Hồi Trình Quý Khang còn ở Thượng Hải, Hà Trừng đương mải mê theo sát một vụ tin tức kinh hoàng. Dạo gần đây, tại khu trung tâm sầm uất thường xuyên xảy ra tình trạng ném vật thể từ trên cao xuống, mà lại còn là chất lỏng có tính ăn mòn. Qua theo dấu, phía cảnh sát phát hiện nghi phạm có khả năng là một người mẹ đơn thân. Vì mấy ngày qua Hà Trừng có thực hiện hai mẩu tin về các tổ chức từ thiện quan tâm đến mẹ đơn thân, nên Ổ Mã cũng có ý muốn cô thoát khỏi tình trạng hiện tại mà điều cô đi theo vụ này.
Chẳng bao lâu sau khi nhận nhiệm vụ, tòa soạn nhận được tin báo rằng nghi phạm đang bế con nhỏ định nhảy lầu tự tử trên sân thượng. Lúc cô cùng thợ chụp ảnh chạy đến nơi, chuyên gia đàm phán của cảnh sát đang thương thuyết với người phụ nữ. Người nọ gào khóc thảm thiết: “Ba nó bỏ mặc tụi tôi rồi, tụi tôi cũng không thiết sống nữa!” Hà Trừng cùng các đồng nghiệp đứng ngoài hàng rào cảnh báo dưới lầu, chỉ cảm thấy giọng nói này sao mà quen thuộc quá chừng.
Chuyên gia đàm phán dùng lời lẽ ôn tồn khuyên nhủ, bảo rằng có bất cứ vấn đề gì thì nhân viên công tác xã hội cũng sẽ theo sát giúp đỡ. Người phụ nữ thê lương đáp: “Vô ích thôi. Anh ta sắp cưới con gái ông trùm bất động sản rồi, anh ta không cần mẹ con tôi nữa.”
Hà Trừng vội vàng gọi điện cho tòa soạn, truy vấn xem dạo gần đây có nhân vật tầm cỡ nào trong giới bất động sản gả con gái hay không. Một người đồng nghiệp họ Mã nhanh chóng tra được thông tin, gần đây nhà họ Tạ của Địa ốc Hiện An đang có hỷ sự, con rể tên là Vương Tiễn.
Hà Trừng sững sờ trong giây lát: Cái tên này trùng với tên bạn trai của cô bạn cùng phòng hồi đại học của cô. Cô có ấn tượng cực kỳ sâu đậm với cái tên này, bởi lẽ hồi đó cô còn đem ra trêu chọc, bảo bạn mình tìm được hẳn một vị danh tướng nước Tần.
Đúng lúc này, trên sân thượng đột ngột xảy ra một trận hỗn loạn. Người phụ nữ hét lớn một tiếng: “Tôi không thể để anh ta vui vẻ đi kết hôn được!”, rồi ôm chặt đứa nhỏ, gieo mình xuống dưới.
Tiếng la hét kinh hãi vang lên khắp tứ phía.
Hà Trừng đứng giữa đám đông, tận mắt nhìn người đàn bà nọ như một vật nặng rơi thẳng xuống, trong khoảnh khắc mơ hồ, cô đã nhìn rõ gương mặt của người đó.
Hà Trừng kinh hãi há hốc miệng, trong nỗi hoảng loạn tột cùng, cô đã nhìn thấy mặt người bạn cùng phòng lần cuối cùng. Máu của người đàn bà và đứa trẻ hòa lẫn vào vũng bùn đất nhơ nhớp trên mặt đất, cứ thế chảy dài, chảy thẳng vào trong ký ức của Hà Trừng. Trong ký ức ấy, cô bạn cùng phòng từng kể với cô rằng, lúc đi thực tập đã quen được một anh bạn trai là quản lý cấp cao. Cô ấy nói anh ta điều gì cũng tốt, chỉ là gia đình chắc sẽ không cho phép bọn họ kết hôn. “Nhưng mình chẳng bận tâm đâu, thời đại nào rồi chứ, chỉ cần hai đứa mình yêu nhau là được.” Khi thốt ra những lời đó, dáng vẻ cô ấy ngọt ngào biết bao nhiêu.
Dòng máu kia vẫn tiếp tục chảy, lại đẩy ký ức tiến thêm một đoạn. Hà Trừng nhớ rõ, lúc chưa tốt nghiệp đại học, cô bạn ấy đã thôi học rồi. Đến nhà thăm thì cha mẹ đối phương giận dữ nói rằng không có đứa con gái này. Cuối cùng, phải nhờ một người bạn học khác mới tìm được địa chỉ mới của cô ấy.
Hai người đến nhà thăm, thấy cô ấy sống trong một căn hộ chung cư cao cấp. Người giúp việc Philippines ra mở cửa, cô ấy khệ nệ xoa cái bụng bầu sáu tháng, ngồi trên ghế sofa mỉm cười hỏi bọn cô muốn ăn chút gì không. Khi đó Hà Trừng còn ngây ngô hỏi, cậu kết hôn rồi hả. Cô bạn ấy thản nhiên đáp, chưa đâu, nhưng anh ấy có nói là sẽ nuôi mẹ con mình cả đời.
Cả một đời, vậy là kết thúc rồi.
Hà Trừng trở về tòa soạn trong nỗi bàng hoàng, rồi lại chìm vào sự im lặng kéo dài. Người đồng nghiệp họ Mã tiến lại hỏi thăm tình hình, đồng thời kể cho cô nghe những thông tin vừa tra xét được: Hóa ra cô gái nọ biết chuyện Vương Tiễn sắp kết hôn với con gái một nhà giàu có, không cam tâm phận l*m t*nh nhân nên muốn gây chuyện. Vương Tiễn dĩ nhiên không để cô ta dễ dàng phá hỏng chuyện tốt của mình, gã đe dọa sẽ tống khứ hai mẹ con ra nước ngoài, bằng không sẽ cắt toàn bộ sinh hoạt phí, chẳng chịu bất cứ trách nhiệm nào.
“Thực ra cô ta cứ cầm tiền là xong, cả đời cơm no áo ấm, nhưng có lẽ là yêu gã đàn ông đó thật lòng nên suy nghĩ mới cực đoan như vậy. Đầu tiên là đứng từ trên cao ném axit vào những người trông có vẻ giống tiểu thư khuê các, sau đó lại lên sân thượng đòi tự sát, nhất quyết đòi phen cá chết lưới rách. Ôi, giờ thì mạng mình chẳng còn, đứa nhỏ cũng đang nằm trong phòng cấp cứu.” Phóng viên Mã nói, hiện tại nhà họ Tạ đang ráo riết xử lý khủng hoảng, hy vọng chuyện này không dây dưa đến danh tiếng của họ.
Ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên gương mặt Hà Trừng, trông cô nhợt nhạt vô cùng. Ổ Mã đi tới, bảo cô hãy viết lại vụ này thành một bài phóng sự. Bản thảo cuối cùng nộp lên, Ổ Mã cảm thấy cũng được, nhưng chủ biên lại chẳng hài lòng, độc giả cần là những tin tức scandal giật gân, cô lại đi nâng tầm thành lòng tự trọng và sự tự ái của phụ nữ sao? Cuối cùng bài viết bị ném trả lại, bắt cô phải viết lại từ đầu.
Ổ Mã thấy trạng thái của Hà Trừng không tốt, bèn giúp cô sửa lại bài nhưng vẫn để cô ký tên. Sau giờ làm, Ổ Mã hẹn cô đến Lan Quế Phường uống rượu: “Làm người lúc nào cũng căng thẳng, thỉnh thoảng cũng phải thả lỏng một chút.”
Thấy Hà Trừng im lặng, chị lại nói tiếp: “Dù sao Trình Quý Khang cũng không có mặt ở Hồng Kông, chắc là cô không có hẹn đâu nhỉ.”
Hà Trừng vô cùng kinh ngạc, bấy giờ mới biết Ổ Mã đã tường tận chuyện của hai người. Hai người cuốc bộ qua một đoạn ngắn ở Lan Quế Phường, lướt qua những người đang ngồi bên vệ đường uống rượu, hút thuốc lá và tán dóc, rồi bước vào một quán bar nhỏ nằm sâu trong con hẻm. Ổ Mã nói cho Hà Trừng biết, cái ngày cô ngồi xe Trình Quý Khang quay lại tòa soạn, chị đã tình cờ trông thấy.
Hà Trừng nói: “Nhưng lần nào tôi cũng xuống xe từ đằng xa mà…”
“Mảnh đất Hồng Kông này nhỏ bé nhường này, sớm muộn gì cũng bị người ta thấy thôi. Không phải lần này thì cũng là lần khác.” Ổ Mã bảo, cô không cần quá bận tâm người ta nói gì, quan trọng nhất là bản thân cô nghĩ thế nào.
Hà Trừng im lặng.
Để duy trì hình tượng độc thân cho anh, hai người không hề công khai, mà Hà Trừng cũng chẳng nghĩ rằng bọn họ sẽ có ngày công khai. Ông Trình và bà Trình cũ đều từng lần lượt sắp xếp cho anh đi đánh golf hay nghe nhạc hội cùng các thiên kim thế gia. Cho dù anh có vô tình hay hữu ý nói với Hà Trừng rằng anh là người tôn thờ chủ nghĩa độc thân, sẽ không kết hôn với những thiên kim đó, nhưng trong lòng Hà Trừng hiểu rõ hơn ai hết: Bất kể anh có kết hôn hay không, người đi cùng anh đến cuối cùng chắc chắn không phải là cô.
Ổ Mã hỏi: “Tôi có tra qua tư liệu của đương sự vụ ném axit trên sân thượng, thấy cô ta là bạn học đại học của cô. Cô quen cô ta sao?”
“Phải.”
“Đồng cảm à?”
Hà Trừng nói: “Cũng không hẳn. Nhưng tôi không thể không suy tính cho tương lai của chính mình.”
Đúng lúc này, điện thoại của Ổ Mã reo vang, chị bảo: “Xin lỗi, tôi nghe điện thoại một lát.” Nhấc máy lên, chị bỗng nhiên đổi sang một giọng điệu khác hẳn, có chút nũng nịu như trẻ con, nói với đầu dây bên kia: “Mammy is busy outside. But I won’t be too late today. You get your homework done and go to bed early, ok?
(Mẹ đang bận ở ngoài, nhưng hôm nay mẹ sẽ không về quá muộn đâu. Con tự làm cho xong bài tập rồi đi ngủ sớm nhé, được không?)”
Hà Trừng bấy giờ mới biết Ổ Mã đã có con, trên mặt không nén nổi vẻ bất an khi vô tình chạm vào đời tư của cấp trên. Sau khi Ổ Mã cúp máy, chị mới chậm rãi lên tiếng: “Tôi hiểu.”
“Chị hiểu sao?” Hà Trừng thường thấy câu nói này thật nực cười. Chị không ở trong cảnh ngộ này, sao có thể hiểu được nỗi lòng của người khác chứ? Ngay cả với người bạn thân nhất là Trình Nhất Thanh, cô cũng chẳng thể bàn bạc về chủ đề này. Chẳng phải vì không tin tưởng, mà là bởi đối phương sẽ chẳng bao giờ hiểu được.
Ổ Mã mỉm cười: “Ba của con trai tôi… tôi không thể tiết lộ danh tính của anh ấy.”
Hà Trừng lặng lẽ nhìn chị.
Ổ Mã nói tiếp: “Tôi không phải người thứ ba, lúc đó anh ấy cũng chưa kết hôn. Nhưng khoảng cách giữa tôi và anh ấy… còn lớn hơn cả khoảng cách giữa cô và Trình Quý Khang.” Chị chậm rãi lắc nhẹ chất lỏng màu hổ phách trong ly, “Cô hỏi xem tại sao tôi lại làm việc liều mạng như vậy? Bởi vì tôi muốn tạo ra thành tích, để chứng minh rằng bọn họ đã sai.”
Hà Trừng hỏi: “Chị thấy, tôi có nên chia tay với anh ấy không?”
“Vấn đề không nằm ở cô, mà là ở Trình Quý Khang.” Ổ Mã đáp, “Ba anh ta chẳng phải cũng chỉ cưới một nữ phóng viên nhỏ nhoi thôi sao? Đã vậy còn là một người tiếng xấu đầy mình, từng hẹn hò với không ít đại gia. Nếu anh ta dựa vào bản lĩnh của chính mình, căn bản chẳng cần phải hùa theo ý nguyện của cha mẹ. Nếu anh ta cứ ẩn mình ở Trình Ký để làm một thái tử gia, thì hiện tại của tôi chính là kết quả tốt nhất dành cho cô.” Chị nói chuyện xưa nay vốn trực diện, và Hà Trừng cũng hiểu thấu ý tứ trong đó.
Ổ Mã vốn xuất thân từ tầng lớp trung lưu, kết cục sẽ không quá tệ. Nhưng với xuất thân như Hà Trừng, ở mảnh đất Hồng Kông này cô không gốc rễ, không bối cảnh, lại đang sống trong nhà tập thể, chẳng có lấy một người thân thích để cậy nhờ. Chỉ cần một bước đi sai lầm, có lẽ cô sẽ dẫm vào vết xe đổ của cô bạn cùng phòng nọ. Nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, không phải là không có điểm lợi: mẹ đơn thân khi đăng ký thuê nhà tập thể sẽ được điểm ưu tiên cao hơn, có khi chờ chừng năm sáu năm là đến lượt. Còn nếu Trình Quý Khang đại phát từ bi, mà cô lại an phận nghe lời, thì biết đâu mẹ con cô sẽ được ở trong căn nhà anh sắp xếp, sống cuộc đời anh an bài, con cái được học trường danh tiếng nước ngoài theo ý anh, rồi cứ thế làm anh vui lòng mà sống nốt nửa đời còn lại.
Hà Trừng uống rượu xong, về đến nhà liền nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, nhưng trong cơn mơ toàn là máu của cô bạn năm nào. Ngày hôm sau tỉnh giấc, có tin báo rằng đứa trẻ của người bạn kia đã không qua khỏi. Vương Tiễn từ đầu đến cuối vẫn im hơi lặng tiếng, trái lại nhà họ Tạ đã gửi công văn luật sư cho các đơn vị truyền thông, khẳng định những tin đồn về đương sự vụ ném axit và người nhà họ Tạ đều là bịa đặt, họ bảo lưu quyền truy cứu pháp luật. Sau lưng, bộ phận quan hệ công chúng của Địa ốc Hiện An ráo riết hẹn gặp các chủ đầu tư đứng sau các tờ báo lớn ăn cơm để dìm tin đồn xuống.
Máu của người bạn và đứa nhỏ cứ thế nhạt nhòa dần, rồi cuối cùng tan biến hẳn vào hư vô.
Khi Trình Quý Khang trở về Hồng Kông, anh cũng đã xem qua mẩu tin này trên máy bay, nhưng anh vốn chẳng mặn mà gì với loại tin tức xã hội này, chỉ liếc mắt một cái rồi lật sang trang tài chính kinh tế. Xuống máy bay, anh họp một cuộc, tan họp liền gọi cho Hà Trừng nhưng cô không bắt máy. Anh lại đi tuần cửa hàng, đến khi trời sập tối, Hà Trừng vẫn không gọi lại. Song công việc bộn bề, anh cũng chẳng gọi thêm lần nào nữa.
Phải đến ngày hôm sau mới liên lạc được với cô. Giọng Hà Trừng truyền qua điện thoại nghe có vẻ như đang bị cảm. Trình Quý Khang nói: “Em không khỏe sao? Để anh sang thăm em.”
Hà Trừng đáp: “Anh đừng tới thăm tôi nữa.” Cô khựng lại một chút, rồi chậm rãi thốt ra: “Tôi có bạn trai rồi, anh ta không giàu bằng anh, chẳng tuấn tú bằng anh, nhân mạch cũng chẳng rộng bằng anh, nhưng anh ta có thể cưới tôi. Sau này anh đừng tìm tôi nữa.”
Hà Trừng viết thư điện tử kể với Trình Nhất Thanh rằng, dạo gần đây tòa soạn bắt cô phải chạy đồng thời cả tin tức dân sinh lẫn tin tức giải trí của giới thượng lưu. Ban đầu cô không thích, vừa mệt nhọc lại vừa chẳng dễ lập được thành tích như mảng chính trị – kinh tế hay thời sự, nhưng dần dà cô cũng nhận ra chút phong vị trong đó. “Người dưới đáy xã hội sớm khuya tất bật, dùng sức lao động và thời gian để đổi lấy tiền bạc, tay ngừng là miệng ngưng. Tích góp cả đời chỉ để mua căn nhà, dù có bất mãn với cấp trên hay công việc cũng chẳng dám dễ dàng nhảy việc. Ở một khía cạnh khác, các nhà tư bản từ sớm đã hoàn thành việc tích lũy nguyên thủy, dùng tiền đẻ ra tiền. Họ xuất hiện trên mặt báo hay truyền hình là để dùng danh tiếng bồi đắp cho nhân mạch và tài nguyên, giúp tiền đẻ ra tiền nhanh hơn nữa.”
Trình Nhất Thanh chẳng rõ vì sao một Hà Trừng nông nổi, vui tươi của ngày trước giờ đây lại trở nên sâu sắc như vậy. Nhưng dù sao đi nữa, đọc qua từng dòng chữ, có thể thấy trạng thái của cô tốt hơn nhiều so với lần gặp nhau ở Hồng Kông trước đó.
Trình Nhất Thanh hồi âm: “Chỉ cần cậu thấy vui, mình nhất định sẽ ủng hộ cậu.” Cô viết trong thư rằng, Song Trình Ký đã bắt đầu làm theo đề xuất của cô, ngoài việc sản xuất quy mô lớn thì cũng cho ra mắt các loại bánh kẹo thủ công truyền thống. Bánh làm bằng tay do Trình Ký cũ cung cấp, tất cả đều do đích thân chú Đức và các học trò mới tuyển chọn tay làm hàm nhai. Vì là đồ thủ công nên chỉ ra mắt với số lượng có hạn vào lúc ba giờ chiều mỗi ngày tại cửa tiệm. Hễ là sản phẩm giới hạn thì ắt sẽ có người xếp hàng chờ mua.
Chú Đức lấy làm đắc ý lắm, trong bữa cơm thường hay kể với vợ con: “Bánh hạnh nhân làm bằng máy không được xốp mịn cho lắm, vẫn là làm bằng tay mới ngon. Tôi nói cho mấy người nghe, bánh hạnh nhân muốn ngon thì còn có một bí quyết: phải căn cứ vào khí hậu khác nhau của bốn mùa trong năm mà điều chỉnh lượng bột đậu xanh, không thể nào dùng một công thức duy nhất cho cả bốn mùa được. Cái lượng này khó nắm bắt lắm, phải cậy vào kinh nghiệm cả đấy.”
Nhưng theo ý Trình Quý Trạch, chuyện ngon hay không chỉ là chuyện phụ, chính hai chữ “giới hạn” mới là thứ k*ch th*ch cái tâm lý sợ chịu thiệt của con người ta. Trình Nhất Thanh thấy cả hai bên nói đều có lý, cô liền thừa thắng xông lên, đề xuất dịp Trung thu này sẽ tung ra dòng bánh trung thu Song Trình Ký bản đặc biệt, giới hạn năm mươi ngàn hộp, còn tính toán sẵn một bảng kê chi tiết rồi gửi báo cáo cho Trình Quý Trạch.
Lần này Trình Quý Trạch không phản đối nữa. Trình Ký bên Hồng Kông đang dồn hết tài nguyên để chèn ép thương hiệu đối thủ của họ, đôi bên cạnh tranh giá cả đến mức gay gắt, khiến Song Trình Ký bị tổn thất nặng nề. Lợi nhuận từ bánh trung thu vốn rất cao, cũng chính là mục tiêu tiếp theo của anh, nên ý tưởng này của Trình Nhất Thanh thiệt đúng là tâm đầu ý hợp. Bởi vậy mỗi khi nhắc tới anh với Hà Trừng, Trình Nhất Thanh cũng nhẹ lời hơn, không còn kêu anh là ác ma nữa.
Hà Trừng nói qua điện thoại: “Cũng thường thôi mà. Dòng bánh trung thu của Trình Ký Hồng Kông có giá bán lẻ ngoài thị trường cao gấp bốn lần giá xuất xưởng, tỷ suất lợi nhuận gộp cao ngất ngưởng, chỉ cần bán bánh trong một tháng là kiếm được số tiền bằng hơn ba thành doanh thu của cả năm trời. Con số này Trình Quý Trạch đời nào mà không biết tính.”
Trình Nhất Thanh lấy làm lạ: Hà Trừng vốn là thiên tài về chữ nghĩa nhưng lại mù tịt về mấy con số, vậy mà giờ đây lại rành rọt tình hình kinh doanh bánh trung thu của Trình Ký Hồng Kông đến vậy. Hà Trừng biết mình lỡ lời, bèn lấp l**m qua chuyện: “Dù gì mình cũng từng chạy tin về họ mà, xem sổ sách của họ cũng không ít đâu.”
Mấy con số về bánh trung thu mà Hà Trừng nói, Trình Nhất Thanh cũng đã từng tính qua. Ngành làm bánh trung thu này rào cản gia nhập không cao, từ công nghệ chế biến cho tới kênh bán hàng đều không có gì gọi là bí mật kinh doanh ghê gớm. Nguyên liệu chính làm vỏ và nhân bánh cũng chỉ quanh quẩn bột mì, trứng gà, dầu ăn, đường, đậu xanh, hạt sen… giá nhập vào không có bao nhiêu. Cho dù là làm loại bánh cao cấp, có thêm bào ngư, yến sào hay mấy thứ nguyên liệu thượng hạng đi nữa, thì vì trọng lượng nhỏ nên giá vốn cũng chẳng tăng thêm được mấy tý.
Dạo này Trịnh Hạo Nhiên thường xuyên ghé nhà Trình Nhất Thanh chơi, vì là hàng xóm láng giềng bao nhiêu năm nay nên thím Đức cũng hay giữ anh lại ăn cơm, uống miếng canh. Trịnh Hạo Nhiên cũng chẳng từ chối. Sau khi anh về, Trình Nhất Thanh cùng thím Đức rửa chén, hai người chen chúc trong cái bếp nhỏ xíu, thím Đức cứ vô tình hay hữu ý mà hỏi: “Thằng Hạo Nhiên nó có bạn gái chưa con?”
Trình Nhất Thanh nghe qua là hiểu ý ngay, nhưng cô nhất quyết không trả lời, cứ kiếm chuyện bảo là bữa tối nay ngon thật nhưng mà canh hơi mặn một xíu. Thím Đức nói, cơm nước làm dở chút cũng không sao, mai làm lại cho ngon là được. Chứ còn chọn bạn trai thì khác à nha. Trình Nhất Thanh thở dài một tiếng: “Con bây giờ thật tình không có tâm trí đâu mà nghĩ tới chuyện tình cảm hết đó mẹ.”
Thím Đức phiền lòng nói: “Con không nghĩ, không có nghĩa là người ta không nghĩ đâu con. Nếu con không có ý gì với người ta thì lo mà nói rõ sớm cho người ta biết đi nghe không.”
Trình Nhất Thanh thấy mẹ mình nói cũng chí lý, khổ nỗi Trịnh Hạo Nhiên chưa từng ngỏ lời nửa câu, thành ra cô cũng không có thời cơ nào mà nói rõ ràng cho được. Cô tự nhủ thầm, thôi thì cứ để sau này tính vậy.
Ngờ đâu, cái mà Trình Nhất Thanh chờ không phải là một lời tỏ tình, mà là một tin tức khác ập đến với Trình Ký Quảng Châu.
Hôm đó chú Đức có nhắc tới chuyện có một doanh nghiệp muốn mua lại quyền nhượng quyền kinh doanh trong vòng ba mươi năm của Trình Ký. Trình Nhất Thanh đương dùng đũa gắp miếng trường phấn để ăn, đầu đũa vô tình chọc lủng lớp vỏ bánh trắng ngần mịn màng, lộ ra phần thịt nạc bên trong. Cô ngẩng lên: “Cái gì cơ?”
Cô hỏi dồn: “Doanh nghiệp nào vậy? Muốn mua quyền kinh doanh của Trình Ký mình sao? Chỉ một cái tiệm nhỏ ven đường như nhà mình thôi á?” Cô không thể nào tin nổi, khiến chú Đức cũng đâm ra tự ái, bảo là Trình Ký nhà mình thì kém chỗ nào chứ. Được người ta để mắt tới chứng tỏ là mình có thực lực.
Trình Nhất Thanh đời nào mà tin mấy cái chuyện đó.
Hồi trước, Trình Quý Trạch đại diện cho Trình Ký Hồng Kông cũng từng lỉa vô mấy cái điều khoản trong hợp đồng hòng chiếm quyền kinh doanh của Trình Ký, thật là âm hiểm quá đi mà. Nhưng Trình Nhất Thanh tuy học ít chứ không có ngu, cô luôn cảm thấy có gì đó không đúng, sau đó còn tìm luật sư bàn bạc để xóa bỏ mấy cái điều khoản liên quan đó đi. Giờ này sao tự nhiên lại có doanh nghiệp ngoài Trình Ký Hồng Kông quan tâm tới Trình Ký Quảng Châu cho được?
Cô hỏi: “Công ty tên gì vậy ba?”
Chú Đức nhớ lại một hồi: “Lạc Thực.”
Chính là công ty mà Trịnh Hạo Nhiên đang làm việc.
Cánh tay cô bỗng dưng mất đà, đôi đũa chọc thẳng xuống, giống như trái tim đương chìm sâu tận đáy, đâm rách toang cả lớp vỏ bánh.
Gần đây Song Trình Ký bắt đầu thu hút vốn đầu tư từ bên thứ ba, đây vốn là tin tức chấn động trong cái ngành bánh kẹo truyền thống vốn bao năm không hề thay đổi này. Lạc Thực đương tính toán cái gì, trong lòng Trình Nhất Thanh đại khái cũng đã hiểu rõ mười mươi.

