Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng xoay chìa khóa, Trình Quý Trạch mở cửa bước vào, tay xách một túi nilon, hương thơm thức ăn tỏa ra ngào ngạt. Anh hỏi: “Em tỉnh rồi à?” rồi đặt chìa khóa xuống, “Anh định xuống lầu mua đồ, chưa kịp hỏi ý em nên đã tự ý mang theo chìa khóa luôn.”
Cô nhìn anh mở túi nilon, lấy ra hai lon coca, lại lấy ra hai hộp xốp đựng đồ ăn. “Anh nhớ em thích ăn bánh cuốn thịt bò? Anh mua một phần có thêm trứng và một phần không. Em muốn ăn phần nào?”
“… Phần có trứng.”
Trình Quý Trạch mở hộp cơm dùng một lần, lộ ra lớp vỏ bánh cuốn trắng trong thấp thoáng, bên trong cuộn những lát thịt bò đậm đà thơm mỹ vị, cùng vài lá rau xanh mướt. Anh lấy nước tương từ trong bếp ra, rưới lên trên rồi đưa cho Trình Nhất Thanh: “Thử xem có vừa miệng không.”
Trình Nhất Thanh cầm đũa, nhìn dĩa bánh cuốn trước mắt, bất chợt mỉm cười.
“Chỉ là ăn bánh cuốn thôi mà cũng vui đến vậy sao? Xem ra em cũng thật dễ dỗ dành.”
Trình Nhất Thanh vẫn cứ cười, không đáp lời.
Mặc kệ mối tình này sẽ duy trì được bao lâu, dẫu biết rằng chẳng có kết cục tốt đẹp, chỉ cần ngay lúc này đây, đôi bên đều chân thành với nhau là đã đủ rồi. Còn chuyện của Song Trình Ký, chuyện của Trình Ký Hồng Kông… cứ lấp đầy cái bụng rồi tính sau.
Vì là nhà thuê, Trình Nhất Thanh lại chẳng phải người thích dọn dẹp, chỉ cần ở được là xong, nên chiếc bàn ăn của hai người là loại bàn xếp mặt nhựa. Trình Quý Trạch ăn được vài miếng liền cảm thấy chiếc bàn cứ lắc lư, anh cúi đầu nhìn xuống, phát hiện chân bàn không vững. Anh đứng dậy tìm đồ để chêm, miệng hỏi: “Em cứ dùng chiếc bàn này mãi sao? Không thấy bất tiện à?”
“Cũng có chút. Nhưng em hiếm khi dùng đến nó, cứ tạm bợ vậy thôi.”
“Lười thật đấy.” Trình Quý Trạch cười khẽ. Anh lục lọi dưới kệ máy VCD và đầu đĩa lấy ra hai ba quyển tạp chí cũ, sau khi hỏi ý và được Trình Nhất Thanh đồng ý, anh mới đem kê xuống dưới. Cái chân bàn lỏng lẻo nằm về phía Trình Nhất Thanh, Trình Quý Trạch ở ngay trước mặt cô, tay cầm tạp chí, quỳ một gối xuống đất. Trình Nhất Thanh bỗng cảm thấy khung cảnh này khiến cô liên tưởng đến việc cầu hôn, cô có chút không thích ứng được, định bụng đứng dậy.
Trình Quý Trạch liền đưa tay ra, nắm lấy cổ tay cô, ấn cô ngồi xuống ghế: “Ngồi yên nào.”
Trình Nhất Thanh thấy anh thật kỳ lạ, nhưng bản thân cũng kỳ lạ mà làm theo. Một tay Trình Quý Trạch nhấc bàn lên, tay kia lót quyển tạp chí vào dưới chân bàn, miệng khẽ hỏi: “Chuyện anh nói lúc ở chỗ chú Đức thím Đức, em cân nhắc thế nào rồi?”
“Chuyện gì?”
Trình Quý Trạch kê xong tạp chí, ngước mắt nhìn cô, vẫn duy trì tư thế quỳ một gối: “Chuyện kết hôn.”
“Đừng có đùa giỡn nữa.”
Trình Quý Trạch đứng dậy, cầm lấy lon coca trên bàn, tiếng “xịt” vang lên khi anh mở nắp. Anh bẻ gãy phần dài của khoen lon, chỉ để lại cái vòng tròn trọc lốc, đưa tới trước mặt Trình Nhất Thanh: “Nhẫn kim cương sau này sẽ mua bù. Nếu em bằng lòng gả cho anh, chúng ta hãy bàn bạc cụ thể về chuyện này.”
Cả hai đều chẳng phải hạng người lãng mạn, trái lại vô cùng thực tế. Đầu óc Trình Nhất Thanh cũng rất tỉnh táo, cô không nhận lấy cái khoen lon ấy mà chỉ hỏi: “Anh muốn kết hôn với em, là có toan tính gì sao?” Cô nói tiếp, “Đừng bảo là vì anh quá yêu em, không có em thì không sống nổi nhé.”
“Đêm em nhập viện, anh thật sự nhận ra mình vô cùng sợ hãi sẽ mất đi em. Đó là một trong những lý do.” Trình Quý Trạch kéo một chiếc ghế, ngồi đối diện với Trình Nhất Thanh, anh nắm lấy tay cô, lồng cái khoen lon vào ngón áp út tay trái: “Lý do khác là, việc anh kết hôn với em sẽ có lợi cho cả anh, em và cả Song Trình Ký.”
Trình Nhất Thanh nhìn anh, chờ đợi anh nói tiếp.
“Hiện tại cổ đông lớn nhất của Song Trình Ký là Trình Ký Hồng Kông, sau đó mới đến anh, em và nguồn vốn từ bên thứ ba. Sau khi kết hôn, thông qua việc ký kết thỏa thuận cam kết cùng nắm giữ cổ phần, chúng ta có thể vượt qua Trình Ký Hồng Kông để trở thành cổ đông lớn nhất.” Để xua tan nỗi lo của Trình Nhất Thanh, Trình Quý Trạch nói thêm rằng cổ phần có thể đăng ký dưới tên của cả hai, hoặc đứng tên một bên nhưng có ghi chú rõ ràng là tài sản chung của vợ chồng.
“Chỉ cần anh và em là những người cùng hành động, căn bản đâu cần phải kết hôn—”
“Anh nói chưa đủ rõ sao? Anh sợ mất em.” Anh tiếp lời, “Mọi tài sản đều có thể lập thỏa thuận cụ thể.”
Trong phòng yên tĩnh, chẳng có lấy một ngọn gió, cái nóng đặc trưng của miền Hoa Nam hầm hập vây lấy căn nhà. Trình Nhất Thanh cảm thấy mồ hôi đang rịn ra sau lưng. Cô có thể tin tưởng Trình Quý Trạch không? Liệu đây có phải là một cuộc đầu tư tình cảm khác của anh? Hay là để lừa lấy số cổ phần trong tay cô?
Căn phòng này giống như một cuốn sách đang mở, trên đó đầy rẫy những mật mã. Cô biết rõ ẩn sau những mật mã kia đại khái là điều gì, chẳng hạn như, họ đều có ý với đối phương, nhưng cũng đồng thời dè chừng lẫn nhau. Họ là sói và cáo, chẳng ai có thể hoàn toàn an tâm về đối phương.
Cô sao có thể tin một người đàn ông sau khi đã mặn nồng cùng mình, lại lén lấy đi tư liệu ghi âm trong túi áo cô cơ chứ?
Trình Quý Trạch nói: “Nếu Trình Quý Khang và Hà Trừng đã bảo hai ta có mối quan hệ mập mờ, vậy tại sao chúng ta không nhân cơ hội này công khai luôn?” Tay anh chạm lên gương mặt cô, “Em vẫn luôn lo lắng anh sẽ đá em ra khỏi Song Trình Ký. Vậy thì, cứ dùng hôn nhân để trói buộc chúng ta lại với nhau đi. Còn về Trình Ký Quảng Châu, em muốn tiếp tục làm cũng được, không làm cũng chẳng sao. Phía Song Trình Ký, em sẽ có đủ sự tự do để phát triển sản phẩm. Em muốn tự xây nhà máy cũng được. Năm đó chúng ta không có đủ vốn liếng, giờ đã đến lúc hoàn thiện chuỗi cung ứng rồi.”
“Dây chuyền sản xuất tự động đắt đỏ quá…”
“Vậy thì cứ theo ý em, dùng máy lắp ráp đơn chiếc.”
“Sẽ rất khó khăn.”
“Ải khổ nào rồi cũng qua thôi. Trình Nhất Thanh của anh xưa nay đâu phải hạng người sợ hãi khó khăn.”
Bàn tay anh lướt qua tai cô, khẽ luồn vào làn tóc. Trình Nhất Thanh đưa một bàn tay lên, giữ chặt lấy tay anh. Cô nhìn thẳng vào mắt anh.
Có một khoảnh khắc, Trình Quý Trạch suýt nữa đã ngỡ rằng Trình Nhất Thanh sẽ chỉ trích anh đang khinh nhờn sự thiêng liêng của hôn nhân, rằng lời cầu hôn này chẳng chút thành tâm. Nhưng Trình Nhất Thanh lại khẽ mở lời, hỏi rằng: “Trình Quý Trạch, em có thể tin anh không?”
Trình Quý Trạch nghe thấy tiếng lòng mình thở phào một hơi nhẹ nhõm. Cô sau cùng vẫn là đồng loại của anh.
Anh nói: “Anh là nạn nhân từ cuộc hôn nhân của cha mẹ mình. Bản chất con người là ích kỷ. Nếu không có đủ lợi lộc, hạng người như anh sẽ chẳng đời nào dễ dàng bước vào hôn nhân đâu. Em có thể tạm thời chưa tin anh. Nhưng hãy hứa với anh, tìm một luật sư để trao đổi kỹ càng được chứ?”
Trình Nhất Thanh im lặng một lúc.
Anh gặng hỏi: “Thế nào?”
“Anh hẳn phải biết, nếu chúng ta ly hôn sẽ rất bất lợi cho Song Trình Ký.”
“Vậy thì chúng ta đừng ly hôn.”
“Những nhà đầu tư tương lai chưa chắc đã nghĩ như vậy.”
“Mối quan hệ vợ chồng cộng sự thường ổn định hơn, một số nhà đầu tư lại thích điều đó. Chỉ cần chúng ta thiết lập tốt các điều khoản thỏa thuận, thể hiện rõ trong điều lệ công ty, thỏa thuận cổ đông, thỏa thuận tiền hôn nhân và thỏa thuận trong hôn nhân là được.”
“Liên minh hôn nhân về lý thuyết là khả thi, nhưng vẫn phải thông qua các giao dịch cổ phần cụ thể, cân nhắc nhiều vấn đề thực tế…”
“Phải. Nhưng anh vẫn muốn kết hôn với em. Chuyện pháp luật cứ để luật sư lo liệu.” Trình Quý Trạch hỏi: “Về tương lai của chúng ta, em cân nhắc thế nào rồi?”
Trình Nhất Thanh nói: “Để em suy nghĩ thêm.”
“Em cứ thong thả mà nghĩ.” Hai tay anh vòng qua cổ cô, từ từ trượt xuống bờ vai rồi ôm chặt lấy cô. Nhìn qua tấm gương soi sau lưng cô, trông anh tựa như hai con rắn, quấn quýt lấy Trình Nhất Thanh từ hai phía. Trình Quý Trạch nghĩ, anh thật tình mong mình có thể hóa thành rắn, để quấn quýt lấy cô chẳng rời.
Sâu thẳm lòng anh vốn là một khoảng không vắng lặng, anh từng lầm tưởng rằng chỉ cần thật nhiều tiền là có thể lấp đầy nó. Về sau, anh bắt đầu nảy sinh tâm ý với cơ thể của Trình Nhất Thanh. Trong những đêm thu, khi dùng bát canh nóng thím Đức hầm, cái hố sâu trong lòng anh lại giống như một chiếc bao tử no căng, thế mà lại trở nên đầy đặn và ấm áp vô cùng. Khoảnh khắc ấy, anh nhận ra nửa đời trước của mình đã đánh mất điều gì. Anh hình dung ra bóng dáng mình xuất hiện trong những nếp sinh hoạt thường nhật của gia đình Trình Nhất Thanh. Anh quyết định sẽ không trở thành hạng người thành đạt lẻ bóng đơn côi. Anh khao khát một mái ấm gia đình.

