Trịnh Hạo Nhiên là bạn của Trình Nhất Minh, cũng là hàng xóm láng giềng cùng nhau lớn lên ở đường Đức Chính Nam. Nhà anh bán đồ phá lấu và thịt quay, trong tủ kính treo những con ngỗng quay bóng bẩy, hương thơm bay xa, việc làm ăn rất khấm khá. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, anh sang New Zealand. Mỗi năm vào kỳ nghỉ Giáng sinh về nước, anh đều mang đồ chơi về cho Trình Nhất Thanh. Anh cùng với anh trai cô, là những người đàn ông cùng lứa hiếm hoi mà Trình Nhất Thanh không ghét bỏ.
Lần cuối cùng Trịnh Hạo Nhiên tặng đồ chơi cho cô là năm cô học lớp mười một. Anh lấy ra một con búp bê Barbie, Trình Nhất Thanh vỗ tay, cười cười: “Anh Nhiên, em lớn rồi, đã sớm không còn chơi Barbie nữa.” Năm đó Trình Nhất Thanh vẫn còn hơi gầy gò, nhưng nhờ kiên trì chạy bộ mỗi sáng nên đã bắt đầu có cảm giác khỏe khoắn và đường nét thẩm mỹ. Trịnh Hạo Nhiên nhìn Trình Nhất Thanh với ánh mắt có chút tán thưởng, mỉm cười nói, phải rồi, em đã là một thiếu nữ rồi.
Ngay cả một thiếu nữ có thần kinh thô kệch, tình cảm chậm chạp như Trình Nhất Thanh cũng có tâm tư của riêng mình. Cô viết những tâm tư đó vào nhật ký, nhưng lại bị nam sinh cùng lớp lục cặp lấy ra, nhảy lên ghế, đọc dõng dạc trước mặt mọi người: “Anh Nhiên còn chu đáo và quan tâm hơn cả anh cả của mình, mình có vấn đề gì không hiểu hỏi anh, anh đều sẽ tận tình giải đáp…” Hà Trừng vì bảo vệ bạn mà sốt sắng, cầm hộp bút chì đập vào chân cậu bạn kia, Trình Nhất Thanh giữ cô lại, lớn tiếng nói, cứ để cậu ta đọc, để cậu ta đọc đi, mình không sợ.
Sau khi tan học, Trình Nhất Minh chạy một chiếc xe motor đợi sẵn ở cổng trường. Thấy cậu bạn nghịch ngợm kia đi ra, anh nhảy xuống xe, vỗ vỗ vai đối phương, nói rằng nếu muốn đọc nhật ký thì lần tới anh sẽ tặng cho một cuốn nhật ký Lôi Phong, “còn đồ của Trình Nhất Thanh thì đừng có đụng vào.” Hà Trừng đi cùng Trình Nhất Thanh sau giờ học, nhìn cô leo lên ghế sau xe motor, trong lòng thầm ngưỡng mộ cô có một người anh trai như vậy. Trình Nhất Thanh nói: “Ủa, không lẽ cậu thích anh trai mình rồi hả?”
Hà Trừng đỏ mặt.
Hà Trừng thường xuyên đến nhà Trình Nhất Thanh dùng cơm, sau bữa tối, Trình Nhất Minh sẽ chở cô về nhà, đi vòng qua đường Văn Minh mua một bát chè, rồi từ đường Bạch Vân chạy thẳng đến đường Đông Xuyên, trên đường đi qua di tích cũ “Đại hội lần thứ nhất” của Quốc Dân Đảng, đi qua tòa nhà nơi Lỗ Tấn từng ở khi dạy học tại Quảng Châu, những cây đa lớn ven đường sẽ tỏa bóng râm xanh ngắt trên đầu.
Sau này Trình Nhất Minh gặp chuyện, tại tang lễ, Trình Nhất Thanh nghiến chặt răng không hề rơi lệ. Hà Trừng thì khóc đến lem luốc cả mặt.
Cũng vào năm đó, đơn xin đi Hồng Kông của cô được phê duyệt, cuộc sống mới bắt đầu, tâm tư thiếu nữ cũng bị gạt sang sau đầu. Chỉ là sau này mỗi khi cô nghe thấy câu hát trong bài nhạc Quảng: “Trên đường Văn Minh có gió chiều thổi đến làm lòng tôi tan nát”, cô đều sẽ có giây phút thẫn thờ. Ngày giỗ của Trình Nhất Minh là vào Tết Dương lịch, mỗi năm Hà Trừng đều gửi bưu thiếp đến nhà anh, ảnh chụp chẳng qua là phong cảnh Hồng Kông, lúc thì là cảng Victoria, lúc thì là Đại Phật Thiên Đàn, lúc thì là đường phố Tiêm Sa Chủy. Người nhận viết tên Trình Nhất Minh, Trình Nhất Thanh sẽ thay cô đốt cho anh trai mình.
Hà Trừng khi học đại học từng trải qua hai mối tình, một người là đàn anh hơn cô vài tuổi, một người là nhân viên văn phòng. Trình Nhất Thanh trêu cô, nói cô định sẵn là thích đàn ông lớn tuổi hơn mình. Hà Trừng mồm mép lanh lợi, lập tức hỏi ngược lại: “Còn anh Nhiên của cậu thì sao? Cậu thích kiểu người như anh ấy hả?”
Trịnh Hạo Nhiên là kiểu người nào? Đối xử với mọi người lịch thiệp, cầu tiến và tích cực? Đây chẳng phải là Trình Quý Trạch trong mắt người ngoài sao?
Trình Nhất Thanh về đến nhà, nằm bò nơi đầu giường ngắm bể cá vàng, nhớ lại đủ thứ chuyện xưa. Điện thoại của Trịnh Hạo Nhiên gọi tới, đây đã là lần thứ hai trong ngày rồi.
Trình Nhất Thanh nhấn loa ngoài, vừa cho cá ăn vừa hỏi: “Anh Nhiên, anh bị trái múi giờ nên không ngủ được hả?”
“Không chỉ không ngủ được mà còn thấy đói nữa. Cho nên anh đi dạo một mạch đến chỗ em luôn đây. Giờ em mở cửa sổ nhìn xuống xem.”
Trình Nhất Thanh bất ngờ, cô nhảy xuống giường, dùng ngón tay vén rèm cửa nhìn ra ngoài, quả nhiên thấy Trịnh Hạo Nhiên đang đứng dưới một cột đèn đường, đang ngẩng đầu nhìn về phía cô. Anh chạm mắt với cô, khẽ mỉm cười, rồi vẫy vẫy tay như chủ nhân đang gọi thú cưng vậy.
Con vật nhỏ này liền thay bộ đồ ngủ ra, khoác thêm chiếc áo sơ mi rộng cùng quần đùi, vội vã chạy xuống lầu.
Trịnh Hạo Nhiên mặc một chiếc áo khoác bẻ cổ màu nâu đậm, phủ bên ngoài chiếc áo thun cổ tròn màu xanh lục thẫm, đôi mắt sáng rạng rỡ ý cười, chăm chú nhìn cô đi tới. Cô đi gấp gáp, cách một đoạn đường lộ lớn đã định vội vàng chạy băng qua.
Bất chợt có chiếc xe lao tới, suýt chút nữa là đụng trúng cô. Cô lùi lại một bước, khựng chân đứng lại, lần này nhìn kỹ hai bên đều không có xe mới chạy bộ qua đường.
Trịnh Hạo Nhiên lại thấy có chiếc xe đang phóng nhanh tới, liền hét lớn: “Coi chừng có xe!”, bên này đường anh dán chặt mắt theo dõi.
Trình Nhất Thanh đứng im giữa lộ, không dám nhúc nhích.
Chiếc xe lướt qua ngay trước mắt, lao vút đi.
Một luồng gió rít qua, cô thở phào một cái rồi lại nơm nớp lo sợ, nhân lúc trên đường vắng xe, cô rảo bước chạy nhanh sang phía đối diện.
Cô chạy nhanh quá nên không kịp hãm đà, Trịnh Hạo Nhiên đưa tay ra, một phen kéo lấy cô.
Trình Nhất Thanh thở hổn hển, hồn vía chưa định, lại ngoái đầu nhìn con đường: “Hú hồn, sợ chết đi được.”
Trịnh Hạo Nhiên cười: “Lần sau đừng có quýnh quáng như vậy nữa.” Anh nói tiếp: “Lần này anh sẽ không đi nữa đâu. Chúng ta còn nhiều thời gian mà.”
–
Trịnh Hạo Nhiên về nước làm việc, nhậm chức tại một tập đoàn ăn uống quốc tế tên là Nhạc Thực (Nauts). Một trong những mảng kinh doanh quan trọng của tập đoàn này chính là kinh doanh bánh ngọt phương Tây. Sau khi nghe xong, Trình Nhất Thanh cảm thấy rất tò mò về công việc của anh. Công ty của Trịnh Hạo Nhiên cũng ở Thiên Hà, nên hai người hẹn nhau đi dùng bữa trưa. Trong bữa ăn, Trịnh Hạo Nhiên kể cho cô nghe chuyện lúc công ty mở tiệm bánh ở Tokyo và Seoul, họ chọn mở tiệm tại các mặt bằng phía trên ga tàu điện ngầm chính, vì lượng người qua lại rất lớn nên tiết kiệm được kha khá tiền quảng cáo, doanh thu cũng rất tốt.
Trình Nhất Thanh nói, lần trước cô đi Hồng Kông cũng có lưu ý rồi, tiệm bánh ngọt thuộc tập đoàn Nhạc Thực xuất hiện ở khắp các ga tàu điện ngầm như Đồng La Loan, Vượng Giác, Tiêm Sa Chủy. Trịnh Hạo Nhiên cười, bảo rằng đó chính là chiến lược của bên anh.
Trình Nhất Thanh dùng đũa lùa lùa mấy sợi mì trúc sanh trong bát, nói cái này chắc phải cần nhiều vốn lắm. Trịnh Hạo Nhiên không đáp, chậm rãi uống trà. Trình Nhất Thanh lại lẩm bẩm một mình, không biết đến bao giờ Song Trình Ký mới đạt được quy mô như vậy.
Trịnh Hạo Nhiên cười nói: “E là Song Trình Ký của các em được dùng để tạo máu và truyền máu cho Trình Ký Hồng Kông thôi.”
Trình Nhất Thanh giật mình, nhưng nhanh chóng đáp: “Sẽ không đâu.”
“Em khẳng định vậy sao?”
“Em hiểu Trình Quý Trạch.” Không phải vì anh có tình cảm sâu đậm gì với Song Trình Ký, mà là vì anh căn bản không muốn bị Trình Ký Hồng Kông kiểm soát quá mức.
Trịnh Hạo Nhiên ăn nhanh, giơ tay bảo nhân viên phục vụ dọn dẹp bát đũa, rồi ngồi đó uống một ly nước chanh, vừa nhìn Trình Nhất Thanh vừa hờ hững hỏi: “Em với anh ta quan hệ tốt lắm hả?”
“Không phải. Nhưng tin em đi, anh ta sẽ không liều mạng vì Trình Ký Hồng Kông đâu.”
“Ở Trình Ký Hồng Kông, anh ta cũng chẳng có tiếng nói. Anh nghe nói họ phái anh ta sang đại lục chỉ là để khai thác thị trường, những kênh phân phối mà Song Trình Ký đã lót sẵn, những tài nguyên đã gầy dựng được, sau này chẳng phải đều bị Trình Ký Hồng Kông lấy dùng hết sao?”
Trình Nhất Thanh nhai hoành thánh, vẻ mặt trầm tư.
Trịnh Hạo Nhiên nhìn tai cô, trắng ngần mềm mại lại đầy đặn như một chiếc sủi cảo. Anh bỗng nhiên chuyển chủ đề: “Em có biết Trình Quý Trạch đang dự định thu hút vốn đầu tư mạo hiểm cho Song Trình Ký không?” Trình Nhất Thanh ngỡ ngàng, chuyện này cô từng nghe người khác nhắc tới, giờ lại nghe từ miệng Trịnh Hạo Nhiên, duy chỉ có Trình Quý Trạch là chưa từng nói với cô. Nhưng cô không để lộ cảm xúc, chỉ cúi đầu “ừm” một tiếng.
Nhiều năm không gặp, Trịnh Hạo Nhiên vẫn có thể nhìn thấu suy nghĩ của Trình Nhất Thanh chỉ qua một ánh mắt. Anh hỏi thẳng: “Em không sợ anh ta làm loãng cổ phần của em sao? Em có bao giờ cân nhắc cho bản thân mình chưa? Ví dụ như, bán cổ phần cho Nhạc Thực chẳng hạn?”
Nửa viên hoành thánh đang kẹp trên đũa của Trình Nhất Thanh đột ngột rơi tọt vào bát, cô ngước mắt nói với Trịnh Hạo Nhiên: “Em sẽ không…”
Trịnh Hạo Nhiên ngắt lời cô, nhấc ly nước chanh lên, mỉm cười nói: “Anh chỉ đùa chút thôi.”
Trình Nhất Thanh gắp viên hoành thánh lên bỏ vào miệng, lại nghe Trịnh Hạo Nhiên thấp giọng nói: “Nhưng nếu em làm việc không vui, nhớ báo cho anh biết.”
–
Trình Nhất Thanh quả thực làm việc không vui, nhưng cô không chọn nói với Trịnh Hạo Nhiên. Phải rồi, giờ cô đã lớn rồi, dù lòng đầy tâm sự cũng biết điều gì có thể nói với ai, và điều gì không thể.
Không phải là không tin tưởng Trịnh Hạo Nhiên. Nhưng vì anh cũng là người trong ngành, cô không thể tiết lộ quá nhiều.
Thế nhưng với Hà Trừng, cô có thể dốc hết bầu tâm sự. Cô kể với Hà Trừng về Trình Quý Trạch bằng những lời lẽ ví von như ác ma. Cô nói anh chẳng mảy may bận tâm đến việc vận hành ẩm thực, chỉ lo chăm chăm vào các hoạt động huy động vốn.
Hà Trừng hai tay vòng quanh đầu gối, chăm chú đọc email này của Trình Nhất Thanh. Trình Quý Khang từ phía sau vươn tay tới, ôm gọn cô vào lòng như ôm lấy ánh trăng, rồi khẽ hôn lên má cô: “Em xem gì mà chăm chú vậy?”
Hà Trừng không muốn để anh thấy mình trao đổi thư từ với người của Song Trình Ký, lại còn nhắc đến em trai anh, nên vừa di chuột để thoát ra vừa nói: “Không có gì đâu, em xem bừa email của bạn thôi, cậu ấy đang than vãn với em về người bên cạnh.”
Trình Quý Khang liếc mắt qua, đã thấy được nội dung trong đó. Anh ngồi thẳng dậy, với lấy bao thuốc lá trên bàn, rút ra một điếu kẹp giữa ngón tay: “Anh nghe Vạn Nhân nhắc qua rồi, bạn của em chính là cộng sự của Trình Quý Trạch sao?”
“… Phải.”
Trình Quý Khang ngồi bên mép giường, châm thuốc, một đốm sáng màu cam rực lên giữa các ngón tay: “Trình Quý Trạch nói cũng không sai. Thời kỳ đầu công ty đặt xưởng ở Tân Giới, giá trị tài sản của khu đất đó còn cao hơn cả lợi nhuận của công ty.” Hà Trừng nhớ tới những tổn thất của Trình Quý Khang trong cuộc khủng hoảng tài chính nên không tiếp lời, cô chuyển chủ đề: “Bạn của em làm việc không vui.”
“Tại sao?”
“Chắc là không hợp với em trai của anh.”
Đốm sáng màu cam giữa kẽ tay Trình Quý Khang lúc tỏ lúc mờ: “Cậu ta ấy à, luôn xuất hiện với dáng vẻ tốt đẹp nhất, hầu như không bao giờ khiến ai phải cảm thấy khó chịu. Nếu cậu ta khiến bạn của em thấy khó chịu, đó là vì ở trước mặt bạn em, cậu ta đã không còn che giấu bản thân mình nữa.”
Hà Trừng im lặng một hồi.
Trình Quý Khang hỏi: “Em đang nghĩ gì vậy?”
“Em đang nghĩ.” Cô ngước đôi mắt trong veo như mắt nai lên nhìn anh, “Là anh dự định kiên trì giữ vững thị trường Hồng Kông, hay vẫn còn nung nấu ý định tiến quân vào đại lục?”
“Em đang hỏi thay cho độc giả, hay là tự em muốn biết?”
“Có gì khác nhau sao?”
“Nếu em hỏi thay độc giả, anh sẽ nói với em rằng Hồng Kông là nhà của anh, anh một lòng muốn phát triển tốt Trình Ký để phục vụ người dân Hồng Kông vân vân. Nhưng nếu là em hỏi, anh sẽ nói cho em biết, đại lục hiện giờ là một mỏ vàng đang chờ được khai thác, không ai là không muốn cả.” Khi nói, cơ mặt anh khẽ chuyển động.
“Đã muốn vậy, sao anh không làm?”
“Ba không muốn hai đứa con trai cùng lúc làm xáo trộn thị trường đại lục, Trình Quý Trạch đã chủ động xin đi khai thác thị trường, ông cho rằng để anh trấn giữ hậu phương thì mới an toàn hơn. Tiến có thể đánh, lùi có thể thủ.”
Hà Trừng không nói gì, lẳng lặng tắt email. Cô đang mặc chiếc sơ mi nam của anh, rộng thùng thình, để lộ một mảng vai nhỏ. Trình Quý Khang ôm lấy cô từ phía sau, đôi môi khẽ chạm và di chuyển trên vai cô: “Đang nghĩ gì vậy?”
Hà Trừng đưa một tay ra sau, ôm lấy đầu Trình Quý Khang, áp mặt mình vào mặt anh: “Ba anh lo cho bản thân ông ấy, còn anh, tại sao anh không tự lo cho chính mình?”
Trình Quý Khang áp sát mặt cô: “Anh cứ ngỡ một thanh niên nhiệt huyết và đầy lý tưởng như em sẽ không bao giờ nói ra những lời này.”
Hà Trừng cười khổ. Cô đã từng ngây thơ như thế, từng tin rằng lợi ích cá nhân và lợi ích công ty là đồng nhất, cho đến khi chủ biên vì muốn giữ thể diện cho người thầy mà sẵn sàng hủy hoại một “tân binh xuất sắc” như cô, rồi mặc kệ cô bị tiền bối chèn ép đủ đường. “Bản tính con người là vị kỷ. Làm báo nhiều rồi, tự dưng có chút cảm thán thôi.”
Trình Quý Khang xoay người cô lại, bế cô đặt lên gối. Đôi chân dài của cô lấp ló dưới lớp sơ mi nam, trắng ngần như hai khúc ngọc. Anh nằm lên đùi cô, mở mắt nhìn lên trần nhà: “Trong công ty có rất nhiều người đang chằm chằm nhìn vào anh. Người của ba anh, những kẻ tự cho là người của ba anh, và cả người của anh nữa…”
“Chuyện kinh doanh em không rành. Nhưng em không cho rằng những quyết sách của anh là sai lầm. Đầu tư bất động sản không sai, tiến quân vào đại lục cũng không sai, chỉ là vận khí không tốt, gặp đúng lúc khủng hoảng tài chính mà thôi. Nhưng Trình Quý Khang mà em biết sẽ không vì một trận cuồng phong mà run sợ rụt đầu. Những gì Trình Quý Trạch làm được, anh sẽ làm tốt hơn anh ta.”
Lòng bàn tay Hà Trừng đặt bên má anh, ấm áp và mịn màng, đang ch*m r** v**t v* mái tóc anh. Anh cảm thấy thật dễ chịu, rồi mơ màng nhớ lại lúc còn nhỏ, anh cũng từng nằm trên đùi mẹ như thế này, và bà cũng vuốt tóc cho anh…
Không, anh đột ngột mở mắt.
Mẹ chưa bao giờ làm vậy với anh em họ. Bà sẽ không nằm trên giường, bình thản nhìn anh mà chẳng làm gì cả. Bà luôn rất bận rộn, bận tập thể thao chăm sóc da, bận xã giao tiệc tùng, bận tham gia đủ loại khóa học. Dù là anh hay Trình Quý Trạch đều chưa từng cảm nhận được nhiều hơi ấm từ tình mẫu tử.
Trán anh lấm tấm mồ hôi, anh nắm chặt lấy tay Hà Trừng.
Cô hỏi: “Anh sao vậy?”
Trình Quý Khang khẽ hôn lên mu bàn tay Hà Trừng, thấp giọng nói: “Em nói đúng. Anh cũng nên vì bản thân mình mà suy tính một chút rồi.”
Hà Trừng không rành kinh doanh, nhưng cô hiểu về truyền thông, hiểu tâm lý và dư luận đại chúng. Cô gợi ý Trình Quý Khang nên đại diện cho Trình Ký Hồng Kông sang đại lục thực hiện các hoạt động công ích để tạo thanh thế. Chỉ cần có danh tiếng, chuyện làm ăn tự nhiên sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Cô nói đùa: “Tất nhiên, nếu vướng tin đồn tình cảm với một tân binh giới điện ảnh đại lục thì càng có lợi cho danh tiếng hơn.” Trình Quý Khang hôn lên má cô: “Em không ghen sao?”
Hà Trừng không đáp, nửa ngày sau mới cười cười: “Ha, ghen tuông gì chứ? Em với anh đâu phải là bạn trai bạn gái. Anh chỉ chơi bời thôi, em cũng vậy.”
Trình Quý Khang không nói lời nào, kéo cô vào lòng, lật mở một góc chiếc sơ mi nam như đang mở một ổ khóa trên cơ thể cô. Khóa đã mở, cô để lộ ra một khối ngọc trắng ngần trọn vẹn, người hơi lùi lại phía gối một chút nhưng lại bị kéo về, lùi lại rồi lại bị kéo về. Trong vòng tay người thợ mở khóa, cô dần chìm đắm, run rẩy đến cực hạn. Anh ôm lấy cô đang lấm tấm mồ hôi mỏng, phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn.
Vài tháng sau, khi tân binh điện ảnh đại lục sang Hồng Kông tham gia hoạt động từ thiện, Trình Quý Khang với tư cách đại diện nhà tài trợ đã hộ tống suốt hành trình. Cánh săn ảnh bắt gặp khoảnh khắc hai người ôm nhau bên đường. Cô diễn viên này tốt nghiệp Học viện Điện ảnh Bắc Kinh, học ngành biên kịch đạo diễn, tác phẩm đầu tay còn được gửi đi tranh giải Oscar, thân thế cao quý hơn hẳn dàn Hoa hậu Hồng Kông hay người mẫu ảnh. Công chúng dù biết rõ cô cũng chỉ là khách qua đường bên cạnh Trình Quý Khang, nhưng lần này không còn ai coi thường anh là kẻ ăn chơi trác táng nữa, mà chỉ thấy anh cũng khá có bản lĩnh.
Mượn sức nóng của tin đồn này, Trình Ký Hồng Kông chính thức tuyên bố thu mua một thương hiệu bánh ngọt có chút danh tiếng ở vùng tam giác Châu Giang. Thương hiệu này gần đây bắt đầu đẩy mạnh mảng bánh nướng kiểu Trung, tạo thành thế cạnh tranh trực tiếp với Song Trình Ký. Song Trình Ký vừa mới tạo được tên tuổi ở Quảng Châu, chớp mắt đã bị hào quang của Trình Ký Hồng Kông lấn lướt. Lịch trình của Trình Quý Khang dày đặc, một tháng bay đi bay về giữa Bắc Kinh và Thượng Hải mấy lần.

