Hai ngày sau, cửa hàng Song Trình Ký chính thức khai trương. Bên ngoài đặt mấy cái lẵng hoa lớn, Trình Nhất Thanh nhìn thấy có bốn lẵng ghi “Trình Ký Hồng Kông”, ba lẵng ghi “Trình Ký Quảng Châu”, cô thầm nghĩ, ba cô sao có thể tặng lẵng hoa chứ.
Chú Đức mấy hôm trước còn ở nhà càm ràm, nói Trình Quý Trạch là tiểu nhân, lừa lấy công thức, lại còn lừa luôn con gái ông. Thím Đức trách ông nói chuyện khó nghe, cãi lại: “Có đưa công thức cho nó đâu, vẫn ở chỗ A Thanh mà.”
“A Thanh giờ còn rảnh đâu mà về Trình Ký phụ!”
“Cái cửa hàng nhỏ xíu của mình có tương lai gì, ngày nào cũng làm bánh bán bánh à! Giờ nó làm đối tác, Song Trình Ký lại lấy hàng từ mình, một công đôi việc không tốt sao?!”
Trình Nhất Thanh ngồi ở bàn ăn, cô cúi đầu ăn, coi như không nghe. Giờ cô bận việc công ty, mệt muốn chết, không còn sức cãi nhau với ba.
Ngày khai trương, người qua đường thấy trước cửa cửa hàng mới có đội múa lân nữ biểu diễn, động tác linh hoạt mạnh mẽ, lẵng hoa khai trương lớn bày đầy bên ngoài, trước cửa xếp hàng dài. Trong cửa hàng bay ra mùi đồ ăn thơm nức mũi. Khu bếp mở sáng đèn, làm tại chỗ bán tại chỗ. Có một cô gái mặc đồ nổi bật, đáng yêu như con nai nhỏ mùa xuân. Đồng phục bếp hai màu xanh trắng, từ cổ áo tới eo đều cắt may gọn gàng vừa vặn. Người còn trẻ, nhưng bảng tên lại ghi “tổng điểm tâm sư”. Cô làm bánh rất thuần thục, nhưng chỉ người trong nghề mới nhìn ra, cô với mấy đầu bếp trẻ khác cũng chỉ là “làm cho đẹp mắt”. Làm ra mấy món bánh cầu kỳ, đem ra cho trẻ con ăn.
Cô bận rộn trong cửa hàng một lúc, Trình Quý Trạch dùng mu bàn tay gõ lên cửa kính, gọi cô ra ngoài. “Đây là phóng viên City Magazine, muốn phỏng vấn chúng ta.”
Trình Quý Trạch mỉm cười nhẹ. Lúc nói chuyện, anh còn cẩn thận đưa cho Trình Nhất Thanh khăn nóng lau tay. Phóng viên để ý thấy, không nhịn được hỏi quan hệ giữa hai người. Trình Nhất Thanh và Trình Quý Trạch, một người mở miệng nói là họ hàng xa, người kia thì chỉ cười, bảo cô cứ đoán đi.
Chú Đức cũng tới, không nói với ai. Ông đội mũ thấp, đeo khẩu trang, hai tay chắp sau lưng, phía sau là thím Đức. Vừa xem vừa chê, nói mấy thợ làm bánh kia không ai có động tác chuyên nghiệp, còn bảo họ làm bánh quá nhỏ quá tinh xảo, bán lại mắc. Thím Đức vỗ lên mu bàn tay ông, liên tục “suỵt suỵt, đừng nói nữa”.
Ngược lại, Trình Quý Trạch sau khi chào hỏi xong với truyền thông, giữa đám đông liếc một cái đã thấy chú Đức thím Đức. Anh tiến lên, hào phóng chào hỏi, quay đầu nhìn sang bên kia, “Trình Nhất Thanh đang trả lời phỏng vấn”, rồi đưa qua một hộp quà, “Chú Đức, thím Đức, hai người thử xem? Bánh trong hộp này không phải do Trình Ký Quảng Châu làm, chắc chắn không bằng của hai người, nhưng vẫn mong được nghe ý kiến của chuyên gia.”
Anh lịch sự tới mức khiến người ta khó lòng từ chối, dù chú Đức mặt vẫn sầm lại, cũng đành nhận lấy hộp quà, ánh mắt né tránh, “Để tôi về thử.”
“Cho tụi tôi góp ý chút. Sau này mình cùng nhau cải thiện, cùng phát triển thương hiệu Trình Ký.” Trước mặt chú Đức, anh cố ý dùng cái tên Trình Ký, kéo gần khoảng cách.
Đúng lúc phóng viên đài truyền hình quay xong, trước khi đi còn chào Trình Quý Trạch. Anh lập tức giới thiệu chú Đức với họ, “Đây là bậc tiền bối trong nghề, rất có tiếng, mấy món bánh bên tôi cũng do chú ấy làm ra.” Trình Quý Trạch khen không tiếc lời, trong miệng anh, chú Đức không còn là ông chủ cửa hàng bánh cũ kỹ nữa, mà giống như một nhân vật quan trọng liên quan tới tương lai ngành bánh Quảng Đông. Trình Nhất Thanh vừa hay đi ngang, thấy sắc mặt ba mình ngày càng giãn ra, trong lòng không khỏi buồn cười.
Hôm đó người tới đúng là đông thật. Trình Nhất Thanh từng lăn lộn ngoài xã hội, đương nhiên biết Trình Quý Trạch có sắp xếp “người đóng vai khách”, nhưng càng về sau người tới càng đông, cô cũng không phân biệt nổi đâu là thật đâu là giả. Cả ngày trôi qua, cô thấy còn mệt hơn lúc đứng trong xưởng Trình Ký nhào bột.
Đến chiều, Hà Trừng từ Hồng Kông chạy tới cửa hàng, trên người còn dính đất do buổi sáng đi tác nghiệp hiện trường, tay ôm bó hoa vừa mua, cười tươi rói xuất hiện. Cô không báo trước với Trình Nhất Thanh, tạo bất ngờ trọn vẹn. Lúc đó Trình Nhất Thanh đang nói chuyện với phóng viên, vừa liếc một cái đã thấy Hà Trừng đứng đó, ánh mắt không kìm được mà dạt qua. Trình Quý Trạch chú ý thấy, cố ý đứng chắn giữa hai người. Trình Nhất Thanh vội vàng kết thúc phỏng vấn, chạy tới chỗ bạn thân, hai người ôm chầm lấy nhau.
Hà Trừng nói: “Mình không chuẩn bị lẵng hoa.”
“Đừng có phí tiền!”
“Hehe, mình cũng nghĩ vậy.”
Hai người cười tươi với nhau.
Trình Quý Trạch đột nhiên đi tới, ghé sát tai Trình Nhất Thanh nói gì đó, cô đáp “Ừ ừ, tôi qua liền”, rồi bảo Hà Trừng đợi một chút.
Hôm đó Trình Nhất Thanh thật sự rất bận. Hai người nói chuyện đứt quãng, liên tục bị cắt ngang. Hà Trừng nhìn bóng dáng Trình Nhất Thanh tất bật, lại ngẩng đầu nhìn cửa hàng mới tinh và bảng hiệu sáng choang, trong lòng dâng lên chút ghen tị. Một ý nghĩ thoáng qua, chính cô cũng không kịp nhận ra: rõ ràng giữa hai người, người học đại học, có công việc đàng hoàng là cô mà? Ý nghĩ đó còn chưa kịp thành hình, đã bị dòng người cầm phiếu ưu đãi ùa vào mua bánh giẫm tan.
Trình Quý Trạch phát quà và phong bì cho truyền thông, lại thêm hai ông chủ vừa trẻ vừa đẹp, thậm chí nhìn còn có chút mập mờ, tất cả đều là “chất liệu” cho một câu chuyện hay. Hơn nữa, thời điểm đó người trong nước nhìn Hồng Kông với con mắt ưu ái, Song Trình Ký lại mang “dòng máu” Trình Ký Hồng Kông, đương nhiên càng được săn đón. Chỉ trong chốc lát, tin tức khai trương Song Trình Ký được truyền thông thổi lên khắp nơi, trở thành chuyện nóng trong thành.
Ngay cả chú Đức vốn không coi trọng họ, cũng phải lén thở dài với thím Đức: “Tôi không chịu già cũng không được rồi. Không biết tụi nó kiếm đâu ra xưởng gia công, đồ thì vừa đắt vừa ngọt, cách làm lại không chính thống, vậy mà làm ăn còn tốt hơn Trình Ký.”
Thím Đức cười: “Giờ đã năm hai ngàn rồi, ông cứ để người trẻ làm đi.” Ngay cả chị Tiếu cũng thấy tự hào, lúc tán gẫu với khách quen còn đặc biệt nhắc tới Song Trình Ký đang hot trong thành: “Là con gái ruột của ông chủ tụi tôi mở đó.”
Đây không phải là một câu chuyện mà ai cũng vui. “Lệnh Hồ Xung” và Phan Doanh Doanh thì không vui nổi.
Hai người tới văn phòng tìm Trình Nhất Thanh, cô không có ở đó, ngược lại vừa hay gặp Trình Quý Trạch. Anh đang chuẩn bị đi ra ngoài.
Phan Doanh Doanh gọi anh lại: “Tổng giám đốc Trình…”
Trình Quý Trạch nhận ra Phan Doanh Doanh, khẽ gật đầu: “Chào cô.”
Phan Doanh Doanh đưa qua một tờ Quảng Châu Nhật Báo, lắc trước mặt anh, nói bài báo này viết cái gì mà “câu chuyện tình ngược luyến phía sau Song Trình Ký”, nói ông nội của Phan Doanh Doanh với bà ngoại của “Lệnh Hồ Xung” là một đôi yêu nhau, vì thời cuộc biến động mà chia xa, giờ hậu nhân mang theo đồ vật của họ lại tụ về một chỗ, vân vân.
“Lệnh Hồ Xung” có chút kích động: “Lỡ người nhà tôi thấy thì sao? Bà ngoại tôi đã đích thân phủ nhận rồi.”
Trình Quý Trạch nghiêm túc liếc qua tờ báo, rồi ngẩng đầu: “Chắc là phóng viên hiểu lầm, tôi sẽ trao đổi lại với họ.”
“Nhất định phải để họ đăng thông cáo xin lỗi!”
Trình Quý Trạch gấp tờ báo lại, đặt sang một bên: “Không ai xem báo cũ đâu, qua rồi thì thôi. Bảo họ đăng thông cáo xin lỗi cũng không thực tế.”
“Không chỉ báo đâu.” Phan Doanh Doanh lấy từ trong túi ra một cuốn tạp chí, lật tới trang “Ở hai thành phố Quảng Châu – Hồng Kông, dẫn bạn tìm lại hương vị trăm năm trước. Tạp chí này ảnh hưởng rất lớn với giới trẻ, vì gu thẩm mỹ rất tốt, nhiều người còn giữ lại làm kỷ niệm.” Trong bài viết nhắc tới Song Trình Ký, ảnh của Trình Quý Trạch và Trình Nhất Thanh chiếm diện tích lớn. Hai người đứng dưới nắng, Trình Quý Trạch cười kín đáo, còn Trình Nhất Thanh thì bị chụp đúng khoảnh khắc đang ngẩng đầu cười lớn. Vì ý tưởng bảo tàng mới mẻ, khuôn bánh mang vẻ đẹp truyền thống, bài viết tuy không công khai quảng cáo cho Song Trình Ký, nhưng từng câu chữ đều đầy lời khen.
Trong đó có một đoạn:
“ Câu chuyện của Song Trình Ký cũng là câu chuyện của hai thành phố. Thành phố này và thành phố kia, có thể là Quảng Châu và Hồng Kông, hoặc Penang, Kuala Lumpur, Chiang Mai, Kamakura, bất kỳ hai điểm nào kết nối chúng ta lại với nhau. Giống như ông nội của cô A và bà ngoại của anh C, năm đó từ Trình Ký Quảng Châu mà xuất phát, ở Trình Ký Hồng Kông nảy sinh tình cảm, nhưng lại bị thời cuộc đẩy mỗi người về một thành phố khác… ”
“Lệnh Hồ Xung” chỉ vào đoạn đó, tức tối: “Bà ngoại tôi với ông nội Phan Doanh Doanh căn bản không hề có cái gọi là nảy sinh tình cảm!”
Trình Quý Trạch sắc mặt bình tĩnh: “Chắc là phóng viên hiểu sai thôi?”
“Chuyện này sao mà hiểu sai được!” Phan Doanh Doanh chen vào, “Chắc chắn là cố ý!”
Lúc này, nhân viên hành chính Dương Đình định bước lên rót nước cho hai người, Trình Quý Trạch liếc mắt ngăn lại. Ánh mắt anh chuyển đi, rồi lại rơi xuống hai người trước mặt: “Vậy đi, tôi sẽ trao đổi với phía truyền thông. Nhưng báo và tạp chí đã phát hành rồi thì không thể thu hồi. Để giảm thiệt hại cho hai người, tôi sẽ cố gắng mua lại hết, xử lý nội bộ. Hai người thấy sao?”
Phan Doanh Doanh và “Lệnh Hồ Xung” nhìn nhau, cũng chỉ còn cách đó.
Trình Quý Trạch nói: “Tôi sắp có cuộc họp. Tạm thời như vậy nhé? Có vấn đề gì thì cứ tìm tôi.” Anh tiễn hai người ra tới thang máy, bấm nút giúp họ, mỉm cười vẫy tay chào.
Cửa thang máy vừa đóng lại, nụ cười trên mặt Trình Quý Trạch cũng biến mất. Anh đi vào văn phòng, ngang qua bàn thư ký thì dừng lại: “Thông báo bảo vệ dưới lầu, đừng cho người lạ vào.” Nói xong, anh tiếp tục bước đi, rồi lại khựng nửa bước, “Lễ tân tuyển khi nào tới?”
Thực tập sinh lúc này rụt rè chen vào: “Thật ra… là trước đó Sếp Trình Nhỏ yêu cầu. Cô ấy nói chỉ cần báo được tên nhân viên Song Trình Ký thì có thể cho vào.”
“Đó là trước khi khai trương. Bây giờ Song Trình Ký đã có tiếng rồi, có vài việc vẫn phải làm cho chặt.” Trình Quý Trạch nói câu này giọng rất nhẹ nhàng, đầy kiên nhẫn. Anh quay người đóng cửa, bước vào văn phòng, vẻ ôn hòa mang tính diễn xuất kia cũng biến mất khỏi gương mặt. Tất cả cảm xúc đều quá hao tổn tinh lực, mà tinh lực của anh phải dùng có chừng mực.
Vừa khai trương nên việc nhiều, ai nấy đều bận, nhìn nhau một cái rồi lại tiếp tục làm việc.
Nhưng một tiếng sau, mọi người thấy Trình Nhất Thanh tới. Cô hiếm khi không biểu cảm, không nói một câu, cũng không chào hỏi, đi thẳng tới văn phòng Trình Quý Trạch. Thư ký vội gọi lại: “Sếp Trình Nhỏ…”
Trình Nhất Thanh quay đầu, ánh mắt sắc lạnh: “Trình Quý Trạch có ở đây không?”
Thư ký định cản cô lại, nhưng bị ánh mắt đó nhìn một cái, khí thế lập tức yếu đi, giọng cũng nhỏ xuống: “Anh ấy có.”
“Đứng canh cửa cho tôi.” Nói xong, cô đẩy cửa bước vào, đóng sầm lại phía sau.

