Cuộc đời cũng đang ập thẳng vào mặt Trình Nhất Thanh.
Hồi mới khai trương, nhờ truyền thông quảng bá rầm rộ nên lượng người tới lui và doanh thu đều khá khả quan. Trình Nhất Thanh cứ ngỡ lần khởi nghiệp này coi như có một khởi đầu tốt đẹp. Nhưng khi cái không khí náo nhiệt ban đầu qua đi, khách khứa tới cửa hàng rõ ràng thưa thớt hẳn. Trình Nhất Thanh muốn bàn bạc chuyện này với Trình Quý Trạch, nhưng ngặt nỗi vị Tổng giám đốc này không biết đi đâu mất tiêu, chỉ còn mình cô là Phó tổng ngồi đó lo sốt vó. Gọi điện thoại nói chuyện thì giọng anh ở đầu dây bên kia trầm xuống, chỉ nói câu “Tôi biết rồi”, nghe chừng có vẻ mệt mỏi lắm.
Trình Nhất Thanh không có việc gì làm, ngày nào cũng chạy tới cửa hàng. Có khi cô đi kiểm tra cửa hàng, có khi lại tiếp tục đứng trong khung cửa kính làm “Sư phụ điểm tâm” của mình.
Hôm đó, trong cửa hàng xảy ra chuyện.
Tại gian bếp mở, Trình Nhất Thanh đang đổ nguyên liệu vào thau nhân bánh thì bên ngoài đột nhiên ồn ào hẳn lên. Một người phụ nữ uốn tóc xoăn, tay xách túi đồ, đứng tựa ngay cửa cửa hàng, một chân duỗi dài ra chắn lối đi. Chị ta lớn tiếng quát: “Con nhà tôi ăn điểm tâm bên cửa hàng mấy người xong là bị tiêu chảy cả ngày trời luôn đó.”
Cửa hàng trưởng vội kéo Trình Nhất Thanh ra ngoài. Cô đang mặc bộ đồ bảo hộ kháng khuẩn, bước ra khỏi bếp rồi nói với đối phương: “Chị ơi, chị kể kỹ cho tôi nghe chuyện là sao đi. Càng chi tiết càng tốt nha chị.”
Người phụ nữ đó vốn dĩ vừa vào cửa hàng là túm lấy nhân viên mà nói, nhân viên sợ gặp rắc rối nên chưa nghe hết đã gọi Cửa hàng trưởng. Chị ta lại kể cho Cửa hàng trưởng nghe một lần nữa, giờ Cửa hàng trưởng lại gọi thêm một người khác tới, cơn nóng nảy của chị ta coi như đã tới giới hạn. Chị ta chẳng đợi Trình Nhất Thanh nói hết câu đã gào lên: “Còn nói nữa hả? Tôi nói nãy giờ ba lần rồi đó! Bên mấy người rốt cuộc có ai đứng ra giải quyết được vấn đề không vậy!”
Chị ta lửa giận ngùn ngụt là vậy, nhưng khi nói câu này thì vành mắt lại đỏ hoe: “Cô không biết đâu, mông của con nhỏ nhà tôi bị chùi tới đỏ lói hết luôn rồi kìa.”
Chỉ dựa vào câu nói này, Trình Nhất Thanh biết người này không phải hạng cố ý tới gây chuyện. Chị ta thực sự cần một lời giải thích.
Đây là khu thương mại sầm uất, tuy là ngày trong tuần nhưng lượng người qua lại vẫn rất đông. Những người xung quanh bị tiếng la hét thu hút nên bắt đầu tụ tập lại xem. Trình Nhất Thanh sợ chuyện xé ra to, vội kéo chị ta sang một bên, hỏi han kỹ lưỡng xem chị ta đã mua những gì, cho đứa nhỏ ăn món nào, thậm chí hỏi cả tình trạng đi ngoài của bé.
Cô lớn lên ở Trình Ký, tuy hiểu biết về thực phẩm không bằng Trình Nhất Minh nhưng cũng có chút nền tảng. Nghe xong, cô hỏi: “Có khi nào bé nhà chị bị bất dung nạp lactose không?”
Khái niệm này thời đó vẫn chưa phổ biến lắm, người phụ nữ kia sững sờ một chút. Sau khi nghe Trình Nhất Thanh giải thích xong, chị ta nói: “Nhưng tôi đâu có cho nó ăn cái loại bánh mì có chứa sữa đâu.”
“Hai mẫu bánh mì chị mua nhìn bề ngoài rất giống nhau, loại có sữa thì nó xốp mịn hơn, vị cũng ngon hơn nên trẻ con thường thích ăn loại đó lắm. Có khi là bị lộn rồi cũng nên.”
Trình Nhất Thanh thấy đối phương đã bình tĩnh lại, có thể nghe lọt tai rồi mới dùng ngôn ngữ của mình để khẳng định lại lần nữa chuyện cửa hàng bánh luôn tuân thủ điều kiện vệ sinh: “Thợ làm điểm tâm ở cửa hàng tôi hễ đi vệ sinh là phải thay đồ bảo hộ, đội mũ kháng khuẩn mới được vào lại bếp. Quy trình vệ sinh của tụi tôi cực kỳ nghiêm ngặt, nên không thể nào có vấn đề gì được đâu. Song Trình Ký tụi tôi tuy mới khởi nghiệp, nhưng tiền thân là cửa hàng lâu đời cả trăm năm ở cả hai miền Quảng Châu – Hồng Kông, tụi tôi không có dại gì mà tự tay đập nát bảng hiệu của mình đâu chị.”
Cô bảo nhân viên lấy ra mấy phiếu giảm giá, thái độ vô cùng thành khẩn. Vừa tiễn người ra khỏi cửa hàng, cô liền quay sang kéo tay Cửa hàng trưởng, tránh ánh mắt của khách hàng rồi hạ thấp giọng ra lệnh cho anh ta dẹp bỏ hết những sản phẩm liên quan xuống kệ. Cửa hàng trưởng không hiểu: “Ủa, không phải là do cái gì mà lactose đó sao?”
“Cứ dẹp xuống trước rồi tính.”
Trình Nhất Thanh thích tự mình nhúng tay vào việc. Cô cùng với cửa hàng trưởng nhanh chóng quét sạch mẫu bánh mì đó trên kệ cho vào giỏ, thay hết bằng bánh mì lớp, nhãn dán và bảng giá cũng được thay mới đồng bộ. Mọi việc xong xuôi chưa đầy mười phút. Trong cửa hàng lúc này vắng khách, ai nấy đều tưởng đây chỉ là đợt thay hàng bình thường. Cô thay bộ đồ làm bánh ra, leo lên mô tô chạy thẳng tới cơ quan kiểm nghiệm.
Kết quả đã có: các chỉ số an toàn vệ sinh của sản phẩm đều vượt mức quy định.
Trình Quý Trạch đang ở Hồng Kông, mà Trình Nhất Thanh cũng không có thói quen hở chút là báo cáo với anh, cô trực tiếp chạy tới xưởng gia công tận bên Hoàng Phố. Chủ nhiệm phân xưởng bên đó họ Tiêu, thái độ rất thành khẩn, dẫn cô đi tham quan nhà máy. Trước khi ký hợp đồng Trình Nhất Thanh đã tới xem qua rồi, lúc đó không thấy vấn đề gì, mà bây giờ cũng chẳng thấy có gì lạ.
Cô hỏi: “Bánh mì đều sản xuất ở phân xưởng này hết sao?”
“Cơ bản là ở đây, nhưng dạo trước bên phân xưởng kia cũng có làm một ít.”
“Tôi muốn qua đó xem thử.”
“Bên đó ở quận Bạch Vân, hơi xa, mà xưởng cũng nhỏ xíu hà, không có gì để xem đâu. Quy tắc an toàn, nhân viên trực, quy trình thao tác với cơ chế kiểm định hai bên đều y chang nhau hết.”
Trình Nhất Thanh là kiểu người chưa giải quyết xong vấn đề là chưa chịu thôi. Suy nghĩ của cô rất đơn giản: ở đây không có vấn đề, vậy thì vấn đề nằm ở bên kia. Cô chạy xe xuyên qua hơn nửa cái thành phố Quảng Châu, đường sá xóc nảy, cuối cùng cũng tới được cái xưởng nhỏ đó. Té ra đây là xưởng cũ, nơi khởi nghiệp của nhà máy này, sau này phát triển thành nhà máy hiện đại thì họ dọn sang khu công nghiệp mới. Xưởng cũ thiết kế lạc hậu, vốn dĩ chỉ dùng làm kho chứa, nhưng từ lúc có tin sân bay Bạch Vân sắp dời về Hoa Đô, ai nấy đều nghĩ quận Bạch Vân sẽ phát triển nên họ mới sửa sang lại, một nửa cho thuê, một nửa dùng để sản xuất. Trong xưởng cũng được thay thiết bị mới, chuyên nhận mấy đơn hàng nhỏ.
Cô nhìn qua là hiểu liền: chính mình là cái đám “đơn hàng nhỏ” đó chứ đâu. Cái nhà máy hiện đại kia chỉ là để dành cho khách tới tham quan thôi. Chủ nhiệm Tiêu có chút thấp thỏm, còn cô thì vẫn thản nhiên tự tại, bởi vì chỗ này tuy hẻo lánh và nhỏ thiệt, nhưng các phương diện đều phù hợp với điều kiện đã ký trong hợp đồng. Chủ nhiệm Tiêu khen cô: “Hiếm có lãnh đạo nào suốt ngày xuống tận xưởng xem xét như cô lắm đó.”
Trình Nhất Thanh không nói tiếng nào, sự chú ý của cô đã bị thu hút mất rồi. Ở góc xưởng có một dãy rãnh thép ngầm.
Cô hỏi: “Cái này là gì vậy?” Chẳng đợi đối phương kịp phản ứng, cô đã tự mình chạy lại xem.
Vừa nhìn một cái là ra vấn đề ngay.
Dãy rãnh thép ngầm này chưa hề được vệ sinh qua. Trình Nhất Thanh nói: “Cái này sẽ sinh nấm mốc đó nha.” Chủ nhiệm Tiêu dùng khăn tay lau cái mặt béo tròn của mình: “Không có đâu, không có đâu mà.”
Nói thì nói vậy, nhưng Chủ nhiệm Tiêu đã liếc mắt ra hiệu, tay chân múa may bắt công nhân ngừng việc, rồi tìm dụng cụ tới cùng nhau nạy cái rãnh đó lên. Sau khi nạy lên, nhìn vào bên trong toàn là chất bẩn. Làm sao dọn đây? Trình Nhất Thanh bảo người ta tìm cây gỗ với giẻ lau, tự mình nhào vô làm, quấn lại thành dụng cụ rồi thọc từ ngoài vào trong để móc chất bẩn ra. “Cũng may là phát hiện sớm, không thôi là gây ra tai nạn an toàn thực phẩm rồi.”
Chủ nhiệm Tiêu cười giả lả, thuận miệng đáp theo bản năng: “Đâu có dễ gì.”
Trình Nhất Thanh vừa quay đầu lại, mặt ông ta liền nghiêm nghị, đổi giọng ngay tức khắc: “Mà không bị đâu nè.”
Chất bẩn được móc sạch, rồi dùng chất tẩy rửa lau chùi kỹ càng, trước sau tốn chưa đầy hai tiếng đồng hồ. Lúc Trình Nhất Thanh bước ra khỏi xưởng, Chủ nhiệm Tiêu cảm ơn rối rít, giọng điệu nhỏ nhẹ thỏ thẻ, hy vọng cô giữ kín chuyện này. Trình Nhất Thanh vốn dĩ cũng không định đi rêu rao khắp nơi, nhưng nghe ông ta nhắc tới, cô liền giả bộ làm thinh như đang khó xử lắm.
Ông Chủ nhiệm Tiêu này cậy mình là bà con bên vợ xưởng trưởng, lại thêm tài khéo léo quà cáp nên leo lên chức chủ nhiệm phân xưởng rất nhanh. Năng lực nghiệp vụ của ông ta thì lẹt đẹt, nhưng khoản quan hệ thì khá giỏi, cũng nắm trong tay chút quyền hành. Trình Nhất Thanh đề nghị ký thêm một bản thỏa thuận bổ sung, thêm vào mấy điều khoản có lợi cho Song Trình Ký. Ông Tiêu nghe qua thấy đều là những việc nằm trong tầm quyết định của mình. Ở xưởng gia công thực phẩm, an toàn vệ sinh là chuyện sống còn. Chỉ cần Trình Nhất Thanh không đem chuyện này thưa với xưởng trưởng, hay tệ hơn là báo bên bộ phận y tế, thì cái gì cũng dễ bàn. Cuối cùng hai bên thỏa thuận miệng, đưa ra lời hứa hẹn rồi vui vẻ chào tạm biệt.
Hôm sau quay lại công ty, Trình Nhất Thanh vừa bước ra khỏi thang máy đã thấy Trình Quý Trạch đang đứng ngoài hành lang nghe điện thoại. Cô khẽ gật đầu coi như chào hỏi, định bụng lướt qua luôn thì anh bỗng vẫy vẫy tay ra hiệu cho cô. Chỉ nghe anh nói với đầu dây bên kia: “Được rồi, vậy lát nữa gặp.”
Anh cúp máy, bảo là có chuyện muốn nói với cô.
“Đúng lúc quá, tôi cũng có chuyện cần nói với anh đây.”
Trình Quý Trạch nhường cô nói trước, cô bèn trút hết mọi chuyện xảy ra ngày hôm qua cho anh nghe. Tính cô hơi con nít, tuy không hẳn là muốn đợi anh khen ngợi, nhưng cái vẻ mặt hoàn toàn không để tâm của Trình Quý Trạch khiến cô có chút không vui. Anh nghe xong chỉ buông một câu: “Tôi biết rồi.” Rồi bảo cô hai ngày nữa cùng anh tới một khách sạn năm sao để bàn công việc.
“Bàn chuyện gì vậy?”
“Khách sạn năm sao này là vốn đầu tư nước ngoài, mới gia nhập thị trường đại lục, hiện vẫn đang trong quá trình chuẩn bị. Tôi hy vọng sau này toàn bộ bánh ngọt của khách sạn đều do Song Trình Ký cung cấp.”
Cảm nhận của Trình Nhất Thanh về Trình Quý Trạch y hệt như cái bóng đèn bị lỏng dây, lúc mờ lúc tỏ. Tâm trạng vừa mới chùng xuống sau khi nghe xong mấy lời này lại sáng bừng lên.
Trình Quý Trạch đánh mắt nhìn cô một lượt: “Hôm nay tan làm sớm chút đi, tôi đưa cô đi mua quần áo.”
Cô cúi đầu nhìn đồ mình đang mặc: áo thun in hình Bảy Viên Ngọc Rồng, quần jean, giày vải. Cô ngẩng đầu lên: “Hôm đó tôi sẽ mặc đồ lịch sự mà. Tôi có áo sơ mi.”
Trình Quý Trạch hồi tưởng lại một hồi: “Cái áo hôm đi cửa hàng trà sầm uất lần trước đó hả?”
“Đúng rồi. Cái đó nhìn chính quy hơn.”
Trình Quý Trạch nhíu mày, không biết đang suy tính điều gì.
Đúng lúc này thang máy mở ra, dòng người lục tục đi ra, ai nấy đều cười nói chào hỏi hai người. Trình Quý Trạch không nói thêm gì nữa, chỉ bỏ lại một câu “Tan làm sớm đi”, rồi mỉm cười chào lại mọi người, rảo bước cùng họ vào văn phòng.
Anh bảo Trình Nhất Thanh tan làm sớm, nhưng bản thân lại nán lại cho đến khi mọi người về hết mới sang phòng Trình Nhất Thanh, giơ tay gõ cửa hỏi cô xong việc chưa. Trên bàn Trình Nhất Thanh bày mấy hộp bánh ngọt, cô đang vừa ăn thử vừa viết đánh giá. Cô rút tờ khăn giấy lau vụn bánh bên khóe miệng, vừa đứng dậy vừa hỏi anh ăn cơm chưa. Trình Quý Trạch đáp: “Khỏi đi, cảm ơn cô.”
Trình Nhất Thanh đuổi theo bước chân anh: “Tôi chưa thấy anh ăn bánh trái của cửa hàng mình bao giờ luôn á?”
“… Calo cao quá.”
“À, ngay cả anh cũng nghĩ vậy, hèn gì người ta nói ít dầu ít đường mới là xu hướng tương lai.” Trình Nhất Thanh cùng anh song hành đi ra ngoài. Đèn hành lang của tòa văn phòng này không được sáng lắm, có chút cảm giác âm u. Nhưng giọng Trình Nhất Thanh vốn sang sảng, lại nói nhiều, giống như mang theo một ông mặt trời nhỏ vào đây vậy. Xuống tới thang máy, cô hỏi Trình Quý Trạch muốn đi đâu.
“Tôi không rành Quảng Châu lắm. Hình như chỉ có Teemall mới tập trung nhiều thương hiệu đúng không?”
Cô của Trình Nhất Thanh hồi xưa làm nghề may mặc, thêm vào đó Quảng Châu có mấy khu chợ bán sỉ như Sa Hà, Bạch Mã, Thập Tam Hàng, từ cuối những năm tám mươi, các chủ sạp ở đây đã nhập hàng từ Hồng Kông về rồi rã mẫu may nhái theo, toàn bán đồ thời thượng nhất thôi. Trình Nhất Thanh đề nghị đi mấy chỗ đó mua, nhưng bị Trình Quý Trạch gạt đi ngay.
Thấy anh sải bước đi ra ngoài, Trình Nhất Thanh kêu với theo: “Anh đợi tôi chút, để tôi đi dắt chiếc motor qua.”
Trình Quý Trạch liếc cô một cái: “Chúng ta đón taxi đi đi.”
“Gần xịt ấy mà. Chạy mô tô loáng cái là tới rồi.”
“… Thôi đón taxi đi.”
Trình Nhất Thanh thấy Trình Quý Trạch là người kỳ cục, mà anh cũng thấy cô thật khó kiểm soát. Cô hoàn toàn mù tịt về các thương hiệu thời trang, cứ thế lủi thủi theo sau Trình Quý Trạch vào các cửa hàng chuyên doanh trong trung tâm thương mại, nhìn anh mặt không cảm xúc rút vài bộ quần áo trên giá đưa cho cô thử. Cô ôm đống đồ vào phòng thay đồ. Trình Quý Trạch đứng đợi bên ngoài, quan sát lượng người qua lại ở các cửa hàng ăn uống.
Nhân viên tiến lại hỏi: “Thưa anh, anh đi mua đồ cùng bạn gái ạ? Anh qua đây ngồi nghỉ chút đi.”
Anh vẫn đứng yên: “Khỏi đi, cảm ơn.” Anh giữ một khoảng cách nhất định với nhân viên.
Tấm màn phòng thay đồ kéo ra, Trình Nhất Thanh bước ra ngoài. Nhân viên liền khen ngay: “Oa, đẹp quá chừng luôn!”
Trình Quý Trạch nói: “Cái cổ áo này làm cổ cô trông thô quá. Thay bộ khác đi.”
Trình Nhất Thanh đi vào, lại thay bộ khác ra.
Nhân viên lại khen: “Anh ơi, bạn gái anh dáng chuẩn thật luôn, bộ váy này tôn lên hết ưu điểm của cổ luôn nè.”
“Nhưng màu này làm da cô ấy trông sạm quá.” Trình Quý Trạch nói, “Thay bộ khác.”
Trình Nhất Thanh ngậm đắng nuốt cay, tự nhủ vì Song Trình Ký nên đành nghiến răng bước vào phòng thay đồ lần nữa. Lần này, cô thay một chiếc váy màu ngà voi, cổ tim trễ vai, vì mới ăn bánh xong nên cái bụng nhỏ không nghe lời cứ lùm lùm lên, mà chiếc váy này lại cực kỳ bó eo. Cô phải hít sâu mấy hơi mới ních mình vào được.
Trình Quý Trạch ở bên ngoài hỏi: “Lâu quá vậy, cô không sao chứ?”
“Sao mà dám có sao?” Trình Nhất Thanh xoẹt một cái kéo màn ra, hằm hằm cáu kỉnh.
Nhân viên đứng bên cạnh quan sát, thấy Trình Nhất Thanh lộ ra bờ vai mướt rượt, vòng eo thon gọn chỉ bằng một nắm tay, cả người vừa toát lên vẻ đường cong mềm mại lại vừa có nét đẹp khỏe khoắn, giống như một con báo săn thanh lịch vậy, suýt chút nữa là nhân viên thốt lên lời khen rồi. Nhưng nhớ tới Trình Quý Trạch đang đứng đó nên lại thôi.
Trình Nhất Thanh đứng sững ở đó, chờ đợi sự phán xét từ Trình Quý Trạch. Trình Quý Trạch ngồi đó, ngẩng đầu lên, ánh đèn trang trí trên tường hắt vào gương mặt anh lung linh.
Thấy anh im lặng, cô gặng hỏi: “Sao vậy?” Rồi lại cúi đầu, “Khỏi nói, tôi vào thay ra đây.”
“Khỏi đi.” Một lúc sau, Trình Quý Trạch mới nói, “Lấy bộ này đi.”

