Ngày hôm sau, Hà Trừng quay lại tòa soạn. Nghĩ tới lời ba nói hôm qua, cô không nhắc lại chuyện xin nghỉ việc nữa. Ô Mã cũng như không có chuyện gì xảy ra, vẫn theo lệ mở cuộc họp chọn đề tài.
Nhưng hôm đó tạp chí đem đi in, Hà Trừng phát hiện bài viết về Song Trình Ký của mình bị rút xuống. Cô thấy lạ liền đi tìm Ô Mã. Ô Mã đang bận nghe điện thoại, bảo cô ngồi một bên chờ. Cô lặng lẽ đứng làm “bình hoa”, đứng một cái là hết một tiếng đồng hồ. Ô Mã cúp máy, với lấy một tuýp kem dưỡng tay bơ hạt mỡ, thoa lên mu bàn tay, “Cô tìm tôi, là vì bài Song Trình Ký đó à?”
“Đúng. Tôi muốn biết lý do.”
“Ý của tổng biên tập.”
Trước khi tới tìm Ô Mã, Hà Trừng đã gặp tổng biên tập ở hành lang. Cô vòng vo nhắc tới chuyện này, tổng biên tập lại an ủi cô đừng để tâm, nói rút bài là chuyện thường, trong lời nói còn bảo cô nên học hỏi Ổ Mã nhiều hơn, dường như đang ám chỉ chuyện này có liên quan tới Ô Mã. Lúc này nghe Ô Mã nói vậy, cô không nhịn được hỏi ngược lại: “Là ý của tổng biên tập, hay là ý của chị?”
Ô Mã ném tuýp kem xuống bàn, ngẩng đầu nhìn cô: “Cô có ý gì?”
“Tối qua tôi làm chị phật ý, khiến chị không vui, nên chị rút bài của tôi, đúng không? Đúng, hôm qua tôi không làm tròn vai một ‘bình hoa’, làm chị mất mặt, lại còn nhất thời bốc đồng nói muốn nghỉ việc…”
“Khoan đã…” Ô Mã khoanh tay trước ngực, hơi nhíu mày, “Cô nghĩ tối qua tôi bảo cô đi làm bình hoa?”
“Không phải sao?”
Ô Mã nhìn cô, “Tối qua lúc mọi người vừa uống rượu vừa trò chuyện, cô có để ý họ đang nói gì không?”
Hà Trừng cố gắng nhớ lại.
“Không cần nghĩ nữa, cô lúc đó như ngồi trên đống lửa, cúi đầu ăn, chắc chắn không để ý họ đang bàn chuyện Hồng Kông nên phi công nghiệp hóa hay nâng cấp công nghiệp.” Chị ta mở cuốn sổ trên bàn, “Một bữa ăn tối qua, tôi đã có được mấy hướng đề tài, cũng có không ít manh mối. Còn cô thì sao? Nghĩ tôi đang ép cô đi mua vui à?”
Hà Trừng không nói gì.
“Đúng, Hồng Kông là xã hội trọng nam. Rất đáng tiếc, một cô gái trẻ như cô ngồi cùng bàn với họ chắc chắn sẽ bị coi nhẹ, bị xem như bình hoa. Điều duy nhất cô có thể làm là tăng giá trị của mình, khiến bản thân không thể bị coi thường.” Ô Mã nhìn thẳng vào mắt cô, “Bây giờ, quay lại chuyện bài Song Trình Ký bị rút. Thứ nhất, Quảng Châu mở Song Trình Ký, ai là người không muốn thấy nó làm ăn tốt nhất? Thứ hai, ai có năng lực khiến tập đoàn Trình Ký rút bài?”
Trong đầu Hà Trừng, lóe lên cái tên Trình Quý Khang. Đúng lúc này, điện thoại trên bàn Ô Mã lại reo, chị ta một tay nhấc ống nghe lên, vừa nhìn Hà Trừng: “Nếu cô không còn chuyện gì thì ra ngoài đi.”
Đến giờ ăn trưa, Hà Trừng ăn hộp cơm, dùng điện thoại công ty gọi vào số bàn của Trình Nhất Thanh. Số này là trước đó cô đưa, nói là số công ty. Điện thoại nhanh chóng được bắt máy, là một cô gái lạ nghe, nghe nói tìm Trình Nhất Thanh thì giọng lanh lảnh hỏi: “Ai tìm Sếp Trình Nhỏ vậy ạ?”
Sếp Trình Nhỏ? Hà Trừng hơi khựng lại, “Nói với cậu ấy là Hà Trừng tìm.”
Cô gái kia xác nhận lại tên Hà Trừng, rồi đặt điện thoại xuống. Ở đầu dây bên này, Hà Trừng nghe loáng thoáng giọng lanh lảnh đó như đang gọi “Sếp Trình Nhỏ” ở một nơi rất rộng, rồi lại nghe từ xa Trình Nhất Thanh nói, đã bảo đừng gọi chị sếp này sếp kia rồi mà. Cô gái cười khúc khích, nói chị đang bàn việc với chị Dương Đình phải không, em nói người kia lát gọi lại nha? Trình Nhất Thanh hỏi, ai vậy. Cô gái nói: “Tên Hà gì đó, là nữ.”
Ở đầu dây bên Hồng Kông, Hà Trừng tay phải gắp từng hạt cơm, cổ kẹp điện thoại tới mỏi nhừ. Cô nghe bên kia nói “Hà gì đó”, liền đổi ống nghe sang tai bên kia, rồi nghe tiếng người chạy lộp cộp lại gần, tiếp đó giọng Trình Nhất Thanh vang lên bên tai: “A lô?”
“Nhất Thanh? Mình là Hà Trừng.”
“A Trừng à, có chuyện gì vậy?”
Cảm giác áy náy vừa rồi vì bài Song Trình Ký bị rút, không hiểu sao dần dần tan đi. Hà Trừng kể lại chuyện đó cho Trình Nhất Thanh, Trình Nhất Thanh cười cười: “Không sao đâu, cậu đừng để trong lòng.”
“Ừm, mình biết rồi.”
“Đồng nghiệp mình còn đang đợi họp, lát nữa mình gọi lại cho cậu nhé?”
“Ừm.”
Trình Nhất Thanh vội vàng nói tạm biệt rồi cúp máy, để lại Hà Trừng một mình giữa tiếng bước chân lộp cộp trong tòa soạn, tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reng inh ỏi. Hà Trừng cúi đầu ăn hộp cơm, nhớ lại những ngày mình chạy ngược chạy xuôi vì bài phỏng vấn đó, đột nhiên thấy bản thân giống như một trò cười.
–
Trình Nhất Thanh hoàn toàn không biết Hà Trừng đang nghĩ gì. Cô đã vấp ngã quá nhiều lần. Hiện tại, đây là lúc cô gần thành công nhất trong đời, cô dốc hết tâm sức vào đó. Trong mắt cô chỉ có con đường phía trước, không nhìn thấy Hà Trừng.
Trong văn phòng, Trần Tịch Bùi và cô gái mặc đồ denim đều có mặt. Người sau tên là Phan Doanh Doanh, mặc áo lông vũ trắng, đội mũ len xám. Lần này cô ấy mang tới khuôn bánh do ông nội để lại. Mọi người đang bàn bạc ở đây, bảo tàng Song Trình Ký sẽ làm một triển lãm khuôn bánh, đối với Phan Doanh Doanh, đó là “chứng kiến cả một đời của ông nội”, còn đối với Trình Nhất Thanh thì là “trả lại danh dự cho Trình Ký Quảng Châu từng bị người ta bôi nhọ”.
Cửa hàng sẽ khai trương vào tuần sau, nhưng quy chế công ty đã được thiết lập, người cần tuyển cũng đã tuyển. Trong khoảng thời gian này, Trình Quý Trạch và Trình Nhất Thanh từng xảy ra tranh cãi vì vấn đề sản phẩm. Anh cho rằng Trình Nhất Thanh thử dùng dầu thực vật thay cho mỡ heo, khẩu vị không ngon, cuối cùng chỉ ảnh hưởng đến doanh số. Trình Nhất Thanh thì cho rằng, trước đây người Trung Quốc ăn không đủ no, ngày nào cũng làm việc cực nhọc nên bánh truyền thống mới nhiều dầu nhiều đường để tăng năng lượng. Nhưng giảm đường giảm dầu, nâng cao bản chất nguyên liệu, chắc chắn là xu hướng tương lai.
“Vấn đề khẩu vị không ngon, tôi sẽ cố gắng giải quyết. Ví dụ như, tôi sẽ nhập loại dầu thực vật nhập khẩu tốt nhất.”
Trình Quý Trạch nói: “Chỉ cần bên ngoài tuyên bố nâng cao chất lượng nguyên liệu là được, cô nhập hàng ở đâu, dùng nguyên liệu gì, ai ăn ra được chứ? Ngân sách và sức lực có hạn, tôi chỉ đầu tư vào chỗ người tiêu dùng nhìn thấy, ví dụ như bao bì.”
Trình Nhất Thanh ghét cái kiểu tư bản đó của anh, đập cửa bỏ đi.
Trần Tịch Bùi nghe nói hai người cãi nhau thì kinh ngạc vô cùng. Cô ấy có ấn tượng rất tốt về Trình Quý Trạch, thấy anh thân thiện lễ phép: “Anh ấy tốt lắm mà, lần trước đi ngang, thấy tôi là con gái mà theo thợ khiêng khung tranh, còn nhảy xuống xe phụ một tay nữa.”
Trình Nhất Thanh cười cười, không nói gì.
Tất cả mọi người đều có ấn tượng rất tốt về Trình Quý Trạch. Anh tuấn tú, sạch sẽ, giàu có lại biết lễ nghĩa, cách đối nhân xử thế gần như không có gì để chê. Nhưng càng như vậy, Trình Nhất Thanh càng cảm thấy người này đang ẩn mình sau một bức tường cao do chính anh dựng lên, mà bên trong thì sâu không lường được.
Ba cô gái ăn xong hộp cơm trong văn phòng, cùng nhau xuống lầu, định đi xem cửa hàng mới và bảo tàng thì thấy dưới lầu có một chàng trai đang nói chuyện với bảo vệ. Giọng bảo vệ cộc cằn, bảo cậu ta gọi điện kêu người xuống đón. \
Chàng trai nói: “Bên kia không nghe máy.”
Rồi tại chỗ gọi lại cho bảo vệ xem.
Điện thoại của Trình Nhất Thanh đột nhiên rung lên. Cô nghe máy.
“Xin hỏi có phải cô Trình Nhất Thanh không?”
Âm thanh ở rất gần. Chính là từ chàng trai bị bảo vệ chặn lại. Trình Nhất Thanh ngẩng đầu, nhìn thẳng vào cậu ta.
Chàng trai đến từ Malaysia, họ Hồ. Phan Doanh Doanh thấy cậu ta trông giống Lệnh Hồ Xung trong tưởng tượng của mình, nên đùa gọi như vậy. “Lệnh Hồ Xung” đến từ một thành phố mưa nhiều, đền chùa san sát, nơi thần Hồi giáo và thần Phật – Đạo giáo Trung Hoa cùng tồn tại. Cậu nói tiếng Quảng Đông rất tốt, có vài cách dùng từ còn mang nét xưa cũ.
“Lệnh Hồ Xung” tới đây là vì chuyện của ông nội Phan Doanh Doanh.
Sau khi nghe bạn bên Trung Quốc kể lại, cậu đi hỏi bà ngoại, bà liền cho cậu xem ảnh cũ của mình. Đó là ảnh bà ở quê cũ, chụp cùng nhân viên trong một tiệm bánh tên là Trình Ký. Trong ảnh, bà tết bím tóc to, đứng cạnh là một chàng trai trẻ cũng còn rất trẻ, mặc sơ mi, gương mặt thanh tú, có chút rụt rè. Chính là ông nội của Phan Doanh Doanh.
Phan Doanh Doanh ngồi trong quán trà, nghe tới đây thì vội hỏi: “Hai người họ là người yêu hả?”
“Lệnh Hồ Xung” lắc đầu. “Bà ngoại nói, họ chỉ là bạn rất thân.”
Trần Tịch Bùi chen vào: “Nếu là người yêu thì lại thành một câu chuyện khiến người ta tiếc nuối rồi.” Trình Nhất Thanh dùng ống hút chọc vào lát chanh trong ly trà chanh: “Cho dù là thật thì sao? Cũng đã là chuyện quá khứ rồi, hai người lại đều có gia đình.” Ông nội Phan Doanh Doanh cũng đã qua đời. Bà ngoại của “Lệnh Hồ Xung” chọn chôn chuyện cũ trong lòng, cũng là điều hợp lý.”
Hôm đó khi tan làm, trong văn phòng chỉ còn lại Trình Quý Trạch và Trình Nhất Thanh. Khi anh qua tìm cô, cô đang dùng nước sôi pha mì gói, trong máy CD phát ra tiếng gào khản cổ của mấy “thầy dạy thành công”. Trình Quý Trạch đứng ở cửa nghe một lúc, lúc Trình Nhất Thanh ngẩng đầu lên thì vừa hay thấy anh cười như không cười.
Cô có chút ngượng, đưa tay tắt đi.
Trình Quý Trạch đưa cho cô một xấp tài liệu, “Cô không cần nghe mấy thứ này.” Trong lòng anh nghĩ, những thứ thật sự giúp cô thành công, đâu phải thứ có thể đem ra nói công khai.
Trình Nhất Thanh ngả người vào ghế tựa. Sau một ngày làm việc dài, trông cô có chút mệt mỏi, “Tôi không giống anh. Anh có thể học từ ba mẹ anh, còn tôi học từ ai? Ba tôi, chú hai tôi? Họ cũng là người thất bại. Anh Huy? Ông Trần? Họ coi phụ nữ chẳng ra gì, không giở trò sàm sỡ tôi đã là may rồi.”
Cô dùng tay lật nhẹ một trang tài liệu. Bên trên là chi tiết ngày khai trương, từ phân công nhân sự đến từng đoạn nhạc mở màn, thời điểm bắt nhịp, Trình Quý Trạch đều để ý tới. Trình Nhất Thanh đột nhiên thấy may mắn, mình hợp tác với một người như vậy. Cho dù anh không coi cô ra gì, nhưng chỉ cần học được điều gì từ anh thì cũng là chuyện tốt.
Cô không kìm được mà nói: “Anh đúng là tỉ mỉ thật.”
Trình Quý Trạch quen miệng xã giao, nói ngay: “Cô cũng không tệ.”
Trình Nhất Thanh cười cười, biết anh không nói thật lòng. Trình Quý Trạch bổ sung: “Cái cô thiết kế mà cô tìm đó, ban đầu tôi không đồng ý. Nhưng xem cái bảo tàng tạm thời cô ấy làm, tôi phải nói là mắt nhìn của cô rất tốt.”
“Trong đó cũng có nhiều ý tưởng của tôi.”
“Nhìn ra rồi.”
Hai người nói chuyện câu được câu chăng. Trình Nhất Thanh nhớ tới chuyện bà ngoại của “Lệnh Hồ Xung” hồi sáng, liền xem như chuyện phiếm mà kể cho Trình Quý Trạch nghe. Trình Quý Trạch lặng lẽ nghe, không nói một lời. Trình Nhất Thanh lúc đó còn nghĩ, đàn ông mà, quả nhiên không hứng thú với mấy chuyện kiểu này. Cô đâu ngờ, phía sau lại còn có sóng gió.

