Vạn Nhân đứng dậy, bước tới đón, mỉm cười: “Cô Hà sao lại tới đột ngột vậy? Nếu báo trước một tiếng, tôi đã đi đón cô rồi.”
Hà Trừng từng tiếp xúc với Vạn Nhân vài lần, nhưng lần nào cũng vẫn thấy hơi “được ưu ái quá mức”. Cô cười hì hì: “Tôi đi ngang qua đây thôi, tiện ghé lấy chút tư liệu.”
Cô hỏi về việc bên Quảng Châu sắp khai trương Song Trình Ký, muốn biết phía Trình Ký Hồng Kông sẽ gửi lời chúc gì. Vạn Nhân mỉm cười, nói một tràng lời xã giao. Hà Trừng cúi đầu, cầm bút ghi chép. Tốc độ viết của cô rất nhanh, viết xong liền đóng sổ lại định đi.
Vạn Nhân nói: “Bên tôi mới ra vài sản phẩm mới, cô ở lại dùng thử nhé?”
Hà Trừng xoa bụng, cười: “Tối nay tôi có hẹn ăn với sếp rồi, thôi không ăn nữa.”
Vạn Nhân nói: “Vậy cô để lại địa chỉ, tôi cho người gửi về nhà.”
Hà Trừng từ chối, Vạn Nhân vẫn mỉm cười: “Làm phóng viên suốt ngày chạy ngoài đường, mang theo chút đồ ăn vặt cũng tốt. Với lại cô viết tin về Trình Ký, hiểu rõ dòng sản phẩm của chúng tôi cũng là chuyện nên làm.”
Hà Trừng thấy có lý, liền để lại địa chỉ.
Lúc cô cúi người ghi địa chỉ, Vạn Nhân thận trọng nói: “Nói mới nhớ, anh Trình không thích nhắc tới tin tức bên Quảng Châu cho lắm.”
Hà Trừng đứng thẳng dậy, nhìn thẳng vào Vạn Nhân. Vạn Nhân cười: “Tất nhiên rồi, dạo này bên Trình Ký Quảng Châu hợp tác với bên tôi cũng nhiều, chúng tôi đều cố gắng đáp ứng nhu cầu của họ.”
Hà Trừng nói: “Dù sao cũng cùng một gốc mà.”
Vạn Nhân nghĩ thầm: lợi ích không giống nhau, anh em cũng chẳng còn nghĩa. Nhưng ngoài mặt anh chỉ gật đầu: “Đúng rồi, đúng rồi.”
Sau khi Hà Trừng rời đi, Vạn Nhân nhìn địa chỉ cô để lại, phát hiện cô sống ở nhà công. Cậu ta cười khổ, trong lòng nghĩ không biết dạo này ông chủ đổi gu hay sao.
Cô vừa đi chưa bao lâu, Vạn Nhân đã chuẩn bị đi báo cáo công việc với Trình Quý Khang. Cậu ta nắm khá rõ tâm tư của Trình Quý Khang nên nội dung báo cáo đều tập trung vào những thứ anh quan tâm. Quả nhiên, Trình Quý Khang hỏi rất nhiều về tình hình Song Trình Ký bên Quảng Châu.
Tối đó Trình Quý Khang còn có tiệc. Anh vừa khoác áo, vừa nói với Vạn Nhân: “Rất tốt. Cậu tiếp tục theo sát.”
Vạn Nhân khá đắc ý. Khi Trình Quý Khang đi tới cửa, cậu ta đi theo sau, nói thêm một câu: “Vừa rồi cô Hà có ghé, tôi cho người gửi một ít hộp quà sản phẩm tới nhà cô ấy.”
Trình Quý Khang vừa chỉnh cổ áo vừa hỏi: “Cô Hà? Cô Hà nào?”
Vạn Nhân khựng lại: “Hà Trừng, phóng viên của Đắc Tuần San đó ạ.”
“Chuyện thường thôi, cậu tự xử lý là được, không cần báo cáo với tôi…” Trình Quý Khang đang cúi đầu chỉnh tay áo, đột nhiên nhận ra ý đồ của Vạn Nhân, lập tức quay phắt lại, sắc mặt khó coi, “Cậu cố ý nhắc tới cô ta với tôi là có ý gì?”
Vạn Nhân giật mình, vội vàng lựa lời: “Vì cô ấy… hiện đang phụ trách mảng của tập đoàn mình…”
“Đừng tự cho mình thông minh. Đừng đoán ý tôi.”
Trình Quý Khang lên xe, chạy thẳng tới nơi ăn tối. Nhưng tâm trạng anh không tốt. Ngay cả cấp dưới được anh đặc cách đề bạt cũng nghĩ rằng anh dùng một cô phóng viên là vì d*c v*ng. Anh thấy buồn cười. Chẳng lẽ chỉ vì mình chưa chứng minh được năng lực trên thương trường nên phải mang mãi cái danh “công tử ăn chơi, phá của” hay sao?
Khi đến nhà hàng món Triều Châu, vẻ căng thẳng kiểu “lúc nào cũng sẵn sàng tấn công” trên mặt anh vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Anh nhìn thấy gương mặt mình phản chiếu trên cửa kính – căng cứng. Anh hít sâu một hơi, ép mình nở nụ cười, rồi mới chậm rãi bước vào.
–
Ô Mã hẹn Hà Trừng đi ăn món Triều Châu. Hà Trừng tới nơi mới phát hiện trong phòng riêng ngoài hai người họ còn có người khác, đều là những người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề.
Hà Trừng có chút căng thẳng. Ô Mã cười với mọi người, nói: “Cấp dưới của tôi, vẫn còn là em gái nhỏ, chưa va chạm nhiều.”
Mọi người đều cười. Một người đàn ông đầu trọc nói: “Em gái vậy là tốt.”
Bản thân Hà Trừng vốn là người lanh mồm lanh miệng, nhưng trên bàn ăn, nghe Ô Mã trò chuyện với mấy người đàn ông giới kinh doanh, cô không chen vào được câu nào, chỉ cúi đầu gắp đồ ăn lia lịa.
Người đàn ông ngồi bên cạnh cô, mặt gầy, đeo kính, trông khá nho nhã, hỏi cô có phải rất thích ăn món Triều Châu không.
Hà Trừng đáp: “Không… cũng bình thường thôi.”
Người đàn ông đeo kính cười: “Thấy cô ăn suốt, tôi tưởng cô thích lắm.”
Hà Trừng không tiếp lời, chỉ cười cho qua. Người đàn ông nâng ly, cụng nhẹ ly với cô: “Đừng căng thẳng, Ô Mã cũng không kỳ vọng cô phải thể hiện gì quá đâu.”
“Thể hiện?” Hà Trừng cầm ly, hỏi.
“Cô uống hết đi rồi tôi nói.”
Hà Trừng nhấp một ngụm.
Người đàn ông đeo kính mỉm cười: “Uống hết rồi nói.”
Hà Trừng thấy cay cổ, nhưng vẫn cố uống cạn. Cô đưa miệng ly về phía ông ta, hỏi:
“Giờ có thể nói chưa?”
Người đàn ông đột nhiên cười lớn, quay sang Ô Mã: “Cô nói đúng, cô bé này đúng là em gái nhỏ. Tôi nói gì cô cũng tin.”
Hà Trừng nhìn Ô Mã như cầu cứu. Nhưng Ô Mã dường như không thấy, chỉ cười với người đàn ông: “Anh đừng trêu cô ấy nữa, cô ấy đơn thuần lắm.”
Đầu Hà Trừng ong ong. Không hiểu sao, cô chợt nghĩ tới “Đệ Nhất Lư Hương”, người cô dẫn dắt nữ chính sa ngã. Hóa ra, Ô Mã không phải nữ anh hùng gì, mà là người bày cô lên bàn như một món ăn, là “người cô” trong kịch bản đời cô.
Hà Trừng cảm thấy vô cùng nhục nhã, nói một tiếng xin lỗi rồi đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Cô trốn trong buồng, định gọi cho Trình Nhất Thanh, rồi lại nhớ gọi về nội địa tốn tiền. Người nghèo làm gì có quyền muốn gì làm nấy, ngay cả muốn khóc kể cũng phải tính tiền.
Đúng lúc đó điện thoại reo, là mẹ cô gọi: “Có người đem tới nhà một đống hộp quà Trình Ký, còn nhiều phiếu quà nữa, nói là cho con.”
Hà Trừng cố nén giọng nghẹn: “Dạ.”
Mẹ cô không nhận ra, giọng rất vui. Ở đầu dây bên kia, còn nghe tiếng bà nội reo lên: “Ôi, nhiều quà quá vậy, ”
Hà Trừng cúp máy, trong lòng bỗng thấy mông lung. Cô chỉnh lại một chút, chuẩn bị quay lại. Ô Mã gọi điện: “Cô ở đâu?”
“Trong nhà vệ sinh.”
“Sắp xong rồi, cô quay lại đi.”
“Không cần. Ngày mai tôi sẽ nộp đơn xin nghỉ.”
“Chuyện ngày mai, để mai nói.”
Sau khi quay lại, mấy người đàn ông kia tưởng cô không chịu nổi rượu, chạy vào nhà vệ sinh nôn và đều cười cợt. Người đàn ông đeo kính gắp cho cô một miếng thịt, bình thản nói: “Lúc nãy tôi hơi quá, xin lỗi cô.”
Lúc này Hà Trừng mới nhớ ra ông ta, cô từng thấy trên tạp chí truyền hình, là nhà sáng lập một thương hiệu may mặc. Khi phỏng vấn thì ăn nói nhã nhặn, logic rõ ràng, còn tuyên bố thương hiệu phục vụ phụ nữ, tôn trọng phụ nữ.
Cô không biết mặt nào mới là con người thật của ông ta. Cũng như cô không biết mặt nào mới là thật của Ô Mã.
Dù có ngây thơ đến đâu, cô cũng biết không thể phát tác trước mặt những người này. Cô nâng ly trà, giả bộ cười: “Sao lại là ông Vương xin lỗi chứ? Rõ ràng là do tôi không biết uống rượu. Nào nào, tôi lấy trà thay rượu, kính ông Vương một ly.”
Người đàn ông đầu trọc bên cạnh nghe vậy cười: “Vậy thì phải ra ngoài nhiều hơn, luyện tửu lượng đi.”
Cuối cùng cũng chịu đựng xong bữa tiệc, Hà Trừng thấy cả người như rã ra. Ô Mã và Hà Trừng đứng trước cửa, tiễn từng vị khách. Gió đêm thổi tới, đầu óc Hà Trừng lâng lâng. Ô Mã liếc cô một cái: “Ngày mai còn định nghỉ việc không?”
“Tôi sẽ.”
“Giờ đầu óc cô không tỉnh. Việc lớn gì cũng phải đợi lúc tỉnh táo rồi hãy quyết.”
Ô Mã vẫy xe, mở cửa cho Hà Trừng lên. Hà Trừng nghĩ, đi taxi về phải qua hầm xuyên biển, tiền xe rất đắt. Bữa ăn này có được thanh toán không? Nếu giờ cô mở miệng hỏi, sau này càng khó mà giữ được khí thế.
Cô liền nói với Ô Mã: “Chị lên xe trước đi, tôi đi ra đầu đường mua chút đồ.”
Ô Mã thấy phía trước có cửa hàng tạp hóa nhỏ, cũng không khách sáo, dặn cô tự cẩn thận rồi lên xe rời đi.
Hà Trừng đứng trước cửa nhà hàng, đang định đi về phía trạm xe minibus thì chợt nghe có người hỏi: “Đi đâu?”
Cô quay đầu lại, thấy một chiếc Nissan President dừng trước mặt, người lái là Trình Quý Khang. Không đợi cô trả lời, anh nói thẳng: “Lên xe.”
Trong phim hay có cảnh như vậy: cô gái bướng bỉnh, sống chết không nhận ý tốt của tổng giám đốc bá đạo. Nhưng trong đầu Hà Trừng chỉ có một phép tính, có người cho đi nhờ một đoạn, lại tiết kiệm được một khoản. Sáng mai cô còn phải dậy sớm ra Trường Châu phỏng vấn vụ tranh chấp nhà trong khu làng thành phố, về sớm chút thì nghỉ ngơi được thêm chút.
Trong xe nhiệt độ dễ chịu, có mùi hương nhẹ nhàng. Trình Quý Khang hỏi cô ở đâu, Hà Trừng nói tên một ga tàu điện, bảo anh thả mình ở đó. Anh khẽ hừ một tiếng: “Không cần cảnh giác vậy. Tôi có biết địa chỉ cô cũng chẳng để làm gì.”
Hà Trừng nói: “Cảnh giác gì chứ? Tôi ở nhà công, anh còn định cướp tôi sao? Hôm nay quản lý Vạn cũng hỏi địa chỉ tôi rồi.”
Trình Quý Khang không nói gì, dường như đang chăm chú lái xe. Hà Trừng một hơi nói
luôn địa chỉ chi tiết của mình, rồi nói thêm: “Anh Trình, hình như anh áp lực lớn lắm.”
“Sao? Cô định viết bài kiểu ‘Trình Ký Hồng Kông trong ngoài đều khốn đốn, Trình Quý Khang sụp đổ phát điên’ à?”
Hà Trừng bật cười, cố nhịn mà không được. Càng nghĩ tới cái tiêu đề anh vừa buột miệng nói, cô càng không kìm nổi, cười thành tiếng, vừa cười vừa xin lỗi: “Xin lỗi… anh Trình, tôi không cố ý đâu… nhưng mà buồn cười thật…”
“Buồn cười à?” Trình Quý Khang liếc cô.
Cô như bị điểm trúng huyệt cười, cười không dừng lại được, cả người run lên, cái kẹp tóc hình ngôi sao rẻ tiền trên đầu cũng rung theo. Cô gật đầu lia lịa: “Buồn cười chứ… anh… anh… anh nghiêm túc mà nghĩ ra cái tiêu đề đó… đúng kiểu Đắc Tuần San chúng tôi luôn… tôi… mai mang đi đề tài, biết đâu…”
Cô cười đến mức khom người, một tay ôm bụng, xoa cái bụng đau vì cười quá nhiều.
Cô gái này, lần đầu gặp đã thấy hoạt bát tự nhiên. Lúc nãy ở ngoài quán Triều Châu, cô như mất hết sức sống. Nhưng giờ, cô lại “sống lại” rồi.
Cô nói: “Anh Trình, hóa ra anh cũng thú vị ghê.”
“Hóa ra?”
“Ừ. Bình thường anh lúc nào cũng căng như dây đàn, tôi giờ mới nhận ra anh cũng có lúc vui như vậy.”
Những bạn gái trước đây của anh, hoặc xinh đẹp hơn người, hoặc học vấn cao, hoặc xuất thân giàu có, nhưng chưa từng ai nhận xét anh như vậy. Họ nói gì nhỉ? Khen anh giỏi, khen anh chu đáo, khen anh thông minh. Nhưng không ai nói anh thú vị.
Anh liếc cô một cái, nhận ra vì cười quá, cái kẹp tóc rẻ tiền trên đầu cô đã rơi xuống.
Dọc đường, Hà Trừng nói rất nhiều. Cô hỏi anh vì sao lại chọn một phóng viên mới như cô phụ trách tin về tập đoàn Trình Ký. Nhưng không đợi Trình Quý Khang trả lời, cô đã tự trả lời luôn: “Vì tôi không giống mấy phóng viên khác, chỉ quan tâm mấy tin đồn tình ái của anh đúng không? Tôi cũng thấy mình khá chuyên nghiệp, mà tôi thấy bên ngoài có nhiều định kiến về anh, cũng không công bằng lắm. Anh đâu phải kiểu công tử ăn chơi vô dụng như họ nói.”
Cô cứ nói mãi không ngừng. Trình Quý Khang vẫn lái xe, như không nghe thấy, cũng không đáp lại.

