Trình Nhất Thanh trả lại phòng trọ, nửa phòng “thuốc diệt thiên niên trùng” đem bán ve chai. Tính luôn tiền bán điện thoại với tiền riêng của thím Đức, tạm thời trả trước được một phần cho anh Trần.
Anh Trần ngồi trước cái bàn xếp, cúi đầu húp tô mì hoành thánh ừng ực. Lúc gắp mì, bắp tay hơi gồng lên. Anh ta húp sạch ngụm nước cuối, liếc cô một cái: “Ăn một lần cho khôn ra, sau này đừng đụng vô mấy lĩnh vực mình không rành nữa.” Anh ta dùng mu bàn tay quẹt dầu nơi khóe miệng, sau đó mỉm cười, tiện tay bóp nhẹ vai cô một cái, “Nhất là mấy cô gái xinh như cô, muốn kiếm tiền, cách nhiều lắm.”
“Kiếm tiền mà còn phân nam nữ nữa à?” Trình Nhất Thanh cười giả lả, làm bộ không hiểu. Anh Trần cũng chẳng buồn nhìn nụ cười giả đó, quay đầu nghe điện thoại của em gái, giọng dịu dàng ngoan ngoãn hẳn. Trình Nhất Thanh có chút ghen tị với em gái anh ta, không cần lo chuyện tiền bạc.
Đường kiếm tiền thì nhiều, Trình Quý Trạch đã chỉ cho cô một đường.
Trình Nhất Thanh có động lòng vì tiền, nhưng không hề ngây thơ.
Không phải tự dưng có một người lạ chạy tới, tự xưng là người nhà họ Trình ở Hồng Kông, là cô sẽ tin.
Nhưng chuyện đó không hề cản trở cô đem số điện thoại của chú Hai với cô Ba bán cho Trình Quý Trạch với giá năm trăm tệ, rồi nói với anh là cô cần suy nghĩ thêm. Nhưng thật ra, cô không phải đang suy nghĩ, mà là đang dò xét.
Cô tắm xong, khui lon bia, nhét tai nghe, vừa nghe CD vừa quay số kết nối mạng, đăng nhập Yahoo Trung Quốc, tìm tin tức.
Cuối đời nhà Thanh, cửa hàng Trình Ký mở chi nhánh ở cả Hồng Kông và Ma Cao. Mô hình kinh doanh của chi nhánh giống tổng cửa hàng ở Quảng Châu, chủ yếu bán bánh. Dù cụ cố đã giao công thức bánh quan trọng nhất cho nhánh trưởng ở Quảng Châu kế thừa, nhưng cửa hàng ở Hồng Kông dựa vào bánh trung thu, bánh gà con, bánh gả con gái… mấy món truyền thống đó mà làm ăn vẫn rất khá. Sau chiến tranh, còn không ngừng mua đất, mở rộng kinh doanh.
Đó là thời kỳ kinh tế Hồng Kông cất cánh, giá đất tăng vọt, người ta nhảy đầm, đua ngựa, đi dạo phố, coi phim, ăn uống. Dân có tiền rảnh, bắt đầu tiêu cho ăn uống. Trình Ký sáng tạo ra bánh trung thu nhân trứng sữa chảy, một thời chiếm lĩnh thị trường. Chi nhánh Trình Ký mở càng lúc càng nhiều, thậm chí trở thành ký ức chung của cả một thế hệ người Hồng Kông. Nhờ tầm nhìn của cụ cố ở chi nhánh Hồng Kông, mấy khu đất đó về sau đều thành đất vàng, nhà họ Trình ở Hồng Kông cũng vì thế mà giá trị tăng vọt.
Trình Nhất Thanh lướt qua mấy tin cũ này rất nhanh, tập trung xem tin tức những năm gần đây về Trình Ký, cùng những người liên quan trong đó.
Không có Trình Quý Trạch.
Ngược lại có một người tên Trình Quý Khang, xuất hiện khá nhiều trong tin giải trí.
Đúng lúc đó, giọng chú Đức xuyên thấu tai, từ ngoài cửa vọng vào, xuyên qua cả tai nghe của cô, đập thẳng vào màng nhĩ. Tiếp đó là tiếng chén bát rơi xuống đất vỡ tan, vừa giòn vừa chói.
Trình Nhất Thanh sớm đã quen với mấy thứ ồn ào này, mặt không cảm xúc, lại bấm mở thêm một tin.
Trình Quý Khang mấy năm trước từng quen một nữ minh tinh. Khi ông cụ Trình qua đời, nữ minh tinh đó xuất hiện trong tang lễ. Cùng lúc bị chụp hình còn có một thiếu niên Trình Quý Trạch mặc đồ đen, đeo kính râm. Trong danh sách gia quyến, cũng có tên Trình Quý Trạch.
Bên ngoài lại vang lên tiếng chú Đức chửi bới, tiếp theo là một tiếng “rầm” thật lớn.
Chắc là ông đã sập cửa bỏ đi.
Trình Nhất Thanh tháo tai nghe, đi ra ngoài.
Chú Đức không còn ở đó.
Cô ngồi xổm xuống, cùng thím Đức nhặt mấy mảnh chén bát vỡ dưới đất. Thím Đức vỗ cái “bốp” lên mu bàn tay cô: “Coi chừng đứt tay!”
“Vậy tay thím thì không sợ đứt à?” Trình Nhất Thanh đi lấy găng tay, chổi với đồ hốt rác.
Hai người đeo găng, nhặt mấy mảnh lớn bỏ vào đồ hốt rác, rồi quét những mảnh vụn nhỏ.
Thím Đức nằm sấp xuống đất, thò đầu nhìn dưới gầm sofa: “Ở đây còn nè.”
Mẹ con hai người vất vả đẩy cái sofa ra, Trình Nhất Thanh bảo thím Đức tránh qua một chút, cô từ từ quét dọn mấy mảnh vỡ. Cô vừa cầm chổi quét, đột nhiên hỏi: “Mẹ, sao mẹ không ly hôn với ba con?”
Thím Đức khựng lại một chút.
“Đừng nói là vì con. Nếu mẹ ly hôn, con khui champagne ăn mừng liền.”
“Già vậy rồi, còn bày đặt giày vò làm gì. Vậy là được rồi.” Thím Đức giành cái hốt rác trên tay cô, “Ông ấy chỉ là nóng tính chút thôi, nhất là từ ngày anh con mất, việc làm ăn của Trình Ký lại càng ngày càng xuống. Bao nhiêu năm nay ông ấy giữ cái cửa hàng cũ, u uất không được như ý, tâm trạng chắc chắn không tốt.”
“Tại bản thân không có năng lực thôi.”
“Cũng không thể trách hết ông ấy. Nhà cũ bên này, hễ mưa là trước cửa ngập nước, nhiều hàng xóm cũ lại bị phong thấp đau nhức xương. Nhiều người đã mua nhà chung cư, dọn đi rồi. Không còn mấy người quen ủng hộ, việc làm ăn chắc chắn càng ngày càng kém.”
Mỗi lần, thím Đức đều tìm lý do biện hộ cho chú Đức.
Trình Nhất Thanh nghĩ, cái anh Trình Quý Trạch đó nói không sai, Trình Ký sớm muộn gì cũng phá sản. Nhưng lời này đương nhiên không thể nói trước mặt mẹ. Cô chỉ hỏi: “Ông ấy lại đi đâu rồi?”
Thím Đức nói, chắc lại đi tìm chú Hai, tiếp tục bàn chuyện của Trình Ký rồi.
–
Chú Đức căn bản không tìm được chú Hai A Tài.
Ông tức đến phát cáu, ngậm cây tăm trong miệng, nói chuyện với em gái Trình Tịnh ở đầu dây bên kia, giọng thô lỗ: “Alo! A Tài đi đâu rồi?”
Bên kia, Trình Tịnh đáp giọng lạnh nhạt: “Tôi chỉ là em gái của anh ấy, chứ đâu phải vợ anh ấy, sao mà biết.” Bên phía Trình Tịnh có tiếng piano rất lớn, chú Đức thấy ồn, lớn tiếng hỏi bên đó có chuyện gì. Trình Tịnh vội nói có việc, không nói nữa.
Cô ta cúp máy, rời quầy lễ tân, quay lại chỗ ngồi. Đối diện cô ta, là Trình Quý Trạch.
Trình Quý Trạch ở khách sạn Garden. Trong đại sảnh, anh ngồi trên ghế trắng, sau lưng là cửa kính, bên ngoài là thác nước đôi cao mười tám mét, hoa cỏ chen với cây ăn trái. Đối diện là Trình Tịnh với Trình Quý Tài, họ đang vai kề vai.
Hai người này không phải lần đầu bước vào khách sạn Garden – khách sạn lâu đời có tiếng, nhưng ngồi xuống ở đây thì là lần đầu. A Tài cố ý làm ra vẻ từng trải, khoanh tay, nghe Trình Quý Trạch nói chuyện.
Trình Quý Trạch nói: “Tôi biết mấy năm trước, chú Hai đã bán chi nhánh Trình Ký…”
Chú Hai cắt ngang: “Gọi tôi là A Tài là được rồi.”
“Dù là cùng vai vế, nhưng xét về tuổi, tôi chỉ lớn hơn Trình Nhất Thanh hai tuổi, tôi vẫn nên gọi một tiếng chú Hai, chị Tĩnh.”
Hạng người nhỏ như chú Hai, càng không được coi trọng ngoài xã hội, thì càng xem trọng thể diện. Bây giờ được giữ mặt mũi như vậy, ông ta rất hài lòng, ngả người ra sau, cầm tách cà phê lên uống. Nhấp một ngụm rồi lại đặt xuống. Sao mà khó uống hơn cà phê hòa tan vậy? Ông ta làm bộ nhận xét: “Cà phê này không được, ít đường quá. Bình thường tôi chỉ uống Nestlé.”
Trình Quý Trạch không tiếp lời. A Tĩnh nhìn đồng hồ, ra hiệu anh tiếp tục.
Trình Quý Trạch nói, sau khi chú Hai bán chi nhánh Trình Ký, ở Quảng Châu chỉ còn lại cửa hàng của chú Đức. “Nhưng dù sao cũng là người nhà họ Trình, trong tay vẫn có công thức bánh kinh điển của nhà họ Trình…”
Anh dừng một chút, rồi nói tiếp: “Tôi đã tìm hiểu, biết rằng mấy năm nay, mọi chuyện đều do chú Đức quyết định. Dưới tay ông ấy quản lý, Trình Ký làm ăn càng ngày càng kém, mấy năm gần đây còn liên tục thua lỗ, có lúc còn phải để mọi người góp tiền vượt qua khó khăn…”
Anh nói tới đó thì dừng.
Nói tới đây là đủ rồi, còn chuyện anh em nhà họ Trình vì không muốn bỏ tiền mà cãi nhau một trận, không cần nhắc tới.
Chú Hai và A Tĩnh nhìn nhau một cái.
Không phải mùa hội chợ Quảng Châu, khách trong khách sạn không nhiều. Điện thoại Trình Quý Trạch reo, anh liếc nhìn đối diện, nói một tiếng xin lỗi rồi đứng dậy ra ngoài nghe máy.
Vừa thấy anh đi, A Tĩnh lập tức hỏi: “Anh Hai, công thức đó anh lấy ở đâu ra?”
Chú Hai cuống lên, suýt nữa đưa tay bịt miệng cô ta, liên tục “suỵt” mấy tiếng, rồi liếc nhìn Trình Quý Trạch. Trình Quý Trạch quay lưng về phía họ, đang đứng trước cửa kính nhìn ra khu vườn, nói chuyện điện thoại.
Chú Hai yên tâm, buông tay ra.
Trình Quý Trạch đứng trước cửa kính, mọi động tĩnh phía sau đều thu hết vào mắt. Ánh mắt lúc nãy của chú Hai, anh cũng đọc được.
Từ thời nhà Thanh, nhà họ Trình chỉ truyền công thức bánh kinh điển cho nhánh trưởng. Qua bao nhiêu năm, không rõ quy tắc có thay đổi hay không. Nhưng nhìn biểu hiện vừa rồi của chú Hai, Trình Quý Trạch cũng đoán được tám chín phần.
Dĩ nhiên, anh cũng nhìn ra trong ánh mắt chú Hai có một loại cảm xúc…vừa muốn tiền, lại vừa sợ mang tiếng phản bội.
Loại người như vậy, chỉ có thêm tiền mới có thể đẩy một bước.
Trình Quý Trạch quay lại chỗ ngồi, dời chậu cây xanh trên cái bàn tròn trắng qua một bên, ngón tay ấn lên tập tài liệu trên bàn, rồi đẩy sang phía họ từng chút một: “Hai người xem kỹ điều kiện này đi, có gì cũng có thể bàn. Tôi không phải kiểu người chuyện gì cũng muốn tự mình quyết định.”
Câu nói phía sau, chú Hai suýt nữa nghi anh đang nói kháy anh cả. Cũng có thể là ông đa nghi, thoáng chốc như thật sự thấy anh cả giữa đám đông. Chớp mắt một cái, bóng chú Đức lại biến mất.
Nhưng Trình Tịnh cũng đã nhìn thấy.
Trong đại sảnh, chú Đức nhìn trái nhìn phải, cuối cùng cũng thấy ba người đang ngồi xem tài liệu. Ông bước nhanh tới, khí thế hừng hực. Chú Hai và Trình Tịnh từ xa thấy ông, hoảng đến mức lập tức đứng bật dậy. Trình Quý Trạch ngẩng đầu, lặng lẽ thu tài liệu trên bàn, nhét vào bìa, cầm tách cà phê lên, nhìn chú Đức đi tới trước mặt, hỏi: “Muốn uống một ly không?”
Chú Đức liếc một cái, thấy trên bàn còn có cà phê chú Hai với Trình Tịnh đã uống, lửa giận bốc lên.
“Mấy người còn ngồi uống cà phê với cái tên này…” Ông chộp lấy cái tách, hất thẳng vào mặt Trình Quý Trạch. Trong tiếng kinh hô của chú Hai với Trình Tịnh, Trình Quý Trạch bình tĩnh giơ bìa tài liệu lên chắn, cà phê theo bìa chảy xuống đùi anh. Anh đặt bìa xuống, rút mấy tờ khăn giấy trên bàn, lau bìa, rồi lau quần.
“Dơ rồi, tiếc thật.” Giống như đang nói chuyện của người khác.
“Đồ gian thương, mày dám nhắm vào em trai em dâu tao…” Chú Đức chỉ vào mặt Trình Quý Trạch mà chửi, suýt nữa động tay đánh anh. Chú Hai nhanh tay lẹ mắt, vội vàng tiến lên giữ ông lại.
Nhân viên gần đó nhìn qua, bắt đầu chạy tới.
Lại có một bàn tay khác giữ chú Đức. Chú Hai nhìn kỹ, vậy mà là Trình Nhất Thanh.
“Ba, đừng gây chuyện ở đây nữa.” Cô nói, “Có gì thì ngồi xuống nói từ từ.”
“Nói? Thằng này lén lút sau lưng tao, đi nói chuyện riêng với đám A Tài! Tính vòng qua tao!” Chú Đức trừng Trình Quý Trạch. Trình Quý Trạch không đổi sắc mặt, chú Hai đứng bên nghe, ngược lại mặt đỏ lên.
Trình Nhất Thanh: “Người ta cũng đâu có định giấu ba, không phải đã tìm ba nói trước rồi sao. Là ba không chịu nghe.”
“Con nhỏ chết tiệt, bênh người ngoài!” chú Đức giận quá mất khôn, quay người tát thẳng về phía Trình Nhất Thanh. Tay vừa giơ lên giữa không trung thì bị người phía sau nắm lại, đánh không được mà rút cũng không xong. Ông quay đầu nhìn, thấy là Trình Quý Trạch, càng tức, “Buông tay!”
“Ông không đánh cô ấy, tôi sẽ buông.”
“Tao đánh con tao, liên quan gì tới mày!”
Trình Quý Trạch hỏi ngược lại: “Vậy tôi hẹn chú Hai với chị Tĩnh ra nói chuyện, liên quan gì tới ông?”
Chú Đức bị hỏi đứng hình.
Trình Quý Trạch nới tay, tay chú Đức hạ xuống, A Tài với Trình Nhất Thanh vội kéo ông sang một bên.
Lúc này chú Đức mới phản ứng lại chút, lại gào lên: “Mày hẹn tụi nó nói chuyện Trình Ký thì có liên quan tới tao!”
Nhân viên đã đi tới, nhẹ giọng hỏi Trình Quý Trạch: “Thưa ông, ông không sao chứ?” Mắt nhìn chằm chằm chú Đức, tay giơ bộ đàm, “Gọi bảo vệ tới.”
Trình Quý Trạch xua tay, nói không cần, lại nhìn chú Đức: “Hiểu lầm chút thôi. Người trong nhà.”
“Ai người trong nhà với mày?!” Chú Đức lại muốn vung tay, Trình Nhất Thanh giữ chặt tay ông. Bảo vệ đại sảnh nhanh chóng chạy tới. Cuối cùng, chuyện này kết thúc bằng việc chú Đức bị mọi người kéo đi, khuyên can rời khỏi, màn náo loạn cũng tan.
Mấy người đi ra khỏi khách sạn, ánh nắng chói chang, chiếu đến mức nhức đầu. Lúc ở trong khách sạn chú Đức không dám nói lớn, ra ngoài rồi mới quát tháo ba đứa hậu bối. Họ sớm quen với cái kiểu gia trưởng và tính tình đó của ông, đều coi như gió thoảng bên tai. Chú Hai vẫy tay gọi taxi, nhét ông lên xe đưa đi, quay lại hỏi Trình Nhất Thanh sao lại tới đây. Trình Tịnh nói: “Là tôi gọi cô ấy tới.”
Chú Hai “ừ” một tiếng, lại nhìn đồng hồ, nói mình còn việc, Trình Tịnh cũng phải về làm.
Ba người mỗi người chào nhau rồi rời đi, vừa quay lưng, ai cũng lộ ra vẻ mặt mỗi người một tâm sự.
Trình Nhất Thanh băng qua đường, bước vào cửa hàng tạp hóa, mua một chai sữa đậu nành Yeos, ngậm ống hút, vừa uống vừa quan sát phía bên kia.
Chưa tới năm phút, chú Hai quay lại.
Ông đứng trước cửa khách sạn, vừa hay gặp Trình Tịnh cũng quay lại. Trình Tịnh chẳng có sắc mặt gì tốt với ông. Năm đó chính vì bị ông xúi giục, cô ta đã đưa hết tiền mình kiếm được cho ông, đem đi mua sản phẩm tài chính của Quảng Quốc Đầu (*) để đầu tư. Kết quả là khi khủng hoảng tài chính châu Á ập tới, vấn đề của Quảng Quốc Đầu bắt đầu lộ ra một góc, sau đó bùng nổ toàn diện, cuối cùng còn phải nộp đơn phá sản, gây chấn động cả nước.
Ý nghĩa của vụ phá sản Quảng Quốc Đầu thì để lại cho lịch sử, còn nỗi đau thì để lại cho những người bình thường như chú Hai và Trình Tịnh. Tiền của cả hai đều đổ sông đổ biển, từ đó về sau, bề ngoài thì hòa khí, nhưng trong lòng không thuận, nói chuyện lúc nào cũng có gai, ai cũng không phục ai.
Lúc này, Trình Nhất Thanh đứng trong cửa hàng tạp hóa, cách khá xa, không nhìn rõ biểu cảm, cũng không nghe rõ họ nói gì, chỉ có thể từ xa mà thấy thay họ ngượng ngùng.
Thấy hai người gượng gạo cười cho qua chuyện rồi lại quay đầu, ai đi đường nấy. Không ai bước vào khách sạn.
Trình Nhất Thanh biết rõ họ sẽ không quay lại nữa. Cô cắm chai sữa đậu nành rỗng vào cái sọt, chuẩn bị băng qua đường.
Chú thích:
“Quảng Quốc Đầu” (Guangdong International Trust and Investment Corporation – GITIC) là một công ty đầu tư tài chính lớn của Quảng Đông, từng huy động tiền của rất nhiều người nhưng bị vỡ nợ và phá sản sau khủng hoảng tài chính châu Á 1997 – 1998, khiến nhiều nhà đầu tư mất sạch tiền.

