Giống như đang trong công cuộc “tái tạo thục nữ”, Trình Quý Trạch lại dành thêm một ngày nữa để dạy cô tư thế đứng ngồi, dạy cô cách dùng dao nĩa cắt bít tết, và nhắc cô lúc uống cà phê đừng có dùng cái muỗng nhỏ dùng để khuấy đó mà hớp từng ngụm.
Trình Nhất Thanh phát quấy: “Mấy chuyện này thì có ý nghĩa gì chứ?”
Trình Quý Trạch đáp: “Thế giới này vận hành như vậy đó. Cô muốn ý nghĩa hay là muốn kiếm tiền?”
Trình Nhất Thanh ghét nhất cái vẻ ngạo mạn đó của anh. Nhưng cô dấn thân vào giang hồ đã lâu, sớm đã quen với thói hở chút là dạy đời của đàn ông. Cô chuyển chủ đề: “Không phải anh nói chỉ để tôi phụ trách sản phẩm thôi sao? Lần này đi bàn chuyện sao lại gọi tôi theo?”
Trình Quý Trạch không trả lời thẳng. Sự tò mò của Trình Nhất Thanh cứ giấu kín trong lòng, giống như bong bóng xà phòng, mỗi ngày một lớn thêm. Đến ngày hẹn gặp người phụ trách khách sạn, hai người đến sớm, ngồi đợi ở một quán cà phê gần đó. Trình Nhất Thanh mặc chiếc váy đó, khoác thêm khăn choàng, ngồi ngay ngắn ra dáng ra hình, cuối cùng cũng đợi được ông Chu đi tới.
Vừa thấy ông Chu, Trình Quý Trạch và Trình Nhất Thanh cùng đứng dậy bắt tay. Ông Chu đã từng gặp Trình Quý Trạch, khách sáo vài câu rồi bắt tay anh, sau đó tiến đến trước mặt Trình Nhất Thanh, cười cười: “Cậu Trình, cậu còn giấu một mỹ nhân như vậy sao.”
“Đây là cộng sự của tôi, Trình Nhất Thanh.”
Trình Nhất Thanh cảm thấy lực tay ông ta bóp tay mình hơi mạnh, lại còn giữ hơi lâu, có chút nhơn nhớt khó chịu. Cô gượng cười, rút tay mình ra khỏi lòng bàn tay ông ta rồi tự giới thiệu bản thân.
“Có một cộng sự quyến rũ và xinh đẹp thế này, chắc hẳn cậu Trình đi làm lúc nào tâm trạng cũng vui vẻ lắm nhỉ.”
Trình Nhất Thanh thầm chửi rủa trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn cố nhịn xuống.
Sau khi khách sáo xong xuôi, Trình Quý Trạch bắt đầu bàn vào việc chính, đề cập đến giá cả và tính ổn định của nguồn cung. Trình Quý Trạch nói: “Chúng tôi áp dụng chiến lược giá cả đi đôi với chất lượng. Tuy không phải mức thấp nhất thị trường, nhưng tuyệt đối xứng đáng với giá tiền, hơn nữa thành phẩm hoàn toàn phù hợp với đẳng cấp khách sạn của các ông. Nếu sau này có hợp tác lâu dài, chúng tôi sẽ có mức chiết khấu nhất định, đồng thời dựa vào lượng đặt hàng để điều chỉnh thêm, đảm bảo đôi bên cùng có lợi.”
Ông Chu mỉm cười, bảo chuyện này tôi có biết, “Nhưng các người vẫn là cửa hàng mới, sau này nhu cầu của bên tôi khá lớn, liệu các người có đảm bảo cung ứng ổn định được không?”
“Ông Chu cứ việc yên tâm. Tuy hiện tại chúng tôi mới có một cửa hàng, nhưng các chi nhánh thực tế khác đều đang trong quá trình chuẩn bị. Hơn nữa, chúng tôi đã thiết lập hệ thống chuỗi cung ứng hoàn chỉnh và dự trữ năng lực sản xuất, hoàn toàn có khả năng đáp ứng các đơn hàng lớn đột xuất. Ngoài ra, chúng tôi cũng có đội ngũ logistics chuyên nghiệp phụ trách giao hàng, đảm bảo điểm tâm luôn tươi mới khi đến nơi.”
Trình Nhất Thanh ngồi bên cạnh nghe mà thầm nghĩ, Trình Quý Trạch đúng là dám nói thiệt chớ. Cô ngồi không yên, chỉ mong mau mau tới phần thảo luận về sản phẩm. Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc Trình Quý Trạch nhắc tới vấn đề an toàn thực phẩm, cô liền nhanh tay lật bìa hồ sơ, đưa bản sao giấy phép vệ sinh và các chứng nhận hệ thống quản lý chất lượng qua.
Lúc ông Chu đón lấy, một bàn tay ông ta đưa tới trước, suýt chút nữa là chạm vào ngực cô. Trình Nhất Thanh giật bắn người rụt lại, né tránh trong chớp mắt. Trình Quý Trạch lập tức nghiêng người che chắn trước mặt Trình Nhất Thanh, cắt đứt sự tiếp xúc của ông Chu.
Ông Chu coi như không có chuyện gì mà nhận lấy tài liệu, buông vài câu khách sáo, nói là sẽ xem qua.
Trình Quý Trạch thừa thắng xông lên, đề nghị làm một buổi ăn thử để đánh giá, nhưng ông Chu lại nói: “Để chúng tôi cầm hồ sơ về xem lại cái đã, rồi sẽ thông báo cho anh sau.”
Trình Nhất Thanh nghiến răng, suýt chút nữa là cắn rách cả môi. Trình Quý Trạch đứng bên cạnh vẫn mỉm cười, đáp một tiếng: “Được.”
Ông Chu nhìn đồng hồ, bảo mình còn việc nên phải đi sớm. Trình Quý Trạch hỏi: “Ông không ở lại dùng cơm luôn sao?”
Ông Chu đáp: “Thôi khỏi. Tôi còn lu bu nhiều việc lắm, còn phải gặp thêm mấy nhà cung cấp nữa.”
Ông ta cố ý tỏ ra vẻ hờ hững, trước khi đi, ánh mắt khẽ lướt qua Trình Nhất Thanh, rồi lại cố tình lờ cô đi.
Trong nửa đời trước đầy thất bại của mình, Trình Nhất Thanh đã chứng kiến quá nhiều ánh mắt tương tự. Đàn ông trên thương trường chẳng có ai thực sự coi cô là đối tác đàng hoàng, ai nấy đều muốn kiếm chác chút “lợi lộc” gì đó từ người cô. Một khi bị từ chối, họ liền giở giọng đạo đức giả, cười nhạo vào mặt cô kiểu như: “Nhìn cái hạng cô kìa, bộ tưởng mình là Chương Tử Di chắc?” hoặc là cố tình hạ thấp, chèn ép cô, hay giống như lúc này đây – phớt lờ cô.
Cô im lặng không nói nửa lời. Đợi ông Chu vừa đi khuất, cô chẳng nói chẳng rằng quay người đi vào trong. Trình Quý Trạch hỏi: “Cô đi đâu vậy?”
“Nhà vệ sinh.”
Vào phòng vệ sinh, cô vặn vòi nước, dòng nước lạnh ngắt chảy xối xả vào đôi bàn tay cô. Một hồi lâu sau, cô tắt nước, hai bàn tay ướt đẫm chống lên bệ đá hai bên, cúi gầm mặt, nghiến chặt răng. Cô cố trấn tĩnh lại tâm trạng, rút khăn giấy lau khô tay rồi bấm số gọi cho Hà Trừng.
Hà Trừng bắt máy rất nhanh: “Nhất Thanh hả, sao giờ này gọi cho mình vậy?”
“A Trừng, mình muốn hỏi chút chuyện.” Trình Nhất Thanh bước vào buồng vệ sinh, đem mọi chuyện vừa rồi kể hết cho Hà Trừng nghe. Cô nói cô đã nhẫn nhịn quá lâu rồi, giờ không muốn tiếp tục nhịn thêm nữa.
Đều là con gái với nhau, lại từng trải qua những kiểu quấy rối t*nh d*c như vầy, Hà Trừng nghe qua là hiểu ngay. Nếu là hồi còn đi học, nhất định cô sẽ là người đầu tiên ủng hộ. Nhưng từ khi bước chân ra xã hội, bị cuộc đời mài giũa, cô đã trở nên cẩn trọng hơn nhiều. Cô hỏi: “Trình Quý Trạch là cộng sự của cậu mà, cậu có muốn nghe ý kiến của anh ta không? Thử bàn bạc với anh ta xem sao?”
“Bàn bạc với anh ta?” Trình Nhất Thanh nghiến răng, cười nhạt, “Anh ta cố tình biến mình thành cái bình bông mà. Tận mắt nhìn thấy đối phương giở trò d* x*m cũng chẳng nói chẳng rằng. Một kẻ ích kỷ như anh ta, tại sao mình phải bàn bạc làm gì?”
Hà Trừng không ngờ hình tượng của Trình Quý Trạch trong lòng Trình Nhất Thanh lại tệ hại đến mức đó. Cô nói: “Được rồi, nếu cậu đã hạ quyết tâm thì mình khuyên cậu nên khiếu nại trực tiếp lên cấp trên của ông ta. Dĩ nhiên, có nhân chứng vật chứng là tốt nhất…”
“Vật chứng thì không có. Còn nhân chứng, mình không nghĩ Trình Quý Trạch sẽ giúp mình đâu.”
“Không có cũng không sao. Cái khách sạn cậu nói là thương hiệu quốc tế lâu đời, xảy ra chuyện như vầy nhất định họ sẽ thụ lý. Ít nhất họ cũng phải đổi người khác tới bàn chuyện làm ăn với bên cậu.”
Cả hai cô gái đều là những người làm việc hiệu suất cao. Hà Trừng lúc này đang ngồi trước máy tính, vừa nghe điện thoại vừa soạn giúp Trình Nhất Thanh một bức thư điện tử bằng tiếng Anh, gửi trực tiếp cho bộ phận quan hệ công chúng và bộ phận nhân sự của khách sạn. Gửi xong xuôi, cô lại hỏi: “À đúng rồi, có cần tìm luật sư không? Để mình hỏi Simon thử?”
Simon là người trước đây đã xem qua hợp đồng giúp Trình Nhất Thanh, cũng là người từng theo đuổi Hà Trừng hồi đại học. Trình Nhất Thanh không nỡ nói cho Hà Trừng biết rằng Simon chỉ xem qua loa cho có lệ, những ý kiến đưa ra chẳng hề trúng trọng tâm. Còn Hà Trừng cũng chẳng nỡ nói với Trình Nhất Thanh rằng Simon sau khi tỏ tình thất bại từng hứa sẽ mãi là bạn tốt của cô, vậy mà đã một thời gian dài rồi anh ta chẳng hề liên lạc lại.
Hai cô gái xác nhận với nhau là cứ đợi phía khách sạn phản hồi rồi tính tiếp. Giải quyết xong xuôi, lúc Trình Nhất Thanh bước ra khỏi nhà vệ sinh, vẻ mặt đã không còn căng thẳng như trước.
Trình Quý Trạch vẫn ngồi đó, nhìn người đi đường qua lại ngoài cửa sổ. Những năm đầu thiên niên kỷ mới, thành phố này cũng giống như những con người sống trong lòng nó, đều đang ở thời kỳ hăng hái nhất. Thấy Trình Nhất Thanh đi ra, anh chỉ tay vào vị trí đối diện: “Cô muốn ăn gì? Tối nay ăn ở đây luôn đi.”
“Thôi khỏi, tôi phải về.” Cô vừa nói vừa đưa tay kéo lại cổ áo, “Tôi không quen mặc loại váy này.”
“Từ từ rồi sẽ quen thôi.”
“Tôi sẽ chẳng bao giờ quen được đâu.” Trình Nhất Thanh mặt không cảm xúc, “Cũng giống như tôi sẽ chẳng bao giờ quen được cái chuyện bị anh coi như một cái bình bông, đặt ở đó cho người ta ngắm, thậm chí là cho người ta sờ.”
“Tôi xin lỗi.” Trình Quý Trạch nói, “Đó không phải là ý định của tôi, tôi cũng không lường trước được ông ta lại làm vậy…”
“Ý định của anh có lẽ không phải là để tôi bị người ta đụng chạm, nhưng anh thực sự có tâm muốn tôi làm bình bông, đúng không? Nếu không thì tại sao mấy việc khác không gọi tôi, mà hễ đi gặp ông Chu gì đó là nhất định phải bắt tôi đi cho bằng được, còn mua quần áo trước cho tôi nữa.”
Trình Quý Trạch im lặng.
Trình Nhất Thanh nói: “Tôi về trước đây. Anh cứ thong thả mà ăn.”
Trình Quý Trạch nhìn bóng lưng cô đi xa dần qua lớp kính cửa sổ, chậm rãi uống cạn ly nước cam trước mặt. Đợi khi Trình Nhất Thanh đã đi khuất, một người đàn ông đội mũ tiến tới, ngồi xuống vị trí đối diện anh. Trình Quý Trạch hỏi người đó: “Chụp được chưa?”
Đối phương đáp: “Chụp được rồi.”
Trình Quý Trạch gật đầu, nói một tiếng “Tốt”, bảo người đó sau khi rửa ảnh xong thì mang tới cho anh kèm theo cả phim gốc, rồi anh sẽ thanh toán nốt số tiền còn lại.

