Trong văn phòng không ai bình tâm nổi, ai nấy đều đứng dậy coi chuyện vui. Ngặt nỗi cửa chính đóng chặt, phòng lại cách âm tốt nên không nghe được tiếng động gì lọt ra ngoài. Có người hỏi: “Ủa, sao nhìn Sếp Trình Nhỏ có vẻ giận dữ quá vậy?”.
Người khác đáp: “Chắc là chuyện hồi nãy đó”.
Lại có người nói: “Hai người họ không phải đang mập mờ với nhau sao, sao có chút chuyện vậy cũng cãi lộn hả?”
Đám người kia nghe vậy thì lấy làm lạ: “Ủa, mập mờ? Họ là họ hàng mà. À mà khoan, sao họ lại có vụ mập mờ đó được?”.
Trời đất, cách nhau mấy đời rồi, dư sức đăng ký kết hôn luôn đó. Với lại, mấy người không biết chuyện đêm đó của họ hả?
Chuyện gì?
Thì cái đó đó… Bảo vệ dưới lầu là đồng hương của tôi, bác ấy nói là…
Cửa ngăn một vách, bên ngoài là đồng nghiệp đang bàn tán xôn xao, bên trong lại là bầu không khí lạnh lẽo khi hai người đối mặt nhìn nhau. Trình Quý Trạch đang xem tài liệu nhập hàng, thấy Trình Nhất Thanh lẳng lặng đi vào thì liếc nhìn cánh cửa sau lưng cô: “Cô có chuyện gì không thể công khai muốn nói với tôi hả?”.
“Tôi sợ anh mất mặt thôi.”
Trình Quý Trạch đặt xấp tài liệu xuống, im lặng chờ cô phát tiết. Trình Nhất Thanh cũng ung dung ngồi xuống trước bàn anh, tựa lưng vào ghế, đưa mắt nhìn anh mà không thèm mở miệng.
Anh nhìn đồng hồ đeo tay: “Nửa tiếng nữa tôi phải đi ra ngoài.”
“Chuyện tôi muốn nói, năm phút là đủ rồi.” Trình Nhất Thanh ngồi thẳng người dậy, “Anh đã lợi dụng đám người Phan Doanh Doanh.”
“Ồ, cô nói vụ truyền thông đó hả?” Trình Quý Trạch nói tỉnh bơ, “Chỉ là một dòng chữ thôi mà.”
“Chữ nghĩa giết người không dao đó. Chỉ một dòng chữ này thôi sẽ phá hỏng quan hệ của họ với gia đình. Trình Quý Trạch, trong lòng anh hiểu rõ mồn một mà, cái mác ‘cửa hàng bánh trăm năm của vùng Quảng Đông – Hồng Kông’ vẫn chưa đủ đô, phải cố ý tạo ra một đoạn tình cảm thì mới khiến Song Trình Ký nổi bật hẳn so với mấy cửa hàng bánh khác.”
“Rồi sao?”
“Cho nên, bây giờ câu chuyện này đang rùm beng lên đó. Tất cả các nền tảng giới thiệu về Song Trình Ký đều đang nhắc tới chuyện của ông nội Phan Doanh Doanh kìa.”
“Nền tảng gì?”
“Thì là báo City Magazine đó, rồi mấy cái diễn đàn mạng mà người ta hay dùng nữa, như Thiên Nhai này nọ.”
“Đây không phải chuyện tốt sao?”
“Tốt chỗ nào chứ?!”
“Chúng ta cần quảng bá, bây giờ người ta đang tự phát quảng bá giúp mình. Đối với Song Trình Ký mà nói thì đây là chuyện tốt. Cô không phải cũng hy vọng thành công sao? Hiện tại chúng ta đã bước được một bước rất cừ rồi.” Trình Quý Trạch vòng qua cạnh bàn, lấy một chai rượu từ trong tủ ra, lắc nhẹ trước mặt cô: “Xem ra chúng ta sắp có lời rồi đó, tới lúc đó có thể khui chai rượu này.”
Lòng Trình Nhất Thanh khẽ xao động. Mới nãy cô còn hùng hổ muốn hỏi tội Trình Quý Trạch, nhưng tại sao khi nghe anh nói vậy, thẳm sâu trong lòng cô cũng có một chút niềm vui nho nhỏ? Cô cảm thấy mình thiệt là trơ trẽn, liền nói ngay: “Nhưng mà đám người Phan Doanh Doanh rất vô tội.”
“Vô tội? Lúc cô định bán mớ thuốc ‘Sự cố Y2K’ đó đi, bộ mấy người mua lại không vô tội hả?”
“Chuyện mớ thuốc đó ngoài tôi ra thì không có ai bị thiệt hại thực tế hết. Với lại hai chuyện này tính chất hoàn toàn khác nhau. Nếu có người mua lại thì đó là do họ tham lam, không biết đủ. Còn Phan Doanh Doanh và mấy người kia thì khác.”
Trình Quý Trạch gật đầu: “Được, cô nói đúng. Vậy đi, giờ chúng ta soạn một bản thông báo xin lỗi, liên hệ với bên truyền thông để báo cho công chúng biết chuyện này là giả, là do chúng ta cố ý dựng lên để tạo chiêu trò.”
Anh nhấc điện thoại lên, mới bấm được hai phím thì lại ngước mắt nhìn Trình Nhất Thanh: “Có điều cô phải chuẩn bị tâm lý cho kỹ, cửa hàng mình là cửa hàng mới, gốc rễ chưa vững. Tin này mà tung ra thì chắc chắn sẽ bị thiên hạ ghét bỏ, lúc đó chuyện làm ăn sẽ tuột dốc không phanh. Nếu không có tin tức tốt lành nào kịp thời, hay biện pháp nào để xoay chuyển tình thế, thì Song Trình Ký coi như xong đời tại đây.”
Anh bình thản nói xong rồi cúi đầu tiếp tục bấm số, Trình Nhất Thanh bất thình lình đưa tay ra ấn chặt tay anh lại. Anh ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của cô.
“Tôi đâu có nói vậy. Tôi chỉ là không muốn làm hại người ta thôi.”
Trình Quý Trạch ngước lên khỏi xấp hồ sơ, nhìn thẳng vô mắt cô: “Cô tưởng mình có lòng chính nghĩa lắm hả? Chẳng qua là vì chuyện này chưa đụng tới quyền lợi của cô thôi. Chừng nào cô thấy nó làm hại tới mình, chẳng phải cô cũng lưỡng lự đó sao?”
Ánh mắt Trình Nhất Thanh trở nên hung dữ, cô định thốt ra mấy câu hằn học nhưng lại chẳng nói được lời nào.
Trình Quý Trạch trầm giọng: “Trình Nhất Thanh, tôi đã nói rồi, cô với tôi đều là hạng người giống nhau thôi.”
Môi cô mấp máy: “Tôi không có giống anh!”
Trình Quý Trạch chỉ mỉm cười, không thèm nói thêm câu nào nữa.
Trình Nhất Thanh muốn đáp lại điều gì đó nhưng lại không thể hạ quyết tâm. Im lặng hồi lâu, cô quay lưng bước ra ngoài. Cửa vừa mở, những tiếng xầm xì bàn tán bên ngoài bỗng dưng im bặt, cứ như trong khoảnh khắc cô mất đi khả năng ngôn ngữ thì thính giác cũng mất theo luôn vậy. Cuối cùng, cô lạnh lùng đóng cửa lại, mặc kệ những ánh mắt đang lén lút liếc nhìn mà rời khỏi đó.
Kể từ bữa đó, Trình Quý Trạch không còn gặp Trình Nhất Thanh ở văn phòng nữa. Cô có vẻ chỉ tập trung vô sản phẩm, ngày nào cũng ở lì trong cửa hàng để mày mò thử nghiệm mấy loại bánh kẹo tốt cho sức khỏe mà lại ngon miệng hơn. Thỉnh thoảng Trình Quý Trạch có đi kiểm tra cửa hàng, gặp cô thì hai người cũng chẳng nói với nhau câu nào, càng không có ai chủ động nhắc lại chuyện của đám người Phan Doanh Doanh.
Ngược lại là Trần Tịch Bùi đâm ra ghiền mấy món bánh của Song Trình Ký, ghé qua vài lần. Cô ấy nói với Trình Nhất Thanh là Phan Doanh Doanh với Lệnh Hồ Xung giờ “nổi như cồn” rồi. Trình Nhất Thanh thắc mắc, hỏi cô ấy nổi là sao.
“Phan Doanh Doanh với Lệnh Hồ Xung mượn cái đà của Song Trình Ký mà nhận lời phỏng vấn quá trời luôn. Nghe đâu thực khách người ta không chỉ quan tâm tới đời ông cha, mà còn khoái hai đứa tụi nó hơn nữa. Cô hiểu mà.” Trần Tịch Bùi nói xong thì cúi đầu cắn một miếng bánh hạnh nhân, rồi hớp một ngụm trà sữa trân trọng.
“Khoái cái gì cơ?”
Trần Tịch Bùi nói, trời đất ơi cô nghĩ coi, hai người đó tuổi tác tương xứng, ngoại hình lại thanh tú ưa nhìn. Người nghe chuyện lúc nào chẳng có cái tâm lý muốn những tiếc nuối của thế hệ trước được bù đắp viên mãn trên người hai đứa nhỏ này. Bản thân hai người cũng biết vậy nên cứ thuận nước đẩy thuyền thôi.
Cái gọi là “thuận nước đẩy thuyền” chính là việc hai người họ cùng nhau xuất hiện trong khá nhiều cuộc phỏng vấn với danh nghĩa một cặp đôi. Trình Nhất Thanh vừa ăn bánh dứa vừa xem tin tức. Phan Doanh Doanh vốn là dân mỹ thuật, cô nàng kể với báo chí là mình đang học vẽ truyện tranh của Kimi, dự định sẽ vẽ lại câu chuyện đời ông nội mình, vẽ suốt cho tới tận bây giờ. Lệnh Hồ Xung đứng bên cạnh nắm tay cô, dịu dàng khích lệ.
Phóng viên có hỏi về chuyện yêu xa thì giải quyết thế nào, Lệnh Hồ Xung khẳng định chắc nịch là anh dự định sang Trung Quốc để phát triển sự nghiệp.
Mà trong những bài báo mới nhất, đã có nhà xuất bản tìm tới cửa đòi in cuốn truyện tranh mà Phan Doanh Doanh còn chưa vẽ xong bức nào. Còn Lệnh Hồ Xung thì bắt đầu khởi nghiệp ở Thâm Quyến. Cuối bài báo là những lời ca tụng tình yêu này, đặc biệt tán dương tinh thần vì yêu mà không ngại gian khổ của Lệnh Hồ Xung.
Trình Nhất Thanh há hốc mồm: “Không phải anh ta sớm đã tính đường sang Trung Quốc làm ăn rồi sao? Chuyện này thì liên quan gì tới bạn gái đâu chứ?”
Trần Tịch Bùi cười hì hì: “Tôi có quen tay nhà báo này. Cô biết ai là người kết nối cho mấy vụ lên báo này không?”
“Ai vậy?”
“Trình Quý Trạch.”
Lúc đầu, Trình Nhất Thanh cảm thấy rất mâu thuẫn. Rõ ràng bản thân cô cũng chẳng phải thánh nhân gì, nhưng cô vẫn cứ không tài nào đồng tình nổi với cách làm của Trình Quý Trạch. Thế nhưng kết quả cuối cùng lại chứng minh, những gì Trình Quý Trạch làm là đúng đắn. Cô nhớ lại hôm ở khách sạn, mình còn nhắc Trình Quý Trạch phải cẩn thận ông chú hai, giờ nghĩ lại đúng là nực cười thiệt chứ.

