Trình Nhất Thanh móc điện thoại ra, rọi thử lên mặt mình. Chín giờ mười phút tối. Cô lẩm bẩm: “Không biết phải đợi bao lâu mới có điện lại đây?”
“Cô hỏi tôi à?” Trình Quý Trạch nói, “Ngoại trừ mấy hôm bão, tôi hiếm khi gặp cảnh mất điện.”
“Tôi thì khác. Hồi nhỏ hay bị cúp điện lắm. Dưới lầu là y như rằng nghe ba tôi chửi om sòm. Tới giờ, cứ hễ mất điện là tôi lại nhớ tới cái dáng ông ấy đứng chửi người.”
Ngoài cửa sổ vẫn có ánh đèn, nhưng Trình Quý Trạch đứng trong bóng tối. Trình Nhất Thanh lờ mờ thấy anh hình như khẽ cười một cái. Nhưng cũng có thể là cô nhìn lầm, vì rất nhanh sau đó anh kéo câu chuyện về lại công việc. Trình Nhất Thanh nói với anh, cô có một người bạn tên Hà Trừng, bạn ấy quen không ít đàn anh đàn chị làm truyền thông ở nội địa, thường xuyên giúp cô kết nối.
Trình Quý Trạch tắt đèn pin: “Có cô phụ trách, tôi yên tâm. Cô còn biết tiết kiệm hơn cả tôi.”
“You’re book smart. I’m street smart.”
(“Anh có cái khôn của trường lớp, còn tôi là cái khôn trường đời.”)
Gió ngoài cửa sổ thổi vào, làm tóc Trình Quý Trạch lay nhẹ. Anh liếc cô một cái: “Họ nói cô học rất giỏi.”
“Anh muốn hỏi, sao tôi không học đại học chứ gì?”
“Tôi không có nhiều chuyện.”
“Anh cẩn thận vậy, tới cả từng lần tôi khởi nghiệp thất bại cũng tra ra được, sao lại không biết vì sao tôi không học đại học.”
“Thông tin tôi tra được là, trước kỳ thi đại học thành tích của cô tụt dốc. Sau đó thi vào cao đẳng, học một năm rồi nghỉ.”
Trình Nhất Thanh im lặng. Trình Quý Trạch theo phản xạ định nói vài câu xã giao, nhưng anh thấy mệt. Với anh mà nói, Trình Nhất Thanh không đáng để tốn quá nhiều tâm sức.
Ánh đèn huỳnh quang kéo dài thời gian làm việc ban ngày của anh, còn bóng tối bất ngờ ập xuống lại lấy đi phần thời gian và tinh lực dư thừa ấy. Anh dựa vào tường, nhìn cô. Ánh đèn bên ngoài hắt lên dáng nghiêng của cô. Cô buộc tóc, chỉ mặc một chiếc áo mỏng, nói chuyện nhanh, tràn đầy sức sống. Đây không phải kiểu người có thể “nuôi” ra từ phòng gym.
Cô lên tiếng: “Anh trai tôi gặp chuyện. Lúc đó nhà tôi rối lắm, mà lòng tôi cũng rối theo.”
“Tôi hiểu.” Với Trình Quý Trạch mà nói, cô không quan trọng nên anh nói thẳng, “Tôi quen rất nhiều người được giáo dục cao, cô thông minh hơn phần lớn họ. Tôi chỉ không hiểu, sao cô lại tin vào thuốc diệt thiên niên trùng…”
Nói tới đây, anh đột nhiên ngừng lại. Trình Quý Trạch đưa tay che nửa mặt, vai khẽ run, như đang cười.
“Anh cười cái gì?”
Trình Quý Trạch nói: “Cô biết thiên niên trùng là gì.”
Trình Nhất Thanh không nói gì, coi như thừa nhận.
Trình Quý Trạch nói tiếp: “Cô cũng không tin cái thuốc đó. Cô chỉ muốn kiếm tiền nhanh, muốn tìm người gánh hàng thay thôi.”
Trình Nhất Thanh xoa xoa mặt, vuốt lại tóc, vẫn không lên tiếng.
Trình Quý Trạch nói: “Chúng ta cũng là cùng một loại người.”
“Anh đề cao tôi quá rồi.” Trình Nhất Thanh cười tự giễu, “Anh sinh ra đã ngậm thìa vàng, còn tôi ở trên gác một cửa hàng nhỏ mặt tiền. Anh ra nước ngoài học đại học, còn tôi trong nước cũng thi không nổi. Anh muốn lấy tiền mở công ty lúc nào cũng được, thậm chí mở xưởng, còn nhà tôi giữ nổi một tiệm nhỏ đã là khó. Tôi với anh, sao gọi là cùng một loại người được?”
“Làm người cũng giống đánh bài, lúc sinh ra tôi cầm bài tốt hơn cô một chút. Nhưng giờ hai chúng ta đang ngồi chung một bàn. Chỉ riêng điểm đó thôi, tôi đã rất nể cô rồi.”
“Anh Trình, cảm ơn anh an ủi tôi. Tính tôi nóng, thẳng quá, làm gì cũng theo cảm xúc nên làm cái gì cũng không nên hồn. Người như tôi, có gì đáng để anh nể đâu?”
“An ủi người khác tốn sức lắm, tôi không phí sức cho người không có giá trị. Nhưng cô thì khác.”
Lúc này hai người đứng ở tầng cao của tòa nhà văn phòng. Trong phòng không có gió, ngột ngạt khó chịu. Trình Quý Trạch đứng sau lưng Trình Nhất Thanh, giơ tay đẩy cửa sổ. Tóc và quần áo anh khẽ lướt qua người cô. Tim Trình Nhất Thanh chợt đập nhanh một nhịp.
Gió thổi vào, nhưng trong phòng vẫn nóng. Ở tòa nhà đối diện, có một ô cửa sáng đèn đỏ, ánh đỏ hắt sang, phủ lên người họ. Cô ngẩng đầu, nhìn thấy trong kính cửa sổ, cả cô và anh đều nhuộm một màu đỏ. Chỉ có xung quanh là một mảng tối đen.
Trong đêm tối và gió, anh tiến lại gần cô hơn.
Cô đột ngột quay người: “Trễ rồi.”
Anh nắm lấy cổ tay cô: “Cô gấp lắm hả?”
“Cũng… không hẳn.”
Trong ánh đèn đỏ ấm áp, con người anh cũng như ấm lên, làm tan đi phần nào sự lạnh lùng trong xương cốt. Anh hỏi: “Cô có thích con người hiện tại của mình không?”
Cô khựng lại một chút: “Không biết.” Rồi lại nói thêm, “Nhưng với Song Trình Ký, tôi rất nghiêm túc. Từ lúc bỏ thi đại học, chuyện gì tôi làm cũng vấp váp, tôi hy vọng chuyện này có thể thành công.”
“Chúng ta sẽ làm được.”
Từ sau lần thi đại học thất bại, cô vẫn luôn lội trong vũng bùn của thất bại. Lúc này đột nhiên được cổ vũ, dù là từ một người giỏi xã giao giả vờ, cô vẫn thấy máu nóng dâng lên. Hai người đứng rất gần, cô nghe được hơi thở của anh, cũng nghe được của chính mình. Anh nhìn vào mắt cô như nhìn người tình, khoảng cách chỉ còn bằng nắm tay em bé. Cô cảm thấy trái tim mình cũng như bàn tay nhỏ của đứa trẻ, siết chặt lại, không dám buông ra.
Xung quanh tối đen. Dưới chân như có một cái hố đen há miệng, chờ họ rơi xuống.
Anh lại gần hơn nữa, má kề má cô.
Miệng hố dưới chân như mở rộng thêm, cảm giác mất trọng lực tràn tới.
Đột nhiên, đèn sáng lên.
Bóng tối xung quanh biến mất, cái hố kia cũng biến mất, màu đỏ trên người họ cũng tan đi.
Đầu óc Trình Nhất Thanh trắng xóa. Trong tầm nhìn của cô, cô thấy rõ anh lùi lại, lùi vào khoảng trắng như nền tường trắng phía sau.
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân, rồi bảo vệ bước vào, giọng pha âm Hồ Nam:
“Ồ, còn người ở đây à. Hồi nãy tòa nhà bị mất điện, xin lỗi nha, giờ thì không sao rồi.”
Trình Quý Trạch gật đầu với bảo vệ, mỉm cười: “Vất vả cho anh rồi.”
Sau khi bảo vệ đi, Trình Nhất Thanh chộp lấy điện thoại, nhét vào túi áo. “Tôi về đây.”
“Đi đường cẩn thận.”
“Anh chưa về sao?”
“Còn chút việc phải làm.”
Hai người nói chuyện khách sáo, như đồng nghiệp bình thường, chào nhau rồi thôi. Trình Nhất Thanh xuống lầu, lúc leo lên xe máy, cô không kìm được ngẩng đầu nhìn lên. Cửa sổ tầng mười hai đang mở, cô như thấy có người đứng bên đó, chắc là anh đang nhìn xuống. Nhưng cô lại nghĩ, chưa chắc anh đang nhìn mình, có khi là đang nhìn mảnh đất phía sau cô, mảnh đất sinh ra tiền bạc.
Cô chợt nhớ lại đêm đó anh khen canh mẹ cô nấu ngon. Người này thật quá thông minh. Cảnh vừa rồi, chưa chắc không phải một kiểu đánh vào tâm lý khác của anh. Mà cô, làm sao dám tin anh.
–
Mấy ngày sau đó, Trình Nhất Thanh tiếp tục dồn tâm vào việc học làm bánh, rất ít khi xuất hiện ở công ty. Quan điểm của cô và Trình Quý Trạch không giống nhau: anh cho rằng bản chất của ngành ăn uống cũng là ngành dịch vụ, việc họ cần làm chẳng qua là tung chiến dịch quảng cáo, nhanh chóng chiếm lĩnh thị trường.
“Những năm bảy mươi, bánh Tây từ Hồng Kông du nhập, thị trường bánh truyền thống dần thu hẹp. Hiện giờ nội địa ngoài Thượng Hải ra, những nơi khác vẫn chủ yếu là bánh truyền thống, mình phải tranh thủ cơ hội này đứng vững vị trí.”
Chú Đức đương nhiên không đồng ý. Ông luôn nói bản chất của ngành ăn uống, dĩ nhiên là ở món ăn, “Đồ ăn phải ngon, mà cũng phải hợp khẩu vị người bây giờ.”
Người hiện đại không thích đồ nhiều đường nhiều muối. Trình Nhất Thanh ở lì trong phòng làm bánh, cô theo chú Đức hết lần này đến lần khác thử nghiệm, cố dùng dầu thực vật thay mỡ heo. Nhưng hương vị vẫn chưa đạt. Trình Nhất Thanh thấy nản.
Nhưng cũng có chuyện vui. Cô và Trần Tịch Bùi nghĩ ra một ý tưởng hay cho kế hoạch khai trương. Trước cửa hàng mới có một khoảng đất trống, hai người quyết định dựng một “bảo tàng Song Trình Ký” tạm bằng ván gỗ mỏng. Cửa nhỏ bên trái bước vào là Lão Trình Ký Quảng Châu, cửa bên phải mở ra là Trình Ký Hồng Kông. Hai bên là ảnh cũ, lịch sử xưa, gặp nhau ở trung tâm, “Song Trình Ký”.
Dưới nắng lớn, Trình Nhất Thanh mặc đồ công việc, xắn tay áo, đang cùng Trần Tịch Bùi quét sơn lên ván gỗ. Sau lưng đột nhiên vang lên một giọng dè dặt: “Cho hỏi đây có phải Trình Ký không ạ?”
Trình Nhất Thanh quay đầu, thấy một cô gái mặc váy denim đứng trước mặt, dè dặt hỏi.
Đây là lần đầu tiên cô gặp hậu nhân của người thợ làm bánh của Trình Ký Cũ. Cô gái váy denim mang theo câu chuyện của ông nội mình. “Ông tôi mất cuối năm ngoái. Lúc dọn di vật của ông, tụi tôi tìm được rất nhiều thứ này.”
Cô nói là khuôn bánh. Khuôn bánh là dụng cụ làm bánh thời xưa. Trong số khuôn ông cô để lại, phần lớn là khuôn một mắt và khuôn hai mắt, hình dạng có vuông, chữ nhật, tròn và oval; có cái có tay cầm, có cái thì không.
“Bác cả với mấy chú có đi hỏi rồi, nói mấy thứ này không đáng tiền nên để lại hết cho tôi.” Cô gái cười cười. Cô ấy rất tỉ mỉ, chụp hình từng cái khuôn bánh, làm thành một cuốn sổ nhỏ. Cô ấy chỉ nghe nói ông nội thời Dân Quốc từng là thợ làm bánh, nhưng không biết là làm ở tiệm nào. Sau này có một lần đem mấy cái khuôn ra nghịch, cô ấy mới để ý thấy mặt sau có hoa văn nhỏ, hóa ra là hai chữ “Trình Ký”.
“Ông nội có kể với tôi, hồi trước ông từng sang Hồng Kông phụ việc, mấy năm sau mới về lại Quảng Châu. Ông có vẻ rất có tình cảm với quãng thời gian đó, nhưng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì ông chưa từng nói. Sau này lúc tôi dọn lại album ảnh của ông, còn tìm được tấm hình này.” Cô ấy đưa cho Trình Nhất Thanh xem. Trong ảnh, ông nội đứng cùng một nhóm thanh niên nam nữ trước cửa tiệm Trình Ký Hồng Kông. Ông mặc áo sơ mi, dáng người thẳng tắp. Bên cạnh là một cô gái tết bím tóc dày, hai người đứng rất gần, cô gái cười ngọt ngào.
Hai chiếc khuôn bánh khắc hình “hợp hoan như ý” với “bách niên hảo hợp” ánh lên màu đen bóng, rõ ràng đã được ông nội v**t v* rất lâu. Cô gái váy denim nói: “Tôi cứ cảm thấy ông với cô gái trong hình chắc là từng có chuyện gì đó. Chắc lúc nhớ cô gái ấy, ông hay lấy mấy cái khuôn này ra sờ.”
Trần Tịch Bùi nghe mà xúc động, nhận lấy cuốn sổ, nói sẽ làm cho câu chuyện này thật tốt. Đợi cô gái váy denim rời đi, Trình Nhất Thanh nói: “Sao cô ấy có thể đắm chìm vào câu chuyện tình giữa ông mình với một người phụ nữ khác vậy?”
“Thời của họ, ông bà chắc là hôn nhân sắp đặt mà.”
“Chỉ dựa vào một tấm hình, sao có thể tưởng tượng ra cả một câu chuyện tình được?”
Trần Tịch Bùi cười khẽ: “Cô đúng là người không có chút lãng mạn nào.”
Không lãng mạn thì không lãng mạn, Trình Nhất Thanh vẫn liên hệ với phía Trình Ký Hồng Kông, gửi mail cho Vạn Nhân để nói rõ ý định. Vạn Nhân nhanh chóng trả lời, nói trong danh sách nhân viên trước đây đúng là có hai người đó. Hơn nữa, nghe các nhân viên lớn tuổi kể lại, hai người này quả thật từng là một cặp. Chỉ là sau đó cô gái bị gia đình bán sang Đông Nam Á, đoạn tình cảm này cũng vì thế mà dang dở.
Vạn Nhân vừa gửi mail xong thì có người gõ cửa. Cậu ta ngẩng đầu lên nhìn, phóng viên Hà Trừng của tạp chí Đắc Tuần San đã tới.

