Một trận cãi vã, mới đi được nửa đường bỗng nhiên bị cắt đứt, giống như miếng cơm nghẹn ngay cổ họng, lên không được mà xuống cũng chẳng xong, lòng đầy bực dọc. Thế nhưng chuyện ở cửa hàng đã sớm thu hút hết thảy sự chú ý của Trình Nhất Thanh.
Đầu dây bên kia nói, sau khi cô đi khỏi, bên quản lý tòa nhà lại tiếp tục tới kiếm chuyện, cuối cùng còn tuyên bố sẽ thu phí quản lý trật tự theo đầu người. Bên ngoài có một vị khách xếp hàng là thu hai tệ, hai khách là bốn tệ.
Đó là thời đại mà kinh tế thực thể đang lên ngôi. Mặt bằng kinh doanh không lo không có người thuê, ở những khu cửa hàng sầm uất hay địa đoạn đắc địa, bên quản lý ngoài tiền thuê nhà còn thu thêm một khoản “phí vào cửa”, lúc làm ăn khấm khá lại thu “phí trà nước”, đủ mọi thứ tiền. Họ vốn đã mặc định cách làm này, nhưng việc bên quản lý tạm thời đòi tăng thêm phí đầu người rõ ràng là lật lọng. Hơn nữa, quản lý cửa hàng được điều từ chi nhánh Đông Sơn qua, vốn là người dày dạn kinh nghiệm, lại hiền lành bổn phận, vậy mà cũng xảy ra xung đột với bên quản lý, hiển nhiên là đã bị ức h**p quá mức.
Lúc hai người bọn họ đến nơi, cửa hàng tối thui tối mò. Chỉ có quản lý cửa hàng cùng nhân viên ở đó, không một bóng khách qua lại. Những chủ cửa hàng nhỏ xung quanh túm năm túm ba đứng xem, gương mặt hiện rõ vẻ hả hê khi thấy người khác gặp họa. Người của bên quản lý bê một chiếc ghế, ngồi ngay cửa hàng hút thuốc, nhất quyết không rời đi. Quản lý cửa hàng là một cô gái, vốn là con một được gia đình cưng chiều từ nhỏ, đâu đã từng chịu uất ức như vậy, chỉ biết thút thít khóc.
Trình Nhất Thanh không nói hai lời, bước đầu tiên là tiến lên ôm lấy quản lý cửa hàng, kéo cô ấy sang một bên, đưa tiền bắt xe để cô ấy về nhà sớm, rồi quay sang bảo nhân viên kiểm kê lại, đóng cửa hàng nghỉ sớm. Trình Quý Trạch không hút thuốc, lúc này lại đi sang cửa hàng tạp hóa kế bên mua gói thuốc đắt tiền nhất, rút một điếu đưa cho gã quản lý.
Gã quản lý kia đến liếc mắt cũng chẳng thèm nhìn anh, chỉ tự hút điếu thuốc của mình.
Trình Quý Trạch tuy từ nhỏ đã phải nhìn sắc mặt ông bà nội mà lớn lên, sớm biết cách quan sát người khác, nhưng muốn anh phải chịu nhục thì cái lợi nhuận đi kèm phải đủ lớn mới được.
Anh lạnh mặt, tùy tay vò nát bao thuốc thành một cục rồi ném vào thùng rác. Anh bước sang phía bên kia, gọi một cuộc điện thoại cho luật sư Đào, đến lúc quay lại cũng chẳng buồn nói lời nào với bên quản lý, trực tiếp gọi Trình Nhất Thanh lên xe.
Trình Nhất Thanh lên xe, hỏi anh: “Anh có kế hoạch gì không?”
“Đợi ngày mai.”
“Ngày mai? Họ cũng sẽ cắt điện thôi.”
Phía trước là đèn đỏ, xe của Trình Quý Trạch bị kẹt lại giữa dòng xe cộ. Anh chú mục nhìn về phía trước: “Phải đợi ngày mai họ giở trò phá hoại, thì mới có kịch hay để xem.”
Trình Nhất Thanh không biết trong lòng anh đang tính toán điều gì, nhưng thấy Trình Quý Trạch quả quyết như thế, cô hiểu rằng mình không cần phải quá lo lắng. Dẫu sao, anh cũng chẳng phải hạng người hiền lành gì.
Trình Quý Trạch nói: “Em nghỉ ngơi trước đi, tôi đưa em về nhà.” Trình Nhất Thanh không từ chối, khẽ đáp một tiếng cảm ơn.
Trong xe rất yên tĩnh, tĩnh lặng tới mức khiến người ta nhớ lại trận cãi vã chưa dứt lúc nãy. Trình Nhất Thanh rốt cuộc không nhịn được mà hỏi: “Chuyện khi nãy…”
“Chuyện gì?”
“Chuyện đơn hàng khách sạn…”
“Không cần nhắc lại nữa.” Trình Quý Trạch tay giữ vô lăng, mắt nhìn con đường phía trước, “Là tôi nhất thời kích động nên mới nổi nóng với em.”
Trình Nhất Thanh kinh ngạc, không ngờ anh lại nói ra những lời như vậy, “Tôi…”
“Chuyện ở cửa hàng có thể thấy được, em vẫn luôn một lòng vì Song Trình Ký. Tôi bình tĩnh lại cũng đã nghĩ thông suốt rồi, lúc đầu chúng ta lấy được đơn hàng vốn dĩ là vì Laura thích em, lần này chị ấy chủ động tìm tới em, tôi cũng không thấy lạ.”
Chẳng thể nói rõ là anh chủ động xuống nước hay thật lòng nhận lỗi, nhưng Trình Nhất Thanh nghe anh nói xong, cơn giận cũng tan đi quá nửa. “Sản phẩm của Song Trình Ký và Trình Ký Quảng Châu đều tốt như nhau, chị ấy cũng chỉ thấy tôi mới khai trương nên mới giúp đỡ thôi. Trình Ký Quảng Châu đều làm thủ công, sản lượng thấp, chẳng qua là cho bọn họ nếm thử chút hương vị mới lạ mà thôi. Đơn hàng tương lai của tập đoàn khách sạn ở Hoa Đông, Hoa Trung vẫn có khả năng giao cho Song Trình Ký nhiều hơn.”
Hai người bàn xong chuyện công việc thì chẳng còn chủ đề gì để nói tiếp. Trình Nhất Thanh dứt khoát nhắm mắt vờ ngủ. Chiếc xe này chạy chậm, cứ đi một quãng lại dừng, cô cảm thấy mình đã thiếp đi rất lâu nhưng vẫn chưa đến nơi. Hình như tình hình giao thông không được tốt, xe lại từ từ dừng lại.
Trình Nhất Thanh đang nhắm mắt, chợt cảm thấy gò má hơi ngứa, rồi đến chóp mũi, còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì trên môi bỗng như chạm phải giọt sương, một nụ hôn thật khẽ khàng lướt qua.
Cô vẫn nhắm mắt, quay đầu đi, rồi lặng lẽ mở mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Lúc này cô mới nhận ra Trình Quý Trạch đang chạy lòng vòng. Trình Nhất Thanh xoay người lại hỏi: “Đây là đâu vậy?” Rồi cô mỉm cười: “Chẳng lẽ anh lạc đường rồi, tối nay cũng không về nhà được sao?”
Sắc mặt anh không được tốt, sau đó không chạy lòng vòng nữa, cũng không nói năng chi. Sau khi đưa cô về đến nhà, anh cũng chẳng muốn về nhà mình, cứ để xe đậu bên lề đường dưới dãy nhà phố hành lang gần nhà cô, rồi gọi điện cho luật sư Đào hẹn ra ngoài uống rượu. Luật sư Đào nói phải ở bên bạn gái nên không ra được, lại lấy làm lạ: “Anh có tâm sự gì sao? Một người tự giác kỷ luật như anh, sao lại hẹn người ta đi uống rượu vào đêm hôm khuya khoắt thế này?”
Trình Quý Trạch đáp: “Làm gì có tâm sự gì. Chỉ là muốn bàn với anh một chút chuyện của Song Trình Ký.”
Luật sư Đào bảo, cứ theo lời tôi mà làm, sáng mai sau khi chụp lại bằng chứng tại hiện trường, tôi sẽ đại diện văn phòng luật sư ra mặt thương thảo. Đúng rồi, nhớ tìm thêm mấy bên truyền thông tới để tạo áp lực cho bọn họ. Trình Quý Trạch đáp một tiếng “được” rồi cúp máy.
Cửa hàng tạp hóa bên cạnh vẫn còn mở cửa, anh mua hai chai bia rồi ngồi trước cửa hàng mà uống. Trong lòng anh chợt nhớ lại dịp Giáng sinh năm ngoái khi quay về Hồng Kông dùng bữa cùng mẹ, bà đã nhắc nhở anh rằng: Ở đại lục kiếm tiền thì tốt, nhưng con làm ăn lĩnh vực ăn uống thì phải nhớ kỹ, đừng có dính dáng tới hạng người phố thị, đừng tự mình hòa nhập vào cái vòng tròn của bọn họ. Trình Quý Trạch uống hết hai lon bia, thầm nghĩ nếu mẹ biết mình đang yêu một người phụ nữ phố thị mà chẳng thể có được, không biết bà sẽ mỉa mai trách mắng anh đến nhường nào.
Nếu như Trình Quý Trạch và Trình Nhất Thanh cứ duy trì loại quan hệ đó, có lẽ tình cảm và h*m m**n ấy sẽ dần phôi pha theo thời gian. Tình yêu của người đời vốn chẳng chịu nổi sự mài mòn của năm tháng. Thế nhưng vào đúng khoảnh khắc anh say đắm cô nhất, anh lại đột ngột bị bỏ rơi. Cô sải bước tiến về phía trước, còn anh buộc phải ở lại nơi cũ, nhìn cô họp hành, xem tài liệu, nghe điện thoại, chuẩn bị cho chi nhánh Trình Ký, hừng hực khí thế chuẩn bị cho việc cắt đứt liên lạc với anh. Anh ở trong phòng họp, xuyên qua đám đông mà nhìn cô, nhớ về cơ thể không tì vết, vùng hông hơi hẹp và cái cổ thon dài kia. Anh thật sự muốn bóp lấy cái cổ đó, kề răng mình vào mà cắn xuống.
Lúc này, anh cảm thấy cổ họng nghẹn đắng, dạ dày nhộn nhạo, không nhịn được mà nôn thốc nôn tháo ra ngoài. Chủ cửa hàng tạp hóa ở quầy la to: “Nè anh làm cái gì vậy, làm dơ hết chỗ của tôi rồi!”
Tiếng la rất lớn, thu hút cả thím Đức đang mua trái cây đi ngang qua.
Thím Đức nhận ra Trình Quý Trạch, thấy anh rút ra mấy tờ tiền mệnh giá lớn đặt lên bàn, vẫn là phong thái dùng tiền để giải quyết mọi rắc rối như mọi khi. Bà vội vàng tiến lên, một tay đỡ lấy anh: “A Trạch, con không sao chứ? Sao lại uống say đến mức này?”
Nhìn lại trên bàn chỉ có hai lon bia, cũng đâu đến nỗi nào. Bà cầm lấy mấy tờ giấy ăn thô ráp trên bàn đưa cho Trình Quý Trạch.
Trình Quý Trạch nôn xong, theo bản năng đón lấy tờ giấy, ngước mắt lên thấy là thím Đức. Chẳng hiểu sao anh lại cảm thấy rất lạnh, cái lạnh lẽo mà ngay cả mùa đông ở vùng Hoa Nam cũng không hề có. Anh mỉm cười vô thức, nói một câu: “Chào thím Đức”, rồi bất ngờ đổ ập cả người lên vai bà. Thật là ấm áp. Sau này anh chẳng còn nhớ gì về chuyện này nữa, chỉ biết rằng đây là một lần thất thố và mất phong độ hiếm hoi trong cuộc đời mình.
Chuyện thím Đức nhặt Trình Quý Trạch về nhà như một chú chó nhỏ rơi xuống nước, Trình Nhất Thanh hoàn toàn không hay biết. Cô ngủ một giấc thức dậy, ngày hôm sau vẫn không yên lòng về chi nhánh Tây Quan nên gọi điện tới cửa hàng. Quản lý cửa hàng nói, sáng nay có một luật sư họ Đào cùng giám sát Lý Trí đi tới, còn tìm gặp cả bộ phận cấp trên của bên quản lý tòa nhà, tại hiện trường còn có vài phóng viên đến, coi như đã dàn xếp ổn thỏa chuyện này.
Thế nhưng sự việc này đã thức tỉnh Trình Nhất Thanh. Trước đây bọn họ chỉ lo vùi đầu nghiên cứu sản phẩm và khách hàng mà bỏ qua “quan hệ” ở các khâu khác, cũng quên mất cái gốc của việc làm ăn vẫn là giao thiệp giữa người với người.
Ban đầu, hai người Trình Nhất Thanh và Trình Quý Trạch phân công rõ ràng, nhưng ở đại lục Trình Quý Trạch không chỉ vận hành các cửa hàng Song Trình Ký mà còn có các sự vụ khác, anh đặc biệt chú trọng việc kết nối với các khách hàng lớn, thế nên chuyện ở các chi nhánh dần dần do Trình Nhất Thanh tiếp quản. Sau chuyện này, cô cho thay cô gái nhỏ cần cù kia đi, điều một người mới giỏi giao thiệp tới làm quản lý cửa hàng. Người này tuy không siêng năng bằng cô gái kia nhưng lại biết cách làm việc, hễ thấy người của bên quản lý tới là chủ động đưa thuốc lá, nói đủ lời hay ý đẹp, nể mặt đối phương hết mức. Bên quản lý vừa mở miệng là anh ta hưởng ứng ngay, bên quản lý tới kiểm tra là anh ta chủ động hỏi han ân cần, hỏi xem cần cải thiện thế nào, lại thường xuyên mang sản phẩm của Song Trình Ký tới tận cửa tặng cho mỗi người một phần. Người quản lý cũng là con người, rất nhanh sau đó đã nghiêng về phía Song Trình Ký.
Cuối năm, công ty tổ chức đi dã ngoại ở núi Bạch Vân. Dương Đình thường xuyên leo núi nên thông thuộc đường sá, cô sắp xếp lộ trình đi vào từ cửa Tây, chậm rãi đi về hướng Đào Hoa Giản. Lúc này không phải mùa hoa đào nở, nhìn qua chỉ thấy một màu xanh vàng xen kẽ, nhưng Quảng Châu tháng Mười Hai vẫn chưa vào đông, mọi người đi vừa nóng vừa mệt, vừa cười đùa chụp ảnh vừa hò hét đòi đi ăn đậu hũ hoa.
Dương Đình không leo núi cùng mọi người mà cùng Lý Trí đi sau cùng, ngồi xe tham quan lên sau, trên lưng vác theo hai túi lớn đồ dùng dã ngoại. Năm nay cô vừa đi du lịch châu Âu một vòng, sau khi về từ cách ăn mặc đến sở thích đều biến thành người Pháp. Từ lúc bắt đầu thiết kế lộ trình cô đã nhắm trúng nơi này, nói là muốn tới bãi cỏ lớn gần đó dã ngoại. Những người khác đồng thanh: “Hả? Quảng Châu vừa ẩm ướt vừa nhiều muỗi, bày đặt lãng mạn cái gì chứ?”
Thấy khóe miệng Dương Đình trễ xuống trông như một dấu ngoặc đơn ngược, Trình Nhất Thanh bước lên khoác vai cô, nói với mọi người bằng giọng đầy khí chất: “Nè, người ta là Dương Đình cực khổ mang đồ lên đây, mọi người đừng có kén cá chọn canh.”
Thế là mọi người vừa cười vừa mắng, trải thảm ra, bày biện dụng cụ ăn uống và thực phẩm trên bãi cỏ, ngồi trên thảm ăn ngấu nghiến bánh mì kẹp và uống trà đường.
Trình Quý Trạch cũng tham gia cùng họ, các nhân viên hiếm khi thấy anh mặc đồ thể thao hay dáng vẻ ngồi xếp bằng trên mặt đất nên đều cảm thấy mới lạ. Nhân viên mới vào làm thì vô cùng hiếu kỳ về anh, riêng tư hỏi người khác: “Có phải Tổng giám đốc Trình có một người mẹ ruột gả vào hào môn không? Anh trai anh ấy hình như thường xuyên xuất hiện trên tin tức giải trí Hồng Kông?”
Mùa đông ở Quảng Châu cũng có muỗi, mọi người đập muỗi kêu bôm bốp. Dương Đình thấy trên chân Trình Nhất Thanh có muỗi đốt, nhanh tay lẹ mắt giáng một bàn tay xuống. Những người khác la oai oái, người quen thân với cô thì cười nói: “Cô thế mà dám đánh Sếp Trình Nhỏ!”
Trình Nhất Thanh cũng cười, nắm lấy tay Dương Đình, thân thiết nói: “Dương Đình thì có gì mà không dám chứ.”
Lý Trí đứng bên cạnh đang múc trà đường, cúi đầu cười cười nói: “Dương Đình, cô ngạo mạn quá rồi đó. Sếp Trình Nhỏ cũng là hạng người như cô có thể đụng vào sao?”
Câu nói đùa này vốn dĩ rất bình thường, nhưng Trình Nhất Thanh đột nhiên đanh mặt lại, buông tay ra, lạnh lùng nhìn anh ta: “Vậy Lý Trí anh nói xem, tôi phải là hạng người nào mới có thể đụng vào?”
Lý Trí vốn chỉ vô tình nói đùa một câu, mọi người cũng đều đang cười, không ngờ phản ứng của Trình Nhất Thanh lại lớn như vậy nên tất cả đều giật mình kinh hãi. Dương Đình đang định mở miệng biện hộ vài câu giúp anh ta, liếc mắt thấy nhân viên tài vụ ở sau lưng Trình Nhất Thanh đang nháy mắt ra hiệu với mình, sợ tới mức không dám mở lời nữa.
Cả hai vị sếp đều còn trẻ, cùng lứa tuổi với mọi người, lại đều rất bình dị gần gũi. Thế nhưng có lẽ bởi vì Trình Quý Trạch lúc nào cũng phong độ đàng hoàng, luôn giữ khoảng cách, lại xuất thân từ gia đình giàu có, nên mọi người đều có cảm giác xa cách với anh, còn với Trình Nhất Thanh thì nói năng thoải mái hơn, quan hệ cũng thân thiết hơn. Ngoại trừ những lúc tranh chấp với Trình Quý Trạch ra, Trình Nhất Thanh cũng chẳng bao giờ nổi nóng, đặc biệt là chưa từng nặng lời với nhân viên.
Chính vì vậy, ngay lúc này, gương mặt đột ngột sa sầm cùng sự lạnh lùng bất ngờ của cô càng khiến mọi người kinh hãi, không ai dám lên tiếng.
Trình Nhất Thanh gặng hỏi Lý Trí: “Anh nói đi: Tôi phải là hạng người nào mới có thể đụng vào?”
“Tôi… tôi không có ý đó…”
“Vậy tôi xin được thỉnh giáo: Anh nói với cô bé quản lý cửa hàng kia rằng quan hệ giữa tôi và Trình Quý Trạch mập mờ, hiện tại anh ấy không rảnh lo cho cửa hàng nên giao lại cho tôi để tôi bao che cho người nhà, rốt cuộc là có ý gì?”
Da đầu Lý Trí tê dại, cuối cùng cũng hiểu ra mình đã đắc tội với cô ở chỗ nào. Anh ta lắp bắp giải thích: “Hôm đó là do cô bé Nana cứ khóc suốt, nói rằng mình không làm sai chuyện gì, vất vả lắm mới lên chức quản lý mà lại bị cách chức… tôi mới nghĩ cách an ủi cô ấy…”
“Cho nên anh phải dựng chuyện thị phi giữa tôi và Trình Quý Trạch sao? Chúng tôi có quan hệ gì, cần anh phải đi rêu rao cho thiên hạ biết à? Tôi dùng người như thế nào, còn cần đến anh can dự vào sao? Mọi kế hoạch của tôi, có phải đều phải qua mắt anh trước không? Có phải tôi cần đặc biệt thông báo cho anh biết rằng, tôi và Trình Quý Trạch chỉ là quan hệ đối tác bình thường, ngay cả bạn bè cũng chẳng tính là gì không? Có phải tôi còn phải nói cho anh biết, tôi vốn có kế hoạch đặt Nana vào một vị trí quan trọng hơn, chỉ là đang quan sát khả năng chịu áp lực của cô ấy không? Có phải chuyện riêng tư của tất cả đồng nghiệp nữ anh đều muốn đem ra bàn tán một lượt không? Chuyện này có khác gì tung tin đồn nhảm?”
Rõ ràng, khả năng chịu áp lực của Nana không ổn, mà khả năng chịu áp lực của Lý Trí cũng chẳng ra sao. Mặt anh ta trắng bệch, ngày thường vốn khéo mồm khéo miệng quản lý mọi người ở cửa hàng chặt chẽ là thế, lúc này lại chẳng nói được lời nào. Những người xung quanh cũng đều ngây ra. Một Trình Nhất Thanh với thần sắc nghiêm nghị trước mắt này, so với một Trình Nhất Thanh cười đùa lúc nãy, vậy mà lại là cùng một người.
Trình Nhất Thanh thay đổi sắc mặt cực nhanh. Cô nói xong những lời cần nói, nhìn một lượt mọi người xung quanh, rồi lại khôi phục nụ cười lúc nãy: “Sao mọi người không ăn nữa? Dương Đình và Lý Trí đã cất công mang đồ ăn lên đây, mọi người không thể không nể mặt như vậy chứ.”
Mọi người đều cúi đầu ăn uống, chẳng ai nói với ai câu nào. Có mấy con muỗi không biết điều cứ bay tới bay lui, một nhân viên mới “pạch” một tiếng đập xuống, đó là âm thanh duy nhất phát ra lúc này. Thế nhưng ngay cả người nhân viên mới kia cũng cảm thấy tiếng động mình gây ra quá lớn, sợ hãi vội vàng cúi mặt, rồi lại lén lút ngước mắt quan sát Trình Quý Trạch.
Trình Quý Trạch thong dong tự tại quan sát tình hình bên này, không thốt ra một lời. Anh nhìn thấy giọng điệu của Trình Nhất Thanh hòa hoãn trở lại, cô nói nhỏ với Lý Trí: “Lúc nãy tôi không phải nhắm vào anh, nhưng những lời anh nói với Nana là vô cùng không thỏa đáng. Thế này đi, chúng ta tìm một nơi nào đó, nói chuyện cho ra lẽ.”
Trình Quý Trạch thầm nghĩ, Trình Nhất Thanh này quả thực rất thú vị. Công khai thị uy trước mặt bao nhiêu người như thế này, từ nay về sau sẽ không còn ai vì thấy tính cách cô dễ dãi mà dám tùy tiện vượt quá giới hạn nữa. Và cô cũng đã truyền tải đến mọi người một thông điệp rằng: Tôi và Trình Quý Trạch chẳng có quan hệ gì với nhau cả.
Trình Quý Trạch chưa bao giờ cho rằng Trình Nhất Thanh là hạng người hiền lành. Một người dám đơn thương độc mã xông pha giữa chốn giang hồ, sao có thể là quả hồng mềm cho người ta n*n b*p? Thế nhưng nữ nhi giang hồ thì có khí chất của giang hồ, cô lại là người rất trọng tình trọng nghĩa. Giống như cái cách cô đưa cho chị Tiếu một khoản tiền lớn để chị ấy cam tâm tình nguyện rời đi vậy. Cô để Lý Trí thôi việc, nhưng lại hỏi thăm ý nguyện của anh ta, rồi đứng ra làm cầu nối giới thiệu công việc mới cho anh ta. Lúc Lý Trí rời đi, anh ta không hề có nửa lời oán trách cô. Chỉ có Dương Đình, trước đây vốn cứ ngỡ mình là chị em tốt với Trình Nhất Thanh, sau ngày hôm đó cuối cùng cũng đã nhận thức được vị trí của bản thân: sếp mãi là sếp, không phải là bạn bè. Vi Tiểu Bảo dù có quan hệ tốt với Khang Hy đến thế nào, thì cũng cảm nhận sâu sắc cái áp lực “ở gần vua như ở gần hổ”. Huống hồ, theo lời đồn đại, vị sếp này còn từng cứu lấy Song Trình Ký đang trong cơn nguy khốn bằng cách bán đứng bạn bè của mình.

