Bởi vì chuyện xảy ra trong buổi dã ngoại lần trước, mọi người đều cảm thấy có chút không trọn vẹn hào hứng. Mặc dù sau đó những người có quan hệ cá nhân khá tốt với Lý Trí thấy anh ta vẫn sống tốt, sự kính sợ đối với Trình Nhất Thanh có phần giảm bớt, nhưng rốt cuộc cũng chẳng thể quay lại như xưa. Đêm giao thừa năm 2004, Trình Nhất Thanh và Trình Quý Trạch lại hẹn mọi người đi hát karaoke, nhưng số người đến rõ ràng đã ít đi nhiều.
Trình Nhất Thanh ra ngoài gọi điện giữa chừng, nói với ba má rằng tối nay cô không về. Sau khi gác máy, cô nghe thấy Trình Quý Trạch cũng đang gọi điện ở góc rẽ, cô loáng thoáng nghe được vài câu. Anh nói, chuyện vi phạm bản quyền thương hiệu cứ từ từ hãy bàn. Anh nói, tôi sẽ thương lượng với cô ấy. Anh nói, các người khoan hãy can thiệp vào.
Trình Nhất Thanh nghe được vài câu, lại bỏ sót vài câu, cũng không biết anh đang nói về chuyện gì. Cô không có tâm trí nghe lén chuyện người khác gọi điện thoại nên quay người đi vào trong. Hôm nay cô có mang theo máy ảnh, bèn đề nghị mọi người cùng chụp ảnh kỷ niệm. Lúc Trình Quý Trạch gọi điện xong quay lại, mọi người đều cười hì hì hô “một, hai, ba, cười”, nhưng hễ ống kính vừa rời đi là lập tức thay bằng vẻ mặt bình thản không chút gợn sóng. Còn chưa tới giờ giao thừa, mọi người đã lục tục tìm cớ ra về. Trình Nhất Thanh nhận ra những người còn lại cũng chỉ xem đây là nhiệm vụ hộ tống lãnh đạo, bèn dứt khoát bảo họ về sớm.
Trong đêm chuyển giao từ năm 2003 sang năm 2004 này, Trình Nhất Thanh bị nhân viên của mình bỏ mặc lại trong phòng karaoke sặc sỡ và tầm thường. Đêm nay, cô chẳng còn nơi nào để đi. Quay về nhà ba má, cô sẽ nhìn thấy nụ cười đen trắng của anh trai đang nhìn chằm chằm từ trong khung ảnh, như nhắc nhở về ngày giỗ của anh. Quay về chỗ của mình, sự tĩnh lặng đến chết chóc của khu nhà cùng tiếng phố xá náo nhiệt ở phía xa sẽ khiến cô nhớ lại vô số những ngày tháng từng trải qua cùng Hà Trừng: năm mới, Tết đến, Giáng sinh… Mà những người từng thân thiết với cô như chị Tiếu, Dương Đình… cũng đều đã dần xa cách.
Con người ta trưởng thành luôn phải trả giá. Cái giá chính là những người đã đánh mất trên suốt chặng đường. Quẩn quanh một hồi, bên cạnh cô ngoại trừ Trình Quý Trạch, quả thực chẳng còn ai khác.
Trình Quý Trạch hình như đã uống quá chén, anh tựa vào ghế sofa, nhắm nghiền mắt. Trình Nhất Thanh thầm nghĩ, lúc nãy thật không nên để những người khác về trước. Bây giờ, cô làm sao có thể vác Trình Quý Trạch về nhà đây?
Cô tiến lên, dùng tay vỗ vỗ vào mặt anh: “Nè, dậy đi, dậy đi, đừng có ngủ.”
Trình Quý Trạch khẽ mở mắt: “Hửm?” Giọng nói của anh lơ mơ giữa tỉnh và thức. Cô kéo cánh tay anh lên, bảo mau đi thôi. Trình Quý Trạch đáp một tiếng “được”, vừa mới đứng lên lại ngồi phịch xuống. Trình Nhất Thanh vỗ mặt anh, ra sức lay mạnh, cuối cùng gác cánh tay anh lên người mình, dìu anh chậm rãi bước ra ngoài. Suốt dọc đường, cô thầm nghĩ, cũng may là nơi này gần nhà của Trình Quý Trạch.
Đến nhà anh, cô thò tay vào túi quần anh để móc chìa khóa. Lòng bàn tay xuyên qua lớp vải chạm vào cơ thể anh, ấm áp và nóng hổi. Cô chợt nhớ lại sự thân mật thể xác từng có giữa hai người, nhất thời có chút thẫn thờ. Cơ thể Trình Quý Trạch tựa lên người cô rất nặng, cô vừa nói “nè anh đừng có ngủ thiếp đi” vừa một tay kéo anh, tay kia mở cửa phòng.
Vào trong nhà, Trình Nhất Thanh đang lần mò tìm công tắc đèn thì Trình Quý Trạch đột nhiên đưa tay vòng qua cổ cô, nghiêng đầu hôn xuống. Cô bị một lực đẩy mạnh, sau gáy đập vào cánh cửa, anh vội vàng dùng tay áp vào sau đầu cô, vừa liên tục hôn lên gò má cô vừa hỏi: “Em không sao chứ? Có đau không?”
Cô dùng một tay đẩy anh ra: “Anh lừa tôi sao? Giả say hả?”
“Kẻ tám lạng người nửa cân thôi. Hôm đó chẳng phải em cũng vờ ngủ trên xe của tôi sao?”
“Đó là vì…”
“Vì lẽ gì? Vì chuyện năm xưa mà em vẫn còn khúc mắc sao?” Trình Quý Trạch nói, “Em có biết sau đó Hà Trừng đi đâu không? Cô ấy sống cực kỳ, cực kỳ tốt, làm trợ lý riêng cho Diệp Duẫn Sơn ở địa ốc Trường Phong, gần đây lại vào làm ở Trình Ký Hồng Kông, chịu trách nhiệm khai thác thị trường đại lục. Nếu không có chuyện năm đó, cô ấy cũng chỉ có thể làm một phóng viên nhỏ ở Đắc Tuần San thôi. Trình Quý Khang không đời nào cưới cô ấy đâu, cùng lắm là bao nuôi cô ấy cả đời. Nhưng giờ cô ấy có quan hệ khá tốt với Diệp Duẫn Sơn, nhà họ Trình cũng chẳng dám tùy tiện làm gì cô ấy.”
“Tôi đã nói rồi, không liên quan đến người ngoài. Đây là vấn đề giữa tôi và anh.”
“Vấn đề gì? Em nói ra đi, chúng ta cùng giải quyết.” Hai tay Trình Quý Trạch vòng từ phía sau ôm lấy cô, gục đầu lên vai cô, nặng nề như chính quá khứ giữa hai người.
Bên ngoài ban công vang lên tiếng pháo hoa nổ râm ran, nhưng bị những tòa nhà lân cận che khuất, chỉ nghe thấy những tiếng đùng đùng. Lại một năm nữa trôi qua.
Mượn tiếng pháo hoa, mượn chút hơi men, anh nói nhỏ bên tai cô. Có những lời cô nghe rõ, có những lời lại không. Anh nói: “Em có biết không, mỗi ngày tôi đều phải giả vờ như không có chuyện gì để làm việc cùng em. Em tưởng tôi là hạng người vô tình vô cảm, nhưng tôi cũng có cảm giác, tôi cũng biết đau đớn vậy.”
Nói rồi, anh cứ thế ôm lấy Trình Nhất Thanh, không mảy may cử động. Trình Nhất Thanh cũng đứng yên, gánh chịu sức nặng từ cơ thể đang đổ dồn xuống của anh, vừa đau vừa tốn sức, nhưng nỗi mệt mỏi về tinh thần còn nặng nề hơn cả thể xác. Anh tưởng chỉ có mình anh đau khổ, nhưng cô nào có khác gì. Chẳng qua cô giỏi ngụy trang, ngụy trang thành kẻ vô tâm vô tính, ngụy trang thành người mau quên. Một khi đã dấn thân vào giang hồ thì năm tháng cũng vội vã trôi đi, thời gian càng dài thì có thể quên đi chuyện của anh trai, quên đi chuyện của Hà Trừng, và quên cả chuyện của Trình Quý Trạch.
Giống như lúc này đây, cô cũng giả vờ như không có chuyện gì, dùng sức đẩy anh một cái: “Tôi phải về rồi.” Cô quay người đi, còn anh chẳng thốt một lời, từ phía sau nắm chặt lấy cổ tay cô, không còn màng đến việc đóng vai người văn minh nữa, trực tiếp đẩy cô xuống chiếc ghế sofa dài. Tiếng pháo hoa bên ngoài vẫn còn nổ, khiến lòng người không khỏi thẫn thờ. Thời gian và không gian đều bị nén lại thành một dải màu đen mỏng manh, trục thời gian kéo dài về phía trước tận ngày đầu năm mới của thiên niên kỷ kia, tọa độ vươn rộng về phương Nam tới sát vịnh Victoria. Bất kể là ở thời điểm nào, cũng đã vĩnh viễn thay đổi cuộc đời của cả hai người bọn họ.
Trình Nhất Thanh ngồi bật dậy, còn anh thì quỳ trên tấm thảm trước ghế sofa, cô đặt một tay lên vai anh, dùng sức kéo mạnh anh về phía mình, răng khảm sâu vào da thịt anh. Anh đau điếng nhưng không lên tiếng, bao nhiêu tâm sự đều trút hết lên đôi môi, anh ngẩng mặt lên, cuồng nhiệt hôn lấy môi cô. Một tay anh siết chặt cánh tay cô, đứng bật dậy từ thảm cỏ, lật người áp lên, đè chặt lấy cô.
Bên ngoài gió thổi, giữa thinh không là pháo hoa rực rỡ, nở rộ bên rìa những tòa nhà, giống như một con mắt khổng lồ đang lén lút dòm ngó.
Đến khi cơ thể anh từ căng cứng chuyển sang thả lỏng, mới nhận ra pháo hoa sớm đã tan tác từ lâu. Anh áp sát trên người Trình Nhất Thanh, trầm giọng hỏi: “Pháo hoa dừng từ lúc nào vậy?”
“Hình như là lúc anh cởi cúc áo của tôi.”
“Nhớ rõ vậy sao? Có phải là em chưa đủ nhập tâm, nên cần phải làm lại lần nữa không?”
“…” Cô khựng lại một chút, “Anh có đói không? Tôi nấu cho anh bát mì nhé.”
Cách chuyển chủ đề này có phần quá đột ngột, nhưng Trình Quý Trạch lại thích cái dư vị ấm áp đời thường trong đó, giống như bọn họ không phải chỉ là tình một đêm, mà là một cặp tình nhân với mối quan hệ lâu dài và ổn định. Anh chẳng thấy đói chút nào, nhưng được ngắm Trình Nhất Thanh xuống bếp nấu nướng hẳn là một việc thú vị. Cho dù anh yêu cô là vì dáng vẻ chẳng sợ trời chẳng sợ đất của cô nơi thương trường, thì điều đó cũng không ngăn cản anh thưởng thức khía cạnh dịu dàng của cô.
Trình Nhất Thanh thay quần áo, đi vào bếp nổi lửa. Trong lúc đợi nước sôi, Trình Quý Trạch vòng ra sau lưng cô, hai tay ôm lấy cô, gục đầu vào hõm cổ. Cô đưa một bàn tay ra sau gáy anh, khẽ chạm vào vành tai, khiến anh có ảo giác giống như hồi nhỏ ngắm mẹ trang điểm rồi tinh nghịch trêu chọc bà. Khi đó, cha anh vẫn chưa mải mê chơi bời bên ngoài, quan hệ với mẹ còn khá hòa thuận, bà đối với anh trai và anh vẫn còn chút kiên nhẫn.
Trình Nhất Thanh dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Cô đột ngột hỏi: “Lúc nãy anh ở bên ngoài phòng karaoke…”
“Gì cơ?” Anh dùng tay mân mê tai cô.
Cô ngẫm nghĩ một lát rồi lắc đầu, “Không có gì.”
Anh khẽ cười: “Thần thần bí bí.”
“Mì chưa chín ngay được đâu. Anh đi tắm trước đi.”
“Tắm chung không?” Anh khẽ khàng ướm hỏi.
“… Thôi, lát nữa tôi mới đi.”
Câu này gần như là mặc định cô sẽ ở lại đây qua đêm. Trình Quý Trạch cúi đầu hôn nhẹ lên vùng da giữa vành tai và cổ cô, buông ra, rồi lại hôn thêm một cái nữa. Cô khẽ đẩy anh ra, bảo anh nhanh lên đi, nếu không mì sẽ bị trương mất. Nghĩ đến đêm nay sẽ còn rất dài, và có lẽ còn vô số đêm như thế nữa, anh mới luyến tiếc buông tay.
Trình Nhất Thanh nghe tiếng Trình Quý Trạch bước vào phòng tắm, tiếng nước chảy rào rào. Cô tắt bếp, quay ra phòng khách rồi lẻn vào phòng của Trình Quý Trạch. Trong góc phòng anh là một chiếc giường đơn, điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Sát cửa sổ bày một chiếc bàn làm việc dài bằng gỗ óc chó, dưới màn hình máy tính trên bàn là tách cà phê, vài ba chiếc đĩa CD, sách vở tài liệu nằm rải rác cùng một hai cây bút mực đen.
Trình Nhất Thanh nhanh chóng lướt qua những tập hồ sơ trên bàn, đều là những tài liệu công việc thông thường. Cô lật xem thêm các bìa kẹp hồ sơ của anh, bên trong cũng toàn là tài liệu họp hành.
Cô có chút nhẹ nhõm, giống như một người vợ đi bắt gian trong sự hoài nghi, cả quá trình đầy thấp thỏm lo âu, để rồi cuối cùng nhận ra người chồng lại trung thành hơn mình tưởng. Xem ra cuộc điện thoại của anh bên ngoài phòng karaoke hẳn là không liên quan gì đến cô, cũng không liên quan đến Song Trình Ký hay Trình Ký.
Trình Nhất Thanh xoay người rời đi, vạt áo lay động làm rơi một cuốn sách tiếng Anh nguyên bản trên tủ đầu giường. Cuốn sách rơi xuống đất, một tờ giấy kẹp bên trong cũng văng ra ngoài. Cô cúi người nhặt lên, thấy đó là một trang giấy bị xé ra, viết nguệch ngoạc vài dòng chữ phồn thể.
“Gửi đơn lên tòa án yêu cầu lệnh cấm, yêu cầu hủy bỏ đăng ký nhãn hiệu trong các lĩnh vực ăn uống khác”, “Có thể đề xuất sửa đổi thiết kế nhãn hiệu”…
Mấy dòng chữ phía sau quá cẩu thả, cô nhìn không rõ, nhưng rõ ràng đó đều là bút tích của Trình Quý Trạch.
Trình Nhất Thanh có cảm giác như bị ép nuốt một hòn đá vào bụng, dạ dày bị những mảnh đá vụn mài xát đau từng cơn. Cô siết chặt mảnh giấy, phản ứng đầu tiên là mang ra ngoài chụp ảnh lại, để sau này tìm chuyên gia bàn bạc. Nhưng cô vừa đứng lên thì nghe thấy giọng nói của Trình Quý Trạch vang lên sau lưng: “Em xem xong rồi sao?”
Bước chân cô khựng lại, nhưng trong chớp mắt đã hạ quyết tâm phải đối mặt trực tiếp với chuyện này.
Cô xoay người lại đối diện với Trình Quý Trạch, anh đang mặc bộ đồ mặc nhà màu trắng hạnh, tóc còn ướt một nửa, chiếc khăn lau tóc vắt trên cổ, trông như một con báo đã thu lại vuốt sắc. Thế nhưng bộ vuốt ấy chẳng hề rời bỏ anh, mà hóa thành những tia sáng sắc lẹm, ẩn giấu một cách cẩn mật trong ánh mắt.
Anh từng bước tiến lại gần, ánh mắt găm chặt vào mảnh giấy trong tay Trình Nhất Thanh: “Từ lúc nào?”
“Cái gì?” Cô không hiểu câu hỏi của anh.
“Từ khi nào em quyết định vào nhà tôi để lục lọi đồ đạc?” Anh nhìn chằm chằm cô, “Từ lúc em nói muốn nấu mì cho tôi? Từ lúc em hôn tôi? Hay là ngay từ lúc em quyết định đến nhà tôi?”
“Trình Quý Trạch, đừng có vô lý như vậy. Là anh mượn rượu giả say, tôi mới đưa anh về…”
“Nếu không phải để lục lọi tài liệu của tôi, em có đưa tôi về không?” Anh tiến lên một bước. Trình Nhất Thanh nghiến răng: “Đồ khùng…”
Anh lại tiến sát thêm bước nữa, gò má gần như chạm vào mặt cô, ánh mắt sắc như lưỡi dao chỉ cách một nắm tay: “Hay là nói, em vì muốn lục tài liệu của tôi nên mới lên giường với tôi…” Trình Nhất Thanh không chút biểu cảm, vung tay tát thẳng vào mặt anh. Anh trơ mắt chịu đựng cái tát này, nhanh chóng quay mặt lại, tiếp tục nói: “Sau đó giống như một con bitch, bị tôi l*t s*ch quần áo…” Cô lại tát thêm phát nữa, anh quay mặt lại: “Hổn hển trong vòng tay tôi…”
“Đủ rồi!” Trình Nhất Thanh hét lên.
Trình Quý Trạch nhìn chằm chằm cô, im lặng như một bức tượng băng.
Trình Nhất Thanh nghiến răng: “Đừng có vì anh là hạng người như vậy mà nghĩ ai cũng bất chấp thủ đoạn giống anh.”
“Tôi bất chấp thủ đoạn? Vậy còn em thì sao? Sứ giả đạo đức, hay là hiện thân của chính nghĩa? Năm đó em thấy có lỗi với Hà Trừng, sao không mở một cuộc họp báo để làm sáng tỏ mọi chuyện đi? Em nói mình hết lòng yêu thương nhân viên, vậy tại sao lại tìm đủ mọi cách để ép chị Tiếu đi, đá văng Lý Trí? Em lợi dụng tình cảm tôi dành cho em, lúc tôi mất cảnh giác mà lẻn vào đây lục đồ của tôi? Tôi với em, chẳng ai có tư cách để xem thường người kia cả.”
Trình Nhất Thanh thầm nghĩ, anh nghĩ tôi đang lợi dụng tình cảm của anh, anh lại nghĩ tôi đang lợi dụng tình cảm của anh.
Thế nhưng cô chẳng nói lấy một lời, cũng không buồn giải thích, chỉ vò nát mảnh giấy trong tay thành một cục rồi ném xuống sàn. Cô chẳng buồn liếc nhìn Trình Quý Trạch lấy một cái, cứ thế lướt qua vai anh, đi thẳng về phía cửa. Trình Quý Trạch hướng về phía lưng cô mà nói: “Phía Trình Ký Hồng Kông đang cân nhắc khởi kiện Trình Ký Quảng Châu vì vi phạm nhãn hiệu. Trình Quý Khang và những người khác đều rất nghiêm túc. Tôi đã thử khuyên ngăn, nhưng anh ta sẽ không nghe lời tôi đâu.”
Tay cô đặt lên nắm cửa, phòng khách chỉ bật một chiếc đèn sàn, ánh sáng không rọi tới chỗ cô. Dáng người cô chìm trong bóng tối, chỉ để lại một câu “Tôi sẵn sàng tiếp chiêu”, rồi bước ra khỏi cửa.

