõ cụt, một thùng giấy bọc ngoài của tủ lạnh chắn ở đó. Trình Nhất Thanh nhanh nhẹn như con nai, lách người một cái, trốn kín phía sau thùng.
Một người đàn ông mặc vest tối màu, tóc chải ngược bóng loáng, mặt mày hung dữ đi tới. Anh ta đứng trước cửa phòng Trình Nhất Thanh, ngẩng lên nhìn bảng số phòng, rồi bước vào.
Phòng nhỏ, liếc một cái là thấy hết. Không có người, chỉ có một đống hàng.
Người mặc vest tối màu bước ra, ánh mắt dừng trên mặt người đàn ông: “Trình Nhất Thanh đâu?”
Người đàn ông bình tĩnh nói: “Không rõ. Tôi cũng đang tìm cô, nghe nói cô đã rời Quảng Châu rồi.”
“Cô ta cũng nợ tiền anh à?” người mặc vest nhướng mày, “Cửa phòng mở toang, chăn trên giường lộn xộn.”
“Tôi đá cửa, lục giường. Không có ai.”
Người mặc vest đánh giá anh từ trên xuống dưới một lượt, thấy anh sáng sủa, cổ cao sạch sẽ, dáng dấp tinh anh, kiểu gì cũng không giống cùng một đường với Trình Nhất Thanh. Anh ta liếc qua vai anh nhìn ra phía sau, không thấy ai khác, chỉ có một thùng giấy bọc tủ lạnh bị bỏ đi.
Dưới thùng giấy có bóng gì đó, hình như phía sau có thứ gì. Anh ta không nhịn được nhìn thêm một cái.
Người đàn ông dịch bước, chắn tầm nhìn lại: “Lúc nãy nghe người xung quanh nói cô ấy vừa đi không lâu, đồng nghiệp tôi đang đuổi theo.”
Người mặc vest không nghi ngờ, để lại một câu “cảm ơn anh em”, rồi vội vàng chạy đi.
Trình Nhất Thanh nghe anh ta đi xa rồi mới dám về phòng, chụp lấy bao tải, nhanh tay nhét đồ vào.
Người đàn ông hỏi: “Cô đi đâu?”
“Chỗ này không ở lâu được. Chủ nợ tìm tới cửa rồi. Chủ nợ bây giờ siêng dữ, Tết Tây thiên niên kỷ cũng không nghỉ sao?” Cô vừa nói vừa nhét quần áo vào bao tải, tay nhanh miệng cũng nhanh, rồi bỗng dừng lại, chỉ vào bên trong: “Phiền anh, trong nhà vệ sinh có treo cái khăn, tôi với không tới. Anh lấy giúp tôi được không?”
Người đàn ông vào lấy giúp. Nhà vệ sinh chật chội, phía sau cửa treo một cái khăn trắng. Độ cao đó, thế nào cũng không phải là với không tới. Anh tháo xuống, lập tức nhận ra có gì đó không ổn.
Bên ngoài không còn tiếng động.
Người đàn ông ném khăn xuống, bước ra ngoài.
Cái bao tải ba màu đỏ trắng xanh vẫn còn đó, bên trong chỉ có vài ba món đồ rẻ tiền. Trình Nhất Thanh đã biến mất từ lúc nào. Anh ra hành lang, thò đầu nhìn xuống dưới, thấy cô chạy ra khỏi tòa nhà, đội mũ bảo hiểm, đạp ga xe máy, phóng đi trong chớp mắt, còn không quên vẫy tay với anh: “Cảm ơn nha!”
Trình Nhất Thanh chạy qua chỗ bạn bè vài vòng.
Đang dịp nghỉ Tết Dương lịch, bạn bè người thì đi chơi, người thì né cô, chỉ còn lại hai ba người ở nhà, mà ai cũng chẳng có sắc mặt tốt với cô. Cô cũng biết mình sai, còn đang nợ tiền họ mà. Sau khi lần lượt hứa chắc chắn sẽ trả, cô không còn chỗ nào để đi, đành cúi đầu ủ rũ, quay về đường Đức Chính Nam.
Vừa xuống xe, chân cô đạp hụt, trẹo mạnh một cái.
Cô đi ngược dòng người trên phố đang hớn hở đón lễ, cà nhắc từng bước, vào tiệm bánh Trình Ký. Trong tủ kính, bánh trái, bột, điểm tâm đủ thứ bày la liệt. Chỉ là so với không khí náo nhiệt của thế kỷ mới ngoài kia, trong tiệm lạnh lẽo như bị bỏ lại ở thế kỷ cũ. Không có khách, chị Tiếu đang đứng trước quầy tám chuyện với khách quen, kể rằng hồi nhà Thanh, cậu chủ Trình Ký đem lòng yêu một cô gái thuyền hoa, gia đình không cho, hai người hẹn nhau tự vẫn, cô gái chết, còn cậu chủ được cứu sống. Sau đó hồn cô gái cứ ẩn trong chiếc dù của Trình Ký, ban đêm mở ra là thả cô ra, vào phòng bánh làm bánh. Sáng hôm sau, mấy mẻ bánh đó đều bán rất chạy.
Khách quen rùng mình: “Nghe ghê vậy?”
“Ghê gì đâu. Không thấy lãng mạn hả? Hồi dân quốc, câu chuyện này lan truyền khắp nơi, coi như quảng cáo giùm Trình Ký. Loại bánh đó gọi là ‘Hoa Lệ’, bán cực chạy, hồi đó ngay cả quân phiệt Trần Quýnh Minh cũng chỉ đích danh đòi ăn!”
Khách quen ngẩng đầu nhìn cái tiệm bánh đơn sơ trước mắt, không dám tin.
Đang nói, chị Tiếu vừa liếc thấy Trình Nhất Thanh cà nhắc đi vào, liền làm ầm lên, đòi lấy dầu xoa bóp cho cô. Trình Nhất Thanh xua tay, nói khỏi cần, quay người định lên lầu, rồi chợt quay lại hỏi mấy hôm nay có ai tới tìm cô không.
“Có ai tìm cô đâu? Không có mà.”
Cô yên tâm hơn, đi lên lầu.
Trên lầu tiệm bánh Trình Ký là nhà ở, Trình Nhất Thanh lớn lên ở đây từ nhỏ. Bếp lửa đỏ, mùi bánh ngọt bay ra, là thứ hàng xóm xung quanh rất thích. Nhưng mấy năm gần đây, trong thành phố rộ lên bánh kiểu Tây mới. Mấy loại bánh truyền thống Lĩnh Nam với bánh Tây kiểu cũ của Trình Ký không còn hấp dẫn giới trẻ nữa.
Cũng giống như nhà họ Trình, không còn hấp dẫn Trình Nhất Thanh.
Vừa bước vào cửa, cô đã nghe giọng ba cô với bạn ông. Rõ ràng ông lại say rồi, đang ngồi tám chuyện.
Sau khi vào nhà rửa tay, mẹ Thanh từ trong bếp đi ra, hất cằm: “Hôm nay giỗ anh con, thắp nhang đi.”
Bàn thờ đặt ở một góc phòng khách, cô phải đi vòng qua ba cô với bạn ông, cùng cái bàn đầy vỏ hạt dưa, mới tới trước bài vị tổ tiên. Kéo ngăn tủ thờ, lấy ba cây nhang, bật lửa, ngọn lửa cam l**m lên đầu nhang, châm lửa, đứng ngay ngắn trước tấm ảnh đen trắng của anh trai, vái ba cái.
Trong lúc cô làm nghi thức truyền thống của người Trung Quốc này, ba Thanh vẫn ngồi bên bàn tám chuyện: “Nếu không phải bên Hồng Kông tranh với mình, chúng ta đâu có sa sút tới mức này! Còn dám kiện tôi?! Dựa vào cái gì chứ! Nhà tôi mới là nhánh trưởng!”
Mỗi lần say, ông đều lặp lại câu chuyện “tranh gia sản” này một lần. Khác là lần này nói dài đặc biệt. Trên tivi đang chiếu tin tức đêm qua các nơi trên thế giới đếm ngược đón thiên niên kỷ, hệ thống ngân hàng, điện lực đều vượt qua sự cố “lỗi năm 2000” suôn sẻ, chỉ có nhà họ Trình như cuốn lịch cũ chưa từng được lật. Góc tường trắng thấm nước bong tróc, cái tủ viền gỗ vàng phủ khăn ren trắng, trên đó đặt chiếc điện thoại bàn màu đỏ, phía sau là khung ảnh gia đình bốn người. Bên cạnh tủ là chiếc sofa nâu đậm, người đàn ông chủ nhà bảo thủ ngồi đó mãi không đổi.
Trình Nhất Thanh vịn cửa, đi vào bếp. mẹ Thanh đang xào cải xanh với thịt, chảo bốc khói nghi ngút: “Sao hôm nay về vậy? Không phải nói dạo này bận lắm sao?”
“Không bận.”
Mẹ Thanh xào xong một dĩa cải rồi tắt bếp, quay đầu thấy Trình Nhất Thanh vẫn đứng đó, liền hiểu ra.
“Cần tiền hả?”
Trình Nhất Thanh ngại ngùng.
Mẹ Thanh liếc ra ngoài một cái, xác nhận ba cô không nhìn vào, rồi hạ giọng:
“Để lát mẹ coi sổ tiết kiệm còn bao nhiêu. Nhưng đừng cho ba con biết.”
“Con hiểu.”
“Bữa trước không phải nói làm ăn sao? Lần này cần tiền, vẫn là chuyện đó hả?”
“Coi như vậy…”
Mẹ Thanh đưa dĩa cho cô: “Bưng ra giúp mẹ, xới cơm cho ba con với bạn ông ấy đi. Mấy ngày này nếu không có việc gì thì ở lại tiệm phụ mẹ. Ông ấy vui thì sẽ không so đo chuyện của con nữa.”
“Con thì có chuyện gì chứ.”
“Không có chuyện thì đâu có chạy về mượn tiền.”
Trình Nhất Thanh không cãi được, bưng đồ ăn ra ngoài. Bạn của ba Thanh hiếm khi gặp cô, khen cô lớn rồi, xinh xắn ra dáng. Ba Thanh chẳng buồn nhìn cô, lớn tiếng nói: “Có ích gì! Đại học cũng không học, làm hết cái này tới cái kia, chẳng nên trò trống gì.”
Trình Nhất Thanh mặt lạnh tanh, “cạch” một tiếng đặt mạnh dĩa xuống.
Tối hôm đó, cô trốn trong phòng không ra ngoài, gọi điện cho từng chủ nợ, lại tiếp tục thề thốt “nhất định sẽ trả tiền, nhưng xin cho thêm chút thời gian”. Giường trong nhà êm ái, gọi xong cô tắt máy ngủ luôn. Đến khi nghe tiếng đập cửa rầm rầm mới tỉnh dậy, đã là giờ cơm trưa hôm sau.
Chị Tiếu đứng ngoài cửa: “A Thanh, em còn chưa dậy hả? Thảo nào không trả lời tin nhắn. Chú Đức kêu em xuống lầu, nhanh lên.”
Ba của Trình Nhất Thanh tên là Trình Quý Đức, mọi người đều gọi hai vợ chồng là chú Đức, thím Đức. Phản ứng đầu tiên của Trình Nhất Thanh là chủ nợ tìm tới cửa, lập tức tỉnh hẳn, vừa khoác áo vừa tính xem phải làm sao. Chị Tiếu nói: “Hình như bên nhà họ Trình ở Hồng Kông có người qua, đang họp gia tộc, chú Hai của em cũng tới.”
Trình Nhất Thanh ngạc nhiên.
Suốt một năm qua, Trình Ký bên Hồng Kông lần lượt đóng cửa hai cửa tiệm, còn bắt đầu thu hẹp mảng kinh doanh chính ở Hồng Kông. Thương hiệu bánh truyền thống này từng xuất hiện khắp đời sống người Hồng Kông, cửa tiệm Trình Ký ở Jordan, bảng hiệu hình chim phượng nổi bật, còn nhiều lần xuất hiện trong phim Hồng Kông thời hoàng kim. Trình Nhất Thanh vẫn nhớ cảm giác sững sờ khi lần đầu thấy tin Trình Ký Hồng Kông đóng cửa.
Ngày bản tin đó phát sóng, chú Đức ăn uống cực kỳ ngon miệng, như thể chuyện xui xẻo kia không phải của cùng tông cùng họ, mà là của kẻ thù. Uống ba ly vào, ông lại bắt đầu kể chuyện xưa.
“Hồi nhà Thanh, ông cố (*) thấy thời thế loạn lạc, nên kêu hai đứa con trai nhỏ đi Hồng Kông với Ma Cao phát triển, mở chi nhánh. Ông cố của tao ở lại Quảng Châu quản lý tiệm chính. Nhánh Ma Cao sinh con gái, gả cho người Tây, đóng tiệm xuất ngoại rồi dần xa cách, còn nhánh Quảng Châu thì sau chiến tranh không lâu đã đóng tiệm, tới thập niên 80 mới mở lại…”
Ông lại rót thêm cho mình một ly, “Nếu không vậy, đâu tới lượt ông ba bên Hồng Kông tự xưng chính tông! Giờ hay rồi, bên Hồng Kông cũng sắp không làm nổi nữa! Đáng đời!”
Đã lâu rồi chú Đức mới có cảm giác “hả hê” như vậy.
Năm năm trước, chú Hai bán luôn tiệm chi nhánh, từ đó Trình Ký Quảng Châu chỉ còn lại tiệm của chú Đức. Chú Đức cãi nhau một trận với chú Hai, chú Hai nói hùng hồn: “Tổ nghiệp thì sao? Không kiếm ra tiền! Tổ tiên cũng không muốn thấy tụi mình chết đói!”
Câu đó như con dao, đâm vào tim chú Đức, cũng như kề lên cổ anh trai Trình Nhất Thanh là Trình Nhất Minh.
Hôm sau chia tay trong không vui, chú Đức xách chai rượu đục đi tảo mộ tổ tiên, lúc về đã say khướt, nửa người tựa lên Trình Nhất Minh, miệng lẩm bẩm không biết đang chửi ai. Trình Nhất Minh tính tình hiền, gánh ông trên vai, suốt đường chỉ nói: “Dạ, dạ, dạ.”
Cuối cùng chú Đức cũng không trách chú Hai. Mấy năm nay, ông cứ nói hoài chuyện hồi thập niên 80, họ muốn mở rộng kinh doanh, sang Hồng Kông phát triển, nhưng lại vướng vào một vụ kiện thương hiệu kéo dài với chi nhánh Hồng Kông. Sau đó Tòa án Tối cao Hồng Kông phán quyết, cho rằng Trình Ký Quảng Châu không được mượn danh tiếng của Trình Ký Hồng Kông. Thua kiện, cùng lắm cũng chỉ ảnh hưởng việc Trình Ký Quảng Châu không được bán bánh ở Hồng Kông, nhưng chú Đức lúc nào cũng nói, trong thời gian đó, Trình Ký Hồng Kông đã dùng truyền thông, bôi họ thành hàng giả, dùng dư luận để chèn ép họ. “Làm chúng ta chết dần chết mòn!”
Ngàn sai vạn sai, đều là lỗi của người khác, không liên quan gì tới mình.
Hồi đó, chú Đức chưa uống nhiều rượu.
Sau này, Trình Nhất Minh gặp tai nạn xe, mất mạng. Chú Đức dần dần nghiện rượu. Mỗi khi say, lại lẩm bẩm rằng Trình Ký Quảng Châu vốn dĩ có thể tốt hơn. Ông luôn nói: “Nếu thằng Minh còn sống, nhà mình vẫn còn người gánh vác.”
Trong lời nói, dường như Trình Nhất Thanh còn chẳng được tính là người.
Lần này nhà họ Trình bên Hồng Kông tới, lại thêm chú Hai cũng có mặt, Trình Nhất Thanh nghĩ cũng biết trong tiệm đang ầm ĩ cỡ nào.
Cô nhanh chóng rửa mặt súc miệng, tóc buộc đại một cục, miệng ngậm miếng bánh dứa, đi xuống lầu.
Chị Tiếu đang bán hàng trước tủ kính tiệm bánh, ánh đèn huỳnh quang chiếu lên các loại bánh trong tủ, mùi thơm lan ra từng đợt. Qua lớp kính có thể thấy, dưới mỗi khay bánh đều dán giấy màu hồng ghi tên và giá: bánh gà con, bánh gả con gái, bánh trứng… Lúc này chưa phải giờ bánh mới ra lò, nên không có khách xếp hàng. Đi sâu vào bên trong là một gian ngăn, là khu làm việc thường ngày của chú Đức, phía sau nữa là khu sản xuất chính, phòng làm bánh của Trình Ký Quảng Châu.
Khu làm việc không lớn, lúc này người đứng người ngồi chật kín. Trên tường treo một bức tranh sơn dầu “mặt trời mọc”, nhìn chẳng ăn nhập gì, mua ở phố thư họa Văn Đức, giá 68 tệ. Trong tranh có một dòng sông màu xanh nằm ngang, phía dưới đặt hai cái ghế, chú Hai ngồi trên đó, nhìn chỗ này rồi nhìn chỗ kia. Một cái ghế khác để trống, thím Đức đứng cạnh, cất giọng gọi chị Tiếu bưng ít bánh vào. Chú Đức ngồi phía sau bàn dài, hai tay đan trên đầu gối, ánh mắt cúi xuống, vượt qua mặt bàn, liếc về góc phòng.
Trên cao góc phòng đặt bàn thờ tổ tiên, là mong ông bà phù hộ, che chở cho cơ nghiệp gia đình này. Dù cơ nghiệp đó, ngay tại nơi phát tích của nó, cũng chẳng làm ăn ra hồn.
Một người đàn ông dáng cao ráo, mặc áo khoác len pha cashmere màu xám cổ bẻ, bên trong là áo len cổ cao màu sáng, tay cầm ba nén nhang, đang thắp hương cho tổ tiên.
Trình Nhất Thanh quen tiếp xúc đủ hạng người trong xã hội, nhưng kiểu người “ra dáng người tử tế” thế này thì ít gặp. Nhìn từ phía sau, đầu nhỏ, vai rộng, chân dài, lưng thẳng, tỷ lệ cơ thể như người mẫu. Chất áo khoác rất tốt, không phải thứ mua ở mấy tiệm ven đường. Một người như vậy đứng trong tiệm bánh nhỏ của Trình Ký, giống như tượng Phật dát vàng đi lạc chùa.
Người đàn ông thắp nhang xong, quay người lại.
Trình Nhất Thanh sững lại: là người hôm qua?
Lần này đứng đối diện đàng hoàng, cô lại vô cớ liên tưởng tới một con vật nào đó. Báo, sói, hay cáo. Có lẽ vì anh không biểu cảm nhiều, nhưng ánh mắt lại mang theo cảm giác xa cách. Trình Nhất Thanh lúc đó cũng không để tâm. Cô không ít lần nhìn thấy kiểu ánh mắt đó trong mắt người Hồng Kông sống ở nội địa.
Chị Tiếu bưng bánh với trà mát vào, chậm rãi bày lên. Động tác chậm rì, Trình Nhất Thanh nhìn một cái là biết, chị này vào để hóng chuyện.
Chú Hai là người mở lời trước. Nội dung thì cứng, ba câu hỏi ném xuống như đá: “Cậu nói muốn dùng công thức bánh truyền thống của Trình Ký? Dựa vào đâu mà tụi tôi phải đưa cho cậu? Cậu trả được bao nhiêu?”
Nhưng giọng điệu lại mềm, vì còn có tính toán khác, mấy câu hỏi đó vòng vèo một chút, rơi xuống rồi lại không còn lực.
Ngược lại, chú Đức vốn im lặng nãy giờ, lúc này lại lấy điếu thuốc dí mạnh xuống mặt bàn, gõ ba cái thật mạnh: “Bao nhiêu tiền cũng không cho!”
Ông chắp tay sau lưng đứng dậy, đi vòng tới trước mặt đối phương, trợn mắt nhìn: “Trình Quý Trạch, cậu về nói với bên đó, Trình Ký Quảng Châu không liên quan gì tới Hồng Kông! Mấy người đừng có mơ mà nhúng tay!”
Chị Tiếu nhanh chóng ngẩng đầu, rồi lại cúi xuống ngay. Thím Đức bước tới: “A Tiếu, không có gì thì cô ra ngoài làm việc đi.”
Chị Tiếu ậm ừ, cúi đầu đi ra. Lúc ra còn liếc qua khe cửa nhìn Trình Quý Trạch thêm một cái. Trình Nhất Thanh có thể tưởng tượng, ngày mai chị nhất định sẽ tám với khách quen: chuyện lớn nha! Quảng Đông – Hồng Kông tranh gia sản!
Cửa gian phòng đóng lại, chú Đức lại nói: “Năm đó mấy người cản tụi tôi qua Hồng Kông phát triển, còn bôi nhọ tụi tôi. Bây giờ, tôi tuyệt đối không giao công thức cho cậu!”
Mặt ông đỏ gay, như đang đối mặt kẻ thù.
Trình Quý Trạch không hề lay động, như vầng trăng rơi giữa sườn núi, nặng nề mà vững vàng. Anh nói: “Tôi không phải muốn chiếm công thức của mọi người, mà là hy vọng hai bên hợp tác.”
Anh liếc nhìn một vòng cái tiệm đơn sơ này, “Bên chú muốn tiếp tục giữ một tiệm cũ nửa sống nửa chết, sắp đóng cửa, hay là nhận mấy trăm nghìn tiền bản quyền?”
Chú Đức nổi giận che mắt, gầm lên: “Cậu dám nguyền tụi tôi đóng cửa?! Mấy người giỏi vậy thì đâu tới nỗi làm ăn bên Hồng Kông càng ngày càng tệ, còn đóng luôn hai cửa tiệm! Giờ chạy qua dạy đời tôi à?! Nói về vai vế, cậu ngang hàng với tôi. Nhưng nói về tuổi tác, kinh nghiệm, tôi dư sức làm cha cậu, làm sư phụ cậu rồi!”
Nói xong, ông nhìn chú Hai, muốn em mình cũng lên tiếng. Nhưng chú Hai lưỡng lự, muốn đứng giữa không đắc tội bên nào: “Chuyện này… hay là nói với cô Ba một tiếng? Cô ấy cũng họ Trình mà.”
Chú Đức trừng mắt: “Tôi là trưởng nam, tôi quyết!”
Như thể đây là từ đường họ tộc thời Đại Thanh, chứ không phải một tiệm bánh thời hiện đại.
Chú Đức lại hét với Trình Quý Trạch: “Cậu nói rõ coi, vừa rồi nguyền Trình Ký Quảng Châu đóng cửa là ý gì?!”
Trình Nhất Thanh đứng bên cạnh chú Hai, nhìn đôi mắt của Trình Quý Trạch. Lúc này, cô thấy anh có hơi giống con cáo, một con cáo đẹp.
Anh nói: “Vấn đề của Trình Ký Hồng Kông, Quảng Châu cũng có, thậm chí còn nghiêm trọng hơn. Chỉ là Hồng Kông đất đắt, nhân công đắt, lại thêm khủng hoảng tài chính, nên vấn đề bộc lộ sớm hơn. Những năm qua, Trình Ký Quảng Châu hoàn toàn dựa vào mấy người hàng xóm lâu năm mà sống. Nhưng họ già rồi thì sao? Còn một vấn đề chí mạng…” Trình Quý Trạch nhìn thẳng chú Đức, chậm rãi nói: “Người làm chủ không biết quản lý, chỉ biết dùng cách cai trị kiểu cũ, không hiểu gì về doanh nghiệp hiện đại. Tiệm sớm muộn cũng tiêu.”
Chú Đức một tay chỉ vào Trình Quý Trạch, tay kia ôm ngực, nghẹn cổ, liên tục kêu hai tiếng: “Cậu… cậu…”
Trình Nhất Thanh với chú Hai vội vàng đỡ ông, chú Hai lục ngăn kéo dưới bàn, mở ngăn trái rồi ngăn phải: “Thuốc đâu? Thuốc đâu?”
Trình Nhất Thanh nói: “Ba tôi có bị tim đâu, ở đây làm gì có thuốc sẵn.”
Chị Tiếu nghe động, lại lén bước vào, nhỏ giọng nói với Trình Quý Trạch: “Anh Trình, hay là anh đi trước đi.”
Mặt chú Đức đỏ bừng vì tức, dựa vào lưng ghế th* d*c. Trình Nhất Thanh rót cho ông ly nước, ông bực bội xua tay: “Cho tôi uống nước thì có ích gì! Nếu thằng Minh còn sống, nó nhất định cứu được Trình Ký!”
Trình Nhất Thanh đặt mạnh ly xuống, vài giọt nước bắn lên mu bàn tay cô. Cô rút tờ giấy, thong thả lau khô tay, miệng nói: “Đúng rồi, anh Hai mà còn thì tốt rồi, chắc chắn có cách, chỉ là trước giờ giấu nghề thôi. Nên mấy năm nay anh ấy quản lý Trình Ký, dù lỗ hoài, thật ra là đang ủ chiêu lớn đó mà.”
Mọi người sao mà không nghe ra ý trong lời cô. Thím Đức kéo nhẹ tay áo cô, nhỏ giọng: “Thôi, thôi đi con.”
Chú Đức chửi ầm lên: “Sao mày nói anh mày kiểu đó! Đứa con bất hiếu! Đẻ ra mày thà đẻ cục xá xíu còn hơn!”
“Người sướng có mấy phút là ba, người cực khổ sinh con là mẹ. Không có mẹ, ba còn chẳng đẻ ra nổi cục xá xíu.” Trình Nhất Thanh lười ở lại, quay người đi thẳng.
Việc khiến cô phải lo còn nhiều lắm.
Cô rẽ trái ra cửa, định qua tiệm tạp hóa mua lon bia. Ngoài cửa tiệm, Trình Quý Trạch đang đứng đó. Không biết anh rút lui khỏi “vở kịch gia đình” từ lúc nào. Anh cúi đầu, chỉ thấy mái tóc đen dày; hơi ngẩng lên chút, lộ hai hàng mày cong, bên dưới là đôi mắt đẹp mà trầm lặng. Anh ngước lên thấy cô: “Cãi xong rồi?”
“Giờ anh có vô cũng vô ích. Ba tôi còn đang nổi điên.” Trình Nhất Thanh đi về phía tiệm tạp hóa. Trình Quý Trạch bất chợt đưa tay từ phía sau, khẽ giữ cổ tay cô.
Cô quay đầu nhìn anh.
Trình Quý Trạch nói xin lỗi, buông tay: “Mấy người lúc nãy ở trong đó, người thật sự hiểu tình cảnh của Trình Ký, chỉ có cô.”
“Anh muốn nói gì?” Trình Nhất Thanh liếc anh, “Khen tôi hả? Tôi không ăn cái đó.”
“Ngược lại, tôi thấy cô đang né tránh.” Ánh mắt Trình Quý Trạch chân thành, “Cô biết Trình Ký đang gặp khó, cũng biết không thay đổi được sự cố chấp của ba cô, nên mới nhảy ra ngoài làm riêng. Cô làm bao nhiêu vụ làm ăn rồi? Vụ nào cũng thất bại. Vậy mà vẫn không định quay về tiếp quản Trình Ký.”
Tới lúc này, Trình Nhất Thanh mới nhận ra, người này không chỉ là con cáo đẹp, mà còn rất có tâm cơ, ngay cả chuyện của cô cũng điều tra rõ ràng. Nhưng cô ghét cái cảm giác hơn người trong lời anh, nên mặt vẫn bình thản: “Anh moi chuyện tôi cũng vô ích. Ba tôi sẽ không nghe tôi. Lời ai, ông ấy cũng không nghe.”
“Ông ấy sẽ nghe.” Trình Quý Trạch lấy điện thoại ra, một chiếc Ericsson đời mới, giá cao hơn mấy máy Nokia phổ thông, thân máy cũng mỏng nhẹ hơn nhiều. “Còn một chuyện cần cô giúp, tôi muốn xin cách liên lạc của chú Hai với cô Ba.”
“Tôi dựa vào cái gì phải cho anh? Vì anh đẹp trai à?”
Giọng Trình Quý Trạch lịch sự, chừng mực: “Nói ra thì, bên Hồng Kông đang cần chỉnh sửa gia phả, tụi tôi cũng lâu rồi chưa về cúng tổ.”
Cô bật cười khẩy, phẩy tay với anh, giọng lười biếng: “Tôi không cho đâu.”
Nói xong, cô quay người bước vào tiệm tạp hóa.
Trình Quý Trạch bỗng lên tiếng phía sau: “Tôi sẽ trả tiền.”
Trình Nhất Thanh dừng bước.
Trình Quý Trạch nói: “Nếu cô có thể hợp tác với tôi, cấp quyền công thức cho tôi, tôi sẽ trả cô bốn trăm nghìn tiền bản quyền. Số đó đủ để cô trả nợ rồi.”

