Sau này hễ có phóng viên đài truyền hình đến phỏng vấn, Trình Quý Trạch vẫn luôn tỏ ra vô cùng săn sóc Trình Nhất Thanh trước ống kính, dù là ở những chỗ thấy được hay không thấy được.
Đến lúc Trình Nhất Thanh sực tỉnh thì mọi chuyện đã quá muộn. Dáng vẻ Trình Quý Trạch trò chuyện thân mật với cô sớm đã được ghi lại trong băng gốc của đài truyền hình, trong ống kính của thợ chụp ảnh và cả trong mắt của công chúng. Không chỉ nhân viên mà ngay cả những vị khách quan tâm đến Song Trình Ký cũng đều cho rằng hai vị sếp là một đôi.
Trình Nhất Thanh năm nay gần hai mươi lăm tuổi, còn rất trẻ. Nhưng kể từ khi sức khỏe chú Đức giảm sút, không còn quản lý Trình Ký nữa thì ông bắt đầu quay sang quản con gái. Thấy trên báo chí hai người này có vẻ mập mờ, ông bèn hỏi Trình Nhất Thanh chuyện là thế nào, sau khi biết cô và Trình Quý Trạch không phải là tình nhân, ông liền bảo thím Đức thu xếp cho cô đi xem mắt. thím Đức vừa mắng ông là đồ thần kinh, vừa sốt sắng liên lạc. Lúc này bà mới nhớ tới cái tốt của Trịnh Hạo Nhiên: dẫu sao cũng là hàng xóm láng giềng, biết rõ gốc gác của nhau. Đáng tiếc là cậu ta đã về lại New Zealand rồi.
Trình Nhất Thanh trẻ trung xinh đẹp, trên thị trường xem mắt tuy không bằng những người làm trong biên chế nhà nước, nhưng người Quảng Đông tương đối không xem trọng những thứ này, thím Đức đưa ảnh cô ra cũng luôn nhận được vài lời ưng ý. Trình Nhất Thanh vô tình bị lừa đi tham gia một hai bữa tiệc xã giao.
Cô bây giờ đã trầm ổn hơn trước, không còn nổi nóng ngay tại chỗ. Nhưng trong bữa tiệc cô cũng chẳng nói lời nào, chỉ cắm cúi ăn cơm. Khi phụ huynh đối phương hỏi đến: “A Thanh giỏi quá nha, có phải hùn vốn làm ăn với người khác không? Tôi còn thấy phần giới thiệu của cô trên tạp chí nữa đó.”
Lúc này Trình Nhất Thanh mới ngẩng đầu lên, mỉm cười: “Dạ phải. Bộ bác không thấy trên tạp chí nói tôi với anh cộng sự nam của tôi ngày đêm đối mặt với nhau sao?” Đối phương lập tức sa sầm mặt mày. Chú Đức thím Đức cũng đen mặt theo.
Bữa cơm tan rã trong không khí chẳng mấy vui vẻ, sau khi ra ngoài, chú Đức lại nổi trận lôi đình. Trình Nhất Thanh nói: “Nếu ba mong con kết hôn đến vậy thì con đóng cửa Trình Ký luôn, bán sạch cổ phần Song Trình Ký, rồi ở nhà chuyên tâm hầu hạ đàn ông cho xong nhé?”
Chú Đức nói: “Nói năng kiểu gì vậy! Sự nghiệp thì vẫn phải có chứ. Còn chuyện con cái, ba với mẹ con lo cho là được rồi.”
“Vậy còn chồng con thì sao? Chuyện ăn mặc ở đi của ba đều phải do má con hầu hạ, chẳng lẽ sau khi kết hôn con không cần hầu hạ chồng sao? Hay là hai người giúp anh ta giặt q**n l*t luôn?”
Chú Đức nói không lại cô, từ đó về sau không còn bày trò này nữa. thím Đức nhìn thấy Trình Quý Trạch trên báo chí tạp chí, trong lòng lại nghĩ, nếu anh không xuất thân từ gia đình như vậy thì hai đứa cũng thật xứng đôi. Thật đáng tiếc.
Cũng thật khéo, thím Đức hôm nay vừa nghĩ tới Trình Quý Trạch thì ngày hôm sau đã gặp được anh. thím Đức vừa từ siêu thị bước ra, siêu thị đang giảm giá mạnh, một tay bà xách mấy túi lớn mì sợi tôm, tay kia xách thùng dầu đậu phộng, chuẩn bị ra trạm xe buýt đợi xe. Một chiếc xe mang biển số Quảng Đông – Hồng Kông dừng lại trước mặt bà, Trình Quý Trạch ló đầu ra khỏi cửa sổ xe, chào hỏi thím Đức: “Thím về nhà hả? Để con chở thím về.”
“A, thôi khỏi, thím tự đi xe được rồi…” Kể từ khi Trình Quý Trạch không còn đến nhà bà uống canh, bà cũng không gặp lại anh nên có chút không tự nhiên. Trình Quý Trạch xuống xe, trực tiếp xách đồ từ tay bà, bảo bà lên xe. thím Đức còn đang lưỡng lự, Trình Quý Trạch nói anh cũng tiện đường.
Thím Đức lên xe, hỏi Trình Quý Trạch dạo này bận không, anh nói vẫn vậy: “Người như con, bận rộn một chút thì tốt, chứ rảnh rỗi lại hay nghĩ ngợi lung tung.” Thím Đức không tiện hỏi anh nghĩ ngợi chuyện gì, chỉ dặn anh chú ý sức khỏe, chú ý nghỉ ngơi. Trình Quý Trạch mỉm cười, nói cảm ơn thím Đức, con sẽ chú ý. thím Đức nhịn không được hỏi: “Mẹ con có đến Quảng Châu thăm con không?”
“Dạ không. Mẹ cũng có rất nhiều việc của mình, nhưng lúc con về Hồng Kông sẽ dùng bữa cùng bà.”
“Con không ở bên cạnh, chắc bà ấy nhớ con lắm phải không.”
“Con ra nước ngoài du học từ năm mười mấy tuổi, khi đó đã ít gặp bà ấy rồi. Lúc con ở trường nội trú… bị đàn anh khóa trên bắt nạt, bà ấy cũng không đến thăm con.” Trình Quý Trạch mỉm cười, “Bà ấy không phải là một người mẹ tốt như thím Đức đâu.”
Thím Đức không biết những lời này của anh có ý gì, nhưng nghe vào tai bà, ít nhiều cũng thấy xót xa. Người ngoài đều nghĩ Trình Quý Trạch ngậm thìa vàng từ khi mới lọt lòng, gấm vóc lụa là, nhưng thím Đức tiếp xúc gần với anh, luôn cảm thấy sâu thẳm trong lòng anh có một lỗ hổng, cần phải dùng rất nhiều, rất nhiều tình yêu thương mới có thể lấp đầy. Trình Nhất Thanh vốn là người chân thật, nếu hai người ở bên nhau, cô nhất định sẽ lấp đầy khoảng trống trong lòng anh. Thế nhưng thím Đức không lạc quan về điều đó, hơn hai năm trước bà đã từng ám chỉ để hai người chia tay. Đêm hôm đó, Trình Nhất Thanh mua trái cây về, đã ôm lấy bà mà khóc nức nở.
Lúc này, thím Đức suy đi tính lại, rốt cuộc nhịn không được: “Con có một thân một mình ở Quảng Châu, nếu thấy buồn thì cứ thường xuyên ghé qua chỗ bà chơi.”
Trình Quý Trạch mỉm cười, không tiếp lời, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ xe: “Dạ, cũng sắp tới nơi rồi.”
Hôm đó Trình Nhất Thanh đang ở nhà ba má để sửa tivi cho chú Đức. Cô dùng sức vỗ vỗ vào phía sau tivi, những hạt nhiễu trên màn hình rốt cuộc cũng biến thành hình ảnh màu sắc. Cô buông dụng cụ xuống, đi ra ban công rửa tay, vừa cúi đầu liền thấy thím Đức bước xuống từ xe của Trình Quý Trạch.
Trong phút chốc cô mất sạch bình tĩnh, lau khô tay rồi chạy vội về phòng, khóa trái cửa lại. Cô tựa lưng vào cửa, nghe tiếng thím Đức đi vào, chú Đức ở ngoài hỏi: “Bà đi một mình mà xách nhiều đồ vậy? Sao không gọi tôi đi cùng?”
“Thôi khỏi. Tôi gặp Trình Quý Trạch ở trên đường, cậu ấy chở tôi về, còn xách đồ lên tận đây giúp tôi nữa.”
“Cậu ta đâu rồi?”
“Đi rồi.”
Trình Nhất Thanh tựa vào cửa, tâm trạng rối bời không nói nên lời. Mới hai ngày trước, cô và Trình Quý Trạch còn tranh chấp với nhau. Cô trách anh cố ý tạo ra ảo giác tình nhân trước công chúng, còn anh thì nói: “Tôi không thể kiểm soát được giới truyền thông viết gì.”
Bất mãn thì bất mãn, nhưng nhận định của Trình Quý Trạch về tâm lý đại chúng quả thực rất chính xác. Kể từ khi hai người xuất hiện trên truyền thông với danh nghĩa người tình, doanh thu của các chi nhánh đều tăng vọt theo mức độ phủ sóng. Ngay cả cửa hàng Trình Ký lâu đời của Trình Nhất Thanh cũng đón thêm không ít khách mới. Mặc dù tham vọng của Trình Quý Trạch không chỉ dừng lại ở Quảng Đông, nhưng việc đứng vững chân tại địa phương trước khi tiến quân ra toàn quốc cũng nằm trong chiến lược của anh.
Chi nhánh Tây Quan tuy nằm bên cạnh lối vào của tòa thương mại, nhưng xung quanh toàn là những cửa hàng lâu đời. Những cửa hàng này trang trí cũ kỹ, món ăn bao năm không đổi, thái độ với khách lạ hay khách quen đều lạnh nhạt như tiền, tuy là cửa hàng tư nhân nhỏ nhưng lại mang đậm phong thái của những cửa hàng quốc doanh những năm tám mươi. Bây giờ có một cửa hàng bánh nướng Trung Hoa sáng sủa sạch sẽ mở ra, lập tức thu hút hết lượt khách. Trước cửa hàng Song Trình Ký ngày nào cũng xếp hàng dài dằng dặc, các chủ cửa hàng nhỏ bắt đầu đỏ mắt ghen tị, bọn họ đóng cửa tụ tập lại để bàn mưu tính kế, cuối cùng có người nói, cứ trực tiếp đi nói với bên quản lý tòa nhà đi.
Những cửa hàng cũ ở đây đã bám trụ nhiều năm, đều thuộc quyền quản lý của bên tòa nhà, quan hệ với bên quản lý cũng rất tốt. Bên quản lý này ít nhiều cũng có chút bối cảnh xã hội, mang đầy hơi hướm giang hồ. Người phụ trách nghe các chủ cửa hàng cũ nói xong, cũng chẳng cần biết có hợp lý hay không, vỗ ngực đứng ra bao trọn gói.
Chiều hôm đó, lúc Trình Nhất Thanh đang đi kiểm tra cửa hàng thì nghe thấy bên ngoài có tiếng xôn xao. Cô bước ra xem, thấy một gã đàn ông đeo kính râm mặc áo hoa đang lớn tiếng quát tháo, đuổi những vị khách đang xếp hàng đi chỗ khác.
Trình Nhất Thanh vội vàng can thiệp: “Xin hỏi anh là ai? Tại sao lại đuổi khách của tôi đi?”
“Tôi là ai mà cô không nhận ra sao?” Gã áo hoa đánh mắt nhìn cô từ trên xuống dưới, “Tôi là người của bên quản lý ở đây! Bây giờ khách của các người ngày nào cũng xếp hàng ở bên ngoài, làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh của các cửa hàng khác, tôi đang duy trì trật tự.”
Trước đó Trình Nhất Thanh thấy bên ngoài người chen chúc xô bồ, cũng từng lo lắng về vấn đề trật tự, nay nghe bên quản lý nói vậy, dù trong lòng biết rõ đối phương đang kiếm chuyện nhưng tự nhận mình cũng có phần thiếu sót nên chỉ đành đáp: “Dạ được, được.”
Cô ôn tồn bảo khách hàng xếp hàng theo hình chữ S, nhưng người của bên quản lý vẫn không ngừng quát tháo, khiến nhiều vị khách nổi giận bỏ đi. Trình Nhất Thanh vội vàng bảo nhân viên đi mua cột chắn inox về, lại ra cửa hàng in ấn để in biển chỉ dẫn chu đáo của Song Trình Ký, hàng dài thực khách cứ thế bao quanh cửa hàng mà xếp hàng, không hề gây ảnh hưởng đến các cửa hàng lân cận. Cô thấy không còn vấn đề gì, kiểm tra xong cửa hàng liền quay về, cũng không kể lại chuyện này với ai.
Đến tối, cô ở lại công ty xem hóa đơn hàng hóa, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân vang lên ngoài văn phòng. Cô ngẩng đầu lên, thấy Trình Quý Trạch đang đứng tựa cửa, trên tay cầm một bản tài liệu. Cô liếc nhìn, thấy trên đó có tên của khách sạn năm sao mà bọn họ đang hợp tác, trong lòng đã đoán được đôi phần, nhưng vẫn thản nhiên hỏi: “Anh tìm tôi có việc gì sao?”
“Phải.” Anh bước vào, giọng điệu chẳng mấy khách sáo, “Em đi đường vòng sau lưng tôi, trực tiếp bàn chuyện hợp tác với Laura?”
“Là chị ấy chủ động tìm tới tôi.”
“Em biết điều tôi quan tâm là gì mà.” Ánh mắt anh nhìn cô rất gắt, trong một thoáng, Trình Nhất Thanh gần như cảm thấy mình giống như một chú chim non sắp bị đại bàng tha đi. “Em đã từng nói Trình Ký Quảng Châu sẽ không cấu thành sự cạnh tranh trực tiếp với Song Trình Ký. Tôi muốn biết, việc giành lấy đơn hàng này có tính là cạnh tranh trực tiếp hay không?”
Trình Nhất Thanh bình tĩnh đáp: “Tôi đã nói rồi, là Laura chủ động tìm tôi. Họ lựa chọn nhà cung cấp nào là quyền quyết định của họ. Hơn nữa thỏa thuận tôi ký với họ ghi rõ, sản phẩm sẽ được dùng cho các khách sạn của họ ở Thâm Quyến và Châu Hải…”
“Đây chính là vấn đề. Em từng nói Trình Ký Quảng Châu chỉ phát triển tại Quảng Châu thôi.”
“Chúng tôi không chủ động tìm kiếm sự phát triển bên ngoài Quảng Châu, nhưng không có nghĩa là khi khách hàng tìm đến tận cửa, tôi lại phải đẩy họ ra ngoài. Hơn nữa, chính vì tôi đã hứa với anh là Trình Ký Quảng Châu sẽ không cạnh tranh trực tiếp với Song Trình Ký, nên tôi thấy việc né các khách sạn ở khu vực Quảng Châu ra là không có vấn đề gì cả.”
Trình Quý Trạch gần như bật cười: “Em nhớ khá kỹ những lời giữa chúng ta đấy nhỉ. Vậy em có nhớ tài nguyên khách sạn này là do tôi tìm về không? Em đem tài nguyên của Song Trình Ký đi dùng cho đối thủ cạnh tranh của Song Trình Ký sao?”
“Tôi không có…”
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại bên ngoài vang lên sắc lạnh. Hai người nhìn nhau, bầu không khí giương cung bạt kiếm thoáng chùng xuống. Trình Nhất Thanh chán ghét việc phải cãi vã không hồi kết với anh, dứt khoát trực tiếp bước ra ngoài.
Mọi người đều đã tan làm, hiếm khi có ai gọi điện vào giờ này. Để tiết kiệm điện, đèn ở khu làm việc chung đều đã tắt, chỉ có ánh đèn từ văn phòng của hai người hắt ra ngoài. Cô bước đi trong ánh sáng mờ ảo, đi tới chỗ ngồi của giám sát cửa hàng là Lý Trí, nhấc máy điện thoại: “Xin chào, văn phòng Song Trình Ký xin nghe.”
Trình Quý Trạch cũng bước ra theo.
Trình Nhất Thanh lắng nghe một hồi, sắc mặt ngày càng nghiêm trọng, cô dồn dập nói: “Tôi biết rồi, tôi biết rồi, tôi tới ngay đây.”
Gác máy điện thoại, Trình Quý Trạch hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
“Chi nhánh Tây Quan xảy ra chuyện rồi. Quản lý cửa hàng cùng phía quản lý tòa nhà xảy ra xung đột cự cãi, bên quản lý đã ngắt điện rồi, thực khách đều đi hết cả.”
Trình Quý Trạch quay lại lấy chìa khóa xe: “Vừa đi vừa nói.”

